Giữa đêm khuya tĩnh mịch, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi quằn quại, không thể chịu đựng nổi. Run rẩy gọi cho Trình Tùng, tôi thầm mong một chút an ủi, một vòng tay che chở. Nhưng đáp lại chỉ là giọng nói hờ hững, lạnh lùng từ đầu dây bên kia: “Anh không thể rời đi được. Nhà Tịnh Tịnh mất điện, cô ấy và con nhỏ đang sợ hãi… anh không đành lòng bỏ mặc.” Giữa cơn đau thể xác và nỗi đau lòng quặn thắt, tôi lặng lẽ mở điện thoại. Thêm vào dòng ghi chú quen thuộc một con số mới: Lần thứ 77. Đó là lần thứ bảy mươi bảy anh ấy chọn cô ta – Chu Tịnh và đứa con riêng của cô ấy – thay vì tôi. Mỗi con số, một nhát dao khắc sâu vào trái tim, nhắc nhở tôi về vị trí của mình trong cuộc đời anh.