Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Biến cố bất ngờ
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Ngân Đường ngại nhất việc quản lý khối lớp mười. Một đám trẻ con không nghe lời, dạy dỗ thì tạm ổn, nhưng vừa mới khai giảng, công tác huấn luyện quân sự nảy sinh vô vàn vấn đề. Từ bữa ăn đến ký túc xá đều cần có chủ nhiệm lớp tham gia. Mỗi ngày Lộ Ngân Đường đều phơi mình dưới sân thể dục, chưa được mấy ngày đã bị dị ứng, những vùng da không được che chắn như cổ lại nổi mẩn đỏ.
Ngay sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, sáng hôm sau Hạ Hòe Tự không cho anh ngủ mà đưa đến bệnh viện. Vào khoa Da liễu, anh được lấy máu xét nghiệm, kết quả được gửi về điện thoại của Hạ Hòe Tự.
“Mề đay cholinergic, có hai yếu tố nguy cơ chính. Một là vận động quá sức, tiết ra quá nhiều mồ hôi.” Hạ Hòe Tự mang thuốc về, bóc thuốc ra theo đơn, rót nước rồi đưa cho Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường nhận mấy viên thuốc, tiện miệng hỏi: “Thứ hai là gì?”
“Cảm xúc biến động mạnh, căng thẳng hoặc lo âu.”
Lộ Ngân Đường uống nước, ừ một tiếng, không nói gì thêm. Hạ Hòe Tự đứng trước mặt chờ anh uống xong thì lấy lại cốc đặt lên bàn, vẫn đứng đó. Lộ Ngân Đường ngồi trên sô pha, xích lại gần hơn, ngẩng đầu nhìn hắn: “Sao thế?”
“Dạo này em đi làm áp lực lớn lắm sao?” Hạ Hòe Tự dùng mu bàn tay cọ má anh.
“Hơi hơi.” Lộ Ngân Đường ngẩng đầu, sắc mặt không tốt lắm, rất mệt mỏi, do dự một lát rồi mới nói với Hạ Hòe Tự: “Trong lớp có nhiều chuyện, cả khối còn nhiều hơn nữa, ngày nào cũng làm không xuể việc, thật phiền phức.”
“Ví dụ xem, em làm những gì?” Hạ Hòe Tự ngồi xuống, rồi kéo anh ngồi lên đùi mình.
“Họp với các chủ nhiệm lớp khác, thầy Lưu muốn em chủ trì, nhưng em không biết phải nói thế nào.” Lộ Ngân Đường nhắm mắt, chậm rãi kể: “Thầy Lưu đã lớn tuổi, không thể đứng mãi dưới sân thể dục. Các thầy cô khác có vấn đề gì lại tìm đến em. Em biết làm sao? Em còn phải soạn phương pháp nghiên cứu giảng dạy của tổ ngữ văn để thuyết trình nữa.”
“Em họp thế nào, sau này các chủ nhiệm lớp có còn vấn đề gì không?” Hạ Hòe Tự hạ giọng hỏi.
“Không, em đã nhấn mạnh rồi, còn ra vấn đề gì nữa thì chẳng phải em là kẻ ngốc sao?”
“Trong lúc huấn luyện quân sự, học sinh xảy ra vấn đề em cũng giải quyết hết rồi đúng không? Anh không nghe em nói học sinh có vấn đề gì lớn.”
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng: “‘Đương nhiên giải quyết rồi, học sinh thì có vấn đề gì nghiêm trọng đâu.”
“Thế thì giáo trình chắc cũng không thành vấn đề, nội dung ngữ văn cấp ba chẳng phải em đã thuộc nằm lòng suốt mười năm rồi sao?”
“Đúng vậy, chỉ là mệt thôi.” Lộ Ngân Đường nói, bỗng mở mắt nhìn Hạ Hòe Tự. Đối phương đang nhìn mình cười, Lộ Ngân Đường nhướng mày, cũng mỉm cười: “Anh đang gài bẫy em sao?”
“Đây mà gọi là gài bẫy em sao.” Hạ Hòe Tự luồn tay vào tóc Lộ Ngân Đường, nhẹ nhàng xoa bóp: “Có rất nhiều chuyện em thường cảm thấy phiền lòng theo thói quen, nhưng thật ra em đều làm được, thậm chí còn hoàn thành xuất sắc. Em chỉ là lười làm, chứ không phải không thể làm, cũng không phải không muốn làm. Em thích dạy học, đúng không?”
“Lúc mới đi làm em không cảm thấy thích thú, về sau mới có cảm giác thành tựu.” Lộ Ngân Đường ngẫm nghĩ: “Vì vậy, càng ngày càng thích.”
“Vì vậy, trong công việc, em sẽ không gặp phải việc em làm không tốt.” Hạ Hòe Tự vuốt má anh, véo nhẹ: “Đừng cảm thấy áp lực, cũng đừng căng thẳng. Em là lãnh đạo, người cần căng thẳng hẳn phải là người khác.”
“Anh có căng thẳng không?” Lộ Ngân Đường cố ý hỏi.
“Căng thẳng chứ sao.” Hạ Hòe Tự nhướng mày: “Hai hôm trước có bác sĩ bệnh viện khác đến xem anh phẫu thuật, có cảm giác như đang bị giám sát. Lúc ấy, nếu là thầy Lộ đến giám sát thì chắc chắn anh sẽ không căng thẳng chút nào.”
“Anh căng thẳng thật?” Lộ Ngân Đường không tin: “Anh không giống người dễ căng thẳng.”
“Không hẳn là căng thẳng, nhưng mỗi lần bước vào phòng mổ đều áp lực, chỉ khác là ít hay nhiều. Dù sao cơ thể liên quan đến cả đời người, không thể để xảy ra bất kỳ vấn đề nào.”
“Khó trách lúc làm việc, anh luôn nghiêm khắc như vậy, nhân viên trong khoa ai cũng sợ anh.”
“Anh thấy bình thường.”
Ngón tay Hạ Hòe Tự chậm rãi xoa nhẹ quanh những nốt mẩn đỏ trên da Lộ Ngân Đường, giúp anh vơi bớt khó chịu. Sau khi uống thuốc và trò chuyện một lúc, các triệu chứng đã giảm đi đáng kể. Hạ Hòe Tự kéo ống quần anh lên, quan sát quanh mắt cá chân, dạo này anh tắm xong không còn hay bị nổi mẩn nữa. Lộ Ngân Đường muốn gãi nhưng luôn bị Hạ Hòe Tự nắm tay giữ chặt, rồi đọc sách hoặc nói chuyện để đánh lạc hướng anh, một lát sau là không còn cảm thấy ngứa nữa.
Thời tiết nóng nực chẳng mấy chốc đã trôi qua. Tháng sau Hạ Hòe Tự phải vào miền nam tham gia hội thảo, đến các bệnh viện khác để hội chẩn chuyên khoa, không biết sẽ phải đi bao lâu. Khoa Chấn thương Chỉnh hình của bệnh viện số 3 nằm trong top đầu cả nước, mỗi năm họ phải đi công tác một đến hai lần, đồng thời cũng có bác sĩ từ các bệnh viện khác đến tham quan học hỏi. Khoảng thời gian này rất bận rộn, người dân địa phương dù có bệnh hay không cũng vì danh tiếng của các chuyên gia mà đến đăng ký, sợ bỏ lỡ dịp này.
Thời gian đi công tác kéo dài khoảng hai tuần. Từ kỳ nghỉ hè hai người đã sống chung, thời gian dài như vậy không gặp mặt, Lộ Ngân Đường càng nghĩ càng cảm thấy không nỡ.
Hậu quả của việc không nỡ là dạo này tối nào Hạ Hòe Tự cũng tăng ca. Lộ Ngân Đường không biết nấu cơm, nhưng vẫn chịu khó mua cơm mang đến bệnh viện cho hắn vào chập tối, tranh thủ lúc học sinh đang ăn cơm. Ra khỏi thang máy, cô điều dưỡng trực ở bàn tiếp đón liếc mắt thấy anh. Gần đây Lộ Ngân Đường đã trở thành khách quen của khoa Chấn thương Chỉnh hình, nhân viên trong khoa đã quen mặt anh, chào hỏi xong là báo cáo Trưởng khoa Hạ đang ở đâu, làm gì.
Hôm nay Hạ Hòe Tự vẫn đang ở phòng khám, chưa về. Lộ Ngân Đường lại chạy sang tòa nhà khám bệnh. Sắp đến giờ tan làm nên người chờ ở sảnh không còn nhiều, chỉ còn một số ít người đang xếp hàng và chờ kết quả.
Lộ Ngân Đường ngồi cạnh cửa phòng khám của Hạ Hòe Tự, lấy điện thoại ra xem. Bệnh nhân cuối cùng đi vào vẫn chưa ra. Mười phút sau, bệnh nhân bước ra, không bao lâu sau, Hạ Hòe Tự cũng đi ra, thấy anh đứng ở cửa thì mỉm cười.
“Khám bệnh à?” Hạ Hòe Tự tháo khẩu trang bỏ vào túi áo blouse trắng, đóng cửa phòng khám lại.
“Không khám bệnh, đến thăm người.” Lộ Ngân Đường đứng lên cho hắn xem túi giữ nhiệt trong tay, ngồi một lúc đã cảm thấy mệt rã rời: “Em mang đồ ấm áp đến.”
“Mang đến rồi về?” Hạ Hòe Tự nắm tay anh, sau đó buông ra ngay: “Anh đi thay quần áo đã nhé.”
“Em còn phải về trông tiết tự học buổi tối, không có nhiều thời gian, em xem anh ăn.”
“Lát nữa anh lái xe đưa em về trường, tan học anh đến đón.”
Hạ Hòe Tự hơi cúi đầu, nói chuyện với Lộ Ngân Đường. Hai người cùng nhau đi ra ngoài. Mới đi được mấy bước, cô điều dưỡng tiếp đón đã bước nhanh đến, vừa đi vừa gọi lớn: “Trưởng khoa Hạ, vừa rồi Trưởng khoa Trần gọi cho em bảo anh lập tức đến khoa Cấp cứu. Bác sĩ Kiều xảy ra chuyện, mới được đưa đến khám cấp cứu ngoại khoa, không gọi được cho anh!”
Bình thường Hạ Hòe Tự đến phòng khám không mang theo điện thoại, mà đặt ở văn phòng. Nghe vậy liền lập tức lấy điện thoại trong túi Lộ Ngân Đường ra, bấm số, gật đầu với cô điều dưỡng, rồi kéo anh về phía thang máy.
“Tiểu Ngọc, là tôi đây, hôm nay cô trực đúng không? Điện thoại của tôi để ở ngăn kéo thứ nhất bên tay trái trong văn phòng, phiền cô mang giúp tôi đến khoa Cấp cứu, cảm ơn.”
Cúp máy xong, thang máy cũng vừa xuống đến tầng một. Lộ Ngân Đường không biết khoa Cấp cứu đi đường nào, liền đi theo Hạ Hòe Tự, túm lấy vạt áo hắn: “Xảy ra chuyện gì vậy, mà lại phải khám cấp cứu?”
“Khám ngoại khoa hẳn là bị thương tích.” Hạ Hòe Tự vừa đi vừa gọi điện thoại: “Anh gọi cho Kiều Duy Tang trước.”
Hẳn là Kiều Duy Tang đã gọi cho Hạ Hòe Tự nhưng hắn không nghe máy, đại khái thấy số lạ nên không bắt máy. Gọi lần thứ hai mới kết nối được, giọng anh ta rất trầm, nghe ra đang nén giận. Hạ Hòe Tự hỏi mấy câu, biết đại khái sự tình thế nào rồi cúp máy, cùng Lộ Ngân Đường tìm thấy Kiều Tâm Viễn trong phòng khám.
Giờ này không còn nhiều bệnh nhân, phòng khám cấp cứu ngoại chỉ có một mình Kiều Tâm Viễn đang ngồi trên xe lăn, khiến Lộ Ngân Đường giật mình một phen. Anh chạy tới, khom lưng đặt tay lên vai cậu: “Sao em lại ngồi trên xe lăn thế này, xảy ra chuyện gì vậy?”
Trán Kiều Tâm Viễn dán một miếng băng to đùng, sắc mặt trắng bệch. Khuôn mặt vốn không biểu cảm, nhìn thấy Lộ Ngân Đường thì bĩu môi, chực khóc nhưng vẫn cố nhịn: “Em muốn làm việc tốt, không ngờ lại có người chơi xấu, mắng chửi rồi còn đẩy em.”
Lần này đúng là Kiều Tâm Viễn không gây chuyện. Buổi chiều, Kiều Tâm Viễn tan làm đi qua một công trường, đúng lúc đó xảy ra sự cố. Mấy người bị xe chở cát đè lên, xe cứu thương chưa đến. Kiều Tâm Viễn đến hỗ trợ nhưng bị quản lý công trường nghi ngờ, đẩy sang một bên, không may va vào góc xe, rách da phải khâu ba mũi và tiêm phòng uốn ván. Ngoài ra trên người cậu còn mấy vết trầy xước khác.
Lộ Ngân Đường nhìn thấy vậy thì xót xa, nhẹ nhàng sờ mặt Kiều Tâm Viễn: “Đau không? Em có được tiêm thuốc tê không?”
“Em có, không đau ạ, em không sao cả.” Kiều Tâm Viễn còn quay lại an ủi Lộ Ngân Đường: “Thầy đến đón Trưởng khoa Hạ ạ, xin lỗi vì đã cản trở hai người hẹn hò.”
“Thầy không hẹn hò với anh ấy, không có gì thú vị cả, ngắm em còn thú vị hơn.” Lộ Ngân Đường cười: “Em có khát không?”
Kiều Tâm Viễn lắc đầu: “Hình như không được uống gì ạ.”
“Để anh xem.” Hạ Hòe Tự trao đổi với Trưởng khoa Trần, sau đó ngồi xuống trước mặt Kiều Tâm Viễn. Ngón tay vén mi mắt cậu, quan sát đồng tử, sau đó kiểm tra vận động tứ chi: “Em có thấy choáng váng không, có buồn nôn không, có muốn ngủ không?”
Kiều Tâm Viễn lắc đầu: “Em hơi choáng váng, không buồn nôn, không nôn, không muốn ngủ.”
Hạ Hòe Tự sờ quanh trán Kiều Tâm Viễn, rồi hỏi Trưởng khoa Trần: “Cậu ấy đã được chụp MRI chưa?”
“Chưa, ý thức vẫn tỉnh táo nên mới chỉ chụp CT.” Trưởng khoa Trần đáp: “Trên người không có vết thương nào nghiêm trọng, chỉ cần không xuất huyết nội sọ là được, có lẽ sẽ không xuất huyết đâu.”
“Ừm.” Hạ Hòe Tự cau mày nhìn dáng vẻ thảm hại của Kiều Tâm Viễn: “Anh trai em sắp đến rồi, lát nữa anh đưa hai người về.”
Cô điều dưỡng tiến vào tìm Trưởng khoa Trần, vì có bệnh nhân mới đến khám. Hạ Hòe Tự cảm ơn rồi đưa Trưởng khoa Trần ra cửa. Đúng lúc đó, Tiểu Ngọc mang điện thoại của Hạ Hòe Tự đến. Cô và Kiều Tâm Viễn thân quen nên nán lại an ủi một lát rồi mới về tiếp tục trực ban. Kiều Tâm Viễn thở dài, nói với Lộ Ngân Đường: “Trên thế giới vẫn có nhiều người tốt, vậy mà em lại đụng trúng một người xấu.”
Lộ Ngân Đường xoa đầu cậu: “Em bị dọa rồi đúng không?”
Hạ Hòe Tự và Lộ Ngân Đường ở cùng Kiều Tâm Viễn một lát. Trưởng khoa Trần xem phim chụp và báo không có vấn đề. Hạ Hòe Tự vẫn không yên tâm, liền gửi cho đồng nghiệp khoa Nội thần kinh xem giúp, xác nhận không có xuất huyết hay bất thường nào khác. Đúng lúc này, Kiều Duy Tang tới, có cả quản lý công trường đi theo sau.
Hạ Hòe Tự nhìn Kiều Duy Tang với vẻ mặt không cảm xúc, vẫy tay ra hiệu cho Lộ Ngân Đường đang đứng cạnh Kiều Tâm Viễn lại gần, rồi dịch sang một bên, vừa vặn đối mặt với quản lý công trường. Hạ Hòe Tự cau mày, đối phương dẫn theo hai người, vừa chạm mặt Hạ Hòe Tự thì lập tức dừng lại.
“Chúng tôi đến thăm bác sĩ Kiều.” Quản lý nói.
Ánh mắt Hạ Hòe Tự chuyển sang người đàn ông đi cùng Kiều Duy Tang, người đó bước ra và nói: “Tôi là luật sư của bác sĩ Kiều, tôi họ Dương, có gì anh cứ nói với tôi.”
“Là sao, còn mời cả luật sư ư?” Quản lý bất mãn, duỗi tay muốn đẩy người nhưng bị luật sư Dương né tránh: “Tôi nói chuyện với bác sĩ Kiều là được, muốn bao nhiêu thì chúng tôi bồi thường, đừng làm to chuyện, đối với các cậu không có lợi gì, đừng để cuối cùng lại không nhận được đồng nào.”
Không ai để ý đến lời nói này. Kiều Duy Tang ngồi trước mặt Kiều Tâm Viễn, không thèm liếc nhìn quản lý kia một cái. Anh nâng tay lên, không dám chạm vào đầu em trai, nhẹ nhàng phủi bụi đất trên quần áo cậu, sau đó ôm mặt cậu, hỏi có đau không. Kiều Tâm Viễn lập tức gật đầu. Ở đây đông người, cậu nhét tay vào lòng bàn tay Kiều Duy Tang, nhỏ giọng trả lời câu hỏi của anh trai.
“Em đi được không, anh đỗ xe trước cửa, nếu không thì anh ôm em nhé?”
“Em đi được mà, không đến nỗi như vậy đâu, bao giờ về nhà anh ôm em nhé.” Kiều Tâm Viễn nói nhỏ: “Cửa khoa Cấp cứu không được đỗ xe.”
“Ừ.” Kiều Duy Tang sờ đầu cậu, đỡ cánh tay nâng lên, khoác vai kéo cậu vào lòng đi ra ngoài, đưa chìa khóa xe cho Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự cởi áo blouse, nắm lấy tay Lộ Ngân Đường đang ngơ ngác: “Đi thôi.”
“À.” Lộ Ngân Đường nhìn hắn rồi cùng nhau đi ra ngoài.
Lên xe, Kiều Duy Tang đặt Kiều Tâm Viễn vào ghế sau, rồi quay ra nói với Hạ Hòe Tự: “Tôi quay lại một lát, hai cậu lái xe qua kia chờ tôi.”
Hạ Hòe Tự gật đầu. Kiều Duy Tang mới đi được mấy bước thì Kiều Tâm Viễn thò đầu ra, giọng yếu ớt: “Trưởng khoa Hạ, anh vào xem anh em đi, đừng để anh ấy giận quá, bị người quen chụp lại thì rắc rối thêm.”
“Anh biết rồi.” Hạ Hòe Tự đẩy nhẹ trán Kiều Tâm Viễn, bảo cậu quay vào xe, rồi đưa chìa khóa cho Lộ Ngân Đường: “Em chờ trong xe với cậu ấy, anh vào nhìn xem.”
Lộ Ngân Đường nhận chìa khóa xe, lái khỏi cửa khoa Cấp cứu, đỗ ở vị trí cho phép. Tối nay có gió, sợ Kiều Tâm Viễn bị trúng gió nên anh đóng cửa sổ xe lại. Cả hai không ai nói gì, bầu không khí trong xe trở nên yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, Kiều Tâm Viễn mới mở miệng, giọng cậu hơi khàn: “Thầy ơi, em đã làm sai rồi, đúng không ạ?”