Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Minh Yến Nổi Giận
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh Yến, làm người yêu của em được không.
Minh Yến trong đầu vang lên một tiếng “đoàng”, dòng suy nghĩ của anh bỗng chốc vỡ vụn. Anh rất muốn dừng xe lại, lôi Lục Vũ xuống xe đánh cho một trận, nhưng lại không kìm được mà suy nghĩ – người quen ở G quốc, rốt cuộc là Felix sao?
Đúng lúc đó, Felix đang trải nghiệm “cuộc sống về đêm ở Hoa Quốc” ở quán nướng, bỗng hắt xì một cái: “Ách xì! Wow, ớt này cay thật đấy.”
Lần này về nhà, bố mẹ cho rất nhiều đồ ăn và đồ dùng. Minh Yến phân loại và cất từng thứ vào tủ lạnh.
Lục Vũ hăm hở muốn giúp, nhưng bị từ chối – vì cậu mới mười tám tuổi, hoàn toàn không biết cất đồ ra sao, chỉ tổ làm mọi thứ thêm lộn xộn.
Không có việc gì làm, Lục Vũ ngồi khoanh chân trên ghế sofa, ôm quả bóng người cá, nhìn bóng lưng bận rộn của Minh Yến mà cười hí hí:
“Anh Yến à, em thấy hạnh phúc quá, đây chính là cuộc sống hôn nhân lý tưởng trong mơ của em đó.”
Minh Yến không đáp, vẫn tiếp tục dọn dẹp.
“Là kiểu sau khi về nhà bố mẹ mang về một đống đồ ăn, có món thì ăn được, có món lại chẳng biết làm thế nào. Vợ thì phân loại bỏ vào tủ lạnh, vừa làm vừa cằn nhằn: ‘Dưa muối thế này ai mà ăn hết được, bao nhiêu đồ chiên thế này sao mà ăn cho nổi?’ Rồi em sẽ bảo em ăn được hết, để không bị mắng, em còn chủ động đi tắm cho lũ trẻ.”
Lục Vũ vừa nói vừa lấy khăn ướt chuyên dụng lau quả bóng người cá cho sạch.
Đúng lúc Thẩm Bạch Thủy đang lại gần hóng chuyện thì sợ hãi tột độ, định bỏ chạy, lại bị Lục Vũ – đang nhập vai ông chồng đảm đang – túm lấy, ép phải tắm rửa sạch sẽ cùng với “anh cả”.
Quả cầu tổng tài hoảng loạn: “Tôi đâu có bẩn, hôm qua tôi mới tắm rồi mà!”
Minh Yến đóng tủ lạnh lại, nhìn cảnh gà bay chó chạy trên ghế sofa, bất lực lắc đầu, xoay người định vào phòng ngủ: “Tắm cho con xong rồi ngủ sớm đi, mai còn livestream.”
Nghe đến chữ “ngủ”, Lục Vũ lập tức đặt thằng hai đang tắm dở xuống, nhảy khỏi ghế, định đi ngủ cùng.
Thẩm Bạch Thủy nổi giận, bay lên chặn đường Lục Vũ: “Đã tắm thì tắm cho đàng hoàng, tắm rửa nửa chừng là sao hả?”
Lục Vũ mất kiên nhẫn, cầm khăn ướt lên, không còn cẩn thận như lúc nãy nữa, cậu bọc trọn quả cầu lại, lau một lượt từ đầu đến chân khiến “thằng hai” kêu lên: “Cậu định bẻ gãy tay tôi à! Ống kính của tôi bị mờ rồi!”
Quả cầu người cá bên cạnh đã được lau sạch, khẽ vẫy đuôi, cười híp mắt nhìn em trai đang kêu la oai oái.
Khi Minh Yến chuẩn bị vào phòng ngủ, Lục Vũ đúng lúc xuất hiện ngay trước cửa phòng, lễ phép nói: “Trùng hợp thật đấy, anh cũng ngủ ở phòng này hả, chúng ta cùng ngủ nhé!”
Minh Yến khoanh tay: “Hôm nay không có sấm đâu.”
Lục Vũ cười hì hì: “Chúng ta là người một nhà rồi, anh em ngủ chung thì có gì sai đâu? Phải không, anh ~” Cậu tiến lại gần, ghé sát vào tai Minh Yến thì thầm gọi “anh”.
Cơ thể Minh Yến khẽ rùng mình, rồi lập tức tỉnh táo trở lại, đột nhiên nổi giận, đẩy mạnh một cái: “Ai thèm làm anh em với em, tránh ra!”
Cú đẩy mạnh khiến Lục Vũ loạng choạng lùi lại một bước. Cậu nhận ra đối phương thật sự giận rồi. Cậu không những không lùi bước mà còn đưa tay kéo anh vào lòng rồi ôm chặt.
Sau một tuần tập luyện, thể lực của cậu đã khá hơn nhiều, đủ sức khống chế cái thân hình nhỏ nhắn của Minh Yến. Đó chỉ là phản ứng vô thức. Cậu ôm chặt Minh Yến, rồi mới nhận ra mình đã làm gì. Cậu vừa bối rối vừa cảm thấy hưng phấn lạ thường.
Lục Vũ nuốt nước bọt, khẽ vuốt dọc sống lưng của người trong vòng tay, giọng nói dịu hẳn đi:
“Sao lại giận rồi? Đừng giận nữa, em đùa thôi, miệng em hư quá. Chúng ta không phải anh em, chúng ta là vợ chồng, vợ chồng thì nên ngủ cùng nhau chứ.”
Minh Yến cố đẩy ra nhưng không được, bị người kia nửa kéo nửa ôm lôi vào phòng.
Hai người giằng co rồi ngã xuống giường, Lục Vũ kịp chống tay để không đè lên anh: “Á, thể lực của em vẫn hơi yếu, chưa bế nổi anh. Chờ em tập thêm hai ngày nữa…”
Nói đến đây thì Lục Vũ bỗng nghẹn lời. Cậu cúi đầu nhìn Minh Yến đang thở hổn hển trong vòng tay mình. Có lẽ vật lộn vừa rồi đã tiêu hao hết sức lực của anh, một lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên chiếc cổ trắng muốt, theo nhịp thở của anh mà phập phồng, dưới ánh đèn càng thêm quyến rũ.
Đầu óc Lục Vũ ong ong, hơi thở đột nhiên trở nên nặng nề, ánh mắt trở nên mơ màng, cậu cúi xuống hôn anh.
Minh Yến nghiêng đầu né, nụ hôn trượt xuống cổ. Hơi nóng phả lên da khiến một mảng da ửng đỏ.
Lục Vũ hít sâu, hơi loạng choạng, ho nhẹ một tiếng rồi đứng dậy, vươn vai: “Khụ… cái đó, em… lỡ không kiềm chế được.”
Minh Yến không nói gì, chỉ đứng dậy, nằm xuống theo tư thế ngủ thường ngày của mình, chui vào chăn, tắt đèn và bật máy xông tinh dầu.
Lục Vũ bò sang phía bên kia, vui vẻ rúc lại gần, nhỏ giọng nói: “Anh Yến, làm người yêu của em được không? Em thích anh lắm, thích đến mức không biết phải làm sao.”
Không nghe thấy đáp lại. Lục Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc cổ tuyệt đẹp của Minh Yến một lúc lâu, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Nghe thấy tiếng thở đều đều của Lục Vũ ở phía sau, Minh Yến quay lại, dưới ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ hắt vào, nhìn khuôn mặt dường như đã trẻ ra rất nhiều. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu tóc mềm mại, nói bằng giọng nói gần như không thể nghe thấy: “Nếu em mãi là Lục Tiểu Vũ, thì chúng ta đã không phải ly hôn.”
Đến khi Minh Yến ngủ say, Lục Vũ mở mắt, chậm rãi kéo cánh tay đang lộ ra ngoài của anh vào lòng mình, cả quá trình chậm rãi như con lười băng qua đường, sợ đánh thức người đẹp đang ngủ say.
Cậu hít sâu mùi hương trên người Minh Yến, theo thói quen lẩm bẩm mắng: “Lục Đại Vũ, anh đã làm nhiều chuyện xấu xa quá rồi” rồi thầm tính rằng ngày mai livestream xong, cậu phải đi hỏi cung lão Dương cho ra nhẽ.
Ngày mai nhiệm vụ cũng không nặng, chỉ cần phát sóng mười chương nội dung, hai tiếng là xong.
Buổi chiều họp nhanh một chút, ăn cơm xong sẽ kéo lão Dương ra chuốc say, moi cho bằng được xem rốt cuộc “Lục Đại Vũ” đã làm những trò gì.
Lúc này, lão Dương đang ngồi ăn xiên nướng với anh chàng tóc nâu, bất chợt hắt xì một cái.
Felix phấn khích nói: “Thấy chưa, tôi đã bảo ớt này cay khủng khiếp mà cậu không tin!”
Dương Trầm cắn một miếng thịt xiên: “Vớ vẩn, chắc có người đang nhắc đến tôi, mà tám phần là chẳng có chuyện tốt lành gì đâu.”
Hôm sau, Lục Vũ và Minh Yến vừa đến công ty đã bị giám đốc thương mại chặn lại.
“Bát Tiêu đồng ý điều kiện không độc quyền, chia 10% hoa hồng. Hợp đồng đã được soạn xong, còn cử kỹ thuật viên đến hỗ trợ, sáng nay sẽ giúp chúng ta kết nối livestream.”
Giám đốc Thương mại trông như người mất hồn, ngay cả anh ta cũng khó tin nổi những lời mình vừa nói ra.
Lục Vũ sững sờ: “Nhanh vậy luôn á?”
Giám đốc thương mại nhíu mày. “Người của Bát Tiêu thậm chí còn không ngủ. Họ họp thâu đêm để chốt hợp đồng, ba giờ sáng, họ gọi điện báo đã gửi email hợp đồng cho tôi và yêu cầu tôi kiểm tra xem có cần chỉnh sửa gì không. Họ muốn xử lý nhanh để sáng nay gửi bản cứng cho bộ phận pháp lý xem xét.”
Vừa nói xong, bên cạnh ông ta đã xuất hiện một nhân viên của Bát Tiêu, người này mặc vest chỉnh tề, tác phong nghiêm túc.
Minh Yến hơi nhíu mày: “Hiện tại chúng tôi vẫn chưa ký hợp đồng, nếu kết nối ngay bây giờ thì không ổn lắm.”
Người phụ trách vận hành của Bát Tiêu mỉm cười: “Tổng giám đốc Minh đừng lo lắng, hôm nay chúng tôi thử kết nối nội bộ trước, sẽ không chạy thử công khai. Điều này sẽ cho phép đội ngũ kỹ thuật của chúng tôi tinh chỉnh những điểm chưa phù hợp. Nếu hợp đồng được ký kết chiều nay, chúng tôi có thể chính thức bắt đầu vào ngày mai.”
Phía sau người phụ trách này còn có hai kỹ thuật viên xách theo những hộp kim loại, chuyên phụ trách điều chỉnh và kết nối ở đầu bên này; còn phía Bát Tiêu thì phụ trách kiểm tra đầu phát sóng.
Minh Yến và Lục Vũ liếc nhìn nhau, rồi quay sang người phụ trách vận hành của Bát Tiêu: “Hiệu suất làm việc của các anh thật đáng nể.”
Người phụ trách vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp:
“Tổng giám đốc Tiêu của chúng tôi… khá nghiêm khắc.”
Minh Yến nhướng mày, không bình luận gì thêm, dẫn cả đoàn người vào phòng livestream.
Lục Vũ tặc lưỡi cảm thán: “Vị Tổng giám đốc Tiêu này đúng là người ghê gớm, chúng ta cũng nên học hỏi đôi chút.”
Lão Dương nghe thấy thế, liền huých cùi chỏ vào sườn cậu: “Ngậm miệng lại đi, mày mà làm theo cách quản lý của họ thì với kiểu đi trễ về sớm của mày, chỉ cần ba ngày nữa là lương của mày sẽ thành số âm rồi đó.”