Gặp Lại Người Xưa: Ai Còn Nhớ Ai?

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Gặp Lại Người Xưa: Ai Còn Nhớ Ai?

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cánh cửa bật mở, Lộ Ngân Đường vẫn đang ngẩn ngơ nhìn một con ốc vít trên khung cửa đối diện. Một cơn gió lạnh ùa vào, cùng vài giọt nước chanh bắn tung tóe. Anh giật mình, chưa kịp nhìn xem ai là người vừa vào mà không đóng cửa ngay, đã vội vàng tìm khăn giấy lau tay.
“Phó trưởng khoa đến rồi!” Hà Tiêu bên cạnh khẽ hô một tiếng, tiện tay vỗ vai Lộ Ngân Đường, khi đứng lên còn ghé vào tai anh nhắc nhở: “Đoàn Minh Du.”
Suốt những năm cấp ba, Lộ Ngân Đường và Đoàn Minh Du vốn không thân thiết. Hà Tiêu biết trí nhớ anh không tốt, sợ anh không nhớ ra lại cảm thấy khó xử.
“Mời ngồi, mời ngồi, mọi người cứ ngồi đi, không cần đứng dậy đón tôi đâu.” Đoàn Minh Du đóng cửa, vừa cởi áo khoác vừa nói đùa với các bạn học. Nhìn cách y thoải mái như vậy, Lộ Ngân Đường hiểu ngay y là người năm nào cũng tham gia các buổi tụ họp.
Dù được nhắc nhở trước, Lộ Ngân Đường vẫn chưa kịp đối mặt với Đoàn Minh Du. Thực tế là hầu như ai bước vào, Hà Tiêu cũng đều nhắc cho anh biết đó là ai, nhưng phần lớn những người đó lại chẳng mấy khi để ý đến anh. Lộ Ngân Đường thở dài, cảm thấy mình đang làm một việc vô ích.
Đoàn Minh Du chào hỏi chủ nhiệm lớp vài câu rồi mới quay lại ghế sô pha, vừa vặn ngồi đối diện Lộ Ngân Đường. Y không khỏi nhướng mày, nở nụ cười: “Năm nay Tiểu Lộ cũng tham gia à? Từ lúc tốt nghiệp đến giờ tôi chưa gặp lại cậu. Lúc mới vào tôi còn chưa nhận ra, cậu không giống hồi đi học lắm.”
“Trước đây tôi bị bệnh, không muốn đi đâu cả. Mấy năm gần đây mới đỡ hơn.” Lộ Ngân Đường mỉm cười, không trực tiếp phản hồi nhận xét của Đoàn Minh Du.
“Bệnh gì mà nghiêm trọng vậy?” Đoàn Minh Du ngừng cười, hỏi. “Nếu cần hỗ trợ gì thì cứ nói nhé, tôi và Hạ Hòe Tự đều đang làm ở bệnh viện số 3.”
Lộ Ngân Đường không nhớ người mà Đoàn Minh Du nhắc đến là ai, nhưng cũng không hỏi lại, sợ đối phương cảm thấy mình qua loa, không xem trọng lời đề nghị. Anh chỉ mỉm cười gật đầu: “Ừ, có cơ hội nhất định tôi sẽ làm phiền cậu.”
Đoàn Minh Du bật cười, uống nửa cốc nước chanh: “Có phải cậu không nhớ người tôi vừa nhắc đến là ai không?”
Hà Tiêu ngồi bên cạnh tặc lưỡi: “Hạ Hòe Tự chứ ai, lớp phó học tập lớp chúng ta đó. Trước kia cậu còn khen cậu ấy là người đẹp trai nhất khóa mình mà, thế mà cậu cũng quên được sao?”
“Không phải quên, chỉ là chưa phản ứng kịp thôi.” Lộ Ngân Đường đặt cốc xuống.
Anh không phải người dễ xấu hổ, sẽ không ngượng ngùng vì câu nói này. Đoàn Minh Du cũng vậy, nên anh không mất công giải thích thêm: “Đẹp trai thật, tôi nhớ mà. Bây giờ chắc còn đẹp hơn nữa, mười mấy năm rồi tôi chưa gặp lại cậu ấy.”
“Sắp hai mươi năm rồi chứ! Năm nào tôi cũng gặp, mỗi năm cậu ấy lại đẹp hơn một chút, đẹp hơn hồi cấp ba nhiều.” Hà Tiêu nói thật lòng. “Chỉ có điều năm nay cậu ấy không tới, mà cậu lại tới.”
“Vậy sang năm chúng ta lại được chiêm ngưỡng dung nhan trưởng khoa Hạ thôi.” Đoàn Minh Du nói.
Lộ Ngân Đường mỉm cười không đáp lại. Hạ Hòe Tự là bạn cùng lớp, nhưng năm ấy Lộ Ngân Đường chuyển từ lớp văn sang lớp lý, nên gần như không quen hắn. Cũng không thể trách anh không nhớ tới, bởi Hạ Hòe Tự không những là người ít nói, mà còn mang một gương mặt lạnh lùng, xa cách. Lộ Ngân Đường càng không lượn lờ trước mặt hắn, gần như năm đó không nói chuyện với hắn câu nào.
Lộ Ngân Đường không tham gia vào cuộc trò chuyện sau đó. Anh vừa kết thúc hai tiết giảng liên tục về bài kiểm tra cuối kỳ là phi thẳng đến đây, hiện tại vừa đau đầu vừa đau họng. Lát nữa họp lớp kết thúc, anh còn phải quay về trông tiết tự học buổi tối. Nếu không phải chủ nhiệm lớp gọi điện, cộng thêm Hà Tiêu kéo anh lên xe, thì năm nay anh vẫn không muốn đến.
Không vì nguyên nhân nào khác, chỉ là anh cảm thấy những buổi họp lớp này không có gì thú vị. Một đám người chia tay từ mười mấy năm trước, mỗi năm tập trung một lần, chẳng biết có gì hay ho. Lộ Ngân Đường vốn lười, càng lười ra khỏi cửa.
Sau đó mọi người bắt đầu dùng bữa. Cho đến khi kết thúc, Lộ Ngân Đường và Đoàn Minh Du không nói với nhau câu nào. Đoàn Minh Du khéo ăn khéo nói, Lộ Ngân Đường nhìn dáng vẻ y giao lưu với mọi người mà cảm thấy e ngại.
Đến hơn tám giờ, lớp trưởng tuyên bố buổi họp lớp kết thúc và mời mọi người đi hát. Lộ Ngân Đường vội vàng đứng lên xin phép mình không tham gia được.
“Hơn bốn mươi học sinh còn đang kêu gào chờ tôi kìa, thật sự không đi được. Lần sau chắc chắn tôi sẽ không bỏ dở giữa chừng.” Lộ Ngân Đường nói xong với lớp trưởng thì quay sang Hà Tiêu, thấy đối phương đang vẫy chìa khóa xe về phía mình.
Ngoài cửa khách sạn, Lộ Ngân Đường và Hà Tiêu cùng đưa chủ nhiệm lớp lên xe, rồi đứng ở ven đường nhìn từng chiếc xe lăn bánh theo sau.
Lộ Ngân Đường vươn vai, cảm thấy có thể nghe thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc: “Tôi thấy cái thân này không sớm thì muộn cũng tan thành từng mảnh mất thôi.”
Hà Tiêu há miệng chưa kịp trả lời thì phía sau đã có người đáp lại: “Tan thành từng mảnh thì đến bệnh viện số 3 tìm trưởng khoa Hạ mà ‘tân trang’ lại cho cậu.”
Lộ Ngân Đường quay đầu lại, là Đoàn Minh Du. Y ấn chìa khóa xe, một chiếc xe màu đen đỗ ven đường lập tức lóe sáng. Lộ Ngân Đường ngạc nhiên – một người thích náo nhiệt như Đoàn Minh Du lại không tham gia hát hò.
“Cậu không đi hát à?” Hà Tiêu bước lại gần huých Đoàn Minh Du, “Thể hiện đi chứ, sao lại về sớm vậy?”
“Hôm nay không được rồi, khoa gọi về họp gấp.” Đoàn Minh Du thở dài, cũng vươn vai. “Tôi cũng cảm thấy mình sắp ‘tan ra’ rồi đây, về nhờ trưởng khoa Hạ ‘ấn’ cho vài đường vậy.”
Lộ Ngân Đường nhớ lúc nãy Đoàn Minh Du có nhắc hai người họ làm việc ở bệnh viện số 3, anh chợt nhận ra: “Hạ Hòe Tự làm ở khoa chấn thương chỉnh hình sao?”
“Đúng vậy, tay nghề của trưởng khoa Hạ như thần. Chiều nay anh ấy mới cứu hoàn chỉnh một ca xương đùi, nồi áp suất ninh hai tiếng, cả tầng tràn ngập mùi xương hầm. Đêm nay anh ấy còn phải trực nữa, nên hôm nay không tới được.” Thấy sắc mặt hai người sau khi tự tưởng tượng, Đoàn Minh Du cười vui vẻ. “Sao nào, tôi đưa hai cậu về nhé?”
“Không cần đâu, chúng tôi lái xe tới.” Lộ Ngân Đường từ chối ngay, rồi chỉ Hà Tiêu. “Hai chúng tôi đều làm ở trường trung học số 4, lát nữa còn phải lên lớp.”
“Trường trung học số 4 chất lượng đấy. Kể ra cậu còn dạy em trai của Kiều Duy Tang nữa, là Kiều Tâm Viễn đó, cậu nhớ không?”
Đoàn Minh Du lấy điện thoại ra, mở album ảnh: “Bức này chụp vào ngày nhận chức hai năm trước. Học trò giỏi của cậu giờ đã thành đồng nghiệp của tôi rồi.”
Trong ảnh, cậu nhóc mặc áo blouse trắng trông không khác hồi mười sáu, mười bảy tuổi mặc đồng phục nhà trường là bao. Tóc ngắn hơn một chút, trên gương mặt vẫn là nụ cười thơ ngây, xinh đẹp lại đáng yêu, má vẫn bầu bĩnh. Cậu vui vẻ giơ tay về phía camera. Đứng cạnh cậu là một người đàn ông cao ráo, mặt không cảm xúc, tay còn lại của Kiều Tâm Viễn nắm chặt lấy góc áo người kia.
“Ôi chao, Tâm Viễn của chúng ta đây rồi.” Lộ Ngân Đường chớp mắt, ngắm kỹ học trò của mình hiện tại đã thành công như vậy. Nói nội tâm anh không xúc động là giả, huống chi đó còn là năm đầu tiên anh dẫn dắt. “Đúng là trưởng thành rồi. Lúc tốt nghiệp thạc sĩ còn gọi cho tôi mà, bao năm rồi, không biết bây giờ còn cái kiểu cả ngày bĩu môi giả vờ đáng thương không.”
“Không sao, ngày nào anh nó chẳng mắng, nó nghe mắng xong lại làm ầm lên, đúng là nhóc con phiền phức.” Đoàn Minh Du lướt thêm hai tấm ảnh cho Lộ Ngân Đường xem, đều là ảnh chụp Kiều Tâm Viễn.
Lộ Ngân Đường nghiêm túc xem. Đoàn Minh Du vẫn lướt giúp anh, lướt đến bức cuối cùng là ảnh chụp chung. Lộ Ngân Đường sửng sốt, Đoàn Minh Du cũng không kịp phản ứng, phải vài giây sau mới tắt màn hình.
Đó là bức ảnh bốn người bọn họ chụp ở đầu hẻm vào mùa hè bốn năm trước, từ trái sang phải lần lượt là Hạ Hòe Tự, Đoàn Minh Du, Kiều Tâm Viễn và Kiều Duy Tang.
Thật ra bức ảnh này không đến nỗi không thể cho người ngoài xem, chỉ là một bức ảnh chụp chung bình thường. Vấn đề nằm ở chỗ Kiều Tâm Viễn và anh cậu ấy. Lộ Ngân Đường không biết quan hệ giữa hai người này, nhưng trong ảnh, Kiều Tâm Viễn dựa vào lòng Kiều Duy Tang, hai tay đeo nhẫn cùng kiểu nắm lấy nhau, Kiều Duy Tang gần như muốn hôn lên trán Kiều Tâm Viễn. Vừa nhìn là biết đây không phải quan hệ anh em thông thường.
Lộ Ngân Đường cụp mắt, nhìn Đoàn Minh Du đang có vẻ hơi xấu hổ: “Trưởng khoa Hạ đúng là… đẹp trai thật.”
“Hả? Đúng không?” Đoàn Minh Du chớp mắt, gật đầu: “Đẹp trai thật mà. Đồng nghiệp trong viện chúng tôi theo đuổi cậu ấy có thể xếp hàng dài đến đầu hẻm nhà cậu ấy luôn đấy.”
“Hôm nào phải ghé qua hẻm nhà cậu ấy xem thử mới được.” Hà Tiêu bên cạnh nói đùa.
Ba người đứng ở ven đường tán gẫu xã giao vài câu rồi đường ai nấy đi.
“Cậu thấy Đoàn Minh Du thế nào?” Vừa lên xe, Hà Tiêu đã hỏi ngay.
“Thế nào là thế nào?” Lộ Ngân Đường nhìn lại anh ta.
“Bằng cấp cao, công việc đàng hoàng, mới ba mươi tư tuổi đã là phó trưởng khoa. Hơn nữa còn là bạn học cấp ba hiểu cậu tận gốc rễ.” Hà Tiêu nhìn con đường phía trước, phân tích với những lý lẽ rõ ràng.
Lộ Ngân Đường nhắm mắt nghỉ ngơi: “Nếu muốn tìm, tôi sẽ tìm trưởng khoa chứ không thích phó trưởng khoa.”
“Nói đến đây, Hạ Hòe Tự là trưởng khoa đấy, cậu tìm cậu ấy đi, quen biết còn gì!” Hà Tiêu trừng mắt nhìn Lộ Ngân Đường. “Tôi thấy Đoàn Minh Du rõ ràng là có ý với cậu đấy.”
“Sao tôi không nhìn ra nhỉ?” Lộ Ngân Đường mở mắt nhìn Hà Tiêu.
“Rất chủ động mà, toàn tìm cậu nói chuyện đó thôi.”
“Cậu ấy còn chủ động nói chuyện với cậu hơn là với tôi nữa là đằng khác. Cậu có thể đừng trợn mắt nói dối không?” Lộ Ngân Đường lại nhắm mắt. “Tôi không thích mẫu người như cậu ấy.”
“Vậy cậu thích kiểu nào?” Hà Tiêu mở cửa sổ châm điếu thuốc. “À, kiểu anh hùng nhảy ra từ đám mây bảy sắc cầu vồng, cứu vớt cậu khỏi tình thế hiểm nguy, cuộc sống mờ mịt không thấy tương lai…”
“Tôi không cần ai cứu vớt.” Lộ Ngân Đường ngắt lời. “Đừng nói nữa, nếu không tuần sau tôi sẽ cướp cờ đỏ lưu động của lớp cậu đấy.”
Tan tầm, bác sĩ Trần đi ngang qua bàn điều dưỡng, chỉ vào lá cờ thưởng treo ở đó: “Viết tên trưởng khoa kìa, mấy ngày nay phòng nào cũng treo.”
Một điều dưỡng cười: “Đúng đó, bàn điều dưỡng chúng em cũng được ‘thơm lây’ thôi, đã bao lâu rồi không nhận được cờ thưởng.”
“Không sao, cờ lưu động cũng được mà.” Đúng lúc Hạ Hòe Tự bước ra khỏi thang máy, tiện thể đáp lời. Hắn đặt một túi cà phê lên bàn điều dưỡng: “Dạo này khoa chúng ta bận rộn, các ca đêm vất vả. Uống ít cà phê nóng đi nhé, Tiểu Ngọc chia cho mọi người giúp tôi.”
Điều dưỡng vừa cười đáp một tiếng, cả đám người cảm ơn Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự chào hỏi bác sĩ Trần vài câu rồi cầm cốc cà phê của mình đi về phía văn phòng.
Đoàn Minh Du đang đứng ở cửa văn phòng xem điện thoại, một tay đóng cúc áo blouse. Nhìn là biết y vừa mới về. Hạ Hòe Tự mở cửa mời y tiến vào: “Kết thúc nhanh vậy sao?”
“Họ đi hát rồi, tôi không muốn đi.” Đoàn Minh Du tiện tay dùng camera trước chụp một bức ảnh chung của hai người rồi gửi vào nhóm bốn người: “Năm nay cậu không đi, ai ngờ Tiểu Lộ Lộ bình thường không tham gia hôm nay lại xuất hiện.”
Hạ Hòe Tự bơm dung dịch sát khuẩn rửa tay, mở cà phê uống một ngụm, sau đó mới hỏi: “Lộ Lộ nào?”
“Lộ Ngân Đường, là người trên đại hội toàn trường…” Đoàn Minh Du nói đến đây thì dừng lại. “À, cậu không thích nghe chuyện người khác, tôi quên mất.”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự lên tiếng, đầu vẫn không ngẩng lên, dáng vẻ không để lời Đoàn Minh Du nói vào lòng. Hắn cúi đầu kiểm tra bệnh nhân nhập viện hôm nay.
Đoàn Minh Du không nói nữa, nhắm hai mắt nghỉ ngơi. Cả hai im lặng một lát, điện thoại bỗng cùng vang lên tiếng chuông báo, sau đó là mấy tiếng liên tục.
“Chắc chắn là nhóc con.” Đoàn Minh Du ngồi dậy mở điện thoại.
“Hai năm nữa là ba mươi rồi, còn bé gì nữa. Đều bị hai cậu chiều hư cả.” Hạ Hòe Tự vẫn không nhúc nhích.
Đúng là Kiều Tâm Viễn. Mấy tấm ảnh liên tiếp, không biết tên nhà giàu nào mời đi ăn, cuối cùng là một đoạn video. Trong video, Kiều Tâm Viễn nhảy tung tăng trên tuyết, lắc lư không ngừng.
Đính kèm là tin nhắn thoại, giọng trẻ con nũng nịu, không biết có phải vừa bị mắng hay không.
“Anh Hạ, bao giờ anh nghỉ thì mời em đi ăn lẩu đi. Anh em bảo để anh mời, đi thôi đi thôi, em thèm chết mất!”
Gãy Cổ Rồi: Vừa ăn lẩu xong lại đòi nữa. Không thấy trưởng khoa Hạ của em đang trực vất vả à? Bao năm không trực ca đêm rồi, người tiều tụy hẳn đi đấy.
Kiều Tâm Viễn lại gửi tin nhắn thoại: “Trưởng khoa Hạ vất vả quá, vậy thì càng phải đi ăn lẩu để giải tỏa chứ.”
Hạ Hòe Tự lấy điện thoại ra, vào nhóm chat. Hắn xem một lát mới ấn vào màn hình, gửi một tin nhắn.
Hạ Giật Mình: 1
Đoàn Minh Du cười điên: “Sao bảo không chiều mà, cậu đừng đồng ý chứ.”
Đoàn Minh Du vừa nói xong, Kiều Tâm Viễn lại gửi tin nhắn vào nhóm, kèm mấy dấu chấm than.
Ngày Mai Phải Đi Xa: Trả lời cho có!!!!!!
Hạ Hòe Tự bật cười, đặt điện thoại xuống, sau đó đá nhẹ Đoàn Minh Du: “Đến giờ mở họp rồi.”
“Haiz.” Đoàn Minh Du cầm điện thoại đứng dậy: “Vừa nãy Lộ Ngân Đường bảo xương cốt tan thành từng mảnh, muốn tìm cậu đó. Tôi cảm thấy mình cũng sắp ‘tan ra’ rồi.”
Hạ Hòe Tự nhìn Đoàn Minh Du: “Tìm tôi ư?”
“Ừ.” Đoàn Minh Du gật đầu: “Tôi bảo cậu ấy tìm cậu, ai ngờ cậu ấy lại không biết cậu làm việc ở khoa nào.”
“Tôi đoán xem.” Hạ Hòe Tự nhấp một ngụm cà phê: “Hẳn là cậu ấy không nhớ tôi.”
Đoàn Minh Du mở cửa: “Cậu cũng có nhớ người ta đâu, hòa nhau nhé.”
Cánh cửa đóng lại, Hạ Hòe Tự đặt cốc cà phê hơi bỏng tay xuống. Ngụm vừa nãy nóng đến nỗi bỏng lưỡi, nhổ ra thì quá bẩn, hắn đành nuốt. Hắn ngồi đó với vẻ mặt không cảm xúc để bình tĩnh lại, rồi cúi đầu xem màn hình máy tính.
Hôm nay nhận mười mấy bệnh nhân, tham gia sáu cuộc mổ. Vẻ ngoài hắn bình tĩnh không một gợn sóng, trạng thái tinh thần cũng tương tự.
Mệt, nhưng vẫn chịu đựng được. Hạ Hòe Tự hiếm khi không chịu đựng nổi, từ nhỏ đến lớn làm gì cũng đều ổn thỏa.
Một cốc cà phê chỉ uống được hai ngụm thì khoa cấp cứu chuyển tới hai bệnh nhân: một nạn nhân tai nạn giao thông và một học sinh bị ngã đau chân.
Cậu học sinh đến trước, gào khóc tiến vào khoa cấp cứu, được điều dưỡng đưa đến khoa chấn thương chỉnh hình.
Người đi cùng là thầy giáo và một bạn học sinh nam. Hai người họ không giữ được cậu bé, cậu học sinh gào khóc kêu trời kêu đất. Hạ Hòe Tự rửa tay đeo khẩu trang, lại gần liếc một cái, rồi duỗi tay cầm cẳng chân cậu bé: “Không được gào.”
Cậu học sinh nhỏ tiếng lại. Hạ Hòe Tự bảo thầy giáo và bạn học đỡ cậu đến giường bệnh, nâng cẳng chân lên. Phần đùi và đầu gối không thành vấn đề, chỉ bị trầy da, nhưng mắt cá chân sưng to, hơi quay ra ngoài.
“Bị từ bao giờ, và làm sao mà bị thế này?” Hạ Hòe Tự ấn nhẹ nhàng.
“Chín giờ ạ, kết thúc tiết tự học. Trên đường về ký túc xá không chú ý có hố mới đào, không có rào chắn bao quanh nên bị rơi vào.” Thầy giáo lau trán, thở hổn hển trả lời.
Hạ Hòe Tự xem đồng hồ, đã hơn mười giờ. “Sao bây giờ mới đến?”
“Lúc đầu không đau lắm, em cứ nghĩ bôi thuốc là xong. Ai ngờ ngày càng đau, đau đến không chịu nổi.”
Hạ Hòe Tự không nói gì. Một lát sau hắn tháo ống nghe: “Không có tiếng lạo xạo xương, xương không có vấn đề. Hẳn là rách dây chằng delta, chụp phim trước cho tôi xem.”
“Có nghiêm trọng không ạ?” Cậu học sinh khóc hai mắt sưng vù. “Có ảnh hưởng đến việc em chạy bộ không ạ?”
“Không ảnh hưởng.” Hạ Hòe Tự đáp. “Vận động bình thường không thành vấn đề, em cứ yên tâm.”
Cậu lại òa khóc, nhìn Hạ Hòe Tự: “Nhưng em là học sinh thể dục mà.”
Hạ Hòe Tự im lặng một lát, vẫn giữ bình tĩnh trước mặt ba người với ba tâm trạng khác nhau: “Trước tiên đừng khóc. Chụp phim để tôi xem có cần phẫu thuật không, sau đó tôi sẽ báo cho phụ huynh, cần thương lượng với họ.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự tháo khẩu trang, vỗ vai cậu học sinh, ý bảo cậu nhìn mình, giọng nói ôn hòa: “Ngày mai tôi sẽ chuyển cậu đến khoa ngoại mắt cá kiểm tra kỹ lưỡng. Đừng sợ, bác sĩ sẽ giúp cậu, tin tưởng tôi, được không?”
Cậu lau nước mắt, gật đầu: “Vâng ạ.”
Hạ Hòe Tự lại đeo khẩu trang vào, gõ phiếu chỉ định, máy in bắt đầu hoạt động. Cánh cửa phòng khám bị đẩy ra, là điều dưỡng trực.
“Khoa cấp cứu vừa tiếp đón một bệnh nhân tai nạn giao thông, gãy xương cẳng chân hở. Mời bác sĩ xuống khám.”
Hạ Hòe Tự đưa phiếu cho thầy giáo, không nói thêm gì mà cùng điều dưỡng bước nhanh ra ngoài.
Bệnh nhân bị thương nghiêm trọng, cơ bắp ở cẳng chân bị đầu xương chọc thủng, chảy rất nhiều máu, vừa mới được cầm. Hạ Hòe Tự kiểm tra khái quát, đầu tiên lau rửa và cố định đơn giản ổ gãy, treo kháng sinh rồi đưa bệnh nhân lên phòng mổ chuẩn bị phẫu thuật.
Giờ này bệnh viện xem như đã an tĩnh. Túi truyền treo trên cáng đong đưa theo chuyển động đẩy cáng, phát ra tiếng sột soạt, bị ánh đèn trên hành lang chiếu xuyên qua.
“Bác sĩ gây mê lên chưa?” Hạ Hòe Tự mặc áo mổ tiến vào khu vô khuẩn, thấy điều dưỡng đã chờ ở đó.
“Bác sĩ Lưu lên rồi ạ.” Điều dưỡng trực đứng phía sau giúp Hạ Hòe Tự thắt dây áo.
Sau khi đeo găng vô khuẩn, Hạ Hòe Tự rảo bước về phía phòng mổ.
Phòng mổ đèn rất sáng, cũng rất nóng. Ánh sáng chiếu vào săng vô khuẩn che trên người bệnh nhân, lộ ra đoạn cẳng chân biến dạng. Lớp da thịt trắng nõn bị dao phẫu thuật lạnh băng rạch từng lớp, có thể nghe thấy tiếng sột soạt cọ sát với xương. Điều dưỡng phụ trách dụng cụ mới nhận chức không lâu, tay hơi run rẩy. Cô nắm chặt tay, không khỏi liếc nhìn trưởng khoa của mình.
Hạ Hòe Tự không di chuyển nhiều. Áo phẫu thuật cùng khẩu trang màu xanh lục càng khiến màu da trắng của hắn thêm phần lạnh lẽo, và hàng lông mày sậm màu hơn. Hàng mi cụp xuống, không hề run rẩy, trông không giống như đang phẫu thuật mà chỉ như đang đọc sách. Kể cả khi bắt đầu khoan xương, Hạ Hòe Tự vẫn giữ nguyên dáng vẻ bình tĩnh và lạnh lùng ấy.
Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được sự xa cách từ Hạ Hòe Tự. Sau một thời gian dài, gần như mọi người đã cam chịu rằng trưởng khoa chấn thương chỉnh hình của họ không hòa đồng, không quan tâm đến những việc ngoài lề. Chỉ khi đối mặt với bệnh nhân, hắn mới trở nên ôn hòa, như thể sinh ra để làm bác sĩ.
Rạng sáng một rưỡi, Hạ Hòe Tự cởi áo phẫu thuật dính máu. Một mình hắn rửa tay ở gian ngoài phòng phẫu thuật gần mười phút, lần lượt lặp đi lặp lại các bước nước rửa tay, thuốc khử trùng, rồi xả nước, cho đến khi cẳng và bàn tay lạnh băng cứng đờ không còn cảm giác mới dừng lại.
Trở lại văn phòng, cốc cà phê trên bàn đã nguội lạnh. Hạ Hòe Tự uống hai ngụm rồi đặt xuống. Trước khi ngồi, hắn nhìn thoáng qua gương treo trên tường, thấy đôi mắt ửng đỏ, quầng mắt hơi xanh tím. Không tính là tiều tụy nhưng chắc chắn không phải một gương mặt tràn đầy sức sống – hắn đã không chợp mắt suốt ba mươi tiếng đồng hồ.
Mùa đông là thế, khoa chấn thương chỉnh hình bận rộn không khác gì một quầy bán xương trong chợ.
Ngoài trời là tiếng gió bắc thổi rít. Không biết đêm nay có phải trận tuyết cuối cùng của mùa đông không, hai ngày nữa là Tết Dương Lịch. Đêm giao thừa không cần đoán cũng biết sẽ bận rộn luôn tay. Ngày thường Hạ Hòe Tự không phải trực, nhưng trước các ngày lễ lớn trong năm, hắn vẫn tham gia trực tuyến đầu, mọi năm vẫn thế.
Hiếm khi tâm trí Hạ Hòe Tự lại rối bời như thế. Dưới sức ép khiến tinh thần mỏi mệt và suy nghĩ chưa kịp kỹ càng, hắn bỗng nhớ đến một người mà Đoàn Minh Du đã nhắc mãi. Lúc này hắn mới hình dung ra gương mặt đã trở nên mơ hồ của Lộ Ngân Đường.
Hạ Hòe Tự nhớ đó là mùa đông, có phòng bệnh và một người không hợp với không gian phòng bệnh.
Gần như hắn đã không nhớ người đó trông như thế nào. Hạ Hòe Tự day thái dương, cảm thấy mình thật khó hiểu.