Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 70: Sự Vô Sỉ
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có biết ba chữ lễ – nghĩa – liêm viết như thế nào không.
Minh Yến từ tốn bước vào quán trà. Hôm nay, anh diện một bộ vest cao cấp mang phong cách cổ điển, túi áo cài một chiếc đồng hồ bỏ túi, sợi dây dài buông lỏng tạo nên đường cong thanh lịch. Toàn thân anh toát lên vẻ quý phái, hệt như một đại thiếu gia của nhà họ Minh, chủ một công ty thương mại thời Trung Hoa Dân Quốc.
Đẩy cửa phòng riêng, anh thấy trong phòng chỉ có một bàn trà, phía sau bàn là một người đàn ông trung niên. Nghe tiếng cửa mở, người ấy ngẩng đầu lên. Đó chính là người đã xuất hiện trên tivi mấy hôm trước: chú hai nhà họ Lục, cha của Lục Trân Ni, Lục Song Thành.
Hai anh em nhà họ Lục vốn không có xuất thân cao sang. Thuở nhỏ, nhà họ nghèo khó, tên đặt cũng rất mộc mạc: anh cả là Lục Đại Thành, em thứ hai là Lục Song Thành. Sau này, khi anh cả phát tài, cảm thấy tên mình quá quê mùa nên đã đổi thành Lục Kim Thành, với ý nghĩa “chỉ cần thành tâm, tất có thể dời núi lấp biển”. Còn người em trai thì không đổi, vẫn giữ nguyên tên cũ.
Thấy dáng vẻ của Minh Yến, sắc mặt Lục Song Thành lập tức khó coi. Ông ta ghét nhất loại người nhà họ Minh, vừa có nền tảng gia đình vừa có học thức, lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao. Thuở mới làm ăn, ông ta từng bị những người như vậy, dù bề ngoài lịch thiệp, nhưng ánh mắt lại luôn ẩn chứa sự khinh thường dành cho kẻ nhà quê.
“Minh thiếu gia, vẫn phong độ như xưa.” Chú hai nhà họ Lục cười nói, ra hiệu mời anh ngồi xuống.
Minh Yến khẽ cười, ngồi xuống đối diện. Anh cầm chén trà đã được rót sẵn trước mặt, từ tốn đổ đi. Sau đó, anh úp chén trà ấy xuống khay, tự mình lấy một chiếc chén mới, rót trà đầy bảy phần, rồi lại rót thêm nửa chén cho Lục Song Thành. Hành động trôi chảy như nước, làm xong tất cả, Minh Yến mới thong thả cất tiếng: “Tổng giám đốc Lục thật chu đáo quá, người còn chưa tới mà trà đã được rót đầy rồi.”
Theo lễ nghi, khi khách chưa đến không được rót trà. Thứ nhất là sợ trà nguội, thứ hai là bị coi như mời người ta uống trà thừa. Lục Song Thành lăn lộn thương trường bao năm, sao có thể không biết quy tắc này. Rót trà như vậy, chẳng khác nào ngầm ý mời người ta uống trà nguội.
Chú hai nhà họ Lục không hề phủ nhận sự thất lễ của mình, nâng chén trà do Minh Yến rót lại, nhấp một ngụm:
“Minh thiếu gia thật có bản lĩnh, thời đại công nghệ phát triển thế này mà cậu lại có thể khiến tôi không liên lạc được với Lục Vũ.”
Minh Yến cũng không phủ nhận, vẫn giữ nụ cười khách khí: “Dạo này dự án đang bận rộn, tôi không muốn ai làm phiền em ấy. Có chuyện gì, chú Lục cứ nói với tôi, cũng như nói với em ấy vậy.”
“Hừ.” Lục Song Thành khẽ hừ một tiếng, như thể thấy lời đó thật buồn cười. Ông ta đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên kỳ quái: “Việc mua lại DCM đã khởi động lại rồi, chẳng phải nó luôn muốn tham gia sao? Giờ lại làm bộ làm tịch bận rộn cái gì chứ?”
⸻
Ở một diễn biến khác, Lục Vũ tạm biệt Khuyết Đức, chuẩn bị đến quán trà xem có chuyện gì.
Khuyết Đức tiễn cậu ra sảnh phòng khám, quan tâm hỏi: “Cậu đi một mình có ổn không? Chiều nay tôi không có ca khám, có cần giúp gì không? Tôi có học qua đối kháng tự do đấy, cậu chỉ cần trả tiền cho buổi tư vấn nắn xương tại nhà thôi!”
Lục Vũ liếc hắn một cái.
Vị bác sĩ nhiệt tình ấy, ánh mắt sáng lên, tràn đầy ý xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện.
Cô lễ tân không nhịn được nữa, lên tiếng nhắc: “Bác sĩ Khuyết, anh còn ba bệnh nhân đặt hẹn phía sau đó.” Rõ ràng là hắn đang nói dối rằng không có ca khám.
Lục Vũ bất lực: “Không cần đâu.”
Rời khỏi Khuyết Đức với vẻ mặt tiếc nuối, Lục Vũ nhảy lên xe, phóng nhanh về phía quán trà.
⸻
Trong quán trà, chú hai nhà họ Lục đặt một tập tài liệu trước mặt Minh Yến.
Minh Yến không vội xem, vẫn thong thả uống trà. Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng đàn cổ cầm hòa quyện cùng âm thanh suối chảy trong nền nhạc.
“Chuyện này, cũng có liên quan đến cậu.” Thấy Minh Yến không mở ra xem, Lục Song Thành liền thúc giục: “Nói với cậu cũng được.”
Minh Yến đặt chén xuống, mở tài liệu ra, khẽ nhíu mày. Ánh mắt anh cúi xuống đầy vẻ ngạc nhiên. Đó là bản kế hoạch của tập đoàn Lục, trong đó có nội dung: thu mua nhà máy sản xuất trí não DCM, liên kết với trợ lý thông minh của Trầm Vũ Technology và giao 50% hạng mục sản xuất dây đeo trí não cho Minh Nhật Biểu Nghiệp. Minh Nhật Biểu Nghiệp?
“Nếu làm được, ngành đồng hồ nhà các cậu sẽ được vực dậy, cậu lại là Minh thiếu gia của gia tộc truyền thống trăm năm rồi.” Chú hai nhà họ Lục nói với giọng đầy mỉa mai.
Minh Yến không để ý đến giọng nói đầy châm chọc ấy, thu lại toàn bộ cảm xúc trong mắt, hờ hững gấp kế hoạch lại, ném sang một bên: “50% dây đeo trí não, đây là ý của Lục Vũ sao?” Điều anh thật sự chú ý là phần kinh doanh dây đồng hồ. Trước hôm nay, anh hoàn toàn không biết gì về kế hoạch này. Nhưng nói vậy, Lục Song Thành lại tưởng anh đang hỏi về tỷ lệ 50%, ngầm thừa nhận mình đã biết toàn bộ câu chuyện.
Chú hai nhà họ Lục bật cười khẩy: “Dĩ nhiên không phải, thằng nhóc đó tham lắm, đòi 100% cơ. Nói chuyện làm ăn thì dù là người nhà cũng phải rõ ràng.”
Bàn tay Minh Yến đặt dưới bàn khẽ siết chặt rồi thả ra, trên mặt vẫn nở nụ cười nhạt: “Đã nói chuyện làm ăn thì cứ thẳng thắn nói ra. Chú Lục định bàn bạc gì với Lục Vũ sau lưng tôi vậy?”
“Là vụ làm ăn chắc thắng, có rất nhiều công ty làm trợ lý trí não, thậm chí còn tốt hơn cả Trầm Vũ của các cậu nữa. Tôi không nhất thiết phải hợp tác với các cậu.” Lục Song Thành không trả lời thẳng, mà dùng kiểu nói quanh co của những doanh nhân trung niên lõi đời, vừa vòng vo vừa ngụ ý sâu xa: “Nhưng mà, phù sa không chảy ra ruộng ngoài, tôi vẫn muốn ưu tiên giúp đỡ người nhà. Có điều, tiền đề là người đó phải là người nhà họ Lục.”
Minh Yến khẽ nhướng mày, kiên nhẫn nghe hết chuỗi lời vô nghĩa của đối phương, nào là “anh cả, chị dâu những năm qua rất đau lòng”, “chỉ cần Lục Vũ nhận sai quay về”, “nhà họ Lục chú trọng hình tượng, nếu vẫn chống đối thì không thể hợp tác được”… Nghe xong, Minh Yến im lặng hồi lâu, rồi bật cười khẽ, ngẩng đầu nhìn chú hai nhà họ Lục: “Nếu tôi đoán không sai, mấu chốt của vụ mua lại DCM nằm ở việc hàn gắn quan hệ với Lục Vũ, đúng không?”
Tuy thông tin không đầy đủ và thiếu logic cần thiết, nhưng quả đúng là như vậy.
Minh Yến nhìn thẳng vào mắt ông ta, thấy trong đồng tử của lão hồ ly lăn lộn thương trường mấy chục năm ấy khẽ run lên, khóe môi anh dần cong lên.
Lục Song Thành mặt không đổi sắc, ngừng vài giây rồi nói: “Nói thật cho cậu biết, DCM chỉ có thể bán cho tập đoàn Lục Thị. Chỉ chúng tôi mới có giấy phép truy cập của Liên minh Kỹ thuật số Thông minh. Các công ty khác, dù có Hồng Tiêu Capital chống lưng thì sao, dù Hồng Văn Chiêu có giàu cỡ nào, cũng chẳng xin nổi giấy phép. Dù họ có mua được DCM, cuối cùng cũng phải bán lại cho tôi với giá rẻ thôi!” Ông ta như bị kích thích, thao thao bất tuyệt một tràng, rồi chốt câu: “Tôi không vội. Nhưng nếu cậu muốn cứu nhà máy đồng hồ của gia đình đang bên bờ vực phá sản, thì hãy khuyên nhủ Lục Vũ đi.”
Minh Yến vẫn điềm tĩnh, đợi ông ta nói xong, chợt hỏi: “Đây là yêu cầu từ bên cấp phép, đúng không?”
Bàn tay chú hai nhà họ Lục đang với lấy chén trà khẽ run, rồi cười lạnh: “Không hổ là dòng dõi thương nhân trăm năm, tinh mắt đấy. Đúng vậy, chúng tôi nộp đơn theo hình thức doanh nghiệp gia tộc. Đến giai đoạn then chốt rồi mà thằng Lục Vũ lại rút lui, giấy phép không lấy được thì ai cũng đừng hòng thành công.” Bị Minh Yến đoán trúng, ông ta cũng chẳng giấu diếm nữa, lật luôn bài ngửa.
⸻
Theo chỉ dẫn của Lục Đông Đông, Lục Vũ dễ dàng tìm được quán trà. Cậu bước nhanh vào, không đợi nhân viên hỏi, đã nói: “Phòng 333, tôi có hẹn.”
“Bạn anh đã đến rồi, mời theo tôi.” Nhân viên không chút nghi ngờ, dẫn cậu lên lầu, dừng trước phòng riêng tương ứng.
Lục Vũ dừng ở cửa, ra hiệu bảo nhân viên rời đi. Quán trà này nổi tiếng kín đáo, mỗi phòng đều có vách ngăn che, không thể nhìn thấy nhau. Đợi nhân viên đi xa, Lục Vũ không vội vào mà cúi người ghé tai vào cửa nghe trộm. Cánh cửa gỗ dày, cách âm cực tốt, chỉ nghe ra có hai người, nhưng chẳng nghe rõ họ nói gì. Cậu sốt ruột, tháo trí não đeo tay xuống, đặt sát khe cửa, nhờ Lục Đông Đông tăng âm thu, rồi đeo tai nghe vào, nín thở lắng nghe.
Trong tai nghe, vang lên giọng của Minh Yến: “Vậy các ông muốn tôi khuyên Lục Vũ chuyện gì?” Chú hai nhà họ Lục đáp, giọng có chút gấp gáp: “Nó từng tự ý ký giấy chấm dứt quan hệ nhận nuôi, giờ làm lại không kịp nữa. Thế này đi, cậu ly hôn với nó, khuyên nó cưới Trân Ni. Như vậy là chúng ta lại thành người một nhà.”
Minh Yến sững sờ, khó tin nhắc lại: “Ông nói là Lục Trân Ni sao?” Dù giấy hủy nhận nuôi kia có hiệu lực hay không, thì về danh nghĩa, Lục Trân Ni vẫn là em họ của Lục Vũ!
Chưa kịp nói thêm gì, “Rầm!” cửa phòng trà bị Lục Vũ đá văng. “Lục Song Thành, ông có thấy ghê tởm không hả?! Anh em họ thì không được cưới nhau, ông không biết sao? Ọe—” Lục Vũ ôm ngực, cúi người nôn khan một tiếng, rồi lao đến bàn trà, phun thẳng vào mặt chú hai nhà họ Lục: “Phì! Ông có biết ba chữ ‘lễ, nghĩa, liêm, nhục (sỉ)’ viết thế nào không hả?!”
Minh Yến còn ngây ra, theo phản xạ nói: “Là bốn chữ.”
Lục Vũ chỉ tay vào mặt ông ta: “Ba chữ thôi! Vì ông ta vô sỉ!”
Lục Song Thành hất tay đang chỉ vào mặt mình ra: “Lục Vũ, bình tĩnh nào! Đây là làm ăn! Cậu với Trân Ni đâu có máu mủ gì, mà phải sợ cái gì?”
Lời này khiến Lục Vũ nổi điên. Cậu giơ cổ tay chỉ vào mặt đồng hồ: “Tôi đã ghi âm hết những gì ông vừa nói rồi! Nếu còn để tôi nghe thêm một câu bẩn thỉu nào làm bẩn tai Minh Yến, tôi sẽ tung bản ghi này lên mạng cho cả nước biết ‘thương vụ tốt’ của ông là loại gì!”
Ngực Lục Song Thành phập phồng dữ dội: “Cậu đừng kích động! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, ta cũng không phải là người duy nhất phải xấu hổ!”
Sợ mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, Minh Yến kéo Lục Vũ ra ngoài: “Chuyện cưới Lục Trân Ni không cần bàn nữa. Ông nên tỉnh táo lại đi, Lục tiên sinh.”
Lục Song Thành đỏ mắt hét theo: “Nếu cậu ghét Trân Ni quá, thì em trai nó cũng được…”
“Tao đ*t cả nhà mày! Sao không bảo tao cưới luôn bà nội mày để làm ông nội mày đi?!” Lục Vũ gầm lên, vớ lấy lọ hoa gần cửa, xông thẳng về phía ông ta. May mà Minh Yến kịp ôm chặt lấy eo cậu, không cho cậu xông tới đập vỡ đầu Lục Song Thành.
Minh Yến phải dùng hết sức mới lôi được cậu xuống tầng, ôm chặt thân thể đang run lên bần bật của Lục Vũ, khẽ dỗ dành: “Không sao, không sao rồi, toàn là lời của mấy kẻ điên, em đừng nghe lời của ông ta.”
Một lúc lâu sau, cậu mới dần bình tĩnh lại.
Lục Vũ thoát khỏi vòng tay ấy, ánh mắt đầy bi thương nhìn Minh Yến: “Anh đến gặp ông ta làm gì?” Cậu vốn tưởng Minh Yến đến gặp người yêu cũ nào khó nói, ai ngờ lại là chú hai nhà họ Lục.
Minh Yến bối rối nắm lấy tay cậu: “Anh…” Anh không biết nên giải thích thế nào về chuyện mình giấu Lục Vũ đi gặp người nhà họ Lục.
Đôi mắt trong suốt của Lục Vũ dâng đầy ấm ức, đau đớn và không cam lòng, giọng nghẹn lại:
“Phúc lợi tuần này của em, có phải… không còn nữa rồi không?”
Minh Yến hoang mang: “…”