38. Chương 38

Lãng Mạn Nghịch Biện - Văn Đốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Đinh Lê giật chiếc mũ nỉ trên đầu, Khổng Lê Diên đã quay lưng về phía cô, thong dong bước đi trên con đường đã được dọn dẹp.
Nắng đông trải dài xuống, lớp tuyết hai bên đường chồng chất dưới ánh ban ngày, trong trẻo và rực rỡ, như một tấm chăn nhung trắng tinh đang rực sáng.
Ánh nắng chiếu vào bóng người thấp thoáng phía trước, để lại một bóng dáng cao gầy, thanh mảnh. Gió nhẹ nhàng thổi qua, bóng dáng ấy trên cánh đồng tuyết mênh mông càng kéo dài thêm.
Giống như một cảnh mở đầu của bộ phim về những con đường quốc lộ đi ngang qua đây.
Khổng Lê Diên định đi đâu vậy?
Phó Đinh Lê sững sờ một lúc, nhấc chiếc mũ nỉ trong tay, chiếc mũ có chất liệu lông xù, ôm vào tay ấm áp, rất dễ chịu.
Cô đã biết, Khổng Lê Diên vừa rồi không phải đang sửa sang lại, mà là đang sưởi ấm chiếc mũ nỉ này rồi mới đưa cho cô.
Vậy mà lại là cho cô sao? Giống như bộ áo tắm được coi là quà sinh nhật?
Nhưng cái này tính là gì đây? Mùa đông đâu phải sinh nhật của cô.
Phó Đinh Lê nhìn bóng người đang đi ngày càng xa, định đuổi theo thì điện thoại trong túi rung lên rất nhẹ.
Cô vừa theo bước chân Khổng Lê Diên, vừa xem điện thoại.
Là tin nhắn của người dẫn đường gửi đến, đã liên tục gửi mấy cái, nhưng độ rung quá nhỏ, cô mặc nhiều lớp quần áo dày nên đến giờ mới cảm nhận được:
【 Em gái à, đường dây điện trong làng hôm qua bị hỏng do trời lạnh rồi, giờ thì mất điện, tôi hỏi thăm thì họ nói phải đợi đường thông thì mới có người đến sửa, cô và đại minh tinh đang ở đâu đấy? 】
【 Ở nhà à? Điện thoại không phải đã hết pin rồi chứ? Sao không trả lời tin nhắn vậy 】
【 Nếu cô không trả lời tin nhắn nữa thì lát nữa điện thoại của tôi cũng hết pin đấy, lúc đó không liên lạc được thì đến nhà nghỉ gỗ tìm tôi nhé 】
Mất điện?
Phó Đinh Lê có chút kinh ngạc, vội vàng nhìn dung lượng pin, phát hiện điện thoại mà cũng chỉ còn 10% pin.
Cô nhanh chóng liên lạc với Kiều Lệ Phan và Lý Duy Lệ, những người đã gửi tin nhắn hỏi thăm cô từ sáng sớm, nói rằng mất điện, điện thoại không sạc được nên có thể sẽ không liên lạc được, rồi cô báo chuyện này cho bên Vinh Ngô.
Lại trả lời người dẫn đường đang ở nhà nghỉ gỗ.
Nhưng người dẫn đường sau khi gửi tin nhắn WeChat không trả lời ngay, chắc điện thoại của anh ấy cũng đã hết pin.
"Khổng Lê Diên!"
Phó Đinh Lê trả lời xong tin nhắn, hướng về phía trước gọi một tiếng.
Lúc này khoảng cách giữa họ đã gần hơn rất nhiều, toàn bộ con đường lớn cũng không có ai, không đến nỗi bị người khác phát hiện.
"Ừm?"
Khổng Lê Diên đứng giữa trời băng tuyết, quay đầu lại nhìn cô, khuôn mặt bị mũ trùm hơi che khuất trông có chút mơ hồ.
Còn cách vài chục bước chân.
Phó Đinh Lê cầm chiếc mũ nỉ chạy chậm qua, có lẽ là mặc hơi dày, chạy đến bên cạnh Khổng Lê Diên mà đã thở hổn hển.
"Tôi phải nói cho cô một chuyện."
"Chuyện gì?" Khổng Lê Diên nhìn chằm chằm Phó Đinh Lê, dường như không nhận ra vẻ bất an thoáng qua trên mặt cô.
"Mất điện rồi." Phó Đinh Lê thở hổn hển, rồi nhìn chăm chú vào khuôn mặt Khổng Lê Diên. Không có gì bất ngờ, trên khuôn mặt ấy không hề hiện lên vẻ sốt ruột nào.
Thế là cô lại nhắc thêm: "Hơn nữa phải đợi đường bên kia thông mới có người đến sửa."
"Điện thoại của tôi cũng hết pin rồi, ý là chúng ta có thể... trước khi đường thông thì không có tiền để dùng."
Cô cố gắng nói rõ ràng và ngắn gọn chuyện này, để Khổng Lê Diên biết họ hiện đang phải đối mặt với tình huống gì.
Nhưng Khổng Lê Diên dường như không hiểu cô đang nói gì. Chỉ xuyên qua ánh nắng mờ ảo như một tấm lưới mà nhìn cô.
Sau đó đưa tay ra.
Nhận lấy chiếc mũ Phó Đinh Lê đang cầm, thong thả đội lên đầu cô.
Gió lạnh gào thét bên tai, ngón tay nàng mang theo hơi ấm khẽ lướt qua tóc cô, tỉ mỉ chỉnh lại.
Khớp ngón tay vô tình lướt qua vành tai lạnh ngắt của Phó Đinh Lê, một cái chạm rất nhẹ, rất mơ hồ.
Cô hơi cúi đầu, hơi ngước mắt.
Giữa cánh đồng tuyết rộng lớn, chỉ còn lại một khoảng không gian mênh mông và khoảnh khắc dừng lại, giống như một cảnh quay chậm đặc tả trong bộ phim quốc lộ u tối này.
Họ đối diện nhau cách nhau mười mấy cm, gió lớn thổi tung mái tóc dưới vành mũ của họ, hơi thở gần như hòa quyện vào nhau.
Cho đến khi đầu cô được chiếc mũ nỉ bao bọc chặt chẽ và ấm áp.
Phó Đinh Lê ngơ ngác ngước mắt.
Nhìn Khổng Lê Diên trước mặt mình, nhìn đôi lông mày sắc nét hơi nhướng lên của Khổng Lê Diên.
Khổng Lê Diên cũng đang nhìn cô, chiếc mũ trùm có viền lông bị gió thổi xào xạc. Đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng xa xăm như ngọn lửa trắng, dường như đang cười, lại như trong cơn gió lạnh buốt chỉ chứa đựng hình ảnh của Phó Đinh Lê.
Giống như một vẻ đoan trang tỉ mỉ.
Khi thu tay lại, Khổng Lê Diên vẫn nhìn chằm chằm cô, rồi cười một tiếng.
Cười xong, lại như trước đây, nhẹ nhàng đặt tay lên gáy cô, nói:
"Ừm, mũ rất hợp với cô."
Nói xong câu này.
Rồi nàng lại đút hai tay vào túi quần, bước đi dọc theo con đường tuyết.
Bốn phía tràn ngập ánh nắng và tuyết, Phó Đinh Lê đứng tại chỗ, không biết Khổng Lê Diên muốn đi về hướng nào.
Qua vài giây, Phó Đinh Lê cuối cùng cũng hoàn hồn lại. Chiếc mũ nỉ ấm áp đã che đi cơn gió vẫn luôn thổi vào đỉnh đầu cô, lại còn giữ chặt thân nhiệt của người phụ nữ kia bên tai cô.
Phó Đinh Lê thở dài một hơi, nhìn bóng lưng của Khổng Lê Diên, lặng lẽ theo sau.
Cô biết Khổng Lê Diên tuyệt đối không phải là không nghe thấy, hay là cố tình phớt lờ.
Mà là người phụ nữ này luôn như vậy, dù không biết con đường phía trước, nhưng cả người đều toát lên vẻ "tới đâu hay tới đó".
Trong thế giới ổn định, Khổng Lê Diên càng giống như một hạt bụi tùy thời sẽ theo gió bay đi; mà khi bị mắc kẹt trong đường cùng, sự nôn nóng bị vẻ bình tĩnh che giấu trên người nàng ngược lại sẽ biến mất không còn dấu vết.
Lạ lùng sao? Rất lạ.
Nhưng Phó Đinh Lê tự thấy mình cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Cô đuổi kịp Khổng Lê Diên, trong khoảnh khắc này cũng lựa chọn chạy theo sự "tới đâu hay tới đó" của Khổng Lê Diên.
"Định đi đâu vậy?" Phó Đinh Lê cảm thấy họ đang lang thang không mục đích.
"Không biết." Lời nói của Khổng Lê Diên bị gió thổi đến nghe có chút mơ hồ, "Đi dạo một chút thôi."
Sau đó nàng lại nghiêng đầu nhìn lại cô, "Cô lo lắng chuyện mất điện lắm sao?"
"Ban đầu thì lo lắng." Phó Đinh Lê đá một lớp tuyết bên đường, rồi nhìn cánh đồng rộng lớn, "Nhưng bây giờ không lo lắng nữa."
Ở một khía cạnh nào đó, cô không thể phủ nhận, mình còn rất thích cảm giác này.
Nơi này quá trống trải, quá rộng lớn. Khiến cho trái tim cô cũng theo đó mà trở nên rộng lớn, trống trải, giống như trở về ngày xưa, Phó Đinh Lê tuổi hai mươi sẽ vì cảnh đẹp như vậy mà cảm thấy vui sướng, không cần bất kỳ lý do nào.
"Yên tâm." Khổng Lê Diên lúc này lại vui vẻ cười một tiếng, rồi nhẹ nhàng nói với cô: "Tôi sẽ không để cô phải chịu đói đâu."
"Cô sẽ không đem cầm cố thứ gì nữa chứ?" Phó Đinh Lê tuy rằng nghi ngờ, nhưng vẫn thoải mái cười, "Cũng không biết trên người cô còn bao nhiêu thứ có thể dùng để đổi."
"Việc trao đổi ở chỗ cô là một thói quen không tốt sao?" Khổng Lê Diên hỏi.
"Cũng không phải." Phó Đinh Lê nhíu nhẹ mũi, chiếc mũ nỉ che tai đung đưa theo, "Chỉ là cảm thấy như vậy không tốt lắm."
"Tại sao không tốt lắm?"
Cô biết Khổng Lê Diên sẽ hỏi. Phó Đinh Lê thở dài một tiếng:
"Thật ra tôi không thích cảm giác này cho lắm."
"Cô không thích? Cảm giác gì?"
"Giống như là..." Phó Đinh Lê ngập ngừng một chút, rồi cười khẽ: "Cô lúc nào cũng vậy, chẳng màng tới bất cứ điều gì của bản thân, cũng chẳng màng tới chính mình."
Cảm giác này không phải lần đầu tiên xuất hiện, hơn nữa càng gần Khổng Lê Diên, cảm giác của Phó Đinh Lê càng mãnh liệt.
Cô biết, có lẽ trong mắt Khổng Lê Diên, cũng như trong mắt rất nhiều người khác, cô mãi là người trẻ tuổi và ngây thơ.
Có người từng nhận xét, ngay cả nói cô là người từ nhỏ đã được đắm chìm trong tình yêu mà lớn lên cũng chẳng quá lời.
Phó Đinh Lê ở điểm này quả thật có nhận thức rõ ràng. Từ nhỏ cô đã biết cách yêu lấy chính mình, cũng hiểu rằng giữa thế giới phức tạp này, chỉ khi vừa gieo rắc thiện ý, vừa đặt bản thân lên vị trí được yêu thương nhất, mới có thể sống một đời tiêu sái, thảnh thơi.
Mà trên người Khổng Lê Diên lại có một đặc điểm hoàn toàn trái ngược với Phó Đinh Lê.
Có lẽ cũng chính đặc điểm này đã hấp dẫn Phó Đinh Lê, khiến cô trước đây dừng chiếc xe kia, khiến cô sau này trong thế giới người đến người đi nhớ nàng lâu đến vậy.
Phó Đinh Lê thường nghĩ, nội tâm của người phụ nữ kia thật ra lạnh lẽo và u uất, chỉ là ngày thường được lớp vỏ dịu dàng, đa tình che đậy khéo léo.
Chỉ khi đối đãi với chính mình, lớp che ấy mới rơi xuống.
Sự thờ ơ và tự khước từ trên người nàng trở nên tự nhiên như hơi thở, khi hướng vào nội tâm, lại không còn một chút nhân từ. Không ngờ, cái gai ấy vốn chỉ đâm vào nội tâm, cuối cùng lại khiến người khác cũng phải đau lây.
Phó Đinh Lê hiểu, con người trên đời có muôn hình vạn trạng; mỗi người đều mang bản tính riêng, chẳng ai cần phải ép mình vào khuôn khổ, cũng chẳng nhất thiết phải sống như cô từng nghĩ mới là đúng đắn.
Thế nhưng, cảm giác đối lập ấy, thứ mâu thuẫn âm ỉ giữa lý trí và cảm xúc, luôn trong những khoảnh khắc như thế lại đột ngột trỗi dậy, khiến nỗi chua xót trong lòng co rút lại, như bị nắng gắt hun khô từng tấc da thịt, một lần rồi một lần nữa, hiện rõ nơi tim.
Thật ra Phó Đinh Lê không phải là người thích giảng giải, thích dạy dỗ người khác. Nhưng lần này cô quả thật không kiềm được mà nói:
"Khổng Lê Diên, lần sau cô có thể đừng như vậy được không."
Đừng không để ý đến bản thân, đừng không yêu bản thân.
Phó Đinh Lê nói xong câu này, không nói thêm nữa.
Mà Khổng Lê Diên để lại cho cô một khoảng lặng kéo dài. Phó Đinh Lê nghe thấy tiếng đế giày của nàng từng bước giẫm lên lớp tuyết. Dường như đang suy nghĩ điều gì đó, hoặc là chẳng nghĩ gì cả.
Lúc này họ đã đi được khá xa, tuyết được dọn dẹp gần đó không nhiều, lớp tuyết cũng trở nên dày hơn.
Dấu giày thể thao và dấu bốt cao cổ đan xen.
Giẫm lên tuyết sột soạt, từng chút, từng chút một, để lại hai hàng dấu chân lẻ loi.
Phó Đinh Lê im lặng đi bên cạnh Khổng Lê Diên, vừa mong đợi Khổng Lê Diên có thể cho cô một câu trả lời rõ ràng, lại hoài nghi mình có phải đã xen vào chuyện của người khác, hoặc là thuần túy "đứng nói chuyện không đau lưng". Có lẽ Khổng Lê Diên cũng không cảm thấy như vậy là không tốt đâu nhỉ?
Thế là cô quyết định đính chính lại, "Thật ra ý của tôi là..."
"Phó Đinh Lê."
Ngay lúc này, Khổng Lê Diên đột nhiên gọi tên cô, giọng nói như hòa vào cơn gió trên cánh đồng tuyết, nhưng lại như gần trong gang tấc.
Gió thổi qua tai, Phó Đinh Lê nghiêng đầu nhìn.
Khổng Lê Diên nhìn cô, chiếc mũ trùm bị gió thổi bay phủ lên mặt một lớp bóng mờ rõ ràng. Sau đó nàng cười với cô:
"Chụp cho tôi một tấm ảnh đi."
Phó Đinh Lê nhìn vào mắt nàng, biết Khổng Lê Diên không phải là không nghe thấy những gì mình nói.
Cũng biết chuyện này tuyệt đối không đơn giản như cô nghĩ. Vào khoảnh khắc này Phó Đinh Lê nghĩ: có lẽ mình không thay đổi được người phụ nữ này.
Nhưng điều này cũng không làm Phó Đinh Lê cảm thấy phiền lòng. Cô chỉ cười một tiếng, rồi nói: "Được thôi."
Cô không từ chối, mà là lấy điện thoại của mình ra, nhìn dung lượng pin, "Chỉ còn 6% thôi."
"Cô muốn chụp ở đâu?"
Phó Đinh Lê nhìn quanh bốn phía, phát hiện tuyết xung quanh họ đã rất dày, nhà cửa cũng đã trở nên thưa thớt, trên đường cũng không còn thấy bóng người nào khác.
"Ở đây đi."
Khổng Lê Diên giẫm lên lớp tuyết dày, đôi bốt cao cổ đều bị vùi vào, tuyết đến vị trí đầu gối.
Sau đó tốn chút sức lực, đi đến dưới một gốc cây khô cằn trơ trọi, giọng nói bị gió thổi đến có chút đứt quãng:
"Cô đừng qua đây, tuyết ở đây dày lắm."
Một câu nói đứt quãng truyền đến bên này, bị cơn gió cực lớn nuốt đi mất vài chữ.
Phó Đinh Lê đội chiếc mũ nỉ che cả tai, miễn cưỡng nghe hiểu ý nghĩa là gì.
Cô giơ chiếc điện thoại sắp hết pin lên, chĩa vào Khổng Lê Diên đang đứng dưới gốc cây khô.
"Được rồi!" Phó Đinh Lê gần như phải hét lên, mới có thể truyền âm thanh đến được.
Sau đó lại nhìn khung hình nhỏ, lớp tuyết phủ kín trời đất hình thành một thế giới đặc biệt trống trải, ánh mặt trời dịu nhẹ chiếu rọi một cây khô cằn cỗi trơ trọi.
Dưới gốc cây có một người, mặc áo khoác lông vũ rộng rãi và dày cộm, tầng mây trắng ấm áp trên đầu nàng rơi xuống, như thể nàng đang đứng ở kẽ hở của những tầng mây chồng chất.
Chính nàng cũng giống như một đám mây bay đi bay lại.
"Cô không sao chứ?" Phó Đinh Lê lớn tiếng kêu, giọng nói trên nền tuyết trống trải nghe đặc biệt cao vút.
Sau đó lại nhìn chằm chằm vào dung lượng pin của điện thoại, chỉ còn 4% thôi.
Lại nhìn người trong màn hình.
Phát hiện đối phương đút tay vào túi, hơi cúi đầu, giống như đang điều chỉnh tư thế.
Phó Đinh Lê phóng to hình ảnh.
Hàng mi của Khổng Lê Diên đang khẽ rung động. Cô chưa từng thấy Khổng Lê Diên dùng tư thế này khi đối mặt với ống kính.
Nàng là người sống trong ống kính.
Sao lại có thể khi đối mặt với một màn hình nhỏ bé như của cô lại có vẻ lúng túng như vậy, trong thế giới rộng lớn cho người ta một loại ảo giác gần như tứ cố vô thân.
Đến nỗi Phó Đinh Lê đột nhiên muốn chạy đến. Cô quả thật đã làm như vậy.
Nhưng vừa mới bước về phía trước một bước, màn hình liền rung động một chút, cô rõ ràng thoáng thấy, từ mép những tầng mây chồng chất, một đàn chim bay qua.
"Khổng Lê Diên!"
Cô gọi tên nàng.
Khổng Lê Diên trong màn hình ngẩng đầu, gió thổi rơi chiếc mũ trùm của nàng, thổi tung mái tóc nàng. Giữa họ như thể có một lớp gió mờ ảo màu xanh nhạt, Phó Đinh Lê không thấy rõ trên mặt nàng rốt cuộc là biểu cảm gì.
"Nhìn kìa! Bên kia có chim!"
Có thể trong lúc băng thiên tuyết địa này thoáng thấy một sinh linh sống như vậy, Phó Đinh Lê vô cùng hưng phấn. Giống như lần ở California, cô vào buổi sáng sớm thoáng thấy một đàn chim bay trong nắng sớm.
Phó Đinh Lê chĩa điện thoại vào đàn chim trên trời, bên trong màn hình rung động một chút, ánh sáng tối đi rất nhiều. Liếc thấy góc trên bên phải hiển thị dung lượng pin chỉ còn 1%.
Cô vội vàng di chuyển màn hình xuống, thu nhỏ tiêu cự, chĩa vào khung cảnh đó.
Ánh sáng trong khung hình điện thoại lại vào khoảnh khắc này sáng lên một chút.
Trên cánh đồng tuyết rộng lớn, ánh nắng vàng rực rỡ loang thành một vòng sáng cực lớn, người phụ nữ bị bao phủ trong vòng sáng khổng lồ ấy.
Hơi ngẩng cằm, nhìn đàn chim bay qua bầu trời. Cả người mơ hồ không rõ, nhưng nửa khuôn mặt dưới lộ ra lại rõ ràng và nồng nàn.
Phó Đinh Lê ấn nút chụp.
Hình ảnh của người phụ nữ và đàn chim cứ thế bị đóng băng lại, lưu giữ trên điện thoại của cô. Pin đã cạn, điện thoại sau bức ảnh này tự động tắt máy.
Cô có chút tiếc nuối cất điện thoại đi.
Ánh mặt trời chiếu lên người cô, tiếng giẫm tuyết từng bước lại vang lên bên tai. Trong chốc lát, hơi thở của Khổng Lê Diên phả đến bên cạnh cô.
"Chụp được chưa?"
"Chỉ chụp được một tấm thôi, haizz, lẽ ra nên chụp nhiều hơn."
"Lần này không phải đã chụp cả chim vào rồi sao, vậy thì không tiếc nữa."
Cô nghe thấy Khổng Lê Diên nói như vậy.
Ngẩng đầu nhìn Khổng Lê Diên gần trong gang tấc, nàng trong vầng sáng mờ ảo cười với cô.
Giây phút ấy, giữa vùng tuyết trắng Bắc Cương, Phó Đinh Lê bỗng vô cớ ước một điều, hy vọng tính năng tự động lưu trữ có thể vào khoảnh khắc này đặc biệt hữu dụng.
Tấm ảnh không biết có được lưu lại hay không, điện thoại hoàn toàn ngừng hoạt động, trong trời băng tuyết này trở thành một cục gạch nhét trong tay còn thấy lạnh.
Nhưng họ không lập tức theo đường quay về, mà lại ở trong khung cảnh tuyết bao la kéo dài, từ từ bước đi, không ai nói gì nữa về những chuyện không liên quan đến nơi này, chỉ là ăn ý cam nguyện bị tuyết địa vây quanh.
Bầu trời phủ một màu xanh lam nhàn nhạt, ánh sáng tinh khôi ấy rọi xuống khiến lớp tuyết trắng tinh cũng nhuốm chút sắc xanh mơ màng. Gió ào qua thân hình họ, thổi bay đi những hạt bụi trần, khiến những bộ xương vốn cứng cỏi hay mềm mại đều trở nên tinh khiết lạ thường.
Trong không gian mênh mông ấy, dưới vầng thái dương mới tinh, những vật dụng sinh hoạt vụn vặt đều bị gió cuốn thành hạt bụi, phiêu du theo làn gió bạc. Tất cả những thứ ấy, đối với họ lúc này, thật đáng gì.
Phó Đinh Lê không biết Khổng Lê Diên có đang nghĩ như mình không, hay nàng đang mải miết trên con đường vô định này, suy tư về nỗi lòng và những biến chuyển tâm tình của A Ương khi trở về cố hương.
Họ chỉ lặng lẽ sánh bước, vai kề vai hướng về phía trước. Thỉnh thoảng, vài lời hỏi han "có lạnh không" vang lên, đôi lúc là cử chỉ chỉnh lại chiếc mũ nỉ trên đầu, hay cái liếc mắt ngước nhìn những cánh chim thoáng qua trên cao.
Chỉ khi thực sự không thể tiến xa hơn nữa, họ mới bắt đầu quay gót, lần theo những dấu chân mình in hằn trên tuyết để tìm đường trở về.
Phó Đinh Lê nhìn hai hàng dấu chân song hành, trong lòng chợt dâng lên một nỗi trống trải khó tả, như thể một mảnh nào đó trong tim đã vụn vỡ.
Tựa như có một tiếng gào thét nhỏ nhoi đang cuồng loạn đập vào trái tim cô, khát khao cô gói hết gió tuyết nơi này mang về, nhưng làm thế nào cũng chẳng thể đong đầy.
Nơi đây giống như một thoáng đào nguyên tách biệt với thế giới phàm tục. Còn cô và nàng, tựa như hai lữ khách phong trần mệt mỏi, không phải vì đường xá bị phong tỏa mà mắc kẹt, mà là mang theo một trái tim khô héo, cằn cỗi đến đây để tìm lại nhựa sống cuồn cuộn, rồi từ đó hấp thụ thêm sức mạnh để tiếp tục bước đi.
Phó Đinh Lê giẫm lên lớp tuyết dày, bước theo sau Khổng Lê Diên, và thầm quyết tâm: trước khi rời Bắc Cương, nhất định phải trở lại nơi này một lần nữa.
Khi họ trở về nơi ở, trời đã chập choạng tối. Vốn dĩ đã dậy muộn, bữa trưa chẳng kịp ăn, trên đường chỉ tranh thủ nhấm nháp vài miếng bánh nướng Khổng Lê Diên nhét vào túi áo. Phó Đinh Lê vẫn không hiểu nàng làm thế nào mà có được chúng, và từ lúc nào.
Người dẫn đường đang ngồi xổm trước cửa nhà gỗ, khoác bộ áo choàng nhung của người Kazakh, từng hơi, từng hơi rít chậm điếu thuốc đặc quánh mùi khét. Thấy họ từ từ trở về, anh ta mới miễn cưỡng đứng dậy, lảo đảo bước tới:
"Hai cô đi đâu vậy, điện thoại của tôi hết pin nên không liên lạc được!"
Mùi thuốc lá này hắc hơn điếu thuốc mà Khổng Lê Diên hút rất nhiều. Phó Đinh Lê không một chút biểu cảm mà tránh xa một chút, sau đó cười cười, giải thích:
"Chúng tôi chỉ ra ngoài đi dạo một chút thôi. Tôi đã nhắn tin cho anh rồi, có lẽ anh chưa xem được."
Rồi cô chỉ chỉ mình và Khổng Lê Diên, nói thêm: "Đừng lo, chúng tôi đều là người lớn cả, làm sao mà lạc được."
Người dẫn đường nghe vậy, cũng không tiện nói gì thêm, chỉ dập tắt điếu thuốc, liếc Khổng Lê Diên một cái rồi thở dài:
"Dù sao cũng là đại minh tinh, trước đây còn bị sốt, tôi sợ lỡ có chuyện gì, đoàn phim lại tìm tôi gây phiền phức."
"Sẽ không đâu." Khổng Lê Diên tháo mũ trùm, giọng thản nhiên: "Nếu họ làm khó anh, cứ bảo họ gặp tôi."
Người dẫn đường bị chặn họng, hít một hơi sâu rồi bực bội nói:
"Lúc đó cô đã xảy ra chuyện rồi, tôi còn gặp được cô nữa đâu."
Khổng Lê Diên nghe vậy bật cười, hỏi lại: "Vậy tôi nên ký cho anh một bản cam kết chứ? Nói rõ mọi hành trình tại làng Hemu đều do tôi tự chịu trách nhiệm, không liên quan đến người dẫn đường?"
Nàng dường như có tâm trạng rất tốt, thậm chí còn buông lời đùa cợt với anh ta. Phó Đinh Lê cũng theo đó mà cười theo.
Người dẫn đường tròn mắt, đảo mắt nhìn qua lại giữa hai người, lẩm bẩm:
"Hai cô gái này, đi đâu về mà vui thế?"
Đúng lúc ấy, Amat từ trong nhà bước ra, mặc bộ áo choàng nhung tinh xảo hơn buổi sáng, đầu đội mũ nhung ấm áp, nụ cười hòa cùng những nếp nhăn thân thiện. Thấy họ đứng trước cửa, mắt bà sáng rỡ, líu lo nói vài câu.
Phó Đinh Lê gượng hiểu ý, thoáng chút kinh ngạc rồi nhoẻn miệng cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết. Khổng Lê Diên nhận ra sự thay đổi đột ngột ấy, quay sang nhìn cô, cũng cười, dùng ánh mắt hỏi cô có ý gì.
Người dẫn đường lúc này vừa vặn lên tiếng: "Amat nói, có một nhà dân địa phương mời bà ấy ăn tối, hỏi hai cô có muốn đi cùng bà ấy không."
Người mời là bạn thân của Amat, nghe nói nhà bà có hai cô gái người Hán tới, liền nhiệt tình mời cả hai cùng dùng bữa.
Phó Đinh Lê chợt hiểu thế nào là "xe đến trước núi ắt có đường". Nhưng đi dự tiệc thì không thể tay không. Cô lục vali tìm bộ quần áo sạch sẽ để thay, còn Khổng Lê Diên thì khoác lên mình bộ áo choàng nhung do Amat tìm cho.
Nền áo màu đen, viền và tay áo thêu hoa văn vàng rực rỡ, vừa ấm áp lại vừa tôn lên vòng eo thon. Đó là món quà Amat tự tay thêu cho con gái lớn trước khi cô về nhà chồng, nhưng con gái bà lấy chồng xa, chẳng mang theo. Giờ bộ áo choàng ấy khoác lên người Khổng Lê Diên, kết hợp với đôi bốt cao cổ, càng tôn thêm vẻ sắc sảo và quyến rũ, nét kiêu hãnh pha chút hoang dại.
Phó Đinh Lê ngắm nghía khuôn mặt nàng, suy nghĩ giây lát rồi tháo chiếc mũ nỉ của mình đội lên đầu nàng, làm dịu đi phần nào vẻ lộng lẫy ấy.
"Đẹp không?" Khổng Lê Diên hỏi.
"Đẹp, bộ này rất hợp với cô." Phó Đinh Lê gật đầu.
"Áo đẹp hay người đẹp?"
Câu hỏi quen thuộc ấy khiến Phó Đinh Lê bật cười, cô kiên nhẫn đáp: "Người đẹp nhất."
Nói xong, cô quay lưng tìm đồ, nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Khổng Lê Diên sau lưng. Rồi cô lấy chiếc khẩu trang mua từ siêu thị hôm qua, đưa cho nàng:
"Nếu bên đó đông người, cô cứ tìm góc nào đó ngồi rồi đeo khẩu trang vào."
"Còn cô?"
"Tôi thì ngồi phía trước ăn uống thả ga thôi."
Phó Đinh Lê đùa một câu, rồi lại tiếp tục lục trong vali, tìm kiếm thứ gì đó có thể mang đi làm quà.
"Cái này được không?"
Giọng Khổng Lê Diên vang lên từ phía sau, lười biếng. Phó Đinh Lê theo hướng tay nàng chỉ, giật mình khi thấy tượng thạch cao, thứ đã lộ rõ hình dáng đặc biệt. Tim cô loạn nhịp, vội giấu đi, nói như không:
"Cái này không được."
Khổng Lê Diên im lặng, ánh mắt như xuyên thấu. Một lúc sau, nàng mới thu tầm mắt lại, chỉ sang thứ khác: "Vậy cái này?"
Lần này là những miếng dán giữ nhiệt còn nguyên trong vali. Đêm qua không lạnh lắm nên Phó Đinh Lê chưa dùng. Mang chúng đi làm quà nghe thật kỳ lạ, nhưng Khổng Lê Diên lại cười:
"Cô nghĩ ở đây còn thứ gì khác có thể mang đi được không?"
Nói cũng phải.
Phó Đinh Lê đành phải tìm những miếng dán giữ nhiệt ra, may mắn là trước khi đến Lý Duy Lệ đã gói lại cho cô, không đến mức bung ra khó coi như vậy.
Trông cũng còn có vẻ tươm tất một chút.
Phó Đinh Lê đành chịu, may mà chúng đã được Lý Duy Lệ gói gém cẩn thận, trông cũng tươm tất. Cô lấy ra, định bước đi, nhưng thấy Khổng Lê Diên vẫn đứng đó, dường như đang suy nghĩ.
"Sao thế?" Cô hỏi.
Khổng Lê Diên như chợt tỉnh, đối diện ánh mắt cô, khẽ cười: "Hình như tôi chẳng có gì để tặng họ."
Phó Đinh Lê 'ồ' một tiếng, cười hả hê: "Lúc trước cô đổi đồ, sao không giữ lại một ít?"
Khổng Lê Diên nhìn cô chằm chằm, thở dài thật nhẹ, không nói gì. Nhưng Phó Đinh Lê có thể thấy, trong đôi mắt lộng lẫy ấy ánh lên nụ cười, không chút hối tiếc, như đang kể một câu chuyện nhẹ nhàng và cô đơn. Như muốn nói, nếu được chọn lại, nàng vẫn sẽ đổi chiếc khăn choàng lấy bình nước ấm cho cô.
Phó Đinh Lê thoáng nghĩ đến chiếc mũ nỉ, nhưng rồi gạt đi, nó đã được cả hai đội qua, không thích hợp để tặng nữa. Cô nhìn Khổng Lê Diên, thở dài, lắc lắc hộp miếng dán:
"Cái này tính là của cả hai chúng ta."
Nếu có mất mặt, cùng lắm thì cả hai cùng mất mặt thôi.