78. Chương 78

Lần Nữa Xuân Thì thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tên nhóc này thế mà lại đi đọc truyện người lớn có mình làm nhân vật chính! Minh Yến thật sự không thể hiểu nổi hành vi kiểu đó. Anh chớp mắt mấy cái vì sặc, rồi nhỏ giọng hỏi: “Hay không?”
Lục Vũ đang xem chăm chú, tiện tay lau khóe miệng nói: “Văn phong thì hơi tệ thật, nhưng được cái… nhiều cảnh nóng, khụ khụ…”
Nói đến đây, cậu mới sực nhớ ra Minh Yến đang ở đây. Cậu vội vàng đóng trang web, trong lúc cuống quýt bấm nhầm vào quảng cáo vừa bật lên, kết quả là trang web chẳng những không tắt mà còn bật thêm mấy tab khác.
Một cô gái ăn mặc hở hang xuất hiện giữa màn hình, nhạc sôi động vang lên, kèm theo hàng chữ lớn lấp lánh:
【Trí Não VR Chat – Trải nghiệm chưa từng có! Nhấn để nhận ưu đãi ngay!】
Lục Vũ: “…”
Minh Yến bất đắc dĩ hỏi: “Em xem cái này nãy giờ đấy à?”
Lục Vũ lắc đầu: “Không phải, em đang làm việc nghiêm túc mà.”
Bình tĩnh lại, cậu lần lượt tắt hết mấy tab nhạy cảm, rồi đắc ý chỉ xuống tài liệu đang mở ở dưới cùng, tiêu đề là: 《Con rể Alpha (Lục Vũ x Minh Yến)》
“Giờ có nhiều người ship tụi mình lắm đó! Mới có một tuần mà trên trang đồng nhân đã leo lên top 3 chủ đề hot nhất rồi!”
Lục Vũ hào hứng giới thiệu, còn mở ra mục “Minh Thái Vũ”, bên trong là hàng loạt ảnh cắt từ livestream, fanart, tiểu thuyết, phân tích chi tiết, cực kỳ phong phú.
Trong lúc cậu đang thao thao bất tuyệt, cậu còn nhìn thấy một bức vẽ chibi của Minh Yến, đầu to, thân hình chỉ bằng hai cái đầu, đáng yêu không chịu nổi. Lục Vũ liền lưu lại ngay, định dùng làm ảnh đại diện.
“Vậy là em cũng định tham gia viết hả?” Minh Yến day day trán, hơi đau đầu.
“Có rất nhiều truyện đồng nhân đang được viết tiếp, nhưng văn phong không được tốt lắm. Em đã quyết định tự mình chấp bút để tạo ra một câu chuyện chất lượng hơn!” Lục Vũ nói tỉnh bơ: “Chỉ là… em chưa từng viết thể loại này, nên muốn tham khảo người khác một chút. Sau đó, tác giả đó nói rằng họ đã đăng nội dung rõ ràng trên một trang web nhỏ mờ ám nào đó, vì vậy em đã nhấp vào trang này…”
Nói tới đây, Lục Vũ đặt hai tay lên đầu gối, ngồi ngay ngắn như học sinh bị giáo viên chủ nhiệm bắt gặp, ngước lên nhìn Minh Yến đang chống tay trên bàn, vẻ mặt tội nghiệp, muốn giải thích lý do mình xem tiểu thuyết người lớn.
Minh Yến nhướn mày: “Em tự viết đồng nhân về chính mình, không thấy ngại à?”
Anh chỉ cần nhìn thấy một dòng có tên mình trong truyện thôi là toàn thân đã nổi hết da gà, chỉ muốn đấm vỡ màn hình máy tính ngay lập tức rồi, còn tên nhóc này thì đọc say mê, thậm chí còn định tự viết!
“Có chút… nhưng mà cũng sướng lắm.” Lục Vũ cười hì hì, bước lại gần, cúi xuống nhìn anh nói: “Hơn nữa, em còn có thể học được vài câu thoại.”
Vừa nói, cậu bỗng bế bổng Minh Yến lên đặt ngồi trên bàn, cúi người xuống, liếm nhẹ môi anh, giọng nói khàn khàn quyến rũ: “Bảo bối, anh ngọt thật đấy.”
Minh Yến mặt không cảm xúc: “Em sến quá rồi.”
Lục Vũ gãi đầu: “Vậy à? Em học trong tiểu thuyết đó.”
Minh Yến bật cười, đưa tay nhéo má cậu: “Đừng bắt chước linh tinh. Mấy người viết tiểu thuyết khiêu dâm có lẽ thậm chí còn chưa từng hôn ai bao giờ.”
Lục Vũ chớp chớp mắt, hai tay chống lên bàn, từng chút một lấn vào khoảng trống giữa hai chân Minh Yến, giam anh trong vòng tay mình. Gương mặt vẫn trong trẻo vô tội, giọng thành khẩn: “Vậy… nói sao mới đúng?”
Bị ép lùi dần, Minh Yến chống tay ra sau, ánh mắt nửa cười nửa không: “Anh vừa ăn một quả cherry, đầu lưỡi vẫn còn vị ngọt đọng lại… em có muốn nếm thử không?”
Hơi thở của Lục Vũ lập tức rối loạn, cúi xuống tìm đến môi anh, định nếm hương vị anh nói.
Kết quả, cậu bị nhét thẳng một quả cherry to vào miệng.
Minh Yến nghiêm túc hỏi: “Ngon không?”
Lục Vũ há hốc mồm kinh ngạc, bực bội kêu lên: “Anh Yến!”
Bị anh chọc ghẹo, cậu không nhịn được nữa, đưa tay giữ gáy Minh Yến kéo lại, đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy. Quả cherry mọng nước bị kẹp chặt giữa môi và răng, nước ngọt tràn ra khoang miệng, vị cherry thật sự rất ngọt.
Đến khi hai người sắp mất kiểm soát, Minh Yến mới khẽ đẩy cậu ra, thở gấp gáp, rồi mềm mại tựa vào vai cậu: “Được rồi, anh đi ngủ đây.”
Lục Vũ ôm chặt lấy người trong lòng, cố trấn tĩnh lại cảm giác nóng bừng trong người, dụi đầu vào cổ anh: “Em cũng đi ngủ.”
“Thế còn cái bản thảo con rể Alpha của em thì sao?” Minh Yến bật cười khẽ.
Lục Vũ bế anh lên khỏi bàn như bế trẻ con: “Không vội, ngủ quan trọng hơn.”
Sau một hồi quấn quýt, cả hai nhanh chóng quên đi chuyện nhà họ Lục, rồi đi ngủ luôn.
Ban đầu Lục Vũ còn định giữ nguyên vị cherry trong miệng mà ngủ, nhưng bị Minh Yến bắt phải đi đánh răng. Cậu đành đặt anh nằm xuống giường, rồi vội vã chạy vào phòng tắm. Đến khi quay lại, Minh Yến đã gần như ngủ say.
Lục Vũ chui lên giường, thuần thục trườn vào chăn, kéo người đang quay lưng lại ôm vào lòng.
Cậu dụi mặt vào gáy anh, nhỏ giọng thì thầm vào tai anh: “Vị cherry trong miệng em biến mất rồi, chẳng còn ngọt nữa… anh nếm thử xem?”
Minh Yến chẳng thèm quay đầu, chỉ giơ tay ra sau, nhéo một cái.
“Á—!” Lục Vũ khẽ kêu một tiếng, lập tức ngoan ngoãn nằm im. Cậu lẩm bẩm đếm ngón tay: “Còn hai ngày nữa… cố nhịn nào!”
Quả nhiên, ông trời sắp ban cho Lục Vũ một “đại tiệc”, nên mới bắt cậu nhịn đói trước hai ngày…
Ôm “cao lương mỹ vị” trong lòng mà không dám ăn, Lục Vũ thèm đến mức lại nằm mơ.
Trong mơ là thời đại học, Lục Vũ vừa nhận được khoản nhuận bút khổng lồ, hớn hở chạy đến trường Học viện Mỹ thuật tìm Minh Yến: “A Yến! Sách của em xuất bản rồi! Họ trả trước cả đống tiền, em mời anh đi ăn ở nhà hàng sang trọng nhất nhé! Em đã đặt nhà hàng trên tầng cao nhất, có tôm hùm anh thích ăn nữa!”
Minh Yến mặc bộ đồ màu be nhạt, đội chiếc mũ họa sĩ nhỏ, trông đáng yêu vô cùng. Anh đưa hộp dụng cụ vẽ cho Lục Vũ xách, lườm cậu: “Chưa từng nghe ai mời người ta đi ăn mừng mà lại đặt… khách sạn cả.”
Lục Vũ xách đồ, đi vòng quanh anh năn nỉ: “Thôi mà, A Yến, em mới có lộc, thèm lắm rồi, xin anh đấy. Em còn mua cả vị dâu và vị cherry, toàn những loại anh thích.”
Minh Yến hơi ngẩng cằm, rồi vẫn gật đầu.
Lục Vũ cười to đến mức tự cười mình tỉnh dậy.
“Em chảy nước dãi lên gối anh rồi.” Minh Yến cau mày đẩy đầu cậu ra, rồi dậy mở cửa cho quả bóng tổng tài bay vào.
“Làm gì có chảy mà…” – Lục Vũ sờ sờ cằm, lồm cồm ngồi dậy đi theo anh vào phòng tắm.
Minh Yến vừa xem tin nhắn mà thư ký Tiểu Giang gửi đến, là một tấm ảnh chụp cảnh trước công ty ngay lúc này: phóng viên và giới truyền thông chen chúc đông nghịt. Anh cau mày nói: “Hiện tại trước cổng công ty có rất nhiều phóng viên và người của mạng xã hội, chúng ta gọi vệ sĩ đi.”
Đối mặt với đám đông đông đúc như biển người, chỉ bảo vệ của công ty là không đủ. Phải gọi một công ty an ninh chuyên nghiệp cử vệ sĩ cao to đến để mở đường.
Lục Vũ ngậm bàn chải đánh răng nói mơ hồ: “Không cần đâu, em có cách rồi.”
Một tiếng sau hai người hóa trang thành hai linh vật gấu khổng lồ, tay nắm tay loạng choạng đi đến trước tòa nhà Trầm Vũ Technology.
Tiểu Giang bước ra ngăn đám phóng viên: “Xin lỗi mọi người, đây là linh vật quảng bá của công ty cho sự kiện hôm nay, phiền tránh đường một chút.”
Mọi người chẳng mấy để tâm, liền nhường đường cho hai chú gấu đi qua.
Hồng Vũ Dương đang đứng trong sảnh, lo lắng nói với Dương Trầm: “Hay tôi gọi vệ sĩ đến hỗ trợ nhé? Người đông quá, e rằng buổi livestream hôm nay không bắt đầu đúng giờ nổi đâu.”
Lão Dương ngạc nhiên nhìn cậu ta, vị đại gia đứng đầu bảng xếp hạng này giờ đã hòa nhập hoàn toàn với Trầm Vũ, lo cho công ty y như sếp thật sự.
Hai nhân viên mặc đồ gấu đi tới, va phải Hồng thiếu gia đang đứng nhăn nhó. Dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, một trong hai chú gấu tháo đầu ra, lộ ra gương mặt tươi cười rạng rỡ của Lục Vũ:
“Thuê vệ sĩ tốn lắm, anh chuyển khoản tiền thuê vệ sĩ đó cho tôi đi, tôi tự lo được rồi.”