Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 38: Vượt Qua Ranh Giới
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn Minh Di chủ động xuất hiện trước cửa phòng mình, Tạ Vân Hiết không kìm được mà nghiến răng: “Cậu nhất định phải biết lý do sao?”
“Nhất định phải biết,” Vẻ mặt Minh Di rất nghiêm túc: “Tạ Vân Hiết, anh biết em là một người rất cố chấp mà, cho nên em phải làm rõ. Rõ ràng anh cũng có tình cảm với em, tại sao lại từ chối em.”
Tạ Vân Hiết tỏ vẻ bất lực, giơ tay đầu hàng: “Được rồi, vậy thì tôi sẽ nói cho cậu biết, vì tôi thấy duy trì trạng thái bạn bè là cách tốt nhất cho chúng ta.”
“Tôi không phải là lựa chọn tốt nhất của cậu.” Cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng thốt ra: “Cậu mới 21 tuổi, còn trẻ như vậy, sau này nhất định sẽ gặp được nhiều người tốt hơn tôi.”
“Trước lúc đó, tôi có thể tiếp tục bảo vệ cậu, chăm sóc cậu với tư cách là một người bạn.”
“?” Minh Di có chút hoang mang mơ hồ hỏi: “Vậy nên anh từ chối em, là vì… anh cảm thấy anh không phải lựa chọn tốt nhất của em à?”
Minh Di nhận ra, có đôi khi mình không hiểu được cách suy nghĩ của Tạ Vân Hiết, vì thấy mình không đủ tốt nên từ chối cậu, đây là lý do gì thế này?
“Nhưng em lại thấy anh đủ tốt rồi,” Minh Di cau mày: “Là em thích anh, em không cần anh cảm thấy, em muốn em cảm thấy là được rồi.”
Tạ Vân Hiết cảm thấy mình càng lúc càng ngứa răng, tại sao Minh Di cứ phải khiêu khích anh như vậy? Cậu đã đọc bao nhiêu truyện ABO rồi, chẳng lẽ vẫn chưa hiểu rõ về Alpha sao?
Minh Di cứ khiêu khích anh hết lần này đến lần khác, anh có thể nhiều lần giữ vững lập trường để từ chối cậu đã là một Alpha có tiêu chuẩn đạo đức rất cao rồi, thế mà Minh Di lại không biết sống chết, đã được bỏ qua bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ tiếp tục trêu chọc anh.
Tạ Vân Hiết tiến lên một bước, ánh đèn lạnh lẽo từ trong phòng hắt ra sau lưng anh, kéo theo cái bóng đen kịt, gần như muốn bao trùm lấy cả người Minh Di.
Không biết có phải là ảo giác của Minh Di hay không, vẻ mặt của Tạ Vân Hiết dường như lờ mờ hiện ra sự tàn nhẫn: “Cậu thích tôi?”
Minh Di gật đầu.
“Cậu có biết quá khứ của tôi không?” Tạ Vân Hiết tiến sát lại gần Minh Di thêm một bước nữa.
“Cậu có biết rốt cuộc tôi là người như thế nào không?”
Tạ Vân Hiết lại tiến sát gần Minh Di thêm chút nữa, Minh Di theo bản năng lùi lại.
“Cậu có biết Alpha trong kỳ nhạy cảm sẽ như thế nào không?”
Lưng Minh Di va mạnh vào tường, không còn đường lui nữa, mà Tạ Vân Hiết thì đã đứng chắn trước mặt cậu, chặn hết mọi lối thoát của cậu.
Alpha có ưu thế tuyệt đối về chiều cao và vóc dáng, nhưng bình thường Tạ Vân Hiết ở trước mặt Minh Di quá dịu dàng và dễ gần, khiến cậu hoàn toàn quên mất cảm giác áp bức này.
Minh Di mơ hồ ngửi thấy hơi thở nguy hiểm, nhưng cậu không chịu bị Tạ Vân Hiết dọa cho lùi bước như vậy, cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đã trở nên hung dữ của Tạ Vân Hiết: “Em không thể hiểu hết về anh, là vì anh chưa bao giờ kể hết về quá khứ của mình cho em nghe, cũng không cho em thấy con người thật của anh.”
“Nếu anh nhất định muốn em thấy anh thật sự không phải người tốt nhất, muốn em biết khó mà rút lui, vậy thì hãy cho em thấy đi.” Minh Di ngẩng đầu lên, trên mặt là biểu cảm không chút sợ hãi đặc trưng của tuổi trẻ: “Rốt cuộc thì anh không tốt ở đâu, em muốn tự mình phán đoán.”
“Cậu muốn tự mình phán đoán?” Tạ Vân Hiết cười khẽ một tiếng, ngón tay siết chặt thành nắm đấm, gần như không thể kìm nén được sự hưng phấn đang dần trào lên trong lòng mình, mí mắt ánh lên vẻ nguy hiểm đỏ rực: “Cậu thật sự muốn tự mình phán đoán sao?”
Minh Di chính là kiểu người không đâm đầu vào tường thì không chịu quay lại, mặc dù lúc này đã cảm thấy Tạ Vân Hiết hơi nguy hiểm, nhưng cậu vẫn không chịu dễ dàng lùi bước.
Dường như cảm nhận được sự kiên trì của cậu, Tạ Vân Hiết lại tiến sát hơn một chút, cúi đầu xuống, chóp mũi lướt nhẹ qua trán Minh Di, hơi thở gần như hòa vào nhau.
Quá gần rồi.
Minh Di nghe rõ tiếng tim mình đập mỗi lúc một nhanh, cậu khẽ mím môi, bối rối cụp mắt xuống, dù người tỏ tình trước là cậu, nhưng dù sao cậu cũng thiếu kinh nghiệm, đối mặt với khoảng cách quá mức thân mật như thế này, cậu tỏ ra vô cùng non nớt.
“Vừa rồi không phải rất dũng cảm sao?” Tạ Vân Hiết nhẫn nhịn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Bây giờ đi vẫn còn kịp đấy.”
Minh Di lí nhí nói khẽ: “Em không đi.”
Cùng với câu nói này của Minh Di, con thú hoang trong lòng Tạ Vân Hiết hoàn toàn phá cũi xông ra.
Đây không phải là anh ép Minh Di ở lại.
Đối với loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ này, nên cho cậu một bài học thì mới biết thế nào là nguy hiểm.
Vì vậy, trừng phạt một chút cũng là biện pháp cần thiết.
Tạ Vân Hiết tự thuyết phục mình, thế là không còn kiêng dè gì nữa, anh giơ bàn tay nổi gân xanh lên, mạnh mẽ siết lấy eo Minh Di, sau đó — lật cả người cậu lại, ấn lên tường.
Phần cổ thon dài trắng nõn của Minh Di lập tức lộ ra hoàn toàn, ánh mắt u ám của Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào vùng da trắng nõn ấy, thân thể áp sát vào lưng Minh Di, trầm giọng hỏi: “Có biết Alpha thích l*m t*nh như thế nào không?”
Không biết có phải là do tác dụng của rượu bắt đầu phát huy hay không, Minh Di cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, nói chuyện cũng có chút không được lưu loát: “Em… A!”
Lời còn chưa kịp nói xong, Minh Di đã đột ngột hét lên một tiếng kinh hãi, vì Tạ Vân Hiết không hề báo trước, ngay khoảnh khắc đó đã đột nhiên cúi đầu, cắn mạnh vào gáy cậu.
Cảm giác đau nhói lập tức truyền đến, Minh Di theo phản xạ muốn giãy giụa, nhưng eo đã bị hai cánh tay mạnh mẽ kìm chặt, lưng cũng bị đè lại, không có khả năng trốn thoát.
Cuối cùng cũng cắn được vào chiếc gáy anh hằng ao ước bấy lâu, Tạ Vân Hiết hưng phấn đến mức máu trong người cũng sôi sục hơn, lý trí cũng gần như tan biến hết.
Anh từ từ miết nhẹ phần da thịt non mềm, cảm nhận cơ thể Minh Di đang khẽ run lên, nhưng trong lòng lại không hề nảy sinh chút thương xót nào, ngược lại còn sinh ra chút cảm giác ác ý.
“Biết sợ chưa?”
Tạ Vân Hiết tăng thêm lực trên tay, giọng điệu gần như là uy hiếp: “Còn dám trêu chọc anh nữa không?”
Minh Di cũng có chút hơi men, vẫn không chịu khuất phục: “Chỉ thế thôi à? Còn không bằng Tiểu Tùng Hùng cắn… Anh có thể dùng sức thêm chút nữa không.”
Tạ Vân Hiết bị cậu chọc tức đến bật cười, anh lùi lại một bước, buông Minh Di ra.
Minh Di tưởng Tạ Vân Hiết chịu thua rồi, đang định quay người lại thì đột nhiên bị anh kéo mạnh một cái, đẩy vào trong phòng.
“Rầm—”
Tạ Vân Hiết bước vào, tiện tay đóng sầm cửa lại, vẻ mặt âm trầm đến mức Minh Di chưa từng thấy bao giờ.
“Em nghĩ mình sẽ chỉ bị cắn thôi sao?”
Tạ Vân Hiết dồn Minh Di đến bên giường, ép cậu ngã ngồi xuống giường, ung dung lấy từ tủ đầu giường ra một chiếc còng tay màu bạc: “Nếu em đã muốn hiểu thêm về anh, vậy thì anh sẽ cho em biết, anh là người có h*m m**n kiểm soát rất mạnh, rất thích dùng đạo cụ để hạn chế sự phản kháng của bạn đời.”
“Tạ Vân Hiết…” Minh Di nhìn thấy còng tay, theo bản năng lùi về sau, nhưng Tạ Vân Hiết không cho cậu cơ hội đó, trực tiếp ấn cậu nằm úp sấp trên giường, dễ dàng bẻ quặt hai tay Minh Di ra sau lưng, khóa chiếc còng tay vào cổ tay cậu.
Hai tiếng “cạch, cạch” vang lên, cảm giác lạnh lẽo tức thì kích thích mọi giác quan trên cơ thể, Minh Di xoay cổ tay, không thể giãy ra, không thể tin được mà quay đầu lại nhìn anh.
“Rất khó tin phải không?” Ánh mắt Tạ Vân Hiết u ám, bàn tay trực tiếp luồn vào bên trong bộ đồ ngủ lông mềm mại của Minh Di, nhéo mạnh một cái: “Là em đã nghĩ quá tốt về anh, thật ra anh đã sớm muốn làm vậy với em rồi.”
Minh Di bất ngờ không kịp đề phòng mà khẽ rên lên một tiếng, cả người hoàn toàn ngây ra.
Tạ Vân Hiết nhéo rất mạnh tay, thỉnh thoảng còn nhéo một cái, thậm chí còn ác ý dùng móng tay cào nhẹ, từ khi Minh Di trưởng thành đến nay chưa từng chịu sự kích thích như vậy, cả khuôn mặt đều đỏ bừng, cậu vặn vẹo cơ thể, cố gắng né tránh: “Tạ Vân Hiết, anh từ chối em là vì anh tự cho mình là một tên b**n th** à?!”
“Phải, anh là b**n th**,” Tạ Vân Hiết cười khẽ nói: “Thế nào, đủ b**n th** chưa?”
Minh Di cảm thấy vô cùng xấu hổ, trong tình huống này, rốt cuộc cậu nên nói là đủ hay chưa đủ?
Trả lời thế nào cũng thật kỳ quặc!
Minh Di cố gắng quay đầu nhìn anh, giọng điệu cũng mềm đi, muốn nói lý với Tạ Vân Hiết: “Chuyện này có thể thương lượng mà, chỉ cần anh đừng chơi quá trớn, em cũng không phải không thể chấp nhận… Anh thả em ra, chúng ta có thể —”
Tạ Vân Hiết không đợi cậu nói xong, đã vỗ vào mông cậu một cái, lực không mạnh, chủ yếu mang ý trừng phạt, không đau, nhưng cảm giác xấu hổ rất mãnh liệt.
Anh hỏi: “Không quá trớn? Như thế này có tính là quá trớn không?”
Minh Di khó khăn lắm mới nuốt nước bọt, vùi mặt vào gối, cảm nhận sâu sắc rằng, sự hiểu biết của mình về Tạ Vân Hiết quả thật là có vài phần thiếu sót.
Tạ Vân Hiết từ phía sau áp lên người cậu, đầu ngón tay vuốt ve làn da dưới lớp áo ngủ của cậu: “Nhung Nhung, anh đã từ chối em mấy lần rồi, em còn cứ cố tình quyến rũ anh, có phải nên bị trừng phạt một chút không?”
Minh Di bị anh nhéo đến mức hơi thở có chút rối loạn, giọng cậu khẽ run run: “Anh đừng… Ưm…”
Những lời chưa nói hết bỗng biến mất trong những ngón tay thò vào miệng, Minh Di phát ra những âm thanh mơ hồ, khó khăn cố dùng đầu lưỡi đẩy nó ra, nhưng lại càng bị trêu chọc một cách tùy ý hơn.
Tạ Vân Hiết kề sát vào tai Minh Di cười, giọng nói trầm khàn đến mức cậu chưa từng nghe qua: “Nhung Nhung, em nhạy cảm thật đấy.”
Theo nhịp điệu của mình, Tạ Vân Hiết trừng phạt Minh Di một trận đích đáng, và anh cũng tin chắc rằng mình đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu.
Đến cuối cùng, dưới sự ép hỏi của Tạ Vân Hiết, Minh Di nức nở cam đoan sẽ không bao giờ trêu chọc anh nữa, lúc này mới được Tạ Vân Hiết tha cho.
…
Lúc Tạ Vân Hiết lau người cho Minh Di sạch sẽ, cậu đã mê man ngủ thiếp đi lúc nào không hay, Tạ Vân Hiết nhìn gương mặt đang say ngủ của cậu, đắn đo một hồi lâu mới bế Minh Di trở về lại phòng dưới lầu.
Người cũng đã cắn, những chuyện quá đáng cũng đã làm, thực ra anh còn muốn làm quá đáng hơn một chút nữa, dứt khoát giữ Minh Di ở lại trong phòng mình.
Nhưng Minh Di vừa mới đảm bảo sẽ không trêu chọc mình nữa, anh không thể tự mình phá vỡ lời hứa, phải thể hiện thái độ từ chối mới được.
Tạ Vân Hiết nhẹ nhàng đặt Minh Di trở lại giường, giúp cậu đắp chăn lại, Tiểu Tùng Hùng bị hai người làm cho tỉnh giấc, đang định hung hăng đuổi Tạ Vân Hiết đi, thì đột nhiên cái mũi nhỏ của nó khụt khịt, khịt khịt mũi ngửi về phía Minh Di, nghiêng đầu lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.
Tạ Vân Hiết ngồi bên giường Minh Di, dòng máu sôi sục trong người dần nguội đi, biến thành sự lạnh lẽo và cay đắng.
Cuối cùng anh vẫn không kiềm chế được, đã để lộ bộ mặt xấu xa nhất trước mặt Minh Di, đợi ngày mai Minh Di tỉnh lại, nhất định sẽ không thèm nhìn mặt anh nữa.
Cuối cùng Hệ Thống cũng thoát ra khỏi chế độ ẩn mình, nhìn thấy cảnh này liền biết lời nguyền ác độc của nó đã trở thành sự thật!
Quả nhiên Tạ Vân Hiết đã không kiềm chế được bản thân, đã cắn Minh Di!
Đợi đến ngày mai, nó có thể vui mừng nhìn thấy cảnh tượng hả hê khi hai người trở mặt nhau rồi!
Hệ Thống giả vờ tốt bụng lên tiếng: 【Cạn một ly vì tình bạn đã mất của hai người.】
Tạ Vân Hiết hiếm khi không có tâm trạng để cà khịa nó, sắc mặt u ám, Hệ Thống nhìn thấy vậy lại càng thêm hả hê!
Ai bảo trước đây ký chủ làm ra vẻ trước mặt nó làm gì, thật đáng đời!
Hệ Thống đã không thể chờ đợi để xem phản ứng của Minh Di sau khi tỉnh dậy vào ngày mai.