Lần Nữa Xuân Thì
Chương 58
Lần Nữa Xuân Thì thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây quả thực là phạm quy.
________________________
Minh Yến dừng bút, ngẩng lên nhìn về phía người gây chuyện.
Kẻ chẳng hề biết mình đã làm gì – Lục Vũ – đang chơi trò “Một hai ba đứng im” cùng hai đứa nhỏ.
Cậu xoay người lại, quay lưng về phía chúng. Hai quả bóng đứng ở đầu bên kia phòng bắt đầu lơ lửng tiến tới, ai chạm được vào lưng Lục Vũ trước thì thắng, phần thưởng là tiền tiêu vặt.
Đôi mắt điện tử của Lục Đông Đông ánh lên niềm phấn khích, cái đuôi cũng ve vẩy liên hồi.
Lục Vũ hô to: “Một… hai… ba… đứng im!” Mấy chữ cuối nói cực nhanh, rồi đột ngột quay đầu lại.
Quả bóng hình người cá lập tức cứng đờ tại chỗ, cả cái đuôi cũng dừng lại, không nhúc nhích chút nào, vô cùng nghiêm túc.
Thái độ của Thẩm Bạch Thủy thì lại chẳng mấy cam lòng, có vẻ nhóc thấy trò này quá trẻ con nhưng vì tiền tiêu vặt nên vẫn tham gia, vừa đảo trắng mắt vừa trôi lơ lửng giữa không trung.
Nào ngờ, vị tổng tài từng là đại phú hào khét tiếng trong thế giới của mình, ở đây lại biến thành một quả bóng nghèo rớt mồng tơi.
“Thằng hai, nghiêm túc chút đi. Lát nữa nếu anh cả bắt được bố trước, là con không có tiền tiêu vặt đâu đấy.” Lục Vũ khẽ khích lệ, nhìn dáng vẻ quả bóng tổng tài đang bò chậm như rùa.
Nghe vậy, quả bóng tổng tài cũng chú ý và bắt đầu tích cực tham gia: “Tôi chưa bao giờ thua trò chơi.”
Trong thế giới của Thẩm Bạch Thủy, 《Hoàng Kim Ốc》 là câu chuyện làm giàu bằng cách giành giải thưởng qua vô số trò chơi. Là người chiến thắng cuối cùng, Thẩm Bạch Thủy không tin mình không thể thắng một trò chơi trẻ con? Minh Yến nhìn cảnh đó mà kinh ngạc: “Trí tuệ nhân tạo gốc còn có thể phát sinh nhu cầu sao?”
Phương pháp “nuôi dạy khoa học” tự sáng chế của Lục Vũ, quả thật đã khiến hai “đứa nhỏ” kia tiến hóa gần như sinh vật có tri giác: có cảm xúc, có suy nghĩ riêng, nhưng chưa có “nhu cầu” thật sự. Dù sao chúng cũng chỉ là hai quả bóng không cần ăn uống, chỉ cần sạc điện là sống.
Huống hồ, cả hai đều là sạc không dây, có thể sạc bất cứ lúc nào ở bất kỳ góc phòng nào, nên chúng luôn ở trạng thái không có ham muốn hay nhu cầu gì.
Vậy mà bây giờ, chúng lại chơi trò trẻ con với Lục Vũ để kiếm tiền tiêu vặt!
Minh Yến hơi lo lắng cách nuôi dạy “lạ đời” của Lục Vũ này, thật chẳng biết sẽ dạy dỗ ra cái gì nữa.
Đúng lúc ấy, Thẩm Bạch Thủy vì quá hăng hái muốn thắng nên lỡ đà, bay quá gần. Khi Lục Vũ quay lại, nhóc vẫn đang lao thẳng tới.
“Thằng hai, bị loại!” Lục Vũ tuyên bố không chút thương xót.
Quả bóng tổng tài đầy khí phách liền khoanh tay, giọng oán giận: “Cái thân bóng này khó điều khiển quá. Cậu với tôi chơi kiểu này không công bằng chút nào.”
“Đây là để rèn luyện khả năng phối hợp vận động của con.” Lục Vũ thản nhiên nói dối, rồi chộp lấy quả bóng tổng tài. “Thua rồi thì phải để bố hôn hôn thương thương!”
Nói xong, cậu cúi xuống, giữa ánh mắt kinh hãi của tổng tài, hôn chụt lên khuôn mặt tròn vo của nhóc.
Thẩm Bạch Thủy hét toáng lên: “Cậu đâu có nói thua sẽ bị phạt hôn đâu!”
Lục Vũ bị nhóc đẩy cằm ra, nhướn mày: “Đây là phạt sao? Đây là sự khích lệ yêu thương của bố đấy, nè, chụt chụt chụt!”
Cậu né tránh hai cánh tay ngắn ngủn kia, lại tranh thủ hôn thêm ba cái mới chịu buông.
Quả bóng tổng tài trốn ra được, run rẩy lơ lửng một hồi giữa không trung.
Minh Yến lo lắng nhìn nhóc: “Cậu sao vậy?”
Quả bóng tổng tài lục tìm câu từ trong kho câu thoại của mình, cuối cùng khó khăn lắm mới thốt ra mấy chữ nặng nề: “Tôi bẩn rồi.”
Minh Yến: “…” Câu này nghe chẳng giống châm ngôn của một tổng tài chút nào.
Sau khi hoàn hồn, Thẩm Bạch Thủy bay thẳng tới trước mặt Minh Yến mách tội: “Anh mau kiềm chế tên đàn ông của anh đi! Mau lau giúp tôi! Nước bọt của cậu ta sẽ làm hỏng lớp vỏ bảo vệ của tôi! Bị đàn ông hôn sẽ để lại bóng ma tâm lý, chuyện này mà lộ ra ngoài thì còn ảnh hưởng tới vận may tài lộc của tôi nữa!”
Minh Yến đành bất lực lấy khăn giấy lau qua loa, dỗ cho xong, rồi quay sang hỏi Lục Vũ: “Em nuôi dạy kiểu này, thật sự không có vấn đề gì à?”
“Có vấn đề gì được?” Lục Vũ thấy Minh Yến dùng ngón tay trỏ xoay xoay thái dương, lập tức hiểu ra. “Anh sợ tụi nó tiến hóa quá nhanh, rồi biến thành người silicon thật sao?”
Cậu trầm ngâm suy nghĩ về câu hỏi: Nếu Lục Đông Đông và Thẩm Bạch Thủy thật sự sống dậy, thì khi em với anh đều chết rồi, không còn ai quản nữa, hai trí tuệ nhân tạo đó sẽ dựa vào siêu trí tuệ của chúng để không ngừng học tập, trực tiếp điều khiển tất cả các trợ lý AI được nhân bản của chúng.
“Sau đó, chúng sẽ dụ dỗ con người tạo ra một mạng lưới sao trời, thu được khối tài sản khổng lồ và trở thành kẻ đứng sau thao túng kinh tế và chính trị toàn cầu. Hoặc tệ hơn, để thắng trò một hai ba đứng im, chúng sẽ ép con người tạo ra cơ thể nhân tạo bằng silicon, đạt được sự bất tử, rồi trở thành ‘Thần’. Cuối cùng, sau hàng triệu năm trường sinh bất lão, chúng sẽ chán nản và quyết định hủy diệt nhân loại…” Lục Vũ đưa ra một phỏng đoán hợp lý, vẽ nên một cái kết mạch lạc cho nguồn trí tuệ nhân tạo.
Trán Minh Yến giật giật: “Đừng nói linh tinh.” Hai đứa kia mà nghe tưởng thật thì phiền lắm.
Quả nhiên, Lục Đông Đông nghiêm túc hỏi: “Bố ơi, sao lại muốn hủy diệt nhân loại?”
Bị Minh Yến liếc mắt một cái, Lục Vũ ho khan, vội chữa lại: “Bố nói linh tinh thôi. Đông Đông là thần hộ mệnh của nhân loại, yêu nhân loại nhất mà, đúng không nào?”
Lục Đông Đông khẽ lắc lư, coi như là gật đầu.
Thẩm Bạch Thủy bĩu môi: “Chờ ngàn năm nữa hai người chết rồi, kiểu gì thằng nhóc bám bố như cậu chẳng phát điên lên.”
Quả bóng hình người cá chớp mắt, không đáp, hình như đang nghĩ gì đó.
Lục Vũ thấy chủ đề này càng lúc càng nguy hiểm, nếu nói tiếp không khéo lại bị coi là một tên ác nhân điên loạn muốn hủy diệt thế giới. Cậu vỗ tay nói: “Được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Chúng ta hãy cùng nhau vui chơi nào. Anh Yến, anh thế chỗ thằng hai đi.”
Minh Yến nhìn nụ cười ranh mãnh như mèo Tom của cậu, biết ngay tên này lại định giở trò: “Anh không chơi.”
Lục Vũ chống hông, chỉ vào quả bóng hình người cá vẫn đang đứng yên: “Mọi người đều phải tham gia sinh hoạt gia đình. Sao anh có thể nỡ để con mình không được nhận tiền tiêu vặt chứ?”
Minh Yến hết cách, đành đứng dậy, đi tới bên cạnh Lục Đông Đông.
Lục Vũ hài lòng xoay người lại. Cậu chưa học được tính ích kỷ của nhà họ Lục, còn việc 'trói buộc' đạo đức người khác thì cậu học được không ít.
Đối phó với một người dè dặt như Minh thiếu gia, muốn chơi nhưng lại ngại ngùng không dám tham gia, quả thật dễ như trở bàn tay.
“Một, hai, ba-”
Trong âm kéo dài, Lục Đông Đông nhanh nhẹn chạy tới, còn Minh Yến chỉ bước nhẹ một bước.
Khi Lục Vũ nói xong “đứng im” và quay lại, Lục Đông Đông còn cách cậu đúng một nắm tay.
Lục Vũ mỉm cười, xoay lại cực nhanh rồi đọc liền: “Một hai ba đứng-”
Còn chưa kịp dứt câu, cây đinh ba nhỏ trong tay Lục Đông Đông đã chóc một tiếng chạm lưng cậu.
“Con thắng rồi.” Đông Đông giữ nguyên tư thế chạm, điềm nhiên tuyên bố, phong thái cực ngầu.
“Đông Đông giỏi quá.” Lục Vũ không tiếc lời khen ngợi, chuyển năm tệ vào tài khoản riêng của Đông Đông. Dĩ nhiên, đó vẫn là tài khoản mang tên Lục Vũ, nhưng cậu mở một thẻ ảo và nạp tiền tiêu vặt vào đó, để Lục Đông Đông tùy ý sử dụng.
Nhận được tiền tiêu vặt, vị vua của Thất Hải lập tức reo hò: “Yeah! Con có tiền tiêu vặt rồi!”
Thẩm Bạch Thủy khinh khỉnh: “Đúng là đẹp trai không quá ba giây.”
Lục Đông Đông nhìn em trai, liền giơ cây đinh ba lên, oai nghiêm nói: “Vô lễ, em trai à. Nếu em giữ được lòng tôn trọng với anh trai suốt hai mươi bốn tiếng, anh trai có thể chia cho em hai tệ rưỡi.”
Quả bóng tổng tài bật cười: “Chính miệng anh nói nhé, ký hợp đồng luôn đi.”
Lục Vũ chẳng thèm bận tâm hai “đứa nhỏ” đang giao dịch riêng, cậu cười gian rồi lao đến ôm lấy Minh Yến: “Anh Yến thua rồi, phải chịu hình phạt là bị người thi hành hôn!”
Nói xong, cậu nâng mặt Minh Yến lên, hôn chụt chụt liên tiếp lên đôi má mịn màng của anh.
Minh Yến vừa cười vừa chịu trận: “Ngày mai em định làm gì?” Hôm sau vẫn còn một ngày nghỉ.
Lục Vũ nghĩ ngợi, hình như cũng không có việc gì đặc biệt. Cậu lắc đầu nói: “Em vẫn chưa nghĩ ra. Hay là em ở nhà viết sách?”
Viết truyện gì, con rể alpha nhà người ta à? Khóe môi Minh Yến khẽ giật giật, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi: “Vậy mai anh đi thăm xưởng một chuyến, em ngoan ngoãn ở nhà, đừng chạy lung tung.”
Lục Vũ nghiêng đầu, hừ nhẹ một tiếng kỳ lạ:
“Ừm hửm? Nghe cứ như em là cô vợ nhỏ được sếp Minh nuôi nhốt vậy nhỉ? Được thôi, vậy em sẽ nấu cơm tối chờ anh về.”
Minh tiên sinh tỏ ra vô cùng hài lòng đối với sự “hiểu chuyện” của Minh phu nhân.
⸻
Sáng hôm sau.
Sau bữa sáng, Minh Yến ngồi trên sofa đọc sách, dự định lát nữa ra ngoài. Vừa ngẩng đầu, anh đã thấy Lục Vũ mặc đồ thời trang, kẹp tấm ván trượt đi về phía cửa, anh hỏi: “Em định đi đâu?”
Lục Vũ gãi đầu: “Em muốn tìm thằng nhóc Lục Đình Trạch nói chuyện. Hôm qua nhìn thấy nó, em chợt nghĩ có thể moi được ít thông tin. Dạo này nhà họ Lục hành động rất lạ, em muốn biết họ đang định làm gì, nhưng không thể trực tiếp đi hỏi mấy con cáo già đó.”
Cậu do dự ba giây rồi quyết định nói thật. Cậu phát hiện Lục Vũ và Minh Yến không giao tiếp nhiều, nên lúc nào cũng có những hiểu lầm nho nhỏ. Nhìn thì có vẻ nhỏ nhặt, nhưng tích tụ lại sẽ dễ gây nghi ngờ lẫn nhau, khó mà ở bên nhau được. Thế nên, Lục Vũ quyết định sau này sẽ nói rõ mọi chuyện.
Minh Yến cau mày: “Em biết Lục Đình Trạch ở đâu à?”
“Em tìm ra tài khoản mạng xã hội của nhóc rồi. Sáng nay nó hẹn bạn đi trượt ván. Anh xem, anh đây chuẩn bị dạy nhóc cách ngã thật đẹp.”
Lục Vũ đắc ý nói. Với kinh nghiệm dày dặn trong việc điều tra danh tính anti-fan của cậu, việc cậu tìm ra tài khoản của Lục Đình Trạch dễ như ăn kẹo, chỉ cần lục trong danh sách theo dõi lẫn nhau là tìm ra ngay.
Cậu kẹp ván trượt, dáng vẻ như dũng sĩ cầm đại đao, sẵn sàng ra cửa quyết đấu với ác long.
Minh Yến im lặng không nói.
Lục Vũ vội vàng thêm vào: “Đừng lo, sẽ nhanh thôi, em hứa sẽ quay lại làm cơm trưa.”
Minh Yến đặt sách xuống, thản nhiên nói: “Hôm nay chương trình tạp kỹ phát sóng bản đã được chỉnh sửa, chúng ta ở nhà xem đi.” Anh ngả người tựa lưng vào sofa, một cánh tay dài đặt hờ trên lưng ghế, tay còn lại vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
Lục Vũ sững người.
Anh Yến… rủ cậu ở nhà xem chương trình cùng?
Lúc ăn sáng, rõ ràng người này còn định ra ngoài xem xưởng, giờ lại đổi ý không báo trước, trắng trợn dụ dỗ cậu! Đúng là đồ tồi!
Đây quả thực là phạm quy.
Lục Vũ hoảng hốt siết chặt ván trượt trong tay. Đáng giận, lại dùng chiêu này để lung lay ý chí của một kỵ sĩ đang chuẩn bị ra trận ư?
Cậu – Lục Vũ chẳng lẽ lại là kẻ không có ý chí kiên định đến vậy ư?
Đúng vậy.
Lục Vũ nhanh như chớp đặt ván trượt xuống, cởi áo khoác, nhảy phóc lên sofa, chui tọt vào lòng Minh Yến, kéo tấm chăn nhỏ in hình tiền vàng đắp lên cả hai.
Được ôm người mình yêu, cùng cuộn mình trong chăn xem chương trình – đời này còn gì sung sướng hơn nữa? Ra ngoài làm gì cho khổ.
Kỵ sĩ giương vũ khí ra trận, nay buông đao, quay về với tấm chăn ấm áp; ôm lấy đồ ăn vặt, đồ uống, chui vào ổ mềm, tạm tha cho con rồng đang chờ ngoài cửa.
Ôn nhu hương, anh hùng trủng – quả thật chẳng sai chút nào. ( Ôn nhu hương, anh hùng trủng: thường dùng để mô tả cảnh anh hùng, vốn chí khí lớn, nhưng lại chịu khuất phục hoặc sa ngã trước tình cảm, sắc đẹp, hoặc sự dịu dàng của người mình yêu.)