Chương 5: Phòng ngủ chính

Làm Càn Sủng Nịch

Chương 5: Phòng ngủ chính

Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Trà Dâu
__________
Lương Tri bước vào phòng ngủ chính.
Trước khi mất trí nhớ, phòng ngủ chính vốn tràn ngập hơi thở của Phó Kính Thâm là nơi cô sợ hãi nhất. Dù bên trong mọi đồ vật đều vô cùng xa xỉ, đến mức bao nhiêu người phấn đấu cả đời cũng không có nổi một viên gạch trong căn phòng đó, nhưng đó cũng là nơi Lương Tri sợ hãi nhất. Thậm chí là cả tòa biệt thự này, chỉ cần có thể rời xa Phó Kính Thâm, Lương Tri có chết cũng cam tâm tình nguyện.
Nhưng Phó Kính Thâm đương nhiên sẽ không để cô được như ý, làm sao hắn có thể cho cô cơ hội bỏ đi.
Vì thế, Lương Tri lúc ấy, mỗi ngày đều mong Phó Kính Thâm có nhiều công việc một chút, để hắn trở về muộn một chút. Như vậy, cô có thể ở phòng ngủ phụ bên cạnh, coi như cả tòa biệt thự chân chính thuộc về cô một đêm.
Hiện giờ Lương Tri không hiểu gì cả. Mẹ Lâm đưa cô vào phòng ngủ chính, Lương Tri tuy không kìm được sự căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng dần buông bỏ sự đề phòng. Bọn họ là vợ chồng, ở chung một phòng ngủ là chuyện hết sức bình thường.
Phòng ngủ chính rất lớn. Trước khi Lương Tri đến, Phó Kính Thâm đã thay đổi cửa sổ sát đất. Màn cửa màu đen vốn tràn ngập hơi thở nam tính, giờ đã đổi thành màu hồng phấn mà nữ sinh yêu thích nhất, bên trong lẫn bên ngoài đều là một tầng lụa trắng mềm mại lấp lánh sáng. Lương Tri không kìm được cong môi cảm thán: "Thật đẹp mắt!"
Mẹ Lâm mỉm cười: "Tiên sinh đã cố ý sắp xếp vì phu nhân. Phu nhân thích là được rồi."
Hai má Lương Tri hơi đỏ, nổi lên vẻ thẹn thùng, ngượng ngùng gật đầu, mềm mại "ừ" một tiếng.
Phòng ngủ chính đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết cho Lương Tri. Mẹ Lâm chỉ cho cô một số đồ đạc, lát sau liền rời đi, để Lương Tri ở lại trong phòng một mình, xuống lầu chuẩn bị bữa tối cho cô.
Lương Tri nhàn rỗi, nhàm chán đi dạo trong phòng. Căn phòng thực sự rất rộng, nói là đi dạo cũng không hề khoa trương chút nào.
Cho đến khi thiếu nữ để chân trần, đạp lên tấm thảm mềm mại trong phòng quần áo liền kề, Lương Tri đột nhiên có cảm giác mình đã trở thành một người vợ thực sự.
Vest, cà vạt của Phó Kính Thâm cùng với quần áo của cô đều được đặt chung trong phòng quần áo. Phó Kính Thâm đại khái chỉ thích màu đậm, thuần một màu đen, đối lập hoàn toàn với những bộ quần áo mềm mại, xinh xắn của Lương Tri.
Lương Tri tiến lên nhìn quần áo của Phó Kính Thâm trước mặt. Nhìn vào, tựa hồ có thể cảm thấy người đàn ông đó đang đứng trước mặt mình. Cô không tự chủ được mà đưa tay sờ sờ ống tay áo, nhưng vừa mới chạm tới, lại cảm thấy như bị điện giật, thẹn thùng rụt tay lại. Cô nhớ đến buổi tối hôm đó trong xe, Phó Kính Thâm ghì chặt lấy cô, đôi tay nhỏ bé của cô chống lên ngực người đàn ông, cảm giác lòng bàn tay thật giống như vừa nãy. Lương Tri thẹn thùng dời mắt, tùy ý cầm lấy hai bộ quần áo của mình đi ra.
Kiểu dáng quần áo đều vô cùng mới mẻ, tất cả đều là mẫu mới. Tuy thẩm mỹ của cô đã dừng lại vào ba năm trước, nhưng cũng không kìm được mà bị những món đồ mới mẻ, xinh đẹp này hấp dẫn.
Chỉ là phong cách so với ký ức bảo thủ của cô thoải mái hơn không ít. Cô gái nhỏ ngây thơ, đơn thuần bị hấp dẫn, thử vài bộ. Cô một chút cũng không nhớ, trước kia chính mình một chút cũng không muốn động vào những bộ quần áo này.
Bởi vì cô biết, đó đều là Phó Kính Thâm dựa theo sở thích biến thái của hắn mà chọn. Chỉ cần nhìn thấy cô mặc vào bộ váy hắn tỉ mỉ lựa chọn, lập tức ánh mắt hắn thay đổi hoàn toàn, giống như bản thân đã thay đổi, bệnh chiếm hữu mạnh mẽ của hắn thật đáng sợ.
Vì thế, hầu như ngày nào, bất kể trời nóng hay lạnh, cô đều mặc quần áo của mình mang đến, bọc kín mít từ đầu đến chân, sợ có chút sơ hở, Phó Kính Thâm lại nảy sinh thú tính, cuối cùng người chịu thiệt vẫn là cô.
Lương Tri tình nguyện làm bản thân xấu đi vài phần.
Nhưng mà Lương Tri hiện giờ đã không còn như trước, là một cô gái nhỏ tâm hồn thuần khiết. Mất trí nhớ giống như một ân huệ mà ông trời ban tặng, gột rửa tất cả. Vậy nên, Lương Tri không hề e dè, đi thẳng vào phòng tắm thay quần áo, tùy ý thay một bộ váy liền màu hồng nhạt, thật sự rất thoải mái.
Lương Tri không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp, dáng người so với người thường càng thêm bắt mắt, chỗ nào cần có đều có, vòng một căng tràn. Bên hông đeo một dải thắt lưng màu xám nhạt, tùy ý thắt thành hình con bướm, làm eo nhỏ của cô càng thêm hoàn mỹ. Nếu thật sự có Nữ Oa tạo người, có thể nói Lương Tri chính là tác phẩm tinh xảo nhất.
Nhưng mà giờ phút này, cô gái nhỏ lại không hề ý thức được điều đó.
Lương Tri tùy ý mang một đôi dép lê, từ trên lầu chạy xuống. Mẹ Lâm vốn dĩ không dễ bộc lộ cảm xúc, giờ đây cũng không kìm được mà ngắm nhìn cô. Phu nhân như lúc này thật hiếm thấy, xinh đẹp cũng thật xinh đẹp. Khó trách Phó tiên sinh cao ngạo như vậy cũng phải phát cuồng vì Lương Tri.
Cô gái nhỏ đi qua chỗ ngoặt trên cầu thang. Cô không biết, biệt thự đối diện vẫn luôn có một người đàn ông đang xuyên qua cửa sổ nhìn cô, đôi chân mảnh khảnh trắng sáng lộ ra bên ngoài. Phó Kính Thâm đứng ở ban công đối diện, yết hầu không kìm được mà lên xuống.
Trong quá khứ, Lương Tri luôn đề phòng anh. Cảnh tượng như vậy, ngoại trừ ở trên giường, còn lại hiếm khi thấy được.
Thời điểm Lương Tri xuất viện, Phó Kính Thâm toàn bộ hành trình đều âm thầm theo dõi.
Lục Tùy lén nói với anh, Lương Tri chỉ là mất trí nhớ tạm thời. Nếu anh không muốn để cô nhớ lại toàn bộ đoạn quá khứ lúc trước, tốt nhất không nên thường xuyên xuất hiện trước mặt Lương Tri, kích thích cô, khiến cô nhớ lại.
Phó Kính Thâm biết đây là lời khuyên bảo, cũng là cảnh cáo. Đổi lại là quá khứ, anh có thể "tặng" cho Lục Tùy mấy cú đấm. Nhưng hiện tại, Phó Kính Thâm thừa nhận bản thân đang sợ hãi, sợ cô một lần nữa lại rời đi, càng sợ hãi cảnh Lương Tri nằm bất động trên giường bệnh, dường như sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Nhưng không đến gần Lương Tri, thì không thể.
Vì thế, đường đường là Phó tổng Càn thị, Phó Kính Thâm lúc này có nhà không thể về, lẻ loi một mình đứng ở tòa biệt thự đối diện.
Chỉ có ở nơi này, anh mới có thể thường xuyên nhìn thấy cô gái nhỏ mà mình nhớ mong.
Đêm đã khuya, cây tử đằng tỏa ra hương thơm thoang thoảng, xuyên qua cửa sổ nhỏ đem hương vào trong phòng.
Lương Tri ngủ rất sâu, không bị lạ giường. Đêm nay, tuy là đêm đầu tiên sau khi mất trí nhớ Lương Tri quay trở lại nơi này, nhưng lại cảm thấy an tâm lạ thường.
Có người ngủ ngon, có người ngủ không được.
Ở biệt thự đối diện, Phó Kính Thâm mặc bộ đồ ngủ màu đen, dây thắt lưng nới lỏng, để lộ lồng ngực rắn chắc đầy sức lực. Có thể nhìn ra anh là người tập luyện nhiều năm. Xung quanh anh khói thuốc lượn lờ, dưới chân là đầy tàn thuốc.
Phó Kính Thâm cũng không biết mình đã đứng ở đây nhìn bao lâu.
Lương Tri không thích khói thuốc, vì vậy mỗi lần gặp cô, anh sẽ không bao giờ đụng vào mấy thứ này, sợ có chỗ nào làm cô khó chịu. Nhưng Lương Tri trước sau vẫn không chịu chấp nhận anh.
Lương Tri không kéo màn, Phó Kính Thâm có thể thấy được cô ôm chăn, gối lên gối đầu của anh ngủ ngon lành. Nếu là lúc trước, ở trên chiếc giường này, Lương Tri nhất định sẽ bị Phó Kính Thâm làm cho khóc sướt mướt, dùng ánh mắt giận dữ trừng anh, hoặc là mềm giọng cầu xin.
Nhưng mà đêm nay, Phó Kính Thâm nhìn cô nằm trên chiếc giường mà cô vẫn ghét nhất an ổn chìm vào giấc ngủ, anh lại ngủ không được.
Vì bên gối không có hương vị của cô.
________
Buổi tối, Lương Tri lại ăn cơm một mình. Muốn mẹ Lâm cùng với mình ăn cơm, mẹ Lâm lại nói không hợp quy củ.
Cô gái nhỏ ngồi một mình an tĩnh, không tránh khỏi suy nghĩ miên man. Lương Tri không biết Phó Kính Thâm mấy ngày nay đều đối diện cô, mấy ngày không gặp anh, vì thế đương nhiên cho rằng anh không muốn về nhà.
Lương Tri sau khi mất trí nhớ, bởi vì rất nhiều sự việc không nhớ rõ, ngoại trừ cảm thấy mới mẻ với xung quanh, còn có sợ gặp người lạ, vì vậy theo bản năng mà dựa dẫm vào những người cô gặp sau khi tỉnh lại.
Có lẽ Lương Tri cũng không biết, trong tiềm thức của cô đã sinh ra không ít ỷ lại đối với Phó Kính Thâm.
Nhưng mà mấy ngày nay hắn không có về biệt thự, Lương Tri tự nhiên cảm thấy không ít tủi thân và bất an.
Mẹ Lâm mang một phần canh đến, Lương Tri cảm thấy không có chút khẩu vị, vì vậy không kìm được nhỏ giọng hỏi: "Mẹ Lâm, Phó, Phó tiên sinh... tình cảm của chúng ta lúc trước không tốt lắm sao?"
Lương Tri rốt cuộc vẫn hỏi ra chuyện cô luôn tò mò nhất.
Mẹ Lâm đương nhiên ngẩn ra trong chốc lát, nhưng chỉ một lúc, liền đáp, chỉ là trả lời mập mờ: "Tiên sinh rất yêu phu nhân."
Lương Tri hai má hơi đỏ, chớp chớp mắt, lại hỏi: "Anh ta, vì sao không về nhà?"
Mẹ Lâm không biết chuyện Lục Tùy cảnh cáo Phó Kính Thâm, càng không biết suy nghĩ của Phó Kính Thâm, chỉ biết tiên sinh ngày trước chỉ hận không thể ngày ngày đêm đêm ở bên cạnh phu nhân, không có chuyện không trở về nhà, vì vậy chỉ biết trả lời: "Tiên sinh ở công ty có việc bận."
Lương Tri nhu thuận gật đầu, không hỏi nhiều nữa, trong mắt thoáng hiện vẻ cô đơn.
Cô gái nhỏ cụp mắt, lông mi khẽ rung, trông như một cô bé đáng thương bị bỏ rơi.
Cô biết mẹ Lâm nói không phải không có lý, là do cô quá ỷ lại vào Phó Kính Thâm. Ở Càn thị, Phó Kính Thâm là nhân vật mà người khác khó lòng tiếp cận, người như vậy bận đến mấy ngày không trở về nhà cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Lương Tri trong lòng lại cho rằng, là cô hôm đó tự tiện trốn đi chọc hắn tức giận. Mẹ Lâm kể với cô, hôm đó Phó Kính Thâm thực sự tức giận đến phát điên, dường như mất trí mà tìm kiếm cô cả đêm. Nghĩ lúc đó cô không những không cảm kích, còn làm nũng trách anh ta hung dữ với mình, trong lòng hổ thẹn và rất áy náy.
Lương Tri vừa nghĩ ngợi, tay vừa tùy ý chọc lung tung vào chén cơm, ánh mắt mơ hồ, vừa nhìn là có thể biết suy nghĩ đã sớm chạy đi xa.
Mẹ Lâm cong môi: "Phu nhân nhớ tiên sinh?"
"Hả?" Động tác của Lương Tri dừng lại trong nháy mắt, khuôn mặt rất nhanh đã đỏ bừng lên, nói năng không lưu loát: "Không, không phải, tôi chỉ cảm thấy... mẹ Lâm mỗi ngày làm nhiều đồ ăn như vậy, tôi lại ăn không hết... cảm thấy có hơi lãng phí..."
Lời nói của Lương Tri càng về sau càng nhỏ dần, có lẽ chính cô cũng cảm thấy miễn cưỡng rồi.
Mẹ Lâm nhìn Lương Tri, như có như không cười cười: "Phu nhân nếu là nhớ tiên sinh, có thể gọi điện thoại, tiên sinh hẳn rất muốn nghe tiếng phu nhân."
"...."
Lương Tri vẫn còn mạnh miệng: "Tôi không có nhớ hắn..."
Nhưng mà giây tiếp theo, mẹ Lâm đã nhấn sẵn số rồi nhét điện thoại bàn vào tay Lương Tri. Cô gái nhỏ sửng sốt một lát, đôi mắt hạnh mở to tròn, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa thẹn thùng nhìn về phía mẹ Lâm, nhưng không còn kịp nữa rồi. Đầu bên kia truyền đến tiếng nói của người đàn ông: "Là tôi."
Lương Tri nắm chặt điện thoại trong tay, căng thẳng đến mức trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Sau một lúc, bên kia truyền đến âm thanh lật văn kiện nho nhỏ, Lương Tri vẫn không lên tiếng.
Điện thoại chỉ dùng để liên hệ với biệt thự. Mẹ Lâm thông qua điện thoại này thông báo tình hình trong nhà cho Phó Kính Thâm, cho nên người đàn ông tự nhiên cho rằng, người đang nghe điện thoại lúc này là mẹ Lâm, vì thế trực tiếp phân phó: "Hai ngày này bà đều dựa theo đơn dinh dưỡng nấu cho phu nhân, làm nhiều món một chút, điều dưỡng thân thể không phải chuyện đùa, cách hai ngày bác sĩ sẽ tới biệt thự một chuyến để tái khám. Buổi tối sau khi phu nhân ngủ điều chỉnh nhiệt độ điều hòa một chút, cô bé kia sợ nóng, nhưng đừng hạ quá thấp, cô gái nhỏ này rất dễ bị cảm..."
Lương Tri im lặng nghe, trong lòng không kìm được nóng lên, không thể tưởng tượng người đàn ông như Phó Kính Thâm lại tỉ mỉ như thế.
Một lúc lâu không có tiếng đáp, Lương Tri nghe được âm thanh bút ném lên bàn, theo sau Phó Kính Thâm nói: "Mẹ Lâm?"
Cô không thể kiên trì không nói chuyện. Biết rõ đối phương là chồng mình, Lương Tri vẫn không tránh khỏi căng thẳng: "Phó tiên sinh, tôi là Lương Tri."
Phó Kính Thâm dừng một chút, thậm chí có chút hoài nghi tai của mình, đem điện thoại nhìn một lần nữa, xác nhận đúng là số di động từ biệt thự gọi đến. Phó Kính Thâm khóe miệng cong lên, giọng điệu so với vừa rồi dịu dàng và cẩn trọng hơn rất nhiều: "Ăn xong rồi?"
"Vâng." Lương Tri vẫn còn hơi cứng nhắc, nhưng âm thanh mềm mại hơn so với lúc đầu.
Phó Kính Thâm khẽ cười một tiếng. Sau khi biết là Lương Tri gọi điện cho mình, tâm tình cũng tốt lên, "Buổi tối ăn cái gì?"
"Thật nhiều nha, mẹ Lâm làm một bàn rất lớn." Lương Tri ngừng một chút, "Anh, có trở về ăn cơm không?"
Tiếng nói ngọt ngào mềm mại làm Phó Kính Thâm bên tai ngứa ngáy. Vợ anh gọi về nhà ăn cơm, ánh mắt thâm trầm nhìn xuống một điểm nào đó, thật sự muốn phát điên rồi. Phó Kính Thâm khẽ khàng thở dài, nói: "Không trở về, công ty có việc, em ngoan ngoãn ăn cơm đi."
Đến khi ngắt điện thoại, Lương Tri vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại. Cảm giác căng thẳng lúc nãy đều tiêu tán hết. Nghe Phó Kính Thâm không về, cô có chút thất vọng, nhưng nhớ lại ngữ điệu ôn nhu của hắn lúc nãy, mặt cô đỏ bừng lên.
Mẹ Lâm nhìn mắt Lương Tri, giả bộ như không có việc gì nói với Lương Tri: "Hay là ngày mai phu nhân đến công ty thăm tiên sinh một chuyến, đưa cho tiên sinh một bữa cơm, bên ngoài làm không được vệ sinh cho lắm..."
"Hả?" Lương Tri ngẩng đầu nhìn mẹ Lâm, đôi mắt đơn thuần không giấu giếm tâm tư, kỳ thật đã bị thuyết phục.
Mẹ Lâm biết cô đã bị thuyết phục, lại bồi thêm một câu: "Huống hồ tiên sinh còn bị đau dạ dày, cứ như vậy không hay lắm."
Câu này làm Lương Tri không có lý do cự tuyệt. Anh ta đối xử tốt với cô như vậy, lúc xảy ra tai nạn xe cộ, vẫn là hắn che chở cho cô. Mặc kệ là mất trí nhớ, cô cũng không thể vô lương tâm được.
Cô gái nhỏ đỏ mặt, có chút lo lắng, đôi mắt đảo qua đảo lại, gật đầu đồng ý: "Được."
___________
Khoan lướt xuống.
Đứng lại.
Tôi nói cô đó, đứng lại.
"Xem chùa là không tốt nhaaaaaa."