72. Chương 72: Đau họng

Lần Nữa Xuân Thì

Chương 72: Đau họng

Lần Nữa Xuân Thì thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người đã kết hôn dễ bị khàn giọng vậy sao?
____________________________
Lục Vũ giành lại được “phúc lợi” của mình, vui mừng khôn xiết, về đến nhà liền kéo hai tiểu gia hỏa ngồi quây quần lại với nhau, chia cho các con mấy món ăn vặt mà bà ngoại tự tay làm.
Cậu lấy ra một túi tai mèo chiên giòn, chia cho đứa lớn một miếng, đứa nhỏ một miếng, rồi cho mình một miếng.
Lục Vũ ăn xong phần của mình, lại lấy ra ba miếng nữa chuẩn bị chia tiếp. Hai đứa nhỏ, một đứa nâng bằng hai tay, một đứa dùng nĩa xiên lên, nhưng vì không có miệng nên đành trơ mắt nhìn.
“Các con sao không ăn thế? Không ăn là không được phát tiếp đâu nhé, để bố ăn giúp cho.” Lục Vũ vừa nói vừa ăn luôn hai miếng từ tay hai nhóc con rồi ăn sạch, tiếp tục vui vẻ chia tiếp: mình một miếng, đứa nhỏ một miếng, đứa lớn một miếng.
Công bằng, công chính, không thiên vị.
Minh Yến nhìn mà bất lực, chọc vào má cậu đang phồng lên vì thức ăn: “Đừng ăn nhiều quá, ăn nhiều quá mai bị đau họng đấy.”
Lục Vũ đáp: “Không sao đâu, ba đứa bọn em chia nhau ăn, có đáng là bao đâu.”
Thẩm Bạch Thủy liếc mắt, không muốn dây dưa với Lục Vũ nữa, bay vút lên cao, cho Minh Yến xem tin nhắn vừa nhận được.
Một tin nhắn văn bản, là do chú hai nhà họ Lục gửi đến.
【Lục Song Thành】: Nội dung ghi âm của Lục Vũ, cậu bảo nó đừng đăng lên mạng. Một khi tung ra, chuyện này sẽ không còn đường lui. Nếu nó thực sự không chấp nhận được đề nghị của tôi, vẫn có thể bàn cách khác. Cậu suy nghĩ kỹ đi, sớm cho tôi câu trả lời. Nếu vụ làm ăn này không thành, nhà họ Minh các cậu sẽ mất cơ hội cuối cùng lật ngược tình thế.
Minh Yến nhìn Lục Vũ đang vui vẻ nhấm nháp đồ ăn vặt, cúi đầu nhắn lại:
【Minh Yến】: Không cần nghĩ ngợi, nhà họ Minh không cần vụ làm ăn này.
Lục Vũ cảm nhận được ánh mắt của Minh Yến, ngẩng lên hỏi: “Sao thế?”
Minh Yến thu lại màn hình quang học, mỉm cười nói: “Không có gì, xưởng bên kia đã làm ra chiếc đồng hồ bỏ túi thứ hai rồi. Anh nghĩ nhà họ Minh thế kỷ này có thể phát triển theo hướng đó. Đồ cổ điển thì không bao giờ lỗi thời, anh vẫn có thể tiếp tục làm nhà thiết kế, như vậy là đủ rồi.”
Lục Vũ chớp chớp mắt, không nói ra kế hoạch của Lục Đại Vũ, chỉ gật đầu: “Thế thì tốt quá.”
Minh Yến xoa tóc cậu, rồi quay người đi làm việc của mình.
Lục Vũ vẫy vẫy tay với “quả bóng tổng tài” đang định đi theo Minh Yến: “Tiền Tiền, mau qua đây, không thì lát nữa đồ ăn vặt bị bố và anh ăn hết đấy.”
Sếp Thẩm khoanh tay, không có hứng thú tham gia:
“Cậu gọi tôi qua đây cũng có ăn được đâu, vui vẻ gì chứ?”
Nhìn anh trai đang dùng nĩa xiên một miếng đồ ăn vặt, cái đuôi còn lắc lư đầy mãn nguyện, cậu ta thật hết nói nổi.
Ngày hôm sau, Lục Vũ quả nhiên đã bị đau họng.
Sáng dậy, cổ họng đau rát như nuốt phải than hồng, vừa mở miệng đã phát ra tiếng “quạc quạc” như vịt Donald. Cậu phải uống một cốc nước ấm thật lớn mới miễn cưỡng nói được, nhưng giọng vẫn khàn đặc.
“Uống xong thì ra giọng trầm khàn đầy nam tính, không uống thì là vịt Donald quyến rũ.” Lục Vũ nhăn nhó, cầm cốc nước Minh Yến pha cho, mỗi lần nói một câu lại uống một ngụm.
Minh Yến nhịn cười: “Vịt Donald mà cũng quyến rũ sao?”
“Có chứ, kiểu như em đây này.” Lục Vũ không uống nước nữa, cố nặn giọng vịt, ghé sát tai Minh Yến thì thầm: “Bảo bối~~”
“Phụt-” Minh Yến bật cười, đẩy cái đầu đang dí sát lại: “Uống nước mau lên.”
Giọng này thật chẳng dính dáng gì đến “quyến rũ”, lát nữa vào buổi phát sóng trực tiếp mà Hoa Văn Viễn nghe thấy tiếng “vịt kêu” của nhị thúc, chắc chắn sẽ cười đến đau bụng.
Lục Vũ ngoan ngoãn uống thêm một ngụm nước ấm, tặc lưỡi, đi đến chỗ Lão Dương. Đó là nước mật ong Minh Yến pha cho vì không đành lòng nhìn cổ họng cậu đau rát, thế nên Lục Vũ phải khoe với “anh em chí cốt” của mình một chút mới được.
Dương Thẩm thấy cậu có ý định nói chuyện, liền ra tay trước: “Ô hô, sao còn trẻ thế mà đã ôm bình giữ nhiệt rồi?”
“Mày không hiểu đâu,” Lục Vũ nhấp một ngụm nước, đắc ý nói: “Đây là đặc quyền chỉ có người có vợ mới được hưởng.” Ý là được vợ cưng chiều.
Vừa mở miệng, giọng cậu vẫn khàn đặc.
Lão Dương ngẩn người, không hiểu cậu ta đang khoe khoang cái gì, liền hỏi anh kỹ thuật viên bên cạnh đã có vợ: “Người có gia đình, dễ khàn giọng lắm sao?”
Anh kỹ thuật viên gãi đầu trọc lóc: “Không đâu, tôi chỉ khi nào thức khuya quá nhiều mới khàn giọng thôi.”
Bên cạnh, chị MC trực tiếp nổi tiếng thẳng tính mỉm cười đầy ẩn ý: “Các anh không hiểu đâu, Sếp Lục đây là… khản giọng vì ‘hét’ quá nhiều, anh ấy đang khoe chuyện đó đấy.”
Hai anh chàng kia vẫn chưa hiểu.
Cô gái trong tổ nội dung vấp phải tấm thảm, loạng choạng bám vào bàn phát sóng đứng lên, nhìn bóng lưng của Lục Vũ mà khẽ thốt lên:
“Không thể nào… Tổng giám đốc Lục, là, là ở phía dưới sao?”
Nhìn bờ vai của Lục Vũ rộng hơn Minh Yến hẳn một cỡ, thật khó mà tưởng tượng nổi.
Lục Vũ hoàn toàn không biết màn khoe “phúc lợi” của mình đã gây ra hậu quả kỳ quặc đến thế nào, vừa uống nước vừa tản bộ đến phòng nghỉ, đúng lúc gặp đại ca đầu bảng Hồng Vũ Dương đến làm việc đúng giờ.
Hồng Vũ Dương trông chẳng có chút sức sống nào, quầng thâm hiện rõ mồn một.
Lục Vũ quan tâm hỏi: “Anh làm sao thế?”
Đại ca ngửa người tựa vào lưng ghế sofa: “Còn không phải vì cậu sao! Tôi lớn từng này rồi mà vẫn phải làm bài tập, hay là thôi đi, hay là cứ làm vai phụ đi. Làm người vô danh cũng được, làm nhân vật chính mệt quá.”
Lục Vũ vội đặt bình nước xuống, vòng ra sau ghế xoa bóp vai cho Hồng nhị thiếu gia: “Đại ca vất vả quá. Còn anh trai của đại ca thì nói gì?”
Nhắc đến chuyện này, Hồng Vũ Dương lại phấn chấn hẳn lên: “May mà có bài cậu cho tôi chép, anh tôi hiếm lắm mới khen tôi! Anh ấy còn nói ‘không tệ’ với tôi. Trời ơi, tôi còn không tin nổi hai chữ đó lại thốt ra từ miệng anh ấy. Bản kế hoạch đó anh ấy mang đi rồi, nói là hôm nay sẽ mang đến Hồng Tiêu thảo luận.”
Lục Vũ cũng mừng thay, lại xoa bóp thêm mấy cái:
“Sao hôm nay anh không về nhà nghỉ ngơi, hôm nay anh không đến cũng chẳng ai trừ lương của anh đâu.”
Nhắc đến chuyện đó, Hồng Vũ Dương lập tức tỉnh táo, chống tay lên lưng ghế, hăng hái vỗ một cái: “Hôm nay chẳng phải bắt đầu quyển ba ‘Thiên hạ tranh bá’ sao? Giờ phút hào hùng thế này, sao có thể thiếu binh lính Giáp như tôi được!”
Lục Vũ nghẹn lời, cố gắng nặn ra lời khen: “Anh nói đúng lắm, binh lính Giáp đóng vai trò cực kỳ quan trọng trên chiến trường.”
Đến cuối câu, giọng cậu lại biến thành giọng vịt Donald, nghe chẳng có chút thành ý nào.
Khi đã ngồi vào khoang mô phỏng, chuẩn bị bắt đầu, miệng Lục Vũ bỗng bị nhét vào một viên kẹo. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Minh Yến cầm trong tay một hộp nhỏ đựng kẹo ngậm trị khàn giọng.
“Đừng nhai, thử xem giọng nói đã bình thường chưa?” Minh Yến dặn dò.
Lục Vũ ngậm kẹo: “Không sao đâu.”
Minh Yến gật đầu: “Trong lúc phát sóng không uống nước được, em cứ ngậm từ từ, đừng để Hoa Văn Viễn phát hiện.”
Phần cốt truyện buổi sáng phải trải qua mấy tập, thời gian trong truyện kéo dài gần nửa tháng. Nhị thúc Hoa gia khản giọng là hợp lý, nhưng nếu nửa tháng mà vẫn không khỏi thì Hoa Văn Viễn chắc chắn sẽ nghi ngờ.
Lục Vũ nhìn bàn tay vẫn đang cầm hộp kẹo kia: “Cho em thêm hai viên nữa đi, một viên không đủ.”
Minh Yến lấy ra một viên nữa, kẹp giữa hai ngón tay rồi đút cho cậu: “Chỉ được thêm một viên thôi, nhiều quá sẽ không nói được.”
Lục Vũ há miệng, ngậm lấy viên kẹo, rồi nhanh như chớp liếm nhẹ lên đầu ngón tay hồng nhạt kia: “Ngọt thật đấy.”
Ngón tay Minh Yến hơi run, anh trừng mắt nhìn cậu, vành tai đỏ bừng rồi bỏ đi.
Đại ca đầu bảng không thấy màn tương tác vừa rồi, ló đầu ra hỏi: “Cái gì ngọt thế?”
Lục Vũ cười tít mắt: “Binh lính cũng có thể chống trời, hôm nay anh cố đánh, lấy thêm vài mạng nhé!”
Hồng Vũ Dương hừng hực khí thế: “Đương nhiên rồi! Binh lính Giáp cũng có thể đội trời đạp đất! Ấy mà, xông lên hăng hái quá có chết không?”
Trò chơi này mô phỏng cực kỳ chân thực, bị chém một nhát không biết có đau không nữa. Với lại, nếu chết thì không thể hồi sinh để gặp Thẩm Ứng. Binh lính Giáp đứng giữa công danh và tình yêu, do dự một lúc lâu.
Lục Vũ an ủi: “Không sao, anh là đại ca đầu bảng, có vé hồi sinh, chết rồi còn có thể đóng vai binh lính Ất.”
Tác giả có lời muốn nói:
① tai mèo chiên giòn (māo ěr duǒ) là món ăn vặt truyền thống làm từ bột mì, không phải tai mèo thật. Trong truyện này không có con vật nhỏ nào bị tổn thương cả.