45. Quá Khứ và Nỗi Lòng Chất Chứa

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Quá Khứ và Nỗi Lòng Chất Chứa

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày kỷ niệm thành lập trường trùng vào kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh. Hạ Hòe Tự không tham gia, hôm đó hắn có mấy ca phẫu thuật, vài ngày sau còn phải đi công tác. Cuối kỳ nghỉ, Lộ Ngân Đường ở cùng hắn mấy ngày rồi về nhà.
Hạ Hòe Tự sợ anh khó chịu, hỏi đi hỏi lại mấy lần. Lộ Ngân Đường bị chọc cười, bảo hỏi nữa thì anh không đi mới bỏ qua.
Ở tầm tuổi này, những người cùng tuổi đã được xem là trưởng thành, chín chắn, nhưng cứ liên quan đến tình cảm là sẽ không trưởng thành. Lộ Ngân Đường cảm thấy Hạ Hòe Tự trêu chọc mình rất nhiều lần, song không hề thấy phiền, ngược lại còn thấy thú vị. Thấy Hạ Hòe Tự như vậy, anh lại không có cách nào khác ngoài việc muốn dỗ dành hắn.
Buổi chiều hôm sau, Lộ Ngân Đường tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, thấy video Hạ Hòe Tự chia sẻ với mình, do Đoàn Minh Du quay. Kiều Duy Tang đứng trên sân khấu phát biểu thay mặt sinh viên đã tốt nghiệp, nói được một nửa thì hơi ngẩng đầu, đảo mắt một lượt, không biết có phải trùng hợp hay không mà đúng lúc chạm mắt với Đoàn Minh Du. Kiều Duy Tang trong video vốn đang nghiêm túc đọc bản thảo, liếc xong, cô cắn răng cúi đầu, một lát sau mới đọc tiếp, giọng hơi run run. Đoạn sau là tiếng cười đè nén và ho khan của Đoàn Minh Du.
Lộ Ngân Đường xem video này cũng bật cười, chuyện này có tính lây lan. Lộ Ngân Đường nhớ lại cũng thấy buồn cười, cuối cùng gửi tin nhắn cho Hạ Hòe Tự bảo mình nhiễm bệnh rồi.
Hạ Hòe Tự vừa mổ xong, đáp lại, “Đến đây anh khám cho em.”
Lộ Ngân Đường đồng ý, thay quần áo lái xe đến bệnh viện thật. Anh đã định chiều nay đến đón Hạ Hòe Tự tan làm, ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, lại rảnh rỗi nhớ hắn. Lời này Lộ Ngân Đường không nói ra được, đã hơn ba mươi tuổi mà nói câu này thì thật quá xấu hổ.
Ngoài miệng không nói nhưng hành động lại nhanh nhẹn. Lộ Ngân Đường không lái xe nhiều, kẹt xe cũng không hề thấy phiền, dọc đường còn ghé lại mua trà sữa. Lúc đến Bệnh viện số 3 thì vẫn chưa đến giờ tan làm. Lộ Ngân Đường xách hai túi trà sữa lớn lên tầng. Cửa thang máy vừa mở, Tiểu Ngọc đang ngồi sau bàn điều dưỡng liền quay sang, thấy Lộ Ngân Đường thì cười, liếc nhìn đồ trong tay anh, nụ cười càng tươi hơn.
“Mấy hôm rồi thầy Lộ không tới.” Tiểu Ngọc chào, “Trưởng khoa Hạ vừa mổ xong, đang họp ạ.”
Lộ Ngân Đường gật đầu, đặt trà sữa lên bàn: “Trưởng khoa Hạ của các cô mời, cô chia cho mọi người nhé.”
“Cảm ơn thầy Lộ, cảm ơn trưởng khoa Hạ.” Tiểu Ngọc nhận trà sữa, mở điện thoại nhắn vào nhóm bảo mọi người ra lấy.
Lộ Ngân Đường không nói gì thêm, lát nữa các bác sĩ khác ra anh không biết ứng phó thế nào, nhanh chân bước vào văn phòng Hạ Hòe Tự, đóng cửa lại rồi ngồi trên sô pha chờ.
Nửa tiếng sau cửa mở. Lộ Ngân Đường đang xem điện thoại không ngẩng đầu. Hạ Hòe Tự thay quần áo, đi qua sờ tóc anh, cầm cốc giữ nhiệt trên bàn uống nước, nước bên trong có độ ấm vừa vặn, đúng là do Lộ Ngân Đường vừa rót cho hắn.
Hạ Hòe Tự uống xong thì đặt cốc xuống, đứng sau Lộ Ngân Đường, chống tay lên sô pha nói với anh: “Vừa rồi mấy đồng nghiệp cảm ơn anh mời trà sữa, hình như anh không gọi.”
“Giữa hai chúng ta thì cần gì phân biệt anh em chứ.” Lộ Ngân Đường cất điện thoại ngẩng đầu nhìn hắn, “Em cũng uống.”
Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn anh: “Uống đi, tuần này chỉ có thể gặp nhau lúc này thôi.”
Chờ Hạ Hòe Tự hoàn thiện bệnh án và bàn giao công việc xong, hai người rời khỏi bệnh viện thì trời đã tối. Hạ Hòe Tự vừa mổ xong rất mệt, Lộ Ngân Đường không cho hắn lái xe, chỉ được ngồi ghế phụ xem anh lái.
“Buổi tối em muốn ăn gì?” Hạ Hòe Tự mở điện thoại xem các mặt hàng trong siêu thị gần khu dân cư, bỏ vào giỏ hàng để giao tận nhà, về đến nhà là có thể nấu ngay.
“Gì cũng được, em không đói.” Lộ Ngân Đường trả lời.
“Hôm nay mới ăn có một bữa mà đã không đói rồi sao.” Hạ Hòe Tự buông điện thoại nhìn anh, “Dạ dày của em…”
“Dạ dày của em không sao hết, mong trưởng khoa yên tâm.” Lộ Ngân Đường bớt thời gian liếc hắn, “Lúc đi làm em một ngày ba bữa rất đúng giờ, sáng nay em không ăn sáng vì trưa mới dậy.”
“Lý do của em thì nhiều vô kể.” Hạ Hòe Tự cười, không nói lại anh được nữa.
Đến cửa nhà, Lộ Ngân Đường thay giày nhập mật khẩu. Hạ Hòe Tự liền nắm lấy tay anh, nhập vân tay cho anh: “Đã bảo em nhập vân tay mấy lần rồi, không nhớ đúng không, hay là lười vậy?”
“Em không nhớ.” Lộ Ngân Đường cười, ngón cái ấn xuống chỗ nhập vân tay, cửa mở, “Em vào ăn trộm đây.”
“Không có gì để trộm.” Hạ Hòe Tự chậm rãi vào theo, đóng cửa lại, “Có anh thôi này.”
Mỗi lần Hạ Hòe Tự nói mấy lời này đều rất tự nhiên. Lộ Ngân Đường nghe nhiều thì cũng miễn dịch, hiện tại không còn cảm thấy ngượng nữa, nhưng vẫn rất thích nghe. Anh quay người hôn lên cổ hắn, sau đó mới đi lấy nước uống.
Hạ Hòe Tự rửa tay xong hỏi anh: “Em xem video anh gửi rồi đúng không? May mà anh mổ xong mới mở ra xem, không thì đã xảy ra chuyện rồi.”
“Em xem rồi, cười cả buổi trời.” Lộ Ngân Đường nhớ lại cũng buồn cười, theo Hạ Hòe Tự vào bếp, xem hắn nấu cơm, “Nếu là anh phát biểu, chắc chắn em sẽ đến xem.”
“Anh sẽ cố gắng thử.” Hạ Hòe Tự vừa nói vừa cắt rau, “Cấp ba đã cách đây bao nhiêu năm rồi, lúc ấy anh cảm thấy ba năm trôi qua quá nhanh, chưa kịp lưu giữ điều gì, cũng không nhớ gì nhiều lắm.”
“Em lại cảm thấy ba năm đó trôi qua rất chậm.” Lộ Ngân Đường lấy sữa chua từ tủ lạnh, đứng đó nhìn bàn tay cầm dao của Hạ Hòe Tự, “Em không thích thời cấp ba.”
Hạ Hòe Tự cắt rau xong, lau tay, quay đầu nhìn Lộ Ngân Đường, “Sao lại không thích?”
Lộ Ngân Đường nhìn hắn, uống hết sữa chua mới trả lời: “Em còn tưởng anh sẽ không hỏi đâu.”
“Anh cũng nghĩ mình sẽ không hỏi đâu.” Hạ Hòe Tự cười, “Thật ra anh rất muốn nghe em nói một chút, nói với anh và nói với người khác có lẽ không giống nhau, em có thể thử xem, hơn nữa anh không muốn em cứ giữ mãi trong lòng.”
“Có phải anh đã muốn hỏi em từ lâu rồi không?” Lộ Ngân Đường nhíu mày.
“Xem như là vậy.” Hạ Hòe Tự thấy anh như vậy liền lại gần, ngón cái khẽ xoa hàng lông mày anh, “Chẳng phải anh nói với em rồi hay sao, bệnh dị ứng của em liên quan rất lớn đến cảm xúc, dạo này em thường xuyên tỉnh giấc nhưng giấu anh, cho rằng anh không biết sao?”
Lộ Ngân Đường nhìn hắn không nói gì. Sau khi đến bệnh viện kiểm tra, anh vẫn bôi thuốc hàng ngày, chú ý không đứng dưới nắng nóng hay ra mồ hôi quá nhiều, cảm xúc cũng cố gắng thả lỏng nên bệnh không tái phát. Thế nhưng trong khoảng thời gian này lại tái phát, thậm chí còn rất nghiêm trọng, bôi thuốc không bao lâu sau lại nổi mẩn trở lại.
Gần đây cả hai đều bận rộn, chỉ gặp nhau lúc sáng sớm hoặc tối khuya, không có nhiều cơ hội thân mật. Anh cho rằng Hạ Hòe Tự không chú ý, không ngờ đã bị phát hiện từ lâu, nhất thời anh không nói nên lời, chỉ nhìn Hạ Hòe Tự.
“Liên quan đến kỷ niệm ngày thành lập trường, đúng không?” Hạ Hòe Tự đặt tay lên vai Lộ Ngân Đường, nghiêm túc nhìn anh, “Anh hiểu em không muốn nói, nhưng đã ảnh hưởng đến sức khỏe, em có thể nói với anh không, chúng ta thử giải quyết vấn đề.”
Hàng lông mày Lộ Ngân Đường thả lỏng, mặt không cảm xúc nhìn Hạ Hòe Tự một lát. Hạ Hòe Tự không né tránh, vẫn dịu dàng đối mặt với anh. Bầu không khí im lặng rất lâu, Lộ Ngân Đường bỗng nhiên cất tiếng: “Anh rất để ý sao?”
Hạ Hòe Tự không trả lời, ánh mắt trở nên bất đắc dĩ.
“Dù anh có để ý hay không thì bây giờ em vẫn chưa muốn nói.” Lộ Ngân Đường đẩy Hạ Hòe Tự, “Em đi tắm đây, không muốn ăn cơm.”
Hạ Hòe Tự không đi cùng, đứng ở phòng bếp một lúc lâu, nhìn đống rau củ cắt dở trên bàn.
Từ "để ý" là một từ khá nhạy cảm, lại được Lộ Ngân Đường nói một cách chung chung. Dù Hạ Hòe Tự để ý việc anh không muốn nói, hay để ý những chuyện anh đã trải qua hồi cấp ba, thì anh cũng không muốn làm rõ mà cứ thế quay đầu bỏ đi. Mâu thuẫn đã nảy sinh, nhưng tất cả đều không quan trọng bằng việc Hạ Hòe Tự thở dài, biết Lộ Ngân Đường đã giận rồi.
Hạ Hòe Tự không nấu cơm tối nữa, dọn dẹp xong thì rời khỏi phòng bếp. Tiếng nước trong phòng tắm đã dừng lại, hắn mở cửa phòng ngủ, Lộ Ngân Đường còn chưa giận đến nỗi đổi phòng ngủ.
Bây giờ ngủ thì hơi sớm, nhưng không sao. Hạ Hòe Tự vào phòng tắm, rửa mặt qua loa, đi ra thì tắt đèn rồi lên giường. Lộ Ngân Đường vẫn không nhúc nhích, không biết đã ngủ hay chưa. Hạ Hòe Tự ôm anh từ phía sau, anh không tránh.
Giữa bóng tối tĩnh lặng, bất kể âm thanh nào đều trở nên rõ ràng. Hạ Hòe Tự vẫn mở mắt, nhìn bóng dáng lờ mờ của Lộ Ngân Đường trong bóng đêm, nhìn anh chậm rãi nâng tay đặt lên cổ tay mình.
Đèn bàn bật sáng. Lộ Ngân Đường bất động. Một tay Hạ Hòe Tự nắm cánh tay anh, tay còn lại đỡ lưng kéo anh ngồi dậy, sau đó lấy thuốc mỡ ở tủ đầu giường, bôi lên cổ anh.
“Em nâng tay lên, anh xem bên trong nhé.”
Hạ Hòe Tự kéo tay áo lên vai, xem mặt trong cánh tay. Nơi này nổi các nốt mẩn đỏ to nhỏ không đều giống như ở mắt cá chân, cổ cũng vậy. Hạ Hòe Tự bôi thuốc cẩn thận, không ngứa nhưng vẫn ửng đỏ.
Mùi thuốc mỡ hơi nồng, khiến anh không ngủ ngay được. Hạ Hòe Tự rửa tay, ra ngoài lấy cốc nước ấm và thuốc, đưa cho Lộ Ngân Đường, “Em uống thuốc đi.”
Lộ Ngân Đường không nói gì, uống thuốc. Hạ Hòe Tự nhận lại cốc, đặt lên tủ đầu giường, đi ra tắt đèn rồi quay lại. Lộ Ngân Đường vẫn ngồi đó, thấy hắn quay về thì định nằm xuống, Hạ Hòe Tự bỗng giữ lại để anh đối diện với mình.
Nhìn ánh mắt buồn bã của Hạ Hòe Tự, trái tim Lộ Ngân Đường hẫng một nhịp. Anh biết câu nói kia của mình đã khiến đối phương đau lòng. Anh có rất nhiều cách từ chối khác nhưng lại dùng phương thức ác liệt nhất – lạnh lùng mặc kệ không quan tâm.
Lời xin lỗi mắc nghẹn nơi cổ họng không phát ra thành lời, Hạ Hòe Tự bỗng mở miệng nói “Xin lỗi” trước. Lộ Ngân Đường ngẩng đầu. Hạ Hòe Tự mang biểu cảm nghiêm túc, nhưng vẫn dịu dàng, thật lòng xin lỗi anh.
“Anh đã quá sốt ruột, cứ ép em nói ra, là anh sai rồi, không nghĩ đến cảm xúc của em.” Hạ Hòe Tự nhéo gáy Lộ Ngân Đường, chậm rãi xoa nơi đó, vừa xin lỗi vừa trấn an anh, “Hẳn là em giận anh, nhưng đừng giận lâu quá nhé, được không?”
Lộ Ngân Đường há miệng, không nói nên lời, đầu óc trống rỗng, không biết nên nói gì. Hạ Hòe Tự không bắt anh trả lời ngay, nói tiếp: “Em chiến tranh lạnh với anh, anh sẽ đau lòng lắm.”
Lộ Ngân Đường không thể nghe nổi nữa, anh không chịu nổi việc Hạ Hòe Tự yếu thế, huống chi là nói thẳng thừng như vậy. Người yêu một tiếng trước còn cười dịu dàng với anh, hiện tại lại cụp mắt nói xin lỗi, nói anh làm hắn đau lòng, nội tâm Lộ Ngân Đường tê dại gần như muốn khóc, vội nâng tay lên ôm lấy Hạ Hòe Tự, vùi mặt vào cổ hắn.
Lời muốn nói quanh quẩn trong lòng hàng nghìn lần vẫn không thể thốt lên thành lời. Lộ Ngân Đường là kiểu người vừa tsundere vừa hay lảng tránh chuyện. Hạ Hòe Tự biết, khẽ xoa lưng anh, ôm anh một lúc lâu mới nói: “Lộ Lộ, đừng giận anh nữa.”
Lộ Ngân Đường muốn nói nhưng không thể, cuối cùng chỉ hạ giọng ừ một tiếng. Anh biết Hạ Hòe Tự hiểu, chỉ cần Hạ Hòe Tự hiểu là đủ rồi.