87. Chương 87: Sửa cách xưng hô

Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 87: Sửa cách xưng hô

Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

___________________
Không khí im lặng trong chốc lát.
Tiếng gió mùa đông thổi qua túi đựng rau củ phát ra tiếng sột soạt, mới làm phá vỡ sự tĩnh lặng này.
Mẹ Minh cười nói: “A Yến, sao lại để Tiểu Vũ cõng thế, mau xuống đi.”
Lục Vũ: “Hôm qua đi leo núi rồi.”
Minh Yến: “Bị trật chân.”
Hai người đồng thanh lên tiếng, những gì nói ra lại hoàn toàn không ăn khớp nhau, cả hai cùng im lặng. Minh Yến lén lút nhéo Lục Vũ một cái từ phía sau, bảo cậu thả mình xuống.
Thế nhưng Lục Vũ lại như không có cảm giác, vẫn cõng vững vàng, vẻ mặt không hề thay đổi nói: “Hôm qua tụi con đi leo núi, anh Yến bị trật chân, sợ anh ấy chạm đất sẽ nặng thêm, nên con không cho anh ấy đi bộ.”
Bố Minh xách con gà đã vặt lông, vẻ ngoài điềm tĩnh, ung dung như thể đang cầm cây gậy chống của một quý ông, liếc nhìn đứa con trai với đôi tai đỏ bừng, nói: “Bị thương thì đừng có chạy lung tung.”
Mẹ Minh dáng người nhỏ nhắn, lại cúi đầu cười trộm, nên những người cao lớn xung quanh không hề hay biết, cười xong mới ngẩng đầu chớp mắt rồi nói: “Mùa đông leo núi lạnh lắm nha, trật chân thì đừng đi bộ nữa, cứ cõng lên lầu là được rồi.”
Minh Yến vùng vẫy nhẹ hai cái, cuối cùng cũng chịu xuống khỏi lưng Lục Vũ: “Không, không cần.”
Bốn người trong nhà đứng chờ trong thang máy trong không khí ngượng nghịu, nói đúng hơn, người ngượng nghịu chỉ có hai thiếu gia nhà họ Minh, còn Lục Vũ và mẹ vợ thì trò chuyện rôm rả.
Mẹ Minh chỉ vào bố Minh đang xách gà: “Con nói ông ấy xem, mặc vest đi chợ mua rau với dì, người ta không đòi thêm tiền mới là lạ.”
Lời này Lục Vũ không dám phụ họa, cười nói: “Như vậy mua rau sẽ có cảm giác trang trọng hơn.”
“Cái nghi thức này kỳ lạ quá đi,” mẹ Minh dùng tay quạt quạt, vẻ mặt ghét bỏ, “Mấy người bán rau còn tưởng dì lớn tuổi rồi lại đang cặp kè với ông chủ lớn nào đó nữa chứ.”
Bố Minh ho khan một tiếng, nhắc nhở mẹ Minh đừng nói lung tung trước mặt bọn trẻ.
May mà lúc này thang máy đã tới, bố Minh đi ra trước. Lục Vũ nhanh mắt lẹ tay đỡ lấy Minh Yến, hận không thể bế bổng anh lên.
Minh Yến cố gắng đẩy ra: “Anh không sao.”
Mẹ Minh vỗ vào cánh tay Minh Yến một cái: “Đã về đến nhà rồi, cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì. Cứ để Tiểu Vũ dìu đi, kẻo lại ngã thì sao.”
Hai người xô đẩy nhau, đi theo mẹ vợ vào nhà.
Lục Vũ đặt Minh Yến ngồi xuống ghế sofa, xem xét khắp lượt, xác nhận anh không có gì khó chịu, liền tích cực đi giúp mẹ vợ nấu cơm.
“Đi theo bố.” Bố Minh đứng dậy gọi Minh Yến đi theo mình, dang tay ra hiệu cho con trai vịn vào, tránh bị ngã.
Mặt Minh Yến đỏ bừng, xua tay: “Con không sao, con tự đi được.” Anh quay đầu định lườm Lục Vũ một cái, nhưng người kia đã vào bếp, đang tất bật chạy đi chạy lại, hoàn toàn không bắt được tín hiệu từ anh.
Trong thư phòng, Minh Yến quả thật không cố gắng đứng, mà ngồi xuống chiếc ghế bên bàn làm việc, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Bố Minh nhìn anh, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, lấy một tập tài liệu từ ngăn kéo đưa qua, trầm giọng nói: “Bạn của bố chỉ tìm được tập hồ sơ này, con xem đi.”
Minh Yến nhận lấy tập tài liệu đựng trong một túi giấy da bò, tài liệu bên trong không phải bản gốc mà là bản photocopy. Có lẽ là hồ sơ lưu trữ, không thể mang đi, chỉ có thể sao chép lại.
Bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng, đó là một giấy khai sinh. Trên đó ghi ngày 3 tháng 6 năm 2005, giới tính nam, cùng ngày sinh với Lục Vũ. Tên của đứa trẻ là chữ “Du”, tên mẹ là Lý Mặc Kiều, cột tên cha để trống.
Lý Mặc Kiều…
Minh Yến thầm rà soát những người Lục Vũ quen biết một lượt, không tìm thấy ai tên này, và cho rằng mình chưa từng tiếp xúc với ai tên này.
“Cái tên này rất hiếm, cũng dễ tra,” bố Minh không đợi con trai hỏi đã chủ động mở lời, nói về kết quả mình đã tra được, “Lý Mặc Kiều, sinh viên đại học F. Người này rất nổi tiếng trong trường đại học của cô ấy, là một thiên tài không hề kém cạnh ai, năm đó được đặc cách bảo lưu để học thẳng lên thạc sĩ tại trường. Nhưng cô ấy đã nghỉ học một năm, trong thời gian nghỉ học đã công bố một bài luận văn có tính đột phá, đồng thời được ba trường đại học danh tiếng nước ngoài chấp nhận. Cô ấy đã chọn Viện Công nghệ M với học bổng toàn phần, kể từ đó thì bặt vô âm tín.”
Thời đó mạng internet chưa phát triển lắm, mặc dù rất nổi tiếng trong trường, nhưng trên mạng lại không có nhiều dấu vết.
Minh Yến cầm tập tài liệu đó, im lặng rất lâu không nói nên lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chữ “Du” mang ý nghĩa là ngọc đẹp rực rỡ, mím chặt môi.
Khác với bầu không khí nặng nề trong thư phòng, ở một góc khác trong nhà bếp, Lục Vũ đang vui vẻ học nấu ăn với mẹ vợ.
“Cách hầm món canh gà này thật đặc biệt.” Lục Vũ ngửi mùi hương từ hơi nóng tỏa ra từ nồi đất, mùi thơm ngon khó cưỡng lại, không nhịn được nuốt nước bọt.
Mẹ Minh thở dài nói: “Bà nội A Yến rất thích uống canh gà, bà nói món này bổ dưỡng, hầu như cách một ngày là bà phải uống một lần. Nhưng A Yến hồi nhỏ không thích uống, mỗi lần bà bắt uống đều khiến thằng bé khó xử, a Yến đều lén nói với dì là canh gà có mùi hơi hôi. Sau này để a Yến cũng uống được, dì đã đặc biệt tìm một đầu bếp chuyên về ẩm thực Hoài Dương và luyện tập rất lâu mới có thể nấu ra món canh gà trong veo như nước thế này.”
Nói rồi, bà mở nắp nồi đất, múc một muỗng nhỏ ra cho Lục Vũ nếm thử. Nước canh trong vắt thấy đáy, thoạt nhìn còn tưởng là nước lọc. Chỉ cần nhấp một ngụm, hương vị đậm đà, thơm ngon lan tỏa trên đầu lưỡi, khiến người ta chỉ muốn uống cạn cả bát.
“Ngon không?” Mẹ Minh cười đắc ý, “Món này mỗi lần A Yến đều có thể uống hai bát lớn.”
“Ngon quá, con có thể uống hai nồi lớn!” Lục Vũ vội vàng mở thiết bị thông minh cá nhân ra ghi lại công thức, “Con sẽ tập luyện nhiều, cố gắng làm được giống khoảng bảy tám phần canh gà của dì, để anh Yến có thể thường xuyên bồi bổ.”
Mẹ Minh thấy cậu ghi chép nghiêm túc như vậy, còn chụp lại từng loại gia vị, chớp mắt hỏi: “Con với A Yến làm lành rồi à?”
Lục Vũ giật mình, đánh ra một chuỗi ký tự lung tung trên màn hình thiết bị, cẩn thận liếc nhìn biểu cảm của mẹ vợ.
Trước đó cậu nghĩ bố Minh mẹ Minh chỉ coi hai người là đối tác kinh doanh, có lẽ biết chút ít, nhưng không phải toàn bộ sự thật. Cậu không ngờ mẹ vợ lại biết hết mọi chuyện, nên cậu cảm thấy yên tâm hơn nhiều, gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, làm lành rồi ạ.”
Mẹ Minh mỉm cười an ủi: “Làm lành là tốt rồi, sau này không được dễ dàng nói chia tay nữa. A Yến ấy, thằng bé chu đáo và ít nói, y hệt bố nó. Luôn phải đoán xem nó đang nghĩ gì. Nhưng thực ra, thằng bé rất mềm lòng và nhạy cảm. Sau khi gia đình gặp biến cố, thằng bé phải gánh vác quá nhiều, nên càng ít nói hơn, con hãy thông cảm cho thằng bé nhiều hơn.”
Lục Vũ nghe xong thấy xót xa, những điều này sao cậu lại không hề hay biết, cậu hạ giọng nói: “Anh Yến đặc biệt tốt, trước đây là do con không đúng.”
Mẹ Minh cười lắc đầu: “Trong tình cảm, làm gì có đúng sai rõ ràng. Bố nó hồi trẻ cũng làm không ít chuyện ngốc nghếch đó thôi, chỉ là quá yêu nên mới đánh mất lý trí. Nếu yêu đương mà chính xác như robot, thì cũng giống như hoàn thành công việc mà không có chút cảm xúc nào vậy, con hiểu không.”
Quá yêu, nên mới đánh mất lý trí?
Lục Vũ cảm thấy như thể bừng tỉnh, môi dưới khẽ run, nghẹn giọng nói: “Nghe lời dì nói, con thật sự đã được khai sáng, chưa từng có ai nói với con những điều này… Giá như dì là mẹ của con thì tốt biết mấy.”
Nếu Lục Đại Vũ nghe được lời khuyên nhủ này sớm hơn, bớt đi những rối rắm, dằn vặt trong lòng, có lẽ đã không đến mức tự hành hạ bản thân như vậy.
Nhìn Lục Vũ đang rũ đầu, ủ rũ như một chú cún con bị bỏ rơi, ngay cả những sợi tóc trên đầu cũng xẹp xuống, mẹ Minh vớt một cái đùi gà lớn từ nồi ra nhét vào tay cậu, ôn tồn nói: “Sau này dì chính là mẹ của con rồi. Hai đứa không phải đã đăng ký kết hôn rồi sao, đợi tổ chức đám cưới rồi đưa tiền mừng đổi cách xưng hô, là có thể gọi là mẹ rồi.”
Lục Vũ hít hà mũi, cắn một miếng lớn đùi gà, phồng má lên nói: “Không cần đợi đám cưới, cái đùi gà này có thể coi là tiền đổi cách xưng hô rồi, mẹ.”
Mẹ Minh lấy tay che miệng cười, vỗ vỗ mái đầu đang cúi thấp của Lục Vũ: “Quá sơ sài rồi, không được đâu nha.”