16. Chương 16: Kẻ Bắt Cóc

Lãm Phương Hoa - Kiều Gia Tiểu Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc hai người trò chuyện, khói đã lan tỏa khắp bên trong thư lâu.
Khi Phùng Gia Ấu mở cơ quan, tất cả cửa sổ của thư lâu tự đóng lại. Lúc này, từng làn khói mỏng manh thoát ra từ những khe cửa, trông như khí tiên phiêu diêu giữa hồ. Do thư lâu nằm giữa hồ nên cảnh tượng càng thêm huyền ảo.
Phùng Gia Ấu hô lên: "Trong khói có độc, ngươi còn không ra ngoài là muốn chết vì độc chứ gì?"
Tạ Lãm ngạc nhiên hỏi: "Thật sự có độc à?"
"Xạo hắn thôi. Khói này chỉ khiến người ta thấy khó chịu. Bên trong thư lâu trống trải, không có chỗ trốn, nếu kẻ kia thật sự ẩn náu bên trong, không bao lâu nữa hắn nhất định không chịu nổi mà chạy ra." Trước đây, Phùng Gia Ấu đã thử nghiệm với Bùi Nghiên Chiêu, ngay cả y cũng không chịu nổi nửa khắc. "Cơ quan này do phụ thân ta thiết kế, hoạt động rất hiệu quả."
Tạ Lãm nghe nói do Phùng Hiếu An thiết kế, tâm trạng mới dịu lại. Hắn định hỏi Phùng Gia Ấu xem bên trong có lối thoát ngầm không, nhưng sợ sẽ khiến nàng bịt kín luôn lối ra.
Một lúc sau, cơ quan bên trong thư lâu ngừng nhả khói, khói thoát ra từ cửa sổ cũng dần tan biến. Thế nhưng cửa thư lâu vẫn đóng chặt, không có động tĩnh gì.
Đinh Cửu, thủ lĩnh hộ vệ của Phùng gia, đề nghị: "Tiểu thư, có thể kẻ kia đã nhảy xuống hồ thoát ra trước khi cô vào đây?"
"Cũng có thể." Phùng Gia Ấu ra lệnh: "Chờ khói tan hết, ngươi dẫn vài người vào lục soát cẩn thận."
"Vâng." Đinh hộ vệ rời khỏi vòng vây các cung thủ, đi đến phía sau bàn bạc với mấy người đàn ông đang đứng xem chuyện vui.
Tạ Lãm hỏi: "Họ là ai?"
Phùng Gia Ấu giải thích: "Là cao thủ giang hồ ta thuê, trả nhiều tiền để họ đến đây."
"Cô chắc họ là cao thủ không?" Tạ Lãm liếc nhìn, chẳng thấy họ có gì đặc biệt. Thậm chí họ còn kém xa Đinh hộ vệ, ít nhất lần đầu gặp Đinh hộ vệ ở Phùng phủ, Tạ Lãm đã nhìn ra vài lần.
Phùng Gia Ấu đành nói: "Cao thủ có thể mời được đã xem như rất mạnh rồi."
Đinh hộ vệ dẫn người thi triển khinh công, nhảy nhót trên mặt nước bay đến thư lâu.
"Dừng lại!" Tạ Lãm ngăn cản, nói với Phùng Gia Ấu: "Ta cũng vào."
Phùng Gia Ấu cau mày: "Không biết tình hình bên trong như thế nào…"
"Chính tay ta bắt sẽ tốt hơn." Tạ Lãm cố gắng tỏ vẻ "kẻ tham vọng": "Chẳng phải cô còn mời cao thủ đến sao? Huống chi nếu kẻ kia vẫn còn bên trong thư lâu, chắc chắn đã hít không ít khói, lợi hại thế nào cũng không đứng dậy nhảy nhót nổi."
Phùng Gia Ấu do dự rồi nói: "Vậy huynh cẩn thận nha."
Tạ Lãm gật đầu, dưới vô số ánh mắt, nhảy lên thuyền, chèo đi đến thư lâu.
Mấy vị cao thủ kia liếc nhìn hắn trên dưới, như đang đánh giá năng lực của hắn.
Đinh hộ vệ nhắc nhở cô gia tương lai: "Tạ ti trực, lát nữa ngài nên tránh sau lưng bọn tôi, đừng đến gần quá, bằng không đao thương không có mắt, nếu ngài bị thương, tôi khó nói với tiểu thư."
Không đợi Tạ Lãm phản ứng, mấy cao thủ kia đã đẩy cửa ra.
Khói bên trong vẫn chưa tan hết, khiến mắt cay cay.
Tạ Lãm đột nhiên quát: "Ngươi trốn ở đâu? Chạy không thoát đâu, không bằng tự ra đầu thú!"
Giọng nói vang rền khiến mấy người phía trước giật mình, nhưng không tiện trách mắng hắn, chỉ bực tức tản ra lục soát.
Tạ Lãm bước vào, nhắm mắt cẩn thận lắng nghe. Bên trong thư lâu không nghe được tiếng động lạ, hẳn là có đường hầm bí mật, nhị thúc đã chạy thoát từ dưới đáy nước. Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, một bóng người từ góc Đông Bắc lao tới, nghe tiếng bước chân lập tức nhận ra đó là Phùng Hiếu An. Tạ Lãm hiểu ngay dụng ý của ông, liền đứng im không nhúc nhích.
Chờ đợi Phùng Hiếu An bắt cóc hắn.
"Tạ ti trực cẩn thận!" Đinh hộ vệ ở rất gần, vội vàng lao tới bảo vệ chủ nhân.
Tạ Lãm định dùng nội lực đẩy ông ta lùi ra, nhưng người ta có lòng cứu giúp, mình đánh lén lại hại người thì quá vô nghĩa. Tạ Lãm đành vồ tới như một tên ngốc: "Tên trộm kia, ngươi chịu xuất hiện rồi à?"
"Ngài đừng…!" Đinh hộ vệ chỉ kịp chộp lấy một bóng áo. Chốc lát, ông ta như sinh ảo giác rằng vị cô gia này võ công lợi hại, né tránh thoát khỏi ông ta cực kỳ chuẩn xác.
Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị thực tế đè bẹp. Tạ Lãm vừa tiến lên, chỉ qua một chiêu đã bị bắt sống.
Chủy thủ lạnh lẽo kề trên cổ Tạ Lãm, Phùng Hiếu An quát: "Tất cả lùi lại vào góc tường, nếu không ta giết hắn!"
Mấy cao thủ kia định xông lên, Đinh hộ vệ sợ Tạ Lãm bị thương: "Lui! Toàn bộ lui lại!"
Mấy người đó nhận tiền làm việc, gia chủ bảo lui, đương nhiên sẽ lui vào một góc.
Phùng Hiếu An núp sau lưng Tạ Lãm, cố hết sức không lộ mặt: "Không được để lộ ra! Phái người ra ngoài mời Phùng tiểu thư đến."
Đinh hộ vệ hiểu là cần đàm phán, vội vàng ra ngoài báo tin.
Chờ xung quanh không còn ai, Tạ Lãm hạ giọng: "Sao thúc lại không đi?"
Phùng Hiếu An: "Nếu ta thoát ra bằng mật đạo, Tiểu Gia vào nhìn thấy sẽ nhận ra ngay. Bỗng nhiên có người không rõ lai lịch biết tường tận mật đạo trong nhà, nó sẽ sợ hãi."
Tạ Lãm đau đầu: "Nhưng thúc làm vậy khiến con mất mặt quá."
Phùng Hiếu An nói nhỏ: "Yên tâm đi, nó sẽ không để chuyện này truyền ra."
Tạ Lãm nhận ra giọng ông rất vui vẻ, có lẽ rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của Phùng Gia Ấu. Hắn cũng chẳng bực, mượn cơ hội này để hai cha con gặp mặt cũng khá tốt.
*
"Cái gì?" Phùng Gia Ấu kinh ngạc khi nghe nói Tạ Lãm bị bắt.
Đinh hộ vệ thừa nhận sai lầm, rằng mình không đủ năng lực bảo vệ: "Hơn nữa, Tạ ti trực…"
Đọc sách nhiều quá nên ngốc luôn rồi, trực tiếp lao thẳng vào mũi dao. Nhưng ông ta không dám thất lễ với người trên, đành nuốt xuống.
Phùng Gia Ấu không kịp nghe, vội vàng ra lệnh: "Cứ nói là kẻ kia đã chạy thoát, cho người giải tán. Còn mấy người đã mời tới kia thì ông đưa thêm chút tiền bịt miệng họ."
Đinh hộ vệ hiểu ngay, sau khi cho cung thủ lui hết thì chèo thuyền đưa Phùng Gia Ấu lên thư lâu.
Cửa vẫn mở, Phùng Gia Ấu vẫn còn diện mạo tiểu công tử sáng nay khi ra ngoài, nàng thoải mái chắp tay sau lưng, sải bước qua ngạch cửa đi vào trong.
Tạ Lãm lập tức cúi đầu giả vờ hổ thẹn, thật ra vì sợ nàng phát hiện manh mối. Chuyện lần này càng khiến hắn nhìn rõ hơn một điều, Phùng Gia Ấu không hề cuồng vọng khi nói có thể giúp hắn dễ dàng thăng chức ở Đại Lý Tự. Song hắn lại càng không hiểu, nàng thông minh sắc bén như vậy, sao cứ một mực cho rằng hắn là hàng hiếm có lời?
Phùng Gia Ấu lo lắng quan sát Tạ Lãm, thấy hắn không bị thương mới tập trung xử lý tên bắt cóc.
Nàng không giận dữ mắng mỏ, bình tĩnh nhẹ nhàng nói: "Mấy ngày nay ngươi trốn trong phủ ta nhưng chỉ xem bộ luật ta soạn thảo, chưa từng làm chuyện ác, nghĩ đến ngươi…"
Phùng Hiếu An từ sau lưng Tạ Lãm dịch qua bên trái nửa bước, để lộ hơn phân nửa khuôn mặt, nhìn về phía nàng.
Câu nói nửa chừng của Phùng Gia Ấu nháy mắt nghẹn lại trong cổ.
Người này vốn cao nhưng vì khom lưng nên có vẻ thấp hơn Tạ Lãm rất nhiều, mới có thể trốn sau lưng hắn. Râu ria xồm xoàm, một mắt che lại bằng bịt mắt màu bạc, một chân trông có vẻ không nhanh nhẹn, chẳng phải người Tạ Lãm muốn tìm đây sao? Thảo nào hắn lại kích động.
Phùng Hiếu An nhanh chóng lùi lại, ẩn sau lưng Tạ Lãm.
Tạ Lãm hiểu ra, diện mạo ông ấy đã doạ Phùng Gia Ấu, nói ngay: "Phùng tiểu thư đoán không sai, ông ta chính là tên đạo tặc ta từng nói."
Lúc này Phùng Hiếu An mới dịch người ra, nhìn nàng lần nữa. Đã nhìn trộm nàng nhiều lần nhưng cảm giác mặt đối mặt thế này vẫn rất khác.
Phùng Hiếu An lẩm bẩm ba chữ: "Ngươi thật giống…"
Giống ta.
Nàng ăn vận thế này càng làm ông hoảng hốt, nhớ lại bản thân mình rất lâu trước kia.
Quả thực đã lâu lắm rồi.
Trong lòng Phùng Gia Ấu rung vang hồi chuông cảnh báo: "Là ông hạ độc Xích Lưu Kim cho ta?"
"Không phải, lúc trước ta nhầm rồi." Tạ Lãm giải thích, "Ông ta chỉ là… trộm vặt thôi."
"Hả?" Phùng Gia Ấu vẫn còn nghi ngờ, ánh mắt người này nhìn nàng rất quái lạ, hình như quen biết nàng?
Nhưng nàng biết chắc chưa từng nhìn thấy ông ta.
"Thư viện hẳn là có lối đi bí mật, đúng chứ?" Phùng Hiếu An bình tĩnh lại, "Làm phiền Phùng tiểu thư chuẩn bị một chiếc xe ngựa trước cửa mật đạo. Ta mượn Tạ ti trực dùng một chút, đến nơi an toàn sẽ thả hắn về."
Phùng Gia Ấu không hề do dự: "Được."
Phùng Hiếu An: "Cô mau lẹ quá, lẽ nào…"
Phùng Gia Ấu tức giận nói: "Đạo tặc bắt cóc con tin nào chả yêu cầu như vậy? Trên đường vào đây ta đã nghĩ xong xuôi rồi."
Phùng Hiếu An nhịn cười: "Nói cũng phải."
Phùng Gia Ấu quay đầu thì thầm với Đinh hộ vệ, dặn dò vài chuyện.
Phùng Hiếu An lại nói: "Ta đổi ý! Phùng tiểu thư thật khó đối phó, không nhìn thấy ta không yên tâm, chi bằng đi cùng hắn luôn, thế nào?"
Đinh hộ vệ nói ngay: "Không thể được."
Tạ Lãm đang cúi đầu cũng ngẩng lên, thắc mắc nhị thúc muốn làm gì.
Phùng Hiếu An ấn chủy thủ xuống sâu hơn, buộc Tạ Lãm hơi ngửa ra sau.
Nhìn thấy một đường máu nhạt xuất hiện, hai mắt Phùng Gia Ấu căng thẳng, thoáng do dự rồi nói: "Được."
Tạ Lãm nói ông ta chỉ là trộm vặt, chuyện này vẫn còn đáng ngờ. Nhưng quả thật ông ta vào Phùng phủ chỉ xem mỗi bản nháp của bộ luật do nàng soạn thảo.
Kẻ trộm bây giờ còn thích xem sách à?
Nghĩ thế nào cũng thấy lộ ra chỗ kỳ lạ, Phùng Gia Ấu buồn bực đi mở cửa mật đạo.
*
Mật đạo thông thẳng ra cửa sau Phùng phủ, ngày xưa do Phùng Hiếu An đào ra để tiện lợi cho ông rời khỏi phủ.
Kế đó ông lại bảo Phùng Gia Ấu tìm một sợi xích, rồi trói nàng và Tạ Lãm ở hai đầu.
Phùng Hiếu An điều khiển xe ngựa đưa họ ra khỏi thành, có eo bài Đại Lý Tự của Tạ Lãm, cả đường không bị cản trở.
Hai người bị xích lại với nhau nên buộc phải ngồi cùng một băng ghế trên xe.
Tạ Lãm xấu hổ không biết nói gì.
Phùng Gia Ấu thấy hắn lặng thinh suốt đường đi, rốt cuộc không nhịn được, khuyên: "Dù gì huynh cũng chỉ mới đến Đại Lý Tự được hai tháng, chưa nhiều kinh nghiệm…"
Nàng lải nhải nói đủ hết mấy lời an ủi, Tạ Lãm lại không thấy phiền, thỉnh thoảng liếc nhìn nàng, không thấy chút khinh thường nào trong mắt nàng.
Hơn nữa, nàng còn hết sức cẩn thận, sợ làm tổn thương hắn.
Lòng Tạ Lãm bất chợt dậy lên chút cảm xúc mơ hồ.
Giả như có ngày hắn bị Bắc Nhung bắt cóc trước mặt cha hắn, hẳn ông sẽ nói vô dụng như vậy chết không đáng tiếc, giết mau đi! Hoặc có khi, đối phương chưa ra tay, ông đã cho hắn một mũi tên tiêu đời.
Còn nữa, kể từ năm mười tuổi, luôn luôn là hắn cứu người, đây là lần đầu tiên được người cứu.
Hắn gần như đã quên mất cảm giác được bảo vệ là thế nào.
Dù Phùng Gia Ấu có ý đồ riêng nhưng nàng đã không do dự, chịu bị bắt cóc theo hắn. Tạ Lãm rất cảm kích và thầm hạ quyết tâm, trước khi án Xích Lưu Kim kết thúc sẽ bảo vệ nàng thật tốt. Không còn chỉ vì nhị thúc yêu cầu nữa.
"Tạ ti trực…" Phùng Gia Ấu không biết mình đã nói câu gì không đúng mà trông hắn hình như càng buồn rầu hơn.
Tạ Lãm cúi đầu nhìn vòng sắt có thể bẻ gãy dễ như trở bàn tay trên cổ tay hai người.
Đây có lẽ là lần duy nhất, nhưng không thể loại trừ khả năng lại xảy ra lần nữa trong tương lai.
Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn nàng chăm chú, nghiêm nghị nói: "Phùng Gia Ấu, cô hãy nhớ kỹ, sau này bất kể ai nói rằng ta bị bắt, bảo cô đến, cô nhất định đừng tin." Không có khả năng hắn bị bắt, nếu có người bắt được hắn, vậy thì nàng tới cũng sẽ chịu chết.
Xem ra lần này hắn bị đả kích nặng nề rồi, Phùng Gia Ấu hậm hực nói: "Mấy người tự nhận cao thủ kia thật không biết xấu hổ. Còn dám nói xếp hạng trên giang hồ gì đó nữa, ba hoa quá sức. Hại ta tốn đến một ngàn lượng bạc!"
Tạ Lãm sực tỉnh từ trong buồn bã: "Một ngàn lượng?"
Phùng Gia Ấu tức tối: "Là mỗi người một ngàn lượng!"
Tạ Lãm nín thở, chợt nghĩ đến mấy đồng lương còm cõi kia của mình. Kinh thành dễ kiếm tiền thế sao, bản lĩnh như mấy người đó cũng nhẹ nhàng gom được mấy ngàn lượng? Mà hắn đích thân bảo vệ sát bên Phùng Gia Ấu lại không có đồng nào, còn mất luôn miêu đao gia truyền?