Hai năm làm thế thân – ngày bị hành hạ thể xác, đêm chịu dày vò tinh thần. Tôi tưởng mình chỉ là con rối vô tri, cho đến một ngày… bỗng tỉnh táo như vừa được thắp sáng linh hồn.
"Chờ đã! Làm thế thân mà còn phải quét nhà, nấu cơm, giặt đồ? Có nhầm không trời?"
Tôi nhìn quanh căn phòng ngột ngạt và nhận ra một chân lý: chạy trốn không phải là hèn – mà là bản năng sinh tồn!
Nếu cần, tôi sẵn sàng khiêng cả tàu hỏa lên vai để chuồn – chỉ sợ chạy không kịp trước cái số đen đủi của mình!
Cảnh báo: Đọc truyện này khi đang uống nước có thể dẫn đến… sặc cười.
Ngôi kể thứ nhất, thể loại: hài xả stress, chửi đời bằng nụ cười.
Tóm lại: Gặp tra nam? Không sao. Không đổi công được thì… tôi tự viết công cho mình – và viết theo kiểu *tôi là nữ chính, không phải ôsin!*
Truyện Đề Cử






