Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 55: Lãng mạn
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh Yến thực sự là một người rất lãng mạn.
________________
“Lục Vũ?” Lục Trân Ni giật mình, có cảm giác như ngón tay mình sắp bị búng nát bét, vội vàng rụt tay lại.
Dạo gần đây, Lục Vũ thật sự có gì đó không bình thường, cậu luôn khiến cô ta nhớ tới cái thời mười sáu, mười bảy tuổi của cậu: điên rồ, ngỗ ngược, ngày nào cũng dạy dỗ cô ta một trận nên thân. Cô ta tuyệt đối không dám mạo hiểm lần này.
Người đàn ông đi bên cạnh cô ta bước lên nửa bước, liếc nhìn Lục Vũ đang ăn mặc phong cách dân chơi đường phố, tò mò hỏi: “Chị Trân Ni, đây là ai vậy?”
Anh ta nghe được cái tên Lục Vũ, chẳng lẽ đây chính là ông chủ của Trầm Vũ Technology đang nổi tiếng gần đây sao?
Người đàn ông ấy trông cũng khá bảnh bao, nhưng dáng vẻ rụt rè, do dự, định bắt chuyện lại thôi, cuối cùng vẫn rút về vùng an toàn chờ Lục Trân Ni giới thiệu trước.
Minh Yến nhìn cảnh đó liền hiểu ngay: kẻ được bao nuôi chính là tên này. Còn Lục Trân Ni thì “suy bụng ta ra bụng người”, nghĩ rằng Minh Yến cũng đang bao trai trẻ. Nói thế nào nhỉ, đôi khi cô ta cũng thật buồn cười.
Lục Vũ dường như nghe được suy nghĩ của Minh Yến, lập tức thấy không phục, quyết tâm phải “chọc tức” cô ta hơn. Cậu ngẩng cao đầu, nghiêm túc nói: “Tôi là cửu gia của Lục Trân Ni. Loại người như cậu, không được phép bước chân vào nhà họ Lục. Tôi khuyên cậu bỏ ngay cái ý định đó đi.”
Minh Yến suýt nữa phun hết ngụm nước trong miệng, vội quay đầu nhịn cười.
Người đàn ông kia rụt cổ, không dám hé răng.
Nhưng Lục Vũ vẫn chưa thấy hả hê, lại còn nói đầy “chân tình”:
“Gia khuyên cậu một câu: kiếm việc làm cho ổn định, đừng chỉ biết mơ mộng bám váy bạch phú mỹ. Nói cho cậu biết, cô Trân Ni nhà chúng tôi cũng chẳng phải bạch phú mỹ gì đâu, chiếc xe đã mười năm rồi mà còn chưa chịu đổi.”
Lục Trân Ni tức điên, dậm chân thình thịch bằng đôi giày cao gót mười ba phân, gào lên: “Anh nói năng vớ vẩn gì thế hả! Ai là cháu của anh! Anh—”
Giọng cô ta tuy không to, nhưng cao vút và chói tai, dễ dàng vang vọng khắp đám đông.
Chẳng mấy chốc, rất nhiều người tò mò đã vây lại hóng chuyện.
Một anh đang chơi trò “Đập chuột chũi” bỏ luôn giữa chừng, tiếc công bỏ đồng xu, bèn chạy qua xem chuyện gì đang xảy ra.
Người đến muộn hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Người xem từ đầu nhiệt tình giải thích: “Cháu gái bị ông nội bắt quả tang bao nuôi trai trẻ, đang bị dạy dỗ kia!”
“Có ông nội ở đây sao?”
“Người đội mũ trùm to đùng kia kìa. Nghe đâu là đời thứ mười chín gì đó.”
Người đàn ông bị chỉ trích kia nhìn Lục Trân Ni bằng ánh mắt dần khác lạ. Anh ta vốn là một diễn viên nhỏ, hai năm nay chẳng có vai nào, nên mới muốn tìm một phú bà để “chống lưng”.
Lục Trân Ni bảo sẽ lăng xê anh ta, hứa hẹn đủ kiểu, khoe rằng gia đình quyền thế cỡ nào anh ta mới chịu theo.
Giờ nghĩ lại, cô ta rõ ràng chỉ là loại chỉ được cái mẽ bên ngoài, chỉ giỏi nói suông chứ chẳng làm được gì.
Chiếc xe thể thao cô ta hay khoe hóa ra cũng là mẫu xe… từ mười năm trước.
Lục Trân Ni tức đến đỏ bừng mặt, giọng càng lúc càng the thé.
Lục Vũ khẽ nhắc: “Lục Trân Ni, bao nhiêu người đang nhìn đấy, đừng ầm ĩ nữa. Lỡ bị quay lại tung lên mạng, đến lúc đó người mất mặt không phải tôi đâu.”
Lục Trân Ni nghiến răng. Khi thấy Lục Vũ quay lưng định đi, cô ta chợt nói:
“Tôi không biết dạo này anh làm gì mà hống hách thế! Anh không muốn hợp tác với nhà họ Lục để phát triển thiết bị trí não nữa à? Hay tôi phải nhắc anh rằng chỉ có nhà họ Lục mới có quyền truy cập của Liên minh Kỹ thuật số Thông minh?”
Lục Vũ khựng lại. Cậu quay lại, mặt không chút cảm xúc, đặt ngón tay lên môi ra hiệu “suỵt”.
Người xung quanh vẫn còn quay phim, Lục Trân Ni mới giật mình nhận ra mình đã lỡ lời, vội lấy lại vẻ tiểu thư cao quý, quát lớn vào đám đông: “Quay cái gì mà quay! Ai dám đăng lên mạng, tôi cho luật sư khởi kiện hết!”
Nói xong, cô ta kéo gã diễn viên nhỏ rời đi.
Đến khi đám người tò mò nhìn quanh, Lục Vũ đã biến mất.
Cậu cởi bỏ chiếc áo khoác tím rực rỡ, thay sang áo màu xanh lá, lại kéo mũ trùm kín đầu.
Kéo xong thì cảm thấy… hình như có gì đó không ổn.
Minh Yến đưa tay gỡ mũ cậu xuống, cố nhịn cười: “Mặc đồ xanh thì đừng đội mũ nữa.”
Màu xanh… và mũ…
Lục Vũ “hừ” hai tiếng, nắm lấy tay anh, cười ranh mãnh: “Anh nói xem, bây giờ anh yêu em, có tính là ‘cắm sừng’ cho Lục Đại Vũ không?”
Minh Yến nhìn Lục Vũ đang đắc ý với vẻ mặt đầy khó hiểu, anh không biết cậu đang vui vẻ vì điều gì nữa.
Hai người nhanh chóng đổi sang trung tâm thương mại khác, cuối cùng cũng thoát khỏi sự chú ý của đám người hiếu kỳ. Lúc này, Lục Vũ mới hỏi:
“Quyền truy cập của Liên minh Kỹ thuật số Thông minh là gì vậy?”
Minh Yến nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Anh cũng không rõ.”
Anh tháo chiếc thiết bị trí não đeo cổ tay xuống, lật mặt sau, chỉ vào logo “IDU” nho nhỏ: “Tất cả thiết bị trí não đều có ký hiệu IDU này. Chúng ta không làm mảng sản xuất, nên không tiếp xúc được. Anh đoán nó giống như giấy chứng nhận truy cập dữ liệu, kiểu như những ký hiệu kiểm định in phía sau điện thoại ngày xưa vậy.”
Lục Vũ khẽ cau mày. Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao chú hai lại kiêu ngạo như vậy. Muốn trở thành nhà sản xuất thiết bị trí não, chắc chắn phải thông qua IDU. Nhà họ Lục sản xuất điện thoại nhiều năm, hẳn là có mối quan hệ riêng.
Kế hoạch sản xuất đồng hồ thông minh của Lục Đại Vũ bị đình trệ… có lẽ chính là mắc kẹt ở điểm này.
Minh Yến dùng ngón cái vuốt nhẹ giữa hai hàng lông mày của cậu: “Đừng bận tâm đến cô ta. Chúng ta đâu có làm đồng hồ thông minh.”
Anh không muốn Lục Vũ cứ bị nhà họ Lục kéo vào những rắc rối, liền khéo léo đổi đề tài.
Lục Vũ hoàn hồn, liếc nhìn người bên cạnh thấy vẻ mặt chẳng mảy may bận tâm, liền cười: “Đi thôi, chúng ta đến mục cuối cùng trong buổi hẹn hò ở trung tâm thương mại – càn quét khu hàng xa xỉ!”
Minh Yến bị cậu kéo đi, bất lực lên tiếng: “Đừng mua linh tinh, trong nhà đâu thiếu gì.”
Công ty hiện vẫn còn khó khăn, nên chưa phải lúc tiêu xài phung phí. Là một nhà thiết kế, quần áo, phụ kiện trong nhà đều do Minh Yến tự chọn, vừa đẹp vừa tiết kiệm. Thứ cần có đều có, không thiếu gì cả.
Lục Vũ biết anh không nỡ tiêu xài, liền cười nói: “Hôm qua đại ca thưởng cho chuyên mục tiểu thuyết của em mười vạn, trừ phí nền tảng còn năm vạn, mình tiêu đúng năm vạn thôi, được không?”
Minh Yến suy nghĩ rồi đáp: “Được. Đây là tiền ngoài dự tính, có thì cũng nên tiêu một chút để lấy may.”
Lục Vũ nghe mà ngạc nhiên: “Từ bao giờ anh lại trở nên mê tín thế?”
Rồi cậu lại nhớ ra mười năm sau, Minh Yến đúng là quan tâm mấy chuyện như tài vận, phong thủy, thậm chí còn thắp hương cho Trương Trọng Cảnh khi đi khám bệnh.
“Không còn cách nào, anh già rồi mà.” Minh Yến bắt chước giọng mẹ mình.
Minh Yến… đang làm nũng! Lục Vũ bị âm thanh “à” mềm mại và nũng nịu cuối câu làm cho cảm động đến mức tê dại người, ngẩn ngơ để Minh Yến dắt đi: “Anh Yến, anh… anh nói lại câu vừa nãy đi.”
Minh Yến liếc cậu một cái.
Lúc này Lục Vũ mới nhận ra bắt người ta lặp lại câu “già rồi” thì đúng là đáng ăn đòn, bèn cười hì hì và chồm tới: “Em chỉ muốn nghe cái đuôi ‘à’ mềm mềm kia thôi. Sau này anh cứ nói với em kiểu đó nhé?”
Cậu lại bắt đầu tưởng tượng linh tinh, nếu lúc trên giường mà Minh Yến nói những câu kiểu
“Em mạnh quá à…”
“Đừng nhanh thế mà…” thì chắc chắn cậu sẽ nạp đủ năng lượng, chiến tiếp năm trăm hiệp cũng chẳng mệt!
“Mơ đẹp quá đấy.” Minh Yến cười nghiêng đầu nhìn, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh, khiến Lục Tiểu Vũ chưa từng trải sự đời chỉ biết ngẩn ngơ nhìn, hoàn toàn bị hớp hồn.
Đi dạo một vòng, Lục Vũ dừng lại trước cửa hàng RZ.
RZ là thương hiệu xa xỉ từng có ân oán khó nói thành lời với Minh Yến, nên cậu muốn xem thử rốt cuộc nó có gì đặc biệt. Thấy anh không phản đối, cậu bèn bước vào.
RZ bán đủ loại sản phẩm, chủ yếu là trang sức và các loại đồng hồ.
Có lẽ vì ngành đồng hồ đang sa sút, nên RZ cũng không còn hưng thịnh, chỉ còn mảng trang sức chống đỡ, ít nhất vẫn chưa sụp đổ ngay lập tức như Minh Nhật Biểu Nghiệp.
Đi một vòng, Lục Vũ bị thu hút bởi một chiếc vòng tay đính đá quý.
Đó là một sợi dây ngắn gắn bảy viên đá lam bảo, mỗi viên đều mang sắc xanh nhưng với độ đậm nhạt khác nhau, được sắp xếp theo một trình tự kỳ diệu tựa như làn sóng biển sâu dập dờn, như bảy tầng đại dương lấp lánh.
Điều khiến cậu chú ý hơn cả là tên của nó: “Thất Trọng Hải” (Bảy tầng biển).
Thấy cậu thích, nhân viên bán hàng tươi cười giới thiệu:
“Mắt nhìn của ngài thật tốt! Chiếc ‘Thất Trọng Hải’ này có thể làm vòng tay, hoặc chỉnh sửa lại thành dây đồng hồ. Nam hay nữ đeo đều rất hợp.”
Ánh mắt Minh Yến khẽ lay động, có chút ngạc nhiên: “Em thích cái này à?”
Lục Vũ gật đầu:
“Đẹp lắm, như hiện thân của một giấc mơ vậy. Lại còn tên là Thất Trọng Hải nữa. Ai là người thiết kế vậy?”
Ai cũng biết, thế giới này chỉ có bốn đại dương, năm mươi mấy vùng biển.
Chỉ trong cuốn tiểu thuyết Ngư Vương của cậu, để mọi người dễ hình dung, cậu từng viết rằng sau trận biến động, bản đồ thế giới có bảy đại dương.
Khi ấy, Lục Đông Đông đọc lời thoại với khí thế ngút trời:
“Ta là thần của thất hải, là vương của dị loài!”
Nhân viên bán hàng cười đáp: “Đây là tác phẩm của Yan, anh ấy là một nhà thiết kế từng rất nổi tiếng của chúng tôi.”
Vừa nói, cô vừa chỉ cho cậu xem ba chữ nhỏ dưới móc khóa bạch kim trên chiếc vòng tay.
Lục Vũ sững sờ, quay đầu nhìn Minh Yến.
Minh Yến cúi đầu, chăm chú nhìn chiếc vòng, ánh mắt xa xăm.
Tim Lục Vũ chợt thắt lại. Cậu biết Minh Yến từng làm thiết kế cho RZ, và khi ở nước ngoài, anh dùng nghệ danh Yan. Đây chính là tác phẩm Minh Yến thiết kế khi còn ở nước F.
Trong nhật ký, Lục Đại Vũ từng nghĩ rằng Minh Yến đã bỏ rơi mình. Giờ nghĩ lại trong suốt quãng thời gian dài yêu xa đó, chắc chắn Lục Đại Vũ cũng từng bất an, nhưng vẫn cố gắng làm việc, tích góp từng chút một. Không biết nhà họ Lục đã nói gì khiến Lục Đại Vũ tuyệt vọng đến mức phát điên, tin rằng Minh Yến đã hết yêu mình.
Nhưng thật ra, khi Minh Yến ở nơi đất khách, vẽ bản thiết kế, tỉ mỉ quấn sợi bạc quanh những viên đá quý, trong lòng anh luôn nghĩ về Lục Vũ. Tác phẩm trang sức đầu tiên anh ra mắt được đặt tên đầy lãng mạn là “Thất Trọng Hải”, chính là dành cho cậu.
Nếu khi ấy Lục Đại Vũ biết được, đó hẳn sẽ là món quà tình yêu ý nghĩa nhất.
Tiếc rằng, Lục Đại Vũ chưa bao giờ có cơ hội khám phá bí mật này.
Lục Vũ khẽ vuốt lên chuỗi đá, lòng dâng lên nỗi xót xa, rồi bất chợt ôm chầm lấy Minh Yến, vùi mặt vào cổ anh: “Anh Yến… em thích anh lắm.”
Minh Yến vốn là người cực kỳ lãng mạn, và Lục Vũ lại đặc biệt mê kiểu lãng mạn ấy, thích đến mức chẳng thể giấu nổi.
Biết cậu đã hiểu, Minh Yến khẽ nói: “Anh dùng ý tưởng của em, em không giận chứ?”
Lục Vũ càng ôm chặt hơn, giọng khàn đi: “Sao lại giận được, anh có khắc em thành tượng gỗ đem bán em cũng vui lòng.”
Minh Yến bật cười, khẽ xoa đầu cậu: “Đồ ngốc.” Anh nào nỡ bán em chứ.
Lục Vũ muốn mua chiếc vòng ấy, dù giá vượt xa dự kiến.
Nhân viên bán hàng hai mắt sáng rỡ: “Ngài thật có gu thẩm mỹ! Có cần tôi giúp chuyển đổi thành dây đồng hồ không ạ?”
Cô vừa nói vừa nhanh tay chuẩn bị gói hàng.
“Khoan đã.” Lục Vũ đột nhiên dừng lại, quay sang hỏi Minh Yến: “Nếu bán trang sức thế này, anh có được hoa hồng không?”
Minh Yến lắc đầu, giải thích: “Hợp đồng dành cho nhân viên mới mà anh ký lúc đó ghi rõ nếu anh rời công ty, anh sẽ chỉ được hưởng hoa hồng trong ba năm đầu, và giờ thì đã hết hạn rồi.”
Trong ngành thời trang, các nhà thiết kế phải được trả hoa hồng cho doanh số bán sản phẩm, và quyền sở hữu trí tuệ này thường là vĩnh viễn. Tuy nhiên, ngành này đã phát triển qua nhiều năm, trở nên quá cạnh tranh, bắt đầu chèn ép những người mới. Những nhà thiết kế mới muốn nổi bật chỉ có thể ký những hợp đồng bất bình đẳng, ngậm đắng nuốt cay.
Lục Vũ nghe xong, mặt xụ xuống, đặt ngay chiếc vòng trở lại kệ: “Thế thì không mua nữa.”
Nhân viên bán hàng không nghe thấy hai người xì xào to nhỏ, vội vàng hỏi: “Thưa ngài, có vấn đề gì sao ạ?”
Lục Vũ nghiêm túc nói: “Tôi không có tiền!”