Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 138
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng Đại Lang nói: “Đại ca, không có chuyện đó đâu, đệ vẫn luôn rất kính trọng huynh.”
Phòng Phong chẳng muốn nói thêm với Phòng Đại Lang, hắn nói vài câu xã giao rồi cười rời đi.
Về đến nhà, Phòng Đại Hà và Trần thị nhìn vẻ mặt con trai, cũng biết chuyện không thành. Trong lòng họ càng thêm chán ghét nhà nhị phòng.
Trước đây không biết thì thôi đi, bây giờ nghe nói hai đứa con nhà nhị phòng lại đều học ở thư viện Sương Sơn. Thư viện Sương Sơn là nơi nào cơ chứ, nghe con trai nói, học sinh ở đó hiếm có ai thi trượt đồng sinh, tú tài. Hèn gì trước đây Phòng Nhị Hà lại đắc ý đến vậy, dám nói ra những lời mạnh miệng như thế.
Chỉ là, nhà họ có mối quan hệ lợi hại đến vậy mà không hề hé răng một lời. Nếu có thể cho Phong ca nhà họ vào đó thì tốt biết bao nhiêu...
Trần thị thấy con trai mình thất bại, liền xúi giục Phòng Đại Hà đi tìm cha mẹ chồng, bảo ông bà tạo áp lực với Phòng Nhị Hà.
Phòng Đại Hà nghe vợ xúi giục, nhíu mày. Phòng Nhị Hà bây giờ đâu còn là người dễ bề khống chế, nó đã sớm chẳng coi ai ra gì. Huống hồ, lần trước nó còn nói nặng lời với hắn, khiến hắn mất hết thể diện.
Nhưng nghĩ đến tương lai của con trai, hắn do dự một lát rồi cũng đi tìm cha mẹ.
Phòng Thiết Trụ và Cao thị vừa nghe xong, lập tức muốn gọi Phòng Nhị Hà đến. Nhưng nghĩ đến chuyện lần trước, họ lại chùn lại.
Cao thị bình tĩnh lại, nói: “Đại Hà, chuyện này có thật sự không? Con chắc chắn là hai đứa con nhà Nhị Hà đều dựa vào người khác mới vào được thư viện ư?”
Phòng Đại Hà do dự: “Cũng không chắc lắm, đây chỉ là Phong ca đoán thôi.”
Cao thị nghe xong, lắc đầu: “Mẹ thấy chuyện này thì, tuyệt đối không phải do thằng Nhị Hà làm. Nếu nói là Huyền ca làm, hoặc là cậu của nó làm thì mẹ còn tin, chứ bảo là do Nhị Hà, mẹ không tin. Cho nên, chuyện này, tìm Nhị Hà đến cũng vô dụng.”
Phòng Đại Hà nhíu mày: “Vậy phải làm sao?”
Cao thị nói: “Làm sao ư? Vậy con bảo Phong ca chăm chỉ học hành cho tốt vào. Trên đời này đâu phải chỉ có mỗi thư viện đó mới thi đỗ tú tài. Phong ca nhà mình trước đây chẳng phải cũng tự thi đỗ đồng sinh đó sao? Cháu trai ta học giỏi như vậy, lẽ nào lại không thi đỗ tú tài?”
Phòng Đại Hà vẫn không bỏ cuộc: “Mẹ, tú tài đâu phải dễ thi đến thế. Hay là mẹ tìm Nhị Hà đến, thử nói với nó một câu xem sao?”
Cao thị nói: “Tính tình thằng Nhị Hà thế nào con còn không biết sao? Con xem, từ lúc nó cưới con Vương thị, nó có nghe lời cha mẹ lấy một câu nào không? Gọi đánh nó một trận, mắng nó một trận, thì có ích gì? Nó đã quen thói giả vờ rồi, ngoài mặt không hề hó hé tiếng nào, nhưng sau lưng vẫn làm theo ý mình. Thật không biết ta đã đẻ ra cái thứ gì nữa.”
Cao thị cứ hễ nhắc tới Phòng Nhị Hà là lại tức giận, thật là càng nói lại càng tức.
Phòng Đại Hà thấy mẹ mình như thế, cũng biết bà sẽ không gọi em trai đến. Lại nhìn sang cha mình, ông rõ ràng vẫn còn đang do dự.
Quả nhiên, chỉ nghe cha hắn nói: “Hay là thế này, ta đi tìm Nhị Hà nói chuyện một câu.”
Cao thị nói: “Ông thích thì ông đi đi, chỉ là về đừng để cái thằng trời đánh đó chọc cho ông tức chết là được.”
Chạng vạng tối, Phòng Thiết Trụ đi tìm Phòng Nhị Hà, kéo hắn ra cổng nói chuyện. Kết quả chưa nói được bao nhiêu câu, hai cha con đã cãi nhau.
Từ trước đến nay, Phòng Nhị Hà tuy không đồng tình với cha mẹ, nhưng chưa từng cãi lại, đều âm thầm làm theo ý mình. Nhưng từ chuyện lần trước, Phòng Nhị Hà cũng không thể nhịn được nữa. Cha mẹ mà thiên vị, con cái thật sự rất khổ tâm.
Huống hồ, lần này lại là chuyện lớn.
“Đại Lang và Nhị Lang nhà con đều dựa vào bản lĩnh thật sự mà thi đậu. Trước kỳ thi, chúng con căn bản không hề đi tìm Tôn gia... Cha nói Tôn gia thiếu gia sao? Cậu ấy học còn không giỏi bằng Đại Lang nhà con nữa là, nếu cậu ấy dựa vào quan hệ, sao lại không vào lớp tốt nhất? ... Cha, những lời này cha đừng nói nữa...”
Cãi nhau một lúc, Phòng Thiết Trụ tức giận đùng đùng bỏ về. Phòng Nhị Hà đứng sững tại chỗ một lát, cuối cùng vẫn không yên tâm, lặng lẽ đi theo sau cha mình. Mãi đến khi thấy ông vào cửa nhà cũ, hắn mới quay về.
Phòng Đại Lang thấy cha mình về, hỏi: “Cha, ông nội tìm cha là vì chuyện học hành của đại đường ca sao ạ?”