Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Ngoại truyện 5: Gặp lại thời thanh xuân
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Ngân Đường trở về thời cấp ba. Với tính cách của anh, ban đầu anh không tin. Dù đang trong giờ học cũng chẳng màng, anh lập tức lao đến lớp Hạ Hòe Tự, đẩy cửa bước vào. Bốn mắt chạm nhau với thầy giáo trên bục giảng, rồi anh quay đầu nhìn Hạ Hòe Tự đang ngồi ở hàng phía dưới. Sau đó, trong lòng anh vừa thấy vui, vừa khó tin lại khó hiểu mà bật cười, kế tiếp cúi người xin lỗi vì nhầm lớp.
Sáng hôm sau, anh đứng ở cửa lớp người ta, giả vờ tình cờ gặp rồi tiến lại gần: “Có thể cho tôi mượn sổ ghi chú của cậu không? Tôi muốn học tập học sinh xuất sắc nhất khối một chút.” Mượn xong anh ra về.
Đoàn Minh Du và Kiều Duy Tang đứng phía sau kinh ngạc: Học sinh khối xã hội mượn sổ ghi chú của học sinh khối tự nhiên như cậu làm gì?
Hạ Hòe Tự không đáp lời, lạnh lùng quay người bước vào lớp học, thực chất đã bị Lộ Ngân Đường làm cho choáng váng đến mức không thốt nên lời.
Ngày hôm sau, Lộ Ngân Đường lại chặn Hạ Hòe Tự ở cửa lớp để trả sổ ghi chú. Lần này Hạ Hòe Tự duỗi tay ra nhận nhưng Lộ Ngân Đường không buông, hai người cùng nắm cuốn sổ. Hạ Hòe Tự ngước mắt nhìn anh, Lộ Ngân Đường nheo mắt cười, nói: “Cảm ơn sổ ghi chú của cậu. Tan học, tôi mời cậu ăn kẹo hồ lô.”
Hạ Hòe Tự sững sờ hai giây rồi đáp: “Trời nóng ăn kẹo hồ lô, kẹo sẽ tan chảy dính tay mất. Hay cậu mời tôi Sprite cũng được, loại ướp lạnh ấy.”
Lộ Ngân Đường không nói gì. Hồi cấp ba anh thích uống Sprite, gần như ngày nào cũng uống. Hạ Hòe Tự nói vậy khiến anh thấy sống mũi cay cay. Sau đó anh mới nói: “Được thôi, mời cậu uống Sprite. Ngày mai chúng ta đi cùng nhau nhé, cậu mời tôi kẹo hồ lô, tôi không sợ đường tan.” Nói xong, anh tiến lại gần hỏi: “Được không? Được không, hửm? Hạ Hòe Tự, được không?”
Hạ Hòe Tự nhìn gương mặt anh kề sát, mãi lâu sau mới hoàn hồn, “Ừ” một tiếng, cụp mắt xuống, khẽ đáp: “Được.”
Trưa hôm đó, chuông tan học vừa vang lên, Lộ Ngân Đường đã vác ba lô vọt ra cửa sau, đứng trước cửa lớp Hạ Hòe Tự.
Lớp khối tự nhiên có nhiều người quen biết anh. Lộ Ngân Đường đeo ba lô, khoanh tay đứng đó. Người đi ngang qua chào hỏi nhưng anh không nhớ nổi ai, chỉ biết người đẹp nhất là Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự tiến về phía Lộ Ngân Đường rồi dừng lại. Lúc này, Lộ Ngân Đường thấp hơn Hạ Hòe Tự hơn nửa cái đầu.
Bỗng nhiên phải ngẩng đầu lên nên anh chưa quen. Lộ Ngân Đường vắt áo khoác lên vai, cười với Hạ Hòe Tự: “Đi?”
Hạ Hòe Tự “ừ” một tiếng, quay người đi về phía cầu thang. Lộ Ngân Đường theo sau, hai người cùng nhau xuống tầng.
Tuổi mười bảy là cái tuổi thể hiện rõ nhất tính cách chân thật của mỗi người. Những nam sinh tuổi dậy thì, không cần mở miệng nói chuyện, chỉ cần nhìn dáng đứng, bước đi là có thể nhận ra họ là người như thế nào. Lộ Ngân Đường, một người hơn ba mươi tuổi bỗng trở về tuổi mười bảy, lại thích nghi khá nhanh. Cái vẻ lười biếng của anh cũng được mang theo: áo khoác không mặc chỉnh tề, chỉ móc hờ vào ngón tay vắt lên vai. Ba lô chỉ đeo một quai, cúc áo cũng lười sửa sang, chỉ cài một nút, cổ áo lệch sang một bên. Anh chẳng quan tâm, chỉ liên tục liếc nhìn Hạ Hòe Tự.
Lộ Ngân Đường liếc nhìn mấy lần nhưng không lần nào chạm mắt Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự không nhìn anh. Nhưng anh không để bụng, anh nhìn là được rồi. Hạ Hòe Tự thời cấp ba mang dáng vẻ trẻ trung ngây ngô, khung xương cứng cáp, khi gầy thì thanh thoát, đến khi trưởng thành lại mang một khí chất khác. Tuy nhiên, dù ở dáng vẻ nào, Hạ Hòe Tự cũng luôn sạch sẽ, chỉnh tề: đồng phục mặc nghiêm chỉnh, nút áo cài đầy đủ, cặp sách đeo ngay ngắn trên vai. Chỉ có một góc áo khoác bị gió thổi tung bay, mang theo hương hoa dễ chịu của nước giặt thoảng qua trước mặt Lộ Ngân Đường.
Hai người nhìn qua thì không cùng một loại người. Họ sánh vai nhau bước đi, không ai nói gì. Lộ Ngân Đường ngắm nhìn một cách thẳng thắn, nghiêm túc, đầy tập trung. Anh không nói lời nào, chỉ một mực ngắm nhìn. Hạ Hòe Tự bị anh nhìn từ cửa lớp đến tận nhà xe ở cổng trường, cuối cùng không nhịn được nữa, dắt xe dừng lại bên cạnh: “Đừng nhìn nữa, lái xe thì phải nhìn đường chứ.”
“Cậu không nhìn sao biết tôi nhìn cậu?” Lộ Ngân Đường không hề rụt rè, vứt đồng phục và ba lô vào giỏ xe, ngồi lên chiếc xe đạp. Khuỷu tay chống lên tay lái, trường không cho đi xe thì anh càng muốn đi. Anh vừa đi xiêu xiêu vẹo vẹo bên cạnh Hạ Hòe Tự vừa hỏi: “Cậu nhìn tôi à? Khóe mắt liếc tôi đấy ư? Nhìn như vậy trông tôi có khó coi không, mặt méo xệch hết rồi.”
Hạ Hòe Tự dừng lại trước cổng trường, quay người, đối mặt với Lộ Ngân Đường: “Không khó coi.”
Giọng điệu của hắn vừa nghiêm túc vừa bình tĩnh. Lộ Ngân Đường bị hắn nhìn chăm chú, giơ tay gãi tóc mái. Anh cảm thấy mặt mình hơi nóng. Hơn nữa, một người ba mươi tuổi như anh mà lại bị câu nói của một đứa trẻ vị thành niên chọc cho xấu hổ thì thật không nên. Cuối cùng, anh thầm nghĩ: May mà là mùa hè, mặt đỏ có thể lấy cớ là do phơi nắng.
“Không khó coi là được.” Lộ Ngân Đường xuống xe, “Đi, mời cậu uống Sprite.”
Hai lon Sprite mới lấy ra khỏi tủ lạnh, chỉ mấy giây trong không khí nóng bức đã tụ thành những giọt nước li ti. Lộ Ngân Đường bật nắp lon, đứng dưới tán cây cùng Hạ Hòe Tự uống mấy ngụm, lạnh đến nỗi môi tê rần, gương mặt nóng bừng chậm rãi hạ nhiệt. Lộ Ngân Đường mím môi, lại muốn nhìn Hạ Hòe Tự. Không hiểu sao, người mà trước đây mình gặp mặt mỗi ngày, ôm nhau ngủ mỗi tối, hiện tại nhìn thế nào vẫn cảm thấy không đủ.
Đại khái là do trước giờ anh chưa từng được nhìn kỹ như vậy.
Hạ Hòe Tự không nói lời nào, cũng không lộ ra vẻ mặt thất thần. Hắn thích cụp mắt xuống, một dáng vẻ rất lạnh lùng, trông còn lạnh lùng hơn cả khi ba mươi tuổi. Đương nhiên Lộ Ngân Đường hiểu hắn có ý gì, ý muốn trêu chọc lại nổi lên. Anh tiến lên trước một bước, che đi ánh mặt trời đang chiếu xuống. Hạ Hòe Tự chớp mắt, vẫn cụp mắt nhìn Lộ Ngân Đường.
“Hạ Hòe Tự, có phải cậu thấy tôi phiền phức lắm không?” Lộ Ngân Đường hỏi, “Cậu không nói chuyện với tôi, là bởi chúng ta không thân mà tôi cứ quấn lấy cậu đúng không?”
Hạ Hòe Tự không trả lời ngay, nhìn Lộ Ngân Đường một lát, sau đó nhướng mày, bỗng bật cười: “Lộ Ngân Đường, có phải cậu luôn quấn lấy tôi đâu.”
“Ngày hôm qua là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện với nhau, hôm nay chúng ta mới ở cùng nhau hai mươi phút.” Hạ Hòe Tự uống một ngụm Sprite. Bàn tay trắng nõn của hắn bị ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu vào. “Bao giờ cậu thật sự quấn lấy tôi thì tính tiếp.”
Lộ Ngân Đường nhìn dáng vẻ bình tĩnh mỉm cười cùng ánh mắt dịu dàng của Hạ Hòe Tự, gương mặt vừa hạ nhiệt không bao lâu lại bắt đầu nóng lên.
“Đệt.” Lộ Ngân Đường nhịn không được mà thốt ra một câu chửi thề, lầm bầm: “Cậu đúng là không thay đổi chút nào.”
Câu sau không rõ ràng, Hạ Hòe Tự không nghe thấy, chỉ nghe được chữ đầu tiên: “Không được chửi bậy.”
“Ừ, không nói nữa.” Lộ Ngân Đường phụ họa theo bản năng.
Lời này quá giống với Hạ Hòe Tự của hai mươi năm sau, anh không kịp phản ứng, cứ thế mà nghe lời. Ánh mặt trời chói chang khiến người ta không thể mở nổi mắt. Trong giây phút bàng hoàng, Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự, cảm giác như năm nào mình cũng từng gặp Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự giơ tay quơ trước mặt Lộ Ngân Đường. Lộ Ngân Đường lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn ngọn cây. Hạ Hòe Tự cũng nhìn theo. Lộ Ngân Đường bỗng chạy hai bước rồi nhảy lên, một nhánh cây 'rắc' một tiếng, Lộ Ngân Đường nắm chặt, giơ ra trước mặt Hạ Hòe Tự.
“Tặng cậu một bông hoa nữa.” Lộ Ngân Đường mở lòng bàn tay. “Mong cậu được như ý nguyện.”