Chương 11: Vạt áo lấm lem, đôi chút gió sương

Làm Thư Ký Ngáo Ngơ Trong Truyện Tổng Tài Bá Đạo

Chương 11: Vạt áo lấm lem, đôi chút gió sương

Làm Thư Ký Ngáo Ngơ Trong Truyện Tổng Tài Bá Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Đường đã về tới nhà, ngón tay bấm máy tính lạch cạch không ngừng.
"Lần này cùng Bạch Điềm Điềm đến gặp Bùi phu nhân, Tần Thời Uyên có trả tiền làm thêm giờ. Tính từ năm giờ chiều đến chín giờ tối cô về đến nhà, tổng cộng bốn tiếng, được tám trăm tệ."
"Cộng thêm hôm nay cứu Bùi phu nhân, bà ấy kiên quyết muốn đưa tiền cảm ơn, những một triệu tệ! Một triệu! Đúng là phu nhân nhà giàu, khác hẳn mấy nam chính keo kiệt kia!"
Hệ thống nghe cô lẩm bẩm, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở:【Chẳng phải là cô chủ động đòi à? Bà ta kiên quyết đòi đưa lúc nào vậy?】
Trần Đường chẳng thèm để ý, tiếp tục bấm máy tính, rồi bất chợt ngẩng đầu lên.
"Thưởng nhiệm vụ hôm nay của tôi đâu? Sao còn chưa vào tài khoản?"
Hôm qua hệ thống giao nhiệm vụ mới: cùng Bạch Điềm Điềm đến tham gia buổi trà chiều với Bùi phu nhân, bảo vệ sức khỏe thể chất lẫn tinh thần cho cô ấy.
Hiện tại cả thể chất lẫn tinh thần của Bạch Điềm Điềm đều ổn thỏa không chê vào đâu được, cuối cùng còn được cô khích lệ đi thi cao học, có thể nói là hoàn thành vượt chỉ tiêu. Thế nhưng mãi đến giờ vẫn chưa thấy tiền thưởng, đúng là hệ thống lậu rồi!
Hệ thống 001 thở dài bất lực nói:【Vừa rồi tôi đang xác nhận nhiệm vụ, lần này cô thực sự hoàn thành rất xuất sắc.】
【Chúc mừng ký chủ đã thành công bảo vệ thể chất và tinh thần của nữ chính, phần thưởng: 500,000 tệ. Đã chuyển khoản.】
Trần Đường nhướng mày. "Lần này chỉ có năm trăm ngàn?"
Hệ thống 001:【Khụ khụ, ừm, lần này nhiệm vụ đơn giản hơn, khác với lần trước, số tiền thưởng sẽ tùy thuộc vào độ khó nhiệm vụ. Lần sau, lần sau nếu nhiệm vụ khó hơn, thưởng sẽ cao hơn.】
Có vẻ sợ cô không tin, giọng nó còn cao hơn một chút.
Trần Đường không phản bác, tiếp tục bấm máy tính, vừa tính vừa vui ra mặt.
"Một lần ra trận mà kiếm được ba khoản, tỷ lệ thu về quá hời! Nếu ngày trước tao mà kiếm được mấy phi vụ như thế này, thì sao còn phải đi nhặt rác? Quan trọng hơn là còn được mang về một đống bánh ngọt, quá lời!"
Cô cười tít mắt, gập máy tính lại, cầm lấy cái bánh trên bàn chuẩn bị làm bữa khuya.
Hệ thống 001:【Lúc ở dưới khách sạn, cô né được chiếc xe tải mất lái kia bằng cách nào vậy?】
Tận mắt nhìn thấy Trần Đường cứu được hai người một cách hoàn hảo như vậy, nó vẫn im lặng không nói gì, chỉ lặp đi lặp lại việc tính toán trong đầu. Nhưng dù có tính kiểu gì, kết quả chỉ có ba chữ: Không thể nào.
Ít nhất, không thể nào ba người đều bình an vô sự được.
Thế mà Trần Đường lại làm được.
Trần Đường vừa ăn bánh vừa nói: "Cái này khó lắm à? Tiểu Nhất, chắc chắn mày chưa từng trải qua cuộc sống của người ở tầng đáy xã hội đúng không?"
Hệ thống im lặng.
"Tao quên mất, mày là hệ thống mà, sao có trải nghiệm được."
Trần Đường vỗ nhẹ lên trán mình, mỉm cười: "Thế giới này sống sung sướng quá, hoàn toàn khác nơi tao ở. Ở chỗ tao, không có thu nhập, không có chỗ ở, chỉ dựa vào bản thân thì sống sót đã khó, nói gì đến chuyện khác."
Chưa đợi xe rác của khu nhà giàu dừng hẳn, đã có hàng đống người lao lên cướp giật, người, xe cộ, thú hoang, tất cả đều là mối nguy hiểm tiềm tàng.
Trần Đường không có năng lực đặc biệt gì, chỉ là có thể nhanh chóng tìm được con đường sống sót hiệu quả nhất giữa hàng loạt lựa chọn.
"Haiz, đời là vậy đấy. Có lần tao còn phải giành đồ ăn với chó hoang, bị nó cắn kéo lê cả người, suýt nữa là chết."
Cô vừa ăn bánh vừa cảm khái, hồi tưởng lại quãng thời gian gian khổ.
Hệ thống lại rơi vào im lặng.
Trần Đường ngửa đầu bốn mươi lăm độ nhìn lên trần nhà, đợi một lúc, rốt cuộc không nhịn được hỏi: "Nghe tao kể chuyện đời thảm vậy rồi, mày không có chút phản ứng nào à?"
Bị hỏi bất ngờ, hệ thống có vẻ khựng lại, rồi lúng túng và vụng về an ủi:【Cô vất vả rồi, cố gắng lên, sau này nhất định sẽ ngày càng tốt hơn.】
"Rồi sao nữa?"
【Rồi...?】
"Không gửi chút tiền cho tao à, coi như an ủi? Hỏi han sức khỏe thì không bằng chuyển khoản thẳng tay đi."
【...Cô kể lể nãy giờ, chỉ vì tiền?】
"Chứ không thì sao?"
【Vậy vừa rồi cô kể mấy chuyện vừa rồi, là bịa à?】
"Mày đoán xem."
Trần Đường ăn xong bánh kem nhỏ, xoa bụng hài lòng, lăn ra ngủ.
Nửa đêm, một bóng người chậm rãi ngồi dậy từ trên giường, Trần Đường lại mộng du.
Lần này hệ thống đã có chuẩn bị, không lên tiếng quấy rầy. Thấy Trần Đường ngồi dậy, trước tiên cô ngồi yên trên giường một lúc, rồi tiếp tục ăn mấy cái bánh kem nhỏ trên bàn.
Hệ thống lập tức nghi ngờ: có phải cô không hề mộng du, chỉ đơn thuần là đang ngủ thì đói bụng nên dậy ăn thôi không? Nhưng đợi đến khi cô ăn xong một cái bánh, lại đi vào góc phòng, cạy tấm ván sàn ra, bắt đầu giấu bánh, lúc này mới chắc chắn: Đúng là mộng du thật.
Giấu xong, cô vui vẻ vỗ vỗ mặt sàn, tuy còn chưa tỉnh nhưng trên mặt đã nở nụ cười hạnh phúc, thậm chí còn bò xuống, áp mặt lên sàn nhà, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Làm xong tất cả, cô mới đứng dậy, quay lại giường ngủ tiếp, lần này ngủ còn yên ổn hơn.
Sáng hôm sau, bình minh vừa hé rạng, một tiếng thét xuyên thủng nóc chung cư:
"Áaaaa ai vậy hả? Lại ăn trộm bánh của tôi!"
Trần Đường mở mắt, hí hửng định tiếp tục tận hưởng món ngon tối qua, vừa nhìn thấy mấy cái bánh trên bàn thì lập tức nổi trận lôi đình.
Tối qua trước khi ngủ còn tám cái, giờ chỉ còn năm, mất toi ba cái rồi!
"Lần trước là sandwich, lần này là bánh kem, trong căn nhà này chắc chắn có chuột phá phách! Tiểu Nhất, đêm qua có chuột vào ăn, sao mày không gọi tao dậy?!"
Hệ thống: 【......】
Trần Đường hầm hầm xách số bánh còn lại lên: "Không được, lần sau có đồ ngon tuyệt đối không để qua đêm, phải ăn sạch ngay lập tức."
Cô lại ăn liền hai cái làm bữa sáng, ba cái còn lại thì bỏ vào hộp, xách tới công ty, rồi nhắn cho Chương Thanh Đồng.
Trần Đường: 【Thanh Đồng, tui mang bánh cho bà nè, ăn không? [hình ảnh]】
Chương Thanh Đồng: 【Đây là bánh của khách sạn Thánh Hào mà! Siêu ngon! Đắt muốn xỉu! Bà moi đâu ra thế?!】
Trần Đường: 【Hôm qua đi cùng cô Bạch tới gặp mẹ Tần tổng, bà ấy khao đó, tụi tui ăn không hết nên gói mang về. Nếu bà ăn thì tui mang qua.】
Quản lý Vương: 【Cô ấy không ăn, đưa tôi.】
Chương Thanh Đồng: 【Xàm! Tôi ăn! Tôi ăn ngập mặt! Chị em tốt! Tôi biết mà, bà có đồ ngon nhất định sẽ nhớ đến tôi. Đợi đó, tôi qua liền.】
Quản lý Vương: 【Có phần của tôi không?】
Trần Đường: 【Ông tăng lương cho tôi không?】
Hôm qua cô mới biết, thì ra quản lý Vương là trưởng phòng nhân sự của MQ, phụ trách toàn bộ lương thưởng của nhân viên, tăng giảm lương thưởng đều phải qua tay ông ta. Trần Đường tức muốn xỉu.
Làm quản lý mà không tăng lương cho nhân viên hả? Hợp lý không?
Nhắc nhở: Thành viên @Quản lý Vương đã offline.
Đúng là đồ cáo già.
Trần Đường vừa ngồi xuống ghế, chưa đến năm phút, Chương Thanh Đồng đã hí hửng chạy tới.
"Bánh đâu! Bánh ngon của tui đâu?!"
Cô nàng mở một hộp bánh ra, chưa vội đi, kéo ghế ngồi cạnh Trần Đường luôn, vừa ăn vừa hỏi: "Hôm qua bà với... vị kia... đi gặp Bùi phu nhân, không bị bắt nạt chứ?"
Là trợ lý của Tần Thời Uyên, Chương Thanh Đồng cũng biết chuyện giữa Bạch Điềm Điềm và Tần Thời Uyên, chỉ là e dè, mỗi lần đều dùng từ "vị kia" để gọi Bạch Điềm Điềm.
Cả công ty đều biết Bùi Lan khó đối phó, cái miệng bà ta đã vô lý lại còn nói dai, Chương Thanh Đồng sợ Trần Đường là lính mới, chịu uất ức mà không dám nói ra.
Trần Đường lắc đầu: "Không, hôm qua khá suôn sẻ."
Nghĩ tới chuyện một công được ba khoản, cô đưa tay bụm miệng, suýt nữa bật thành tiếng cười.
Chương Thanh Đồng không thấy cô cười, chỉ thấy cô bụm miệng, tim lập tức hụt một nhịp.
"Có uất ức thì nói với tôi, đừng có giấu trong lòng. Tổng giám đốc Tần cũng thật là, bà mới tới mà đã bắt đối mặt với Bùi phu nhân. Lần sau mấy vụ như thế này để tôi đi, tôi chịu chửi quen rồi."
Trần Đường đáp ngay: "Không cần, để tôi đi."
Cái việc tốt lành như thế này, sao có thể nhường cho người khác chứ?
Chương Thanh Đồng còn tưởng cô ấy khách sáo: "Thôi, để tui."
"Tôi đi."
....
Chương Thanh Đồng: "Được rồi được rồi, vậy để bà đi."
Cô nàng vỗ nhẹ đầu Trần Đường một cái đầy thương cảm, tân binh đúng là tốt thật, chân chất thật thà, việc nặng, việc bẩn đều giành làm.
Tiễn Chương Thanh Đồng đi, Trần Đường nhìn đống tài liệu chất đống như núi trên bàn, không hề do dự, gạt phắt sang một bên, tiếp tục tích trữ đồ ăn.
Hệ thống thấy cô hành động như vậy, cũng không ngăn cản, chỉ lên tiếng hỏi:【Buổi huấn luyện đặc biệt dành cho thư ký hôm nay có thể bắt đầu chưa?】
"Bắt đầu được rồi."
Cùng lúc đó, Chương Thanh Đồng xách bánh vòng qua phòng nhân sự tìm quản lý Vương.
Cuộc đối thoại ban nãy giữa quản lý Vương và Trần Đường trong group chat, cô nàng đã nghe hết cả rồi. Dù lương không tăng nổi, nhưng quan hệ đồng nghiệp vẫn cần phải bồi dưỡng.
"Nè, bánh kem Trần Đường mang tới đó, cho ông một phần này."
Đầu bếp của khách sạn Thánh Hào đúng là có tay nghề, dù bánh đã để qua đêm, lớp kem vẫn mềm mịn, dâu tây trang trí bên trên vẫn mọng nước, khiến người ta thèm thuồng.
Quản lý Vương sau khi offline cũng hơi áy náy, giờ thấy cái bánh này, sự áy náy lại càng dâng cao hơn.
"Cái này tôi nhận sao tiện được? Thư ký Trần vẫn còn nhớ tới tôi sao?"
Ông ta vừa nhận bánh vừa phẩy mái tóc vốn đã thưa thớt trên đầu, nói: "Cô nói với thư ký Trần giùm tôi, chuyện tăng lương phải được ban giám đốc thông qua. Nhưng nếu cô ấy làm tốt, lập được công trạng, tôi sẽ đề xuất ngay!"
Chương Thanh Đồng bĩu môi: "Lập công đâu dễ thế? Tổng giám đốc Tần làm việc kín như bưng, chúng tôi chỉ có cơ hội mắc lỗi thôi, chứ lấy đâu ra cơ hội lập công?"
"Chuẩn luôn."
Quản lý Vương gật gù đồng tình, ăn hai miếng bánh, vẻ mặt hớn hở: "Đây là bánh khách sạn Thánh Hào đúng không? Không rẻ đâu, Trần Đường mua hả?"
"Chiều hôm qua cô ấy đi cùng người đó tới khách sạn Thánh Hào gặp Bùi phu nhân."
Vừa nghe câu này, tay quản lý Vương lập tức khựng lại, sửng sốt ngẩng đầu: "Cô ấy bị mắng rồi? Hay bị đánh rồi? Cái bánh này không phải là tiền bồi thường đấy chứ?"
Ông ta trố mắt nhìn chiếc bánh trong tay, nuốt không trôi nữa.
Chẳng lẽ mình vừa ăn miếng bánh đổi bằng lòng tự trọng của thư ký Trần sao??
Chương Thanh Đồng: "Cô ấy bảo là không có, nhưng mà... haizz..."
"Haizz..."
Quản lý Vương cũng thở dài một tiếng, đồng cảm cực độ: "Thư ký Trần thật mạnh mẽ, bị ức hiếp cũng không nói, còn cố gắng cười, trong lòng vẫn nhớ đến tôi. Không được! Tôi nhất định phải tìm cách tăng lương cho cô ấy!"
Chương Thanh Đồng gật đầu: "Không tưởng tượng nổi, hôm qua cô ấy đã trải qua chuyện gì ở khách sạn Thánh Hào nữa..."
Hai người thở ngắn than dài đầy cảm khái.
Đúng lúc đó, "đinh đoong" một tiếng, máy tính của quản lý Vương hiện lên một thông báo tin tức mới.
"Hôm qua, tại khách sạn Thánh Hào xảy ra tai nạn xe, may nhờ một công dân nhiệt tình dũng cảm cứu người, không có thương vong."
Bên dưới tiêu đề là một đoạn video trích xuất từ camera giám sát.
Dù chất lượng hình ảnh hơi mờ, vẫn có thể nhận ra ba bóng người đang đứng bên lề đường chính là Trần Đường, Bạch Điềm Điềm và Bùi phu nhân.
Bùi phu nhân khoanh tay chống nạnh, đang xối xả mắng chửi hai người kia. Dù chỉ nhìn qua màn hình, Chương Thanh Đồng và quản lý Vương vẫn có thể tưởng tượng ra nội dung bà ta đang xả vào mặt người khác.
Ngay khoảnh khắc đó, một chiếc Cullinan màu đen từ góc trái trên màn hình lao tới như tên bắn, trong chớp mắt đã lao đến sát sau lưng ba người.
Giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Đường bất ngờ túm lấy Bùi phu nhân, người đang quay lưng về phía xe, rồi ném bà ra ngoài, sau đó kéo Bạch Điềm Điềm lùi gấp lại.
Chỉ cách chưa tới một giây, chiếc xe lao vút qua sát bên cạnh ba người.
Ba mạng người đều được cứu sống.
Gần sát như vậy, Chương Thanh Đồng nghi ngờ rằng chiếc xe kia đã sượt qua vạt áo của họ mà lao qua!
Chiếc xe đâm thẳng vào tường, mảnh vỡ bắn tung tóe. Trần Đường thì chỉ thản nhiên phủi phủi vạt áo dưới cùng một cái.
Chỉ là vạt áo hơi dính bẩn, nhuốm chút bụi đường.
Quản lý Vương và Chương Thanh Đồng xem xong video, cả tim gan đều như bị bóp nghẹt.
"Cái này mà gọi là công dân nhiệt tình cứu người á?!"
"Thế này mà Trần Đường bảo là "mọi chuyện suôn sẻ" đấy hả?!"
Nhưng còn chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc này, thì cú sốc tiếp theo đã tới.
Đoạn video ngoài cảnh tai nạn, còn quay cả quá trình ba người rời khỏi hiện trường.
Trần Đường đỡ Bùi phu nhân dậy, đối phương liên tục cúi đầu cảm ơn, cuối cùng khi vào khách sạn, bà ta còn hồ hởi chạy lên trước mở cửa cho cả hai người.
Với những người trong công ty MQ, cảnh tượng ở đoạn sau này còn gây chấn động hơn cả vụ tai nạn.
Quản lý Vương há hốc mồm: "Tôi... tôi không phải đang nằm mơ đấy chứ?"
Chương Thanh Đồng lập tức đạp cho ông ta một cái, nghe tiếng ông ta kêu "á!" vang lên vì đau, lạnh lùng đáp: "Không."
Cô nàng nhìn chằm chằm đoạn video đang được phát lại trên màn hình, như thể không dám tin vào mắt mình.
Bảo sao hôm qua Trần Đường có thể bình yên vô sự trở về, bảo sao cô ấy lại dám nói "mọi chuyện suôn sẻ"... hóa ra không phải khiêm tốn, mà là nói thật trơn tru đến vậy!
Cô nàng nghiến răng, chỉ tay vào bản tin, hỏi quản lý Vương: "Thế này có đủ tiêu chuẩn để tăng lương chưa?!"