Chương 12: Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến An sững sờ, hiện rõ vẻ kinh ngạc không thể che giấu, rõ ràng là cậu ta không hề biết chuyện này.
“Găng tay là do chúng tôi kiên quyết mua, sợ cậu ấy lái xe ba gác điện bị lạnh cóng tay.” Thẩm Phán không thể chịu đựng thêm, bèn nói bổ sung một câu.
Tình thế đảo ngược quá nhanh, khán giả vừa nãy còn đang tự do chửi bới, giờ thì cảm thấy bị vả mặt, những ý kiến trước đó bị lấn át cuối cùng cũng được dịp bộc lộ.
【Tôi từ phòng livestream của YMD qua đây, tôi xin làm chứng, đó là sự thật.】
【Khoan đã, An An ngoan ngoãn của các người ngày nào cũng nhắc đến anh hai, mà đến cả việc anh hai mình bị cước tay cũng không biết ư? Xem ra cậu ta cũng chẳng hề quan tâm chút nào.】
【Điều kiện nhà họ Yến tốt như thế mà cũng không chăm sóc để tay YMD lành lại được ư… Tôi thật sự chỉ có thể nói, người nhà họ Yến chỉ giỏi nói suông thôi, yêu thương ư? Chẳng có chút nào.】
Yến An cũng nhận ra lời nói và hành động của mình không nhất quán, lí nhí đáp: “Xin lỗi anh Hai, em nhất thời không nhớ ra chuyện này.”
Minh Di nói với giọng điệu châm biếm, mỉa mai: “Không sao, cái ‘bệnh vặt’ này, cậu không nhớ ra cũng là bình thường thôi.”
Minh Di đã gần như không còn kìm nén được sự chán ghét của mình, mà cậu cũng lười che giấu. May mà lúc này Quý Triển Vân đã nói đỡ để hòa giải, chuyển sang chủ đề khác. Thẩm Phán và Kỷ Niên cũng nhân cơ hội kéo Minh Di ra ngoài, bàn chuyện chia rau củ.
Nói thì nói vậy, nhưng trước ống kính, số rau củ này không thể nào không cho một chút nào.
Minh Di không có ý kiến gì, cậu có thể coi như đối tượng tặng rau là Quý Triển Vân, còn Yến An và kẻ nịnh bợ trung thành của cậu ta thì ăn chút đồ thừa cũng chẳng sao.
Về đến nhà, Thẩm Phán đem một chậu nước ấm cho Minh Di ngâm tay, còn Kỷ Niên thì ôm rau củ, cười hì hì bảo: “Sau này việc rửa rau rửa bát cứ để chúng tôi lo, siêu đầu bếp cậu chỉ cần phụ trách nấu nướng thôi.”
Minh Di không từ chối ý tốt của họ, cậu cũng cười đáp lại: “Được.”
Vì buổi sáng thu hoạch bội thu nên buổi trưa bọn họ được ăn ba món.
Nguyên liệu không chỉ tươi ngon, lại không có các loại gia vị hóa học, cộng thêm khói bếp lượn lờ, xa xa là cảnh núi non, mang lại một cảm giác rất mộc mạc, như được trở về với tự nhiên.
Ngay cả khán giả xem chương trình thực tế này cũng cảm thấy hoang mang.
Đây còn là “show ăn xin” của họ nữa ư?
Bảo là show ẩm thực cũng không quá lời!
Khi ống kính quay cảnh Minh Di nấu ăn, thậm chí còn giống như đang quay phim tài liệu.
Ánh nắng rọi vào nhà, hơi nước bảng lảng bốc lên từ trong nồi, tay áo xắn hờ để lộ đường nét cánh tay rắn rỏi, nửa khuôn mặt của Minh Di ẩn hiện nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, giữa khói lửa đời thường, khiến cả ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.
【Ừm… phải nói là, YMD cũng có chút nhan sắc (xoa cằm) (gật đầu).】
【Sao trước đây không phát hiện ra cậu ta trông cũng ưa nhìn nhỉ? Nghĩ kỹ lại thì, mỹ nhân độc ác hình như cũng rất hấp dẫn…】
【Mấy người đừng có cái gì cũng húp được ư! Cậu ta trước đây từng là đầu gấu khét tiếng của trường đấy!】
Những tranh cãi trên bình luận không liên quan gì đến khách mời, ba người vừa ăn cơm vừa trò chuyện về những chuyện vui ngày trước. Minh Di chẳng có chuyện vui gì để kể, nên phần lớn thời gian đều ngồi nghe người khác kể.
Bỗng nhiên Kỷ Niên “Ơ” lên một tiếng: “Mọi người xem, có một con chó đến trước cửa kìa.”
Minh Di bất giác quay đầu nhìn, quả nhiên thấy một con chó vàng lông lá xù xì đang đứng ở cổng sân. Nó dáo dác nhìn vào trong, nhưng lại thận trọng không dám bước vào cửa.
“Bị mùi thơm dụ đến à?” Kỷ Niên không nhịn được mà "chụt chụt chụt" mấy tiếng. Con chó vàng nhận được tín hiệu thân thiện, liền vẫy đuôi lia lịa.
Thẩm Phán kinh ngạc thốt lên: “Oa, nó còn dắt theo một con chó con nữa kìa!”
Khác với con chó vàng gầy trơ xương, lông của chó con màu trắng, chỉ có mặt và tai điểm xuyết chút vàng, trông còn mũm mĩm, đáng yêu vô cùng.
“Gầy quá, thử cho nó miếng thịt xem nó có ăn không.” Kỷ Niên không nhịn được liền cho ăn, ném một miếng thịt qua. Con chó vàng thấy thịt bay tới thì không còn do dự nữa, vào trong sân ăn ngấu nghiến miếng thịt.
Nó vừa vào, con chó con cũng lon ton chạy theo vào, quấn quýt chạy quanh con chó vàng, trông rất hoạt bát.
“Không biết là chó nhà ai, trông như đã đói nhiều ngày rồi.” Thẩm Phán nhìn mà không nỡ: “Hay là cho chúng nó ăn nốt phần thức ăn thừa.”
Đương nhiên là hai người còn lại đều đồng ý.
Điều kiện có hạn nên bọn họ chỉ có thể trộn cơm thừa với thức ăn rồi cho chúng ăn.
Không ngờ con chó vàng dẫn con đến ăn bữa này xong, đến bữa tối lại tới, rõ ràng là đã xem nơi này là điểm ăn chực quen thuộc, mãi đến khi trời tối mịt cũng không có ý định về.
Bất đắc dĩ, ba người phải đi hỏi thăm những người dân làng gần đó, phòng trường hợp có người không tìm thấy chó nhà mình.
“Ồ, con chó vàng đó không ai nuôi đâu, là chó hoang đấy, mấy cậu muốn nuôi thì cứ giữ lại mà nuôi.”
Nghe vậy, Kỷ Niên cười ha ha: “Trước có khách mời đi xin ăn, sau có chó con xin ăn, chương trình này quả nhiên có duyên với việc xin ăn. Hay là cứ đổi tên thành ‘Chúng Tôi Đi Xin Ăn’ đi — loại không giới hạn giống loài.”
Khán giả được trận cười lớn, ai nấy đều ùn ùn kéo lên trang web chính thức của chương trình để hùa theo trào lưu đó.
Lúc này, độ hot đang tăng vọt, tổ chương trình nhanh chóng triển khai các hoạt động quảng bá liên quan. Nhìn chỉ số thảo luận tăng vọt tức thì, đạo diễn cười đến mức không khép được miệng.
Rồi tối hôm đó, cốt truyện lại lệch thêm 1%, còn độ thỏa mãn của nhân vật chính lại giảm thêm 3 điểm.
Hệ thống vừa tỉnh dậy thì trời đất như sụp đổ.
【A a a, rốt cuộc là tại sao chứ! Rõ ràng hôm qua đã gỡ hot search rồi mà, sao hôm nay danh tiếng của nhân vật chính lại tệ đi nữa rồi?】
Tạ Vân Hiết thầm nghĩ, cứ cái tốc độ bóc phốt mới mỗi ngày thế này, sao mà gỡ hot search cho xuể?
Nhưng ngoài miệng thì vẫn an ủi Hệ Thống: “Mi đừng vội, tao thử gỡ lần nữa xem sao.”
Hệ thống vẫn còn đang phát điên lên: 【Còn cả cốt truyện nữa, anh gọi điện cho Minh Di đi, gọi cho cậu ta đi! Bảo cậu ta ngày mai tuyệt đối đừng bóc phốt gì nữa cả!】
Tạ Vân Hiết vừa dỗ vừa khuyên, trấn an Hệ thống xong mới gọi điện cho Minh Di.
—–
Nhân viên công tác quen thuộc, chiếc điện thoại quen thuộc.
Minh Di ngờ vực cầm lấy, nhìn thấy số điện thoại quen thuộc mà cũng xa lạ gọi đến.
Lòng cậu khẽ lay động, đoán rằng bên Hệ thống lại xảy ra vấn đề, tâm trạng bất giác vui vẻ hẳn lên.
“A lô?”
“Vẫn là tôi đây, hàng giả.”
Tạ Vân Hiết trước tiên nói vào chuyện chính: “Hôm nay cốt truyện lại lệch 1% rồi, Hệ thống bảo cậu ngày mai đừng bóc phốt nữa.”
“Bóc phốt?” Minh Di vô tội đáp: “Tôi có làm gì đâu.”
“Hệ thống nói cậu để lộ chuyện bị lạnh cóng tay, làm Yến An bị mắng.”
Minh Di bất đắc dĩ: “Vậy anh nói với nó, tôi cũng không muốn thế, lạnh cóng tay là bệnh mà con người không thể kiểm soát được. Nếu có lựa chọn, tôi cũng không muốn bị tái phát bệnh đó.”
Tạ Vân Hiết thành thật truyền đạt lại: “Hệ thống nói, cậu ngày mai không được để lộ bất kỳ chuyện gì liên quan đến quá khứ bi thảm, cũng không được làm Yến An mất mặt, càng không được để Yến An rơi vào tình thế bị lên án về đạo đức.”
Minh Di cười khẽ: “Tôi là người bị hại, dựa vào đâu mà tôi phải vắt óc bảo vệ cho cậu ta?”
Tạ Vân Hiết tiếp tục: “Hệ thống nói nếu cậu còn không nghe lời nữa, nó sẽ bắt tôi trói cậu mang về.”
Minh Di càng thắc mắc hơn: “Vậy chẳng phải tình tiết sau này còn sụp đổ nghiêm trọng hơn ư?”
Bên Tạ Vân Hiết im lặng một lát, rồi hắng giọng: “Hệ thống không còn gì để nói, tiếp theo đến lượt tôi lên tiếng.”
“Anh hàng giả, anh lại muốn nói gì đây?”
Minh Di tưởng Tạ Vân Hiết lại định gợi ý cho mình tin tức gì đó, cậu đã tập trung tinh thần, nhưng không ngờ đầu dây bên kia Tạ Vân Hiết chỉ cười: “Tôi nhờ người gửi thuốc cho cậu rồi đấy, nhớ bôi vào.”
Thuốc?
Minh Di nhanh chóng nhận được “thuốc” mà Tạ Vân Hiết nói, quả nhiên là thuốc bôi tay.
Minh Di cầm thuốc về phòng, Kỷ Niên thấy thuốc trên tay cậu, ngờ vực hỏi: “Tổ chương trình cho à?”
Minh Di ậm ừ đáp một tiếng, chui vào trong chăn của mình, có chút ngại không muốn để người khác biết đây là thuốc do người chồng giả của mình gửi tới.
Kỷ Niên lại không ngồi yên, hỏi Minh Di: “Yến An lúc nào cũng vậy à?”
Minh Di không hiểu: “Hửm? Vậy là sao?”
“Chính là… nói bóng gió? Cũng không phải nói bóng gió, trà xanh? Giả đáng thương?” Kỷ Niên nghĩ mãi không ra một tính từ nào: “Tóm lại là cứ ngấm ngầm chèn ép cậu.”
Minh Di bình thản đáp: “Cậu ta trước mặt bố mẹ tôi lúc nào cũng vậy.”
Kỷ Niên lắc đầu: “Loại người này chơi không fair-play, chỉ thích ném đá giấu tay, khó đối phó lắm. Anh khuyên cậu một câu, đừng dây dưa, tránh xa cậu ta ra, dính vào chỉ rước rắc rối vào thân thôi.”
“Anh thấy cậu rất tốt, sau này hoàn toàn có năng lực đi trên con đường riêng của mình.”
Đó là những lời tốt đẹp, hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng, Minh Di nghe thấy được, chân thành cảm ơn Kỷ Niên: “Cảm ơn anh, anh Kỷ Niên.”
Kỷ Niên vui vẻ, trêu cậu: “Hóa ra cậu cũng biết nói lời ngon ngọt đấy à, gọi thêm một tiếng anh Kỷ Niên nữa nghe xem nào?”
“…” Minh Di kéo chăn lên: “Ngủ đây.”
“Này, tuổi còn trẻ mà đã ngả đầu xuống là ngủ ngay được ư?” Kỷ Niên trêu chọc vài câu, thấy cái chăn kia càng phồng lên.
Uầy, thú vị thật.
Đêm khuya thanh vắng.
Minh Di trằn trọc mãi, không sao ngủ được.
Nghĩ đến những lời Kỷ Niên vừa nói, lòng cậu dấy lên nỗi chua xót nhàn nhạt.
Cậu đã không còn một tương lai xa vời như thế nữa rồi.
Mu bàn tay lại bắt đầu ngứa ngáy, Minh Di sờ đến tuýp thuốc mỡ Tạ Vân Hiết gửi, cuối cùng vẫn bôi nó lên tay.
Nói đi thì cũng phải nói lại, anh chàng hàng giả kia, tại sao lại quan tâm đến cậu như vậy?
Hôm qua gửi lời động viên, hôm nay gửi thuốc mỡ, động cơ là gì?
Rất kỳ lạ.
Câu hỏi này lại lướt qua đầu Minh Di, nhưng mãi vẫn không có câu trả lời.
****
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thứ đến sớm hơn cả tổ chương trình là con chó vàng dắt con đi xin ăn.
Ba người đặt tên cho chó vàng là Hoàng Đào, còn chú chó con thì đặt tên là Tiểu Tùng Hùng, vì nó trông hơi giống một con gấu nhỏ.
Bữa sáng là cháo thịt băm rau xanh ăn kèm với bánh trứng củ cải bào sợi, được tráng bằng chảo gang. Viền bánh hơi cháy, thơm đến nỗi Kỷ Niên và Thẩm Phán bất chấp bánh còn nóng hổi, cứ thế mà nhét từng miếng lớn vào miệng.
Sau bữa sáng còn thừa chút bánh, Minh Di bẻ vụn, cầm trên tay cho Tiểu Tùng Hùng ăn. Chú chó con mũm mĩm ngửi thấy mùi, khụt khịt đòi ăn. Minh Di cho nó ăn một miếng nhỏ, rồi không nhịn được, lật ngửa Tiểu Tùng Hùng bốn chân chổng lên trời, xoa nắn cái bụng mềm mại của nó.
Chó con yếu ớt, đáng thương và bất lực, tức đến muốn cắn tay Minh Di, nguẹo trái nguẹo phải cũng không cắn được, chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử nho nhỏ non nớt.
Mẹ của nó là Hoàng Đào hoàn toàn không thèm quan tâm đến đứa con bị người ta bắt nạt, chỉ dáo dác nhìn miếng bánh trên tay Minh Di.
Minh Di đưa bánh cho Hoàng Đào, xoa đầu nó: “Cho mày ăn này, mày nuôi con béo tốt thế này, bản thân cũng phải ăn nhiều vào.”
Hiếm khi Minh Di để lộ dáng vẻ cười dịu dàng như vậy, so với vẻ lãnh đạm ít nói thường ngày, quả thực như hai người khác nhau.
【Hóa ra Yến quý nhân không cười, thật sự là do bản tính không thích cười ư…】
【Cậu ấy ngồi xổm trên đất chơi với chó con kìa, đáng yêu quá!】
【Thưởng! Chẳng phải chỉ là bánh trứng củ cải thôi ư! Tất cả chó con đều được ăn!】
Hôm nay, tổ chương trình tìm cho các khách mời một công việc kiếm tiền mới, đó là hái chè.
Nghe nói có thể trải nghiệm việc hái chè, các khách mời hăm hở theo dân làng lên đường, cùng nhau tiến đến đồi chè.
Tiểu Tùng Hùng vừa mới bị Minh Di bắt nạt kêu oai oái, giờ thấy Minh Di sắp đi lại lon ton bám theo gót chân cậu. Minh Di bảo nó đi theo Hoàng Đào về, nó cũng không chịu đi.
May mà nó đi theo một đoạn đường núi, Hoàng Đào nhận ra bọn họ sắp đến nơi đông người, bèn cảnh giác dắt chó con quay về.
Lúc này Minh Di mới có thể yên tâm làm việc.
Hôm nay eo của Quý Triển Vân đã đỡ hơn một chút, vậy nên ông cũng lên núi. Điều khiến ảnh đế cảm thấy may mắn là hôm nay chân của Yến An cuối cùng cũng không bị trượt nữa.
Có lẽ cậu ta đã đổi một đôi giày chống trơn trượt tốt hơn.
Tập này là thi đấu theo đội, khi tổng kết vào cuối ngày, đội nào còn lại nhiều tiền nhất sẽ giành chiến thắng. Mọi việc đã đến nước này, Quý Triển Vân cũng không mong thắng, chỉ cầu cái eo già của mình có thể bình an vô sự qua được tập này.
Lúc mới bắt đầu hái chè, bọn họ còn có chút hứng thú, nhưng sau khi hái được hai tiếng, không chỉ mắt mỏi mà tay cũng mỏi, dần dần cảm thấy đuối sức.
Đội của Minh Di đã thoát khỏi mức đủ ăn đủ mặc cơ bản, nên cũng không cố gắng kiếm khoản tiền này nữa, nói một cách mỹ miều là: “Cho đội kia một cơ hội vượt qua chúng ta.”
Cuối cùng, đội Minh Di nhận được 368 đồng tiền công, ung dung rời đi trong ánh mắt ghen tị và căm hận của đội kia.
Trên đường đi, Kỷ Niên vui vẻ nói: “Eo của thầy Quý không ổn, hai bạn trẻ kia chắc chắn cũng không thể hái cả ngày được, ván này chúng ta thắng chắc rồi!”
Nhưng Minh Di lại cảm thấy rất khó nói.
Theo nguyên tắc trong truyện thì hào quang nhân vật chính là lớn nhất, trong tình huống bình thường, không ai có thể thắng Yến An trong bất kỳ trò chơi hay cuộc thi nào.
Vì vậy, hoặc là số tiền ít ỏi này của họ sẽ bị tiêu hết vào một việc bất ngờ nào đó, hoặc là đội Yến An sẽ bất ngờ nhận được một khoản tiền, tóm lại là phần thắng của bọn họ không lớn.
Minh Di không quan tâm đến chuyện thắng thua, chỉ là một cuộc thi trong chương trình thôi. Hơn nữa, cậu đã thua Yến An quá nhiều lần rồi, không thiếu lần này.
Bận rộn cả buổi sáng, đến trưa, ba người lại được ăn một bữa no nê.
“Ủa, sao buổi trưa Hoàng Đào vẫn chưa dắt con đến nhỉ?” Kỷ Niên thắc mắc: “Chẳng lẽ đi xin ăn ở chỗ khác rồi ư?”
“Sáng cho ăn nhiều, có thể vẫn còn no, nên quên mất thời gian,” Minh Di nói: “Tôi để dành phần thừa lại cho chúng.”
Nhưng, đợi đến khi trời sắp tối, Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng vẫn chưa xuất hiện.
Minh Di bỗng cảm thấy hơi bất an, ăn cơm tối cũng lơ đãng.
Kỷ Niên thấy cậu cứ nhìn ra cửa mãi, không khỏi trêu chọc: “Thích thế thì cậu mang về nhà nuôi đi, nhận nuôi miễn phí, hời biết bao.”
Minh Di bất giác nghĩ đến căn biệt thự rộng lớn không chút hơi người của nhà họ Tạ, không muốn thừa nhận đó là “nhà” hiện tại của mình.
“Nhưng đúng là hơi lạ,” Thẩm Phán chống cằm nói: “Trước đây Hoàng Đào gầy như vậy, không giống như có người cho chúng ăn.”
Trời lại tối thêm một chút, cuối cùng Minh Di cũng không ngồi yên được nữa, cậu đứng dậy nói: “Tôi đi tìm thử, có thể bị rơi xuống cái hố nào đó trên núi rồi.”
“Trời sắp tối rồi, cậu định một mình lên núi à?” Thẩm Phán đang dọn bát đũa vội lau tay chạy ra: “Nếu tìm thì cùng nhau đi tìm, cậu đi một mình không an toàn đâu.”
Kỷ Niên liền phụ họa theo, ba người ngay cả bát cũng không rửa, cầm đèn pin rồi ra khỏi nhà.
Bọn họ men theo con đường núi đã đi ban ngày để tìm, nhưng không thấy bất kỳ dấu vết nào của Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng.
Minh Di không từ bỏ, gọi tên Hoàng Đào dọc đường, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chó sủa yếu ớt trong một khu rừng.
Ba người lập tức chạy tới, ánh đèn pin vừa chiếu vào, tim bọn họ bỗng chùng xuống.
Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng thật sự đã rơi xuống một cái hố, nhưng nếu chỉ là một cái hố thì tốt rồi.
Dưới đáy hố còn có một cái bẫy kẹp thú, Hoàng Đào bị bẫy kẹp vào bụng, máu chảy ra đã thấm ướt cả bộ lông. May mắn là Tiểu Tùng Hùng rơi trúng người Hoàng Đào nên không bị thương, nhưng vì thân hình quá nhỏ, nên không thể nào nhảy ra khỏi hố được.
Có thể tưởng tượng được, nếu không có ai phát hiện, cả hai mẹ con sẽ bị cái bẫy này hành hạ đến chết.
Dù ống kính chỉ lướt qua, nhưng không ít khán giả vẫn thấy được một chút tình hình thực tế. Bọn họ ngồi trong phòng livestream chính là để xem Minh Di và nhóm của cậu tìm thấy Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng, nhưng không ngờ kết quả cuối cùng lại như thế này.
【Mẹ kiếp, cái đứa đặt bẫy này có cha có mẹ không!!!】
【Hoàng Đào sao rồi? Hu hu hu, nhiều máu quá, có cứu được không? Tiểu Hùng không thể mất mẹ được!】
【May mà đã đi tìm, xin lỗi YMD, trước đây tôi còn chửi cậu nhiều chuyện…】
Minh Di nhìn thấy máu trên bụng Hoàng Đào, đầu óc trống rỗng một lúc, bất giác định đưa tay gỡ cái bẫy kẹp, nhưng bị Kỷ Niên cản lại: “Đừng dùng tay, tìm dụng cụ đi!”
Tổ chương trình phát hiện sự việc không ổn, lập tức cử nhân viên đến hỗ trợ. Về mặt này, bọn họ chắc chắn phải tỏ ra nhân văn một chút, nếu không sẽ bị chửi cho không ngóc đầu lên được.
Sau một hồi vất vả, Hoàng Đào được nhanh chóng chuyển đến trạm thú y duy nhất trong làng.
Bác sĩ thú y khâu vết thương cho Hoàng Đào, truyền nước, rồi lắc đầu nói tình hình không mấy lạc quan, nếu không qua được đến ngày mai, có lẽ là không xong rồi.
Minh Di không rời đi, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh chờ truyền dịch. Kỷ Niên và Thẩm Phán cùng ngồi đợi với cậu.
Chỉ chưa đầy một giờ sau, bác sĩ thú y đến xem, rồi thở dài lắc đầu, ngừng truyền dịch.
Trong phút chốc, bốn bề tĩnh lặng.
Kỷ Niên cảm thấy Minh Di bên cạnh mình cứng đờ ra. Anh ta có ý muốn an ủi Minh Di vài câu, vỗ vai cậu, đang định mở lời thì chợt thấy một giọt nước rơi xuống đất.
Anh ta sững sờ, ngước mắt nhìn lên, phát hiện Minh Di im lặng không một tiếng động, không biết từ lúc nào đã đẫm nước mắt. Nhưng cậu không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ đỏ hoe mắt, không biểu cảm gì mà cúi đầu nhìn xuống đất, mặc cho những giọt lệ lăn dài trên má, tụ lại thành giọt trên chiếc cằm gầy gò.
Đó là một nỗi bi thương không cần bất cứ lời nói nào cũng có thể dễ dàng bộc lộ.
“Tiểu Tùng Hùng không còn mẹ nữa rồi.” Minh Di run rẩy nói.