Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Chương 63: Ngoại Truyện 7
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiều thứ Sáu, học sinh khối Mười Hai cuối cùng cũng tan học. Bảo vệ đi một vòng kiểm tra tắt điện, khóa nước trong khu nhà học. Lộ Ngân Đường cùng vài giáo viên khác bước ra khỏi văn phòng, họ chào hỏi nhau rồi cùng xuống tầng, chuẩn bị đón một kỳ nghỉ cuối tuần ngắn ngủi.
Dạo này trời đẹp, ngày càng ấm áp. Hôm nay Lộ Ngân Đường không lái xe mà đi xe điện. Đến nhà xe cạnh cổng trường, Lộ Ngân Đường cầm chìa khóa đi tới cổng liếc ra ngoài, nhanh mắt nhìn thấy chiếc A7 màu đen rất quen thuộc đỗ bên kia đường.
Lộ Ngân Đường cất chìa khóa xe, vòng ra ngoài.
Người ngồi trong xe đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Khi Lộ Ngân Đường mở cửa xe, Hạ Hòe Tự mới phát hiện, mở mắt nhìn sang. Lộ Ngân Đường đã đóng cửa, ghé lại gần, hôn lên cằm hắn một cái: “Sao anh lại đến đây, hôm nay không có ca mổ nào sao?”
Hạ Hòe Tự sờ má anh, giúp anh thắt dây an toàn: “Xong rồi, buổi chiều không cần đi làm, vừa lúc đến đón em.”
“Cuối tuần không ở bên em được nên muốn ở bên em buổi trưa này.” Trong lúc khởi động xe, Hạ Hòe Tự nói thêm.
“Đây là đền bù sao?” Lộ Ngân Đường cười tươi, “Niềm vui bất ngờ.”
“Thế này đã được xem là niềm vui bất ngờ ư?” Hạ Hòe Tự cười theo, “Thầy Lộ của chúng ta dễ hài lòng thật.”
“Dễ hài lòng thì thường vui vẻ, không tốt sao?” Lộ Ngân Đường nói.
Hạ Hòe Tự nhìn phía trước, nắm tay anh, “Rất tốt.”
Một buổi trưa không làm được gì nhiều, nói là ở bên Lộ Ngân Đường thì đúng là ở bên thật. Cơm đã nấu xong, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi canh giò thoang thoảng, còn nghe tiếng nồi nấu chậm sôi liu riu. Hai người còn đang thay giày thì có tiếng cào cửa, nghe ra đang rất vội vàng.
Lộ Ngân Đường nghiêng người mở cửa, vừa hé một khe nhỏ thì một chú chó Border Collie đã nhảy ra rồi phanh gấp trước mặt hai người, vây quanh Lộ Ngân Đường vẫy đuôi điên cuồng, rồi bổ nhào vào lưng Hạ Hòe Tự quấy phá hắn.
“Ôi ôi ôi, Tiểu Hoa, quay lại đây!” Lộ Ngân Đường kéo Tiểu Hoa lại ngay, không cho nó quấy phá, “Cẩn thận anh ấy đánh con đấy.”
Tiểu Hoa là tên Lộ Ngân Đường đặt, nghe rất thân thuộc. Thói ở sạch của Hạ Hòe Tự không bộc phát khi ở cùng Lộ Ngân Đường, nhưng với Tiểu Hoa thì khác, ôm hay cọ thì được, chứ không được quấy phá.
Hạ Hòe Tự đẩy cả người và chó vào nhà, biểu cảm bất đắc dĩ: “Thầy Lộ đang châm ngòi ly gián đấy à, nếu anh đánh nó chẳng lẽ em không liều mạng vì nó sao?”
Lộ Ngân Đường cưng Tiểu Hoa, người khác không được mắng mỏ, không được đánh đập, Hạ Hòe Tự cũng không được. Lúc mới đầu Hạ Hòe Tự ghen với Tiểu Hoa, hỏi sao anh lại bất công như thế. Lộ Ngân Đường nhìn hắn trả lời, không có lý do đặc biệt gì, chỉ là cảm thấy Tiểu Hoa rất giống Hạ Hòe Tự, nhiều chó như vậy nhưng liếc mắt đã chọn trúng nó cũng vì lý do này.
Vậy nên Hạ Hòe Tự không ghen với việc anh cưng chiều Tiểu Hoa nữa.
Hai người cùng nhau rửa tay. Lộ Ngân Đường ra ban công chơi với Tiểu Hoa rồi cho nó ăn cơm. Hạ Hòe Tự ở trong bếp nấu cơm cho Lộ Ngân Đường.
Bầu không khí yên tĩnh một lát, Tiểu Hoa bắt đầu chổng mông dùng bữa. Lúc này Lộ Ngân Đường mới đứng lên rửa tay đi vào phòng bếp, đứng cạnh Hạ Hòe Tự, rửa mận, lấy một quả đưa đến bên miệng hắn.
“Chua.” Hạ Hòe Tự nhíu mày, tiếp tục quấy canh, “Em đừng ăn nữa, dễ đau dạ dày.”
“Không sao.”
Lộ Ngân Đường nói vậy nhưng vẫn thả xuống, đi đến cạnh Hạ Hòe Tự vươn tay xoa vai hắn, bảo hắn quay người. Tay anh còn dính nước, sợ làm ướt áo Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự đậy nắp xoong, một tay ôm eo anh. Lộ Ngân Đường nâng cằm, hôn lên môi hắn. Hạ Hòe Tự bật cười, khẽ chạm vào má anh rồi buông ra.
Trước khi Lộ Ngân Đường kịp nhíu mày thắc mắc, Hạ Hòe Tự đã mở miệng: “Hôm nay cổ họng khó chịu, chắc bị cảm rồi, không thể lây cho em, em mà bị bệnh thì lâu khỏi lắm.”
“Buổi sáng vẫn khỏe mà, sao lại bị cảm.” Lộ Ngân Đường lập tức lo lắng sờ trán Hạ Hòe Tự, không thấy nóng, “Em lấy thuốc cho anh.”
Hạ Hòe Tự kéo anh lại: “Không cần đâu, anh uống thuốc rồi.”
“À.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Vậy anh ra ngoài nghỉ ngơi đi, em nấu cơm.”
Hạ Hòe Tự cười bất đắc dĩ: “Anh đâu phải Tiểu Hoa. Với lại, em biết nấu cơm sao?”
“Chẳng phải trước giờ anh có mấy khi bị bệnh đâu, đúng là chuyện lạ.”
Lộ Ngân Đường nói thầm, thấy Hạ Hòe Tự chỉ hơi uể oải một chút, dáng vẻ không quá nghiêm trọng nên anh mới yên tâm phần nào. Anh không ra ngoài mà đứng bên cạnh vừa nói chuyện vừa cùng nhau nấu cơm.
Bữa trưa Hạ Hòe Tự không ăn quá nhiều, ăn xong ngồi đó không nhúc nhích, nhìn Lộ Ngân Đường ăn, đổi sang đôi đũa sạch khác gắp thức ăn cho anh. Lộ Ngân Đường muốn nói không cần chuyện bé xé ra to như vậy, lại nghĩ bình thường Hạ Hòe Tự quan tâm thái quá đến vấn đề sức khỏe của bản thân nên ngậm miệng.
Chiều thứ Sáu hàng tuần, Hạ Hòe Tự không phải đi làm nên thường ôm Lộ Ngân Đường ngủ cả buổi. Nhưng hôm nay, Lộ Ngân Đường lại ngủ ở phòng làm việc. Từ năm nay, Hạ Hòe Tự bắt đầu quay về trường cũ đứng giảng đồng thời hướng dẫn nghiên cứu sinh, hiện tại đang ngồi trong phòng làm việc xem luận văn của họ. Không lâu sau, Tiểu Hoa ăn no ngủ kỹ rồi dạo một vòng tìm đến nơi này, khẽ kêu một tiếng. Hạ Hòe Tự ngẩng đầu, ra dấu hiệu giữ im lặng, sau đó xoa đầu nó.
Lộ Ngân Đường gối trên đùi Hạ Hòe Tự đọc sách, ăn no xong thì nằm lười, ra lệnh cho Tiểu Hoa “nằm sấp”. Tiểu Hoa nghe lời nằm xuống, ngậm đồ chơi mình yêu thích nhất tự chơi, lát sau lại ngủ thiếp đi.
Hạ Hòe Tự sửa luận văn một lượt rồi gửi lại cho học viên, phát hiện người gối lên đùi mình cũng ngủ, quyển sách úp trên mặt, lồng ngực phập phồng, trông có vẻ ngủ không ngon giấc lắm. Hạ Hòe Tự lấy sách đi, Lộ Ngân Đường nhíu mày, quay người vùi mặt vào bụng hắn, không tỉnh giấc.
Tuy thời tiết đã sang xuân, nhiệt độ dần tăng lên, nhưng dạo này máy sưởi tạm dừng hoạt động nên trong phòng vẫn còn hơi lạnh. Hạ Hòe Tự phủi chăn đắp lên người Lộ Ngân Đường, sau đó bế Tiểu Hoa từ sàn nhà lạnh lẽo đặt lên thảm. Hạ Hòe Tự ngồi xuống, ngón tay chậm rãi mát xa đầu cho Lộ Ngân Đường. Có lẽ cảm thấy thoải mái, Lộ Ngân Đường ôm eo hắn rầm rì mấy tiếng.
Hạ Hòe Tự im lặng mỉm cười, cụp mắt ngắm người ngủ say, cứ thế hết buổi trưa.
Ban ngày Lộ Ngân Đường không ngủ được lâu. Lúc tỉnh dậy, ánh nắng đỏ vàng chiếu qua khung cửa sổ sát đất vào phòng làm việc, trời đã chạng vạng tối. Mở mắt ra thấy Hạ Hòe Tự đang vuốt tóc anh đồng thời đọc quyển sách anh đọc trước khi ngủ. Tiểu Hoa cũng dậy, vẫn nằm bò trên thảm, vừa phơi nắng vừa ngắm hai vị chủ nhân.
Lộ Ngân Đường thấy dáng vẻ ngoan ngoãn đó thì mềm lòng: “Tiểu Hoa, lại đây.”
Cái tên Tiểu Hoa có vẻ tùy tiện, rất ít chó tên là Tiểu Hoa, Tiểu Hoa trở thành cái tên khá hiếm hoi trong số những thú cưng. Lúc Lộ Ngân Đường đặt tên này thì Tiểu Hoa đang lăn lộn dưới gốc cây trong sân nhà bà Hoàng. Đầu hạ là mùa hoa hòe nở, dưới gốc cây có vô số đóa hoa trắng, Tiểu Hoa nghịch ngợm một lúc lâu rồi chạy lại, nhảy lên đùi Lộ Ngân Đường, thế là có tên Tiểu Hoa.
Lúc ấy Hạ Hòe Tự còn có ý muốn giúp Tiểu Hoa đổi tên, Lộ Ngân Đường nói không gọi Tiểu Hoa thì lấy tên Tiểu Hòe. Hạ Hòe Tự không còn ý kiến gì nữa, xem như đồng ý.
Tiểu Hoa nghe thấy Lộ Ngân Đường gọi mình thì lập tức đứng lên, đi đến trước mặt anh, ngồi xuống, gác đầu lên vai Lộ Ngân Đường, cái mũi khụt khịt ngửi ngửi. Lộ Ngân Đường xoa đầu nó cho đến khi cảm thấy thích thú mới cho nó đi, sau đó duỗi tay lấy quyển sách trong tay Hạ Hòe Tự, vòng tay qua cổ hắn rồi ngồi dậy, hôn môi. Hạ Hòe Tự nghiêng đầu né tránh, hôn lên mắt anh thay vì môi.
“Đi dạo với Tiểu Hoa không?” Hạ Hòe Tự khẽ hỏi.
Lộ Ngân Đường bình tĩnh lại, gật đầu: “Ừ.”
Thời tiết đẹp nên có khá nhiều người đi dạo. Hạ Hòe Tự nắm tay Lộ Ngân Đường, tay kia cầm dây dắt chó, Tiểu Hoa dẫn đầu đi trước, vui vẻ vẫy đuôi.
Hai người chậm rãi bước đi. Dạo này cây liễu đã đâm chồi nảy lộc, những chiếc lá non mơn mởn trên cành đung đưa theo gió. Hạ Hòe Tự giơ tay gạt mấy cành liễu rủ xuống thấp, Lộ Ngân Đường đi bên cạnh bỗng kêu một tiếng.
“Tay anh sao thế?”
Lộ Ngân Đường kéo cánh tay Hạ Hòe Tự. Mặt trong cổ tay có một vết thương như bị vật gì đó cứa vào, nhìn không nghiêm trọng nhưng hiện rõ trên làn da trắng của Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự không mấy để tâm, giơ tay cho anh xem: “Tối qua chơi cùng Tiểu Hoa bị móng vuốt cào, không sao, hôm nay anh nhờ đồng nghiệp xem cho, không cần tiêm phòng.”
Lộ Ngân Đường không nói gì, cầm tay hắn quan sát một lát, không dám chạm vào, thấy vết thương thật sự không nghiêm trọng mới buông tay ra.
“Sao anh không nói với em.” Lộ Ngân Đường đứng yên tại chỗ, không đi tiếp, chỉ nhìn Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự cười: “Anh đâu phải đứa trẻ lên ba, vết thương cỏn con như thế mà cũng phải mách với phụ huynh sao?”
“Nhưng cũng nên nói với em chứ.” Lộ Ngân Đường đút tay vào tay Hạ Hòe Tự, hai bàn tay đan chặt vào nhau, nhìn Tiểu Hoa đang gặm cỏ non trước mặt, lại quay sang Hạ Hòe Tự, hạ giọng: “Chắc chắn em vẫn thương anh nhất mà.”
Hạ Hòe Tự giả vờ kéo dây dắt Tiểu Hoa lại: “Ừ, vậy em nói thẳng trước mặt Tiểu Hoa đi.”
“Ấy ấy ấy!” Lộ Ngân Đường cuống quýt, nắm tay Hạ Hòe Tự không cho hắn nhúc nhích, “Anh làm gì, làm gì đấy!”
Hạ Hòe Tự: “Chẳng phải em thương anh nhất sao, phải để nó biết chứ.”
“Bớt giả vờ với em đi, chắc chắn anh đã dạy dỗ nó rồi.” Lộ Ngân Đường nắm tay hắn, nghiêng đầu lườm nhẹ, “Hôm nay nó ân cần với anh như vậy mà, đang lấy lòng anh đó.”
“Đúng là chó có tâm cơ.” Hạ Hòe Tự cười đáp.
Lộ Ngân Đường hừ một tiếng, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Sao nó lại giống Kiều Tâm Viễn thế nhỉ.”
Những lời bất công này không thể để Tiểu Hoa nghe thấy, cũng không thể để Kiều Tâm Viễn nghe thấy, nếu không cả hai lại cùng nhau phản đối cho mà xem.
Dẫn chó đi dạo xong về nhà trời đã tối muộn. Lộ Ngân Đường muốn tắm rửa trước, còn nhiệm vụ cho chó ăn thì giao cho Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự rót sữa, lấy thức ăn cho chó, dẫn Tiểu Hoa ra ban công, đặt bát cơm trước mặt nó.
Một người một con chó nhìn nhau mấy giây, Hạ Hòe Tự cười nói: “Ăn đi.”
Tiểu Hoa là một chú chó vừa ngoan ngoãn vừa thông minh, có thể nghe hiểu các lệnh đơn giản. Chủ nhân nói “Ăn đi” nó mới bắt đầu ăn, đồng thời nó cũng hiểu Hạ Hòe Tự không cho nó quấy phá hắn, nhưng đôi khi không nhịn được vẫn muốn quấy phá.
Trong thế giới của Tiểu Hoa, người thân nhất của nó là ba là Lộ Ngân Đường, còn chú Hạ – Hạ Hòe Tự cũng đối xử tốt với nó, chỉ là không hay trò chuyện và thân thiết với nó như Lộ Ngân Đường. Tuy nhiên nó vẫn thích chú Hạ, đồng thời phần nào hiểu được nguyên nhân Lộ Ngân Đường thích chú Hạ, vì vậy nó nghe lời chú Hạ.
Hạ Hòe Tự không biết những suy nghĩ trong lòng của Tiểu Hoa, vừa sờ đầu nó vừa cầm miếng xương gặm, thỉnh thoảng nhắc nhở nó không được nuốt chửng, như thể không xem Tiểu Hoa là chó mà là một đứa trẻ.
Tiểu Hoa không chấp nhặt với hắn, không cho nuốt thì không nuốt. Nó quỳ trên sàn gặm xương, cái đuôi vẫy điên cuồng.
Lộ Ngân Đường ra khỏi phòng ngủ nhìn thấy một người một con chó trên ban công. Tiểu Hoa đang tập trung ăn, Hạ Hòe Tự ngồi đối diện, cúi đầu nhìn nó, không làm gì hết, chỉ nhìn thôi, ánh mắt rất dịu dàng.
Lộ Ngân Đường đứng tại chỗ quan sát một lát, đến khi Hạ Hòe Tự phát hiện ra mới bước lại gần, ngồi xuống.
Tiểu Hoa nhả miếng xương trong miệng, lập tức nhảy bổ vào lòng Lộ Ngân Đường, cắt ngang ý định muốn ôm anh của Hạ Hòe Tự, suýt chút nữa khiến anh ngã ngửa ra sau.
Lộ Ngân Đường bật cười, dang tay ôm lấy Tiểu Hoa. Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ ngồi dậy, vỗ nhẹ một cái vào mông Tiểu Hoa.
“Chó hư.” Hạ Hòe Tự nói.
Lộ Ngân Đường ôm lấy cánh tay Hạ Hòe Tự, hôn lên má hắn, sau đó cúi đầu thơm lên trán Tiểu Hoa: “Chó ngoan.”
Hạ Hòe Tự nhìn Lộ Ngân Đường và Tiểu Hoa chơi đùa một lát, sau đó lấy khăn lông, kéo anh đến trước người ngồi xuống, chậm rãi lau tóc cho anh.
Lộ Ngân Đường ngả người ra sau dựa vào Hạ Hòe Tự, được hắn ôm từ phía sau. Lau khô tóc xong, Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn lên cổ anh. Tiểu Hoa thấy thế cũng dụi vào lòng Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường bị một người một chó làm cho vừa buồn cười vừa nhột, cuối cùng giữ chặt đầu Tiểu Hoa không cho nó dụi đầu vào người nữa, sau đó quay đầu hôn người mà anh thương yêu nhất.
Tiểu Hoa không được chọn ngồi ở giữa hai người, kêu gâu gâu mấy tiếng, cái đuôi vẫn vẫy tít thò lò.
Một ngày nữa lại kết thúc.