Chương 8: Ngón giữa bơm hơi và những bí mật

Làm Hàng Xóm Cùng Thần (Cùng Thần Vì Lân)

Chương 8: Ngón giữa bơm hơi và những bí mật

Làm Hàng Xóm Cùng Thần (Cùng Thần Vì Lân) thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Úc Bạch cứ thế nhìn chằm chằm vào chậu hoa hướng dương rực rỡ phía đối diện, im lặng suốt một phút.
Hai chậu hoa này trông rất giống nhau, đặc biệt là cái chậu, nhưng cây bên trong thì không hoàn toàn giống, chắc chắn không phải là bản sao của một thế lực siêu nhiên nào đó.
Trong chậu của cậu có tám bông hoa, còn chậu đối diện có chín bông.
Màu sắc đóa hoa đối diện hình như còn tươi đẹp hơn một chút.
……
Không phải chứ, rốt cuộc tên này học cậu để hoa trong bếp làm gì vậy?!
Nghe cậu im lặng quá lâu, còn có tiếng nghiến răng hít sâu mơ hồ, Nghiêm Cảnh trong điện thoại không thể kiềm chế nổi tò mò, ngập ngừng hỏi: "Anh ta cũng nuôi một chậu hoa hướng dương à?”
“Ừ.”
"Hoa nhà anh ta lớn hơn hẳn à?”
“Không có, kích thước bình thường.”
"Vậy hoa nhà anh ta biết nói tiếng người không?”
Úc Bạch quay người rời khỏi bếp, bước nhanh đến bàn ăn, khó hiểu nói: "Cậu đang nói nhảm gì vậy?”
"Không biết nói à? Vậy thì chỉ là một chậu hoa bình thường thôi mà?" Nghiêm Cảnh cũng khó hiểu, "Thế cậu kích động làm gì? Đâu phải chỉ con người mới có thể trồng hoa.”
“...... Tôi có kích động chỗ nào đâu.”
Úc Bạch nhanh chóng tìm được thứ mình cần trên bàn ăn rồi đặt điện thoại sang một bên.
"Cậu kích động ở mọi chỗ! Không chỉ chửi thề mà còn im lặng lâu như vậy, chứng tỏ cậu rất để ý chuyện này.”
Nghiêm Cảnh chậc chậc lấy làm ngạc nhiên nói: "Trước đây nghe thấy tiếng khóc từ bức tường, cậu còn không hề thay đổi biểu cảm!”
Úc Bạch tiếp tục công việc của mình, cố tình lảng tránh: "Tôi chỉ thất thần chút thôi.”
"Ơ, sao giọng cậu lại nghe xa thế?" Nghiêm Cảnh hiếm khi nắm bắt được điểm mấu chốt, "Cậu đang làm gì vậy? Sao có tiếng gió thổi?”
“Không có gì.”
Nghiêm Cảnh đột nhiên nghĩ ra điều gì: "Không phải cậu đang tính trả đũa đấy à?”
Biểu cảm của Úc Bạch cứng đờ: "Tôi không có!”
"Wow, cậu thực sự rất để ý nha. Để tôi đoán, cậu không định thổi bay hết mấy bông hoa hướng dương bên đó chứ?”
"Làm sao mà có thể, cậu đúng là trẻ con. Mà này, mẹ cậu bảo tôi qua ăn cơm hôm nay phải không? Tối nay tôi rảnh.”
"Đúng rồi, đúng rồi, mau qua đây, đến ngay bây giờ cũng được." Nghiêm Cảnh không hề quan tâm đến việc cậu cố ý chuyển đề tài, vui vẻ nói, "Nhân tiện kể cho tôi nghe cậu định trả đũa chậu hoa hướng dương đó như thế nào.”
“……”
Còn lâu cậu mới trả đũa.
Đồ trong tay cuối cùng cũng hoàn thành xong, Úc Bạch mang nó vào bếp, dán lên bàn cạnh chậu hoa của mình, nhìn chăm chú một lúc lâu, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Sau đó cậu tắt đèn, ra ngoài, đi đến nhà Nghiêm Cảnh ăn cơm.
Căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh, ánh nắng vàng ấm áp lúc hoàng hôn bao phủ lấy chậu hoa hướng dương trong bếp.
….và cả ngón tay giữa bằng nilon bơm hơi đang khẽ đung đưa trong gió bên cạnh chậu hoa.
Úc Bạch vốn định đến gặp mặt người hàng xóm không phải con người mà cứ thích bắt chước cậu, tự mình giơ ngón giữa.
Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt quá đỗi trong sáng của đối phương khi bốn mắt nhìn nhau, cậu lại từ bỏ ý định.
Nhớ lại những chiếc găng tay dùng một lần từ các đơn đặt đồ ăn mà cậu tiện tay giữ lại, Úc Bạch nảy ra ý tưởng, bèn thổi phồng một chiếc găng tay rồi dán bốn ngón còn lại vào với nhau.
Một ngón tay giữa bằng nilon sống động, không cần đến con người cũng đã ra đời.
Hy vọng người hàng xóm không phải con người nhưng rất giỏi học hỏi này sẽ hiểu được ý nghĩa của hành động này.
Đây là một lời cảnh báo nghiêm túc từ một con người.
"Phì——”
Nghiêm Cảnh nghe xong, cười đến mức không giữ nổi tay cầm: "Chiêu này còn ngớ ngẩn hơn cả tôi tưởng tượng!”
Úc Bạch tập trung nhìn vào màn hình, ngón tay di chuyển nhanh chóng, nhân cơ hội này để đánh bại đối thủ đang lơ là. Nhân vật cơ bắp ngã xuống, chuẩn bị bị hạ gục bởi đòn liên hoàn.
Nghiêm Cảnh luống cuống tay chân, cúi đầu kháng cự: "Này này này cậu đánh lén là sao!”
Úc Bạch lại giáng cho cậu ta thêm hai đòn.
Trên màn hình máy móc cũ kỹ nháy mắt hiện lên chữ KO sáng rực.
"Chết tiệt." Nghiêm Cảnh không cam tâm, "Làm lại ván nữa!”
Bên ngoài vang lên tiếng của mẹ Nghiêm Cảnh: "Chơi thêm ván nữa rồi ra ăn cơm nhé, ba con đang nấu món cuối rồi đấy!”
"Biết rồi, ra ngay đây——”
Trận chiến ác liệt lại bắt đầu.
Lần này đổi Nghiêm Cảnh có ý đồ quấy nhiễu đối thủ.
"Nói thật đi, tại sao cậu lại quan tâm đến chậu hoa đó?"
Úc Bạch vờ như không nghe thấy gì.
"Thực ra tôi thấy hàng xóm của cậu khá thú vị đấy chứ. Anh ta chẳng có ác ý gì, còn nghiêm túc học theo cậu viết giấy nhắn, trồng hoa, thật đáng yêu, còn có thể đẩy nhanh thời gian nữa. Có một người hàng xóm như thế thật tốt, dù anh ta không phải là người đi chăng nữa——”
Úc Bạch vẫn không dao động, điều khiển nhân vật nhỏ của mình đấu một lúc rồi đột nhiên lên tiếng.
"Cậu định trồng hoa quả gì trên sân thượng?"
"Ối trời, thật ư!" Nghiêm Cảnh vui mừng quá đỗi, quay đầu nhìn cậu, "Để tôi nghĩ xem nên trồng gì trước đây, tôi đã mua dâu tây, anh đào…”
Nhân vật cơ bắp bay lên ngã xuống, màn hình lại hiện lên chữ KO to đùng.
Úc Bạch lại dễ dàng đánh bại đối thủ có trình độ ngang ngửa, vui vẻ buông tay cầm ra, thả lỏng ngón tay.
“Không có gì, lừa cậu thôi.”
Nghiêm Cảnh lúc này mới nhận ra, nắm chặt tay: "Mẹ kiếp, chúng ta đấu tay đôi luôn đi!”
Úc Bạch bình tĩnh đi ra ngoài, vừa hay gặp mẹ Nghiêm Cảnh, cậu liền mách: "Cô ơi, nó muốn đánh cháu.”
Mẹ Nghiêm Cảnh lúc này trở tay đánh con trai một phát: "Con nói cái gì vậy! Không được ỷ vào vóc dáng cường tráng mà bắt nạt Tiểu Bạch!”
“Đậu má không phải! Là cậu ấy bắt nạt con!”
“Con nói tục nữa thử xem!”
Một mảnh huyên náo, bữa tối ấm cúng bắt đầu.
Mẹ Nghiêm Cảnh vui vẻ gắp thức ăn cho Úc Bạch: "Ăn nhiều một chút, đều là món cháu thích, cô thấy cháu gầy rồi, chắc sống một mình không ăn uống đàng hoàng.”
Ba Nghiêm Cảnh nói: "Tiểu Bạch ngày nào cũng phải viết bài, bận rộn như vậy thì làm gì có thời gian mà nghĩ đến ăn uống.”
“Vậy rảnh rỗi đến nhà ăn cơm đi. "Mẹ Nghiêm Cảnh thở dài," Vẫn là lúc đi học thì tốt hơn, nghỉ ngơi thì ở nhà chúng ta, đỡ vất vả.”
Ba Nghiêm Cảnh cũng cảm thán theo: "Nếu ngôi nhà nhỏ mà ba Úc Bạch để lại sau này không bị giải tỏa rồi dời đi nơi khác thì tốt rồi, lại nói tiếp, cháu định khi nào thì mua nhà? Ở bên ngoài thuê phòng cũng không phải biện pháp.”
Ngôi nhà nhỏ mà ba Úc Bạch để lại sau này đã bị giải tỏa, tiền đền bù và tiền hỗ trợ do hành động dũng cảm của ba cậu hoàn toàn đủ để cậu mua một căn nhà mới, nhưng cậu vẫn chưa mua.
Thời học sinh cần được chăm sóc theo lẽ thường vừa kết thúc, Úc Bạch liền chủ động trở thành người hướng nội một mình thuê phòng.
Nghiêm Cảnh vừa ăn vừa khéo léo nói thêm: "Tốt nhất mua cái tầng trên cùng.”
"Tầng trên cùng thì có gì hay? Áp lực nước thấp, còn dễ bị thấm dột nữa!”
"Hehe, có sân thượng mà.”
"..." Nhìn thấy nụ cười ngây ngô đầy ẩn ý của con trai, mẹ Nghiêm Cảnh không chịu nổi, bèn xoa xoa cánh tay mình nói với chồng, "Có lúc em chỉ muốn đánh con trai anh thôi.”
"Anh cũng vậy." Bố Nghiêm Cảnh phụ hoạ, "May mà Tiểu Bạch từ nhỏ đã không chê bai nó.”
"Này, con nghe thấy hết đấy!”
"Nói là để con nghe mà!”
Úc Bạch cười nhìn gia đình họ cãi cọ, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, cứ thế ăn xong một bữa tối ấm áp.
Ăn quá ngon rồi, trên đường về, cậu không để ba Nghiêm Cảnh đưa mà tự đi bộ về nhà. Nói là tự đi nhưng thật ra có vệ sĩ âm thầm đi theo sau, vẫn như mọi khi Úc Bạch không chào hỏi những người mặc áo sơ mi hoa, chỉ lặng lẽ đi con đường của mình, thỉnh thoảng còn bước nhanh hơn một chút.
Bọn A Cường đã trông coi cậu từ hồi tiểu học, nhưng sau nhiều năm Úc Bạch vẫn không thể thân thiết với họ được. Vì cậu đã chủ động né tránh nhiều cơ hội để trở nên thân thiết hơn.
Bên cạnh cậu thường xảy ra những sự kiện kịch tính đủ loại, đôi khi là với cậu, đôi khi là với người quen. Có lúc là chuyện tốt, có lúc là chuyện xấu. Nhưng Úc Bạch không thể chắc chắn khi nào sẽ có chuyện xấu đặc biệt xảy ra nữa, nên từ sau khi ba qua đời, cậu không còn muốn thân thiết với ai nữa.
Ngoại trừ gia đình Nghiêm Cảnh mệnh cứng nên mới dám kinh doanh nhà tang lễ.
Nghiêm Cảnh hỏi cậu tại sao lại quan tâm đến chậu hoa đó như vậy. Có lẽ vì nó giống như một dấu hiệu báo trước sự kết nối sắp hình thành giữa con người với nhau.
Rõ ràng có hai hàng xóm bên trái bên phải không phải người, sao lại cứ phải chọn học theo cậu chứ?
Úc Bạch tâm tình phức tạp nghĩ như vậy, về tới khu chung cư.
Lúc bước vào thang máy, cậu gặp một người hàng xóm khác.
Người đàn ông tóc dài lôi thôi sống ở phòng 1203.
Đối phương dường như vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, tay xách một túi bia lạnh, vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ, từ tai nghe của anh ta mơ hồ vọng ra tiếng nhạc rock ồn ào.
Từ túi quần rộng thùng thình của anh ta thò ra một vật cứng trắng trắng, dưới ánh đèn mờ trông có chút rùng rợn. Thậm chí trông còn quen quen nữa.
Nhìn ở khoảng cách gần, Úc Bạch với kinh nghiệm thu thập tư liệu về xương người khi viết tiểu thuyết kinh dị, xác định thứ mà cậu đã nhìn thấy dùng để đánh trống ngày đó tuyệt đối không phải là dùi trống bình thường.
May mà không cá cược với Nghiêm Cảnh.
Úc Bạch điềm tĩnh quay đi. ...Thứ không phải người không học theo cậu cũng tốt. Không đúng, khả năng cao là thứ không phải người đã biến cậu thành ra thế này. Người bình thường có ai lại dùng thứ đó làm nhạc cụ chứ?!
Úc Bạch trở về nhà, đóng cửa lại, ép mình quên đi những gì vừa thấy, cố gắng tiếp tục phớt lờ mọi điều kỳ lạ xung quanh như trước. Cho đến khi cậu va phải thứ gì đó trong nhà vệ sinh của mình.
Căn phòng vốn tối om, xung quanh im ắng. Úc Bạch mở đèn, vừa định rửa mặt. Trong gương bỗng hiện ra một đôi mắt đen trắng rõ ràng.
“Tôi ——!”
Úc Bạch thực sự phải kiềm chế lắm mới không buột miệng chửi thề ngay tại chỗ. Cậu quay đầu lại nhìn, trong nhà vệ sinh của căn nhà mà cậu sống một mình, lúc này lại có một cô bé mặc đồng phục tiểu học, vẻ mặt ngây thơ, hai bím tóc tết thả xuống vai, trông có vẻ hoang mang không biết phải làm sao.
Khi khoảnh khắc đối diện với cậu, cô bé giật mình giấu quyển sách đang cầm sau lưng. Không khí rơi vào tĩnh mịch ngắn ngủi, hai người nhìn nhau chằm chằm, như thể cả hai đều bị hoảng sợ.
Một lát sau, lại gần như đồng thời mở miệng.
Úc Bạch miễn cưỡng duy trì thái độ hiền lành: "Em làm sao vào được nhà của anh?”
Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, cậu phán đoán cô bé này không phải là ma.
Ma chắc chắn sẽ không cầm một quyển tiểu thuyết tình yêu thanh xuân học đường mà đọc.
Hơn nữa khi bị người ta bắt gặp lại sợ đến mức giấu sách ra sau lưng.
Cô bé nói với giọng ấm ức nức nở: "Anh ơi, em xin lỗi, em trượt vào đây, không phải cố ý đâu.”
...... Tiếng nức nở này nghe quen quá. Úc Bạch bỗng nhiên phản ứng, cậu theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Trần căn phòng này được làm khá cẩu thả, chỉ cần nhấc tấm ván lên là có thể nhìn thấy đường ống và các dây dẫn. Lúc Vương sư phụ giúp cậu lắp đặt lớp cách âm, cậu đã thấy đường ống nước phía trên.
Tuyệt đối không thể có một học sinh tiểu học bò tới bò lui được.
Đến lúc này Úc Bạch cuối cùng cũng hiểu ra bí ẩn về âm thanh kỳ lạ trong tường đã từng làm phiền cậu. Cậu hít sâu, bình tĩnh hỏi: "Nhà em ở mấy lẻ mấy?”
Cô bé sợ sệt mở miệng: "... 1104.”
Căn nhà dưới 1204.
Cô bé thấy Úc Bạch không nói gì, dường như có chút ấm ức, vội chớp mắt cầu khẩn: "Anh ơi, anh có thể đừng nói với ba em không? Ông ấy sẽ đánh chết em mất thôi.”
"Nói gì với ông ấy?" Úc Bạch mặt không cảm xúc giúp cô bé nhớ lại, "Em gõ bài Twinkle Twinkle Little Star trong ống nước vào nửa đêm sao? Khóc thút thít trong tường sao? Hay là trộm cười khúc khích khi đang đọc tiểu thuyết?”
Mấy ngày trước sau khi lắp đặt lớp cách âm xong, cậu đã mơ hồ nghe thấy tiếng cười trong tường, không phải ảo giác.
Chỉ là cậu không ngờ tiếng cười đó lại có nguồn gốc kỳ lạ đến vậy.
Cô bé nghe vậy, cả kinh lùi lại hai bước: "Anh nghe thấy à?!”
Nếu không thì sao? "Úc Bạch nở nụ cười hiền lành,"Em nghĩ nơi này cách âm tốt lắm à?”
"Em sai rồi, em sai rồi!" Cô bé liên tục xin lỗi, “Sau này em nhất định không gây tiếng động nữa!”
Úc Bạch ồ một tiếng, nghe ra ý ngoài lời: "Nhưng sau này em còn muốn tiếp tục chơi trong ống nước nữa?”
Cô bé nghẹn lời, nước mắt lưng tròng nhìn cậu: "Em không làm được bài tập, chẳng ai chịu dạy em cả.”
Úc Bạch gần như suy sụp: "Không làm được bài tập thì đi xem sách giáo khoa, leo ống nước có ích lợi gì chứ? Chẳng lẽ muốn anh dạy em sao?”
“A! "Cô bé nháy mắt mở to hai mắt, có chút bất ngờ xen lẫn vui sướng," Thật sự có thể sao?”
Đủ rồi.
Úc Bạch dứt khoát ngậm miệng lại, dẫn cô bé đến trước thang máy, đưa cô bé đến tầng mười một, tận mắt nhìn cô bé rón rén đi vào nhà mình mới trở về.
Khi đi ngang qua cánh cửa phòng 1204 yên tĩnh, cậu nhìn lướt qua như muốn xuyên thủng cánh cửa.
Cô bé sống ở phòng 1104 ngay bên dưới, còn người đàn ông tóc dài sống ở phòng 1203 bên cạnh.
Nhớ lại, vị trí đặt chậu hoa cũ trên tầng thượng gần như nằm trên phòng 1204.
Tất cả những hiện tượng kỳ dị đều xoay quanh căn phòng 1204. Thời gian trôi nhanh, không gian bỏ qua mọi quy luật vật lý, và cả người đàn ông tóc dài không biết phải diễn tả thế nào nữa.
... Đưa cả cuộc sống của mình vào âm nhạc theo đúng nghĩa đen sao?
Ngoại trừ cậu, mọi người hay vật chất tiếp xúc trực tiếp với người hàng xóm không phải con người đều bị ảnh hưởng bởi những điều phi lý, trái với lẽ thường của con người.
Vì sao chỉ có cậu lại bình yên vô sự?
Sau khi nhanh chóng hiểu ra logic của những hiện tượng lạ, Úc Bạch vẫn không thể hiểu nổi điều này.
Cậu nhìn kỹ ngôi nhà trông có vẻ mọi thứ đều bình thường.
Sau đó nhìn thấy chậu hoa hướng dương bình thường trên bàn bếp.
Còn có ngón giữa nilon bơm hơi vô cùng trẻ con bên cạnh.
Hình như có hơi không giống với lúc chạng vạng tối trước khi ra ngoài.
Úc Bạch ngay lập tức tiến lại gần nhìn.
Theo thời gian trôi qua, lượng không khí trong chiếc găng tay tự nhiên giảm đi, làm cho nó xẹp bớt.
Ngón trỏ vốn được dán lại không biết từ khi nào đã bung ra, nhẹ nhàng rung rinh trong gió cùng với ngón giữa.
Vừa khéo tạo thành một dấu hiệu cái kéo vui vẻ.
Hoàn toàn trái ngược với hàm nghĩa mà ngón giữa muốn biểu đạt.
Úc Bạch trầm mặc một lát, có chút tuyệt vọng liếc sang phòng bếp bên cạnh.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, bên cạnh chậu hoa hướng dương khác, lại có một chút ánh sáng phản chiếu đặc trưng của nilon.
Ngay cả cái này cũng bắt chước theo à?
... Vậy tại sao ban ngày cậu phải làm ra cái thứ quái dị này cơ chứ?
Chết tiệt.
Không phải chỉ số thông minh của cậu cũng bị ảnh hưởng rồi chứ?
Quả nhiên nên trực tiếp tìm đến tận cửa.
Úc Bạch không thể chịu đựng thêm được nữa.
Cậu hít một hơi thật sâu, xoay người đi ra ngoài, gõ cửa phòng hàng xóm bên cạnh với vẻ nặng nề.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, cửa nhanh chóng mở ra, hiện ra một bóng người ngày càng quen thuộc.
Đôi mắt xanh xinh đẹp không giống nhân loại, lúc này vẫn trong suốt và sáng rõ đến nỗi có thể nhìn thấu.
Úc Bạch không do dự, trực tiếp đặt câu hỏi: "Anh có thể dọn đi khỏi đây không?”
Người hàng xóm không phải con người ban đầu chợt giật mình, sau đó mỉm cười.
"Xin lỗi, làm phiền cậu chỗ nào sao?"
Giọng điệu rất là thân thiện.
Xem ra thật sự không hiểu ý nghĩa của ngón giữa mà cậu bày ra.
“Anh không biết sao?” Úc Bạch cười mà như không cười, "Người đàn ông ở phòng bên cạnh mỗi ngày đều dùng xương để gõ trống, học sinh tiểu học dưới lầu buổi tối thì bò ra từ trong ống nước đòi tôi dạy làm bài tập."
Người hàng xóm không phải con người lắng nghe một cách nghiêm túc, dường như còn suy nghĩ một lúc, rồi nhiệt tình đưa ra một lời khuyên rất đúng mực.
“Đây là quấy rối cộng đồng, cậu nên báo cảnh sát.”
Cậu đã sớm báo cảnh sát rồi!
Ngày đó cậu nên gọi đội trưởng đội điều tra hình sự quay lại xem quả dưa hấu mới phải!
Úc Bạch cuối cùng không thể chịu nổi, nghiêng người về phía trước, nắm chặt cổ áo của người hàng xóm bí ẩn, làm cho lớp vải vốn gọn gàng sạch sẽ ngay lập tức nhăn nhúm lại.
Cậu gằn từng chữ một: "Đừng, giả, vờ, nữa.”
Úc Bạch nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh xám gần trong gang tấc, không hề sợ hãi mà đưa ra lời đe dọa.
"Hoặc là trả lại mọi thứ xung quanh như cũ.”
"Hoặc, cút đi.”
Khi nói xong, cậu nhìn thấy rõ ràng trong mắt đối phương nổi lên những gợn sóng bất an.
Mà một giây sau, Úc Bạch đã không rảnh mà đi tự hỏi những gợn sóng kia rốt cuộc đại diện cho cảm xúc gì.
Cậu chỉ nhớ rằng đầu ngón tay đang nắm lấy cổ áo của đối phương, dường như đã chạm vào một mảng da lạnh lẽo.
Ngay sau đó thế giới trước mắt bắt đầu rung lắc, chìm vào bóng tối hỗn loạn.
Tình trạng kỳ lạ thuộc về hắn bất ngờ ập đến mà không kịp đề phòng.
Úc Bạch mở mắt ra lần nữa, tầm mắt bị ánh nắng tươi sáng bao phủ, giọng nói mơ hồ dần dần hợp thành một câu nói quen thuộc.
"Có vẻ như việc chuyển nhà lần này thực sự giúp ích cho công việc của cháu.”
Bác sĩ Trần tóc hoa râm đang cười nhìn cậu, trong nụ cười thân thiết mang theo sự bao dung và cả bất đắc dĩ.
“Ham muốn sáng tác dồi dào như vậy sao?”
Bên tai là lời trêu chọc của vị bác sĩ tâm lý, dưới thân là bề mặt mềm mại, thoải mái của ghế sofa.
Mọi thứ rất quen thuộc.
Thanh niên tóc nâu vùi ở trong sô pha đầu tiên là mơ màng chớp chớp mắt, sau khi từng đợt mơ hồ nhìn quanh bốn phía, trên mặt lộ rõ vẻ khiếp sợ khó có thể che giấu.
Vừa rồi rõ ràng cậu đứng ở cửa nhà, làm sao lại đột nhiên ngồi ở chỗ này?
Đây là phòng tư vấn tâm lý mà cậu đã từng đến rất nhiều lần.
Lần cuối cậu đến là vào một tuần trước, ngày được coi là nguồn gốc của mọi rắc rối.
Xuất phát từ một số nguyên nhân rõ ràng, Úc Bạch nhớ rõ tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm đó.
Cậu nhớ rõ câu nói này và nụ cười này.
Đó là ngay sau khi cậu kể xong câu chuyện về bài hát Little Star trong ống nước cho bác sĩ tâm lý.