Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian
Chương 26: Tri Kỷ Thâm Tình
Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Đinh rất muốn quay lại tiệm hoa một chút, nhưng lại không dám nói ra với Đường Lâm Thâm, sợ mình lại gây thêm phiền phức cho anh. Anh Đường bận rộn như vậy mà vẫn tranh thủ thời gian đến trò chuyện với cậu. Lộ Đinh cảm thấy anh ấy rất mệt, mỗi lần nói chuyện, trông anh như thể có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.
Lộ Đinh hiểu chuyện nên không bao giờ đòi hỏi gì, chỉ nghĩ rằng như vậy sẽ không làm ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của anh.
Tối qua Đường Lâm Thâm về nhà lúc nửa đêm, rồi lại bị gọi đi xử lý ca cấp cứu lúc gần sáng. Trời vừa hửng, anh đã trở về, nằm vật xuống chợp mắt được hơn một tiếng rồi lại phải dậy đi làm.
Lộ Đinh mở to mắt nhìn anh trai làm việc liên tục, trong lòng không khỏi xót xa. Cậu hỏi: "Anh ơi, anh có mệt không?"
Đường Lâm Thâm ngủ không ngon, đầu đau như búa bổ. Một câu quan tâm của Lộ Đinh đều khiến anh như được gió xuân ve vuốt. Anh duỗi chân vươn vai, đi đến bên giường, cúi người xuống, cằm đặt hờ lên vai Lộ Đinh, nhẹ nhàng thở phào một hơi như trút được gánh nặng.
"Cũng ổn." Đường Lâm Thâm nói: "Không mệt, quen rồi."
Lộ Đinh không dễ bị lừa thế đâu: "Anh đang gạt em đấy à?"
"Hửm?"
Lộ Đinh thấy tai bị nhột thì né tránh, nhưng động tác rất nhẹ: "Mẹ ngày trước cũng bận tối mắt tối mũi, lúc nào cũng nói không mệt, sau đó thì đổ bệnh... Hai người giống hệt nhau."
"Ôi chà." Đường Lâm Thâm bật cười: "Giờ biết suy nghĩ rồi nhỉ, không dễ dỗ dành nữa rồi."
Lộ Đinh nghịch nghịch góc chăn, muốn quan tâm anh trai nhưng lại không biết nói sao cho phải: "Anh ơi, anh nghỉ ngơi một lát đi."
Đường Lâm Thâm cúi đầu xuống, cằm đè hẳn lên vai Lộ Đinh, khiến cậu nghiêng hẳn người sang một bên.
Giọng anh khàn khàn vọng ra từ nơi gò má vùi vào cổ áo: "Không nghỉ được đâu, Nai nhỏ à. Có người đang chờ ăn cơm, có người chờ được cứu mạng. Anh mà không đi làm đúng giờ là bị trừ lương đấy."
Lộ Đinh không quen bị người khác thân thiết bất chợt như vậy, nửa người bên trái như tê rần, nhưng cũng không đẩy Đường Lâm Thâm ra. Cậu nghĩ ngợi giây lát, rồi nghiêm túc nói: "Anh đúng là vĩ đại."
Đường Lâm Thâm: "..."
Tất cả những suy nghĩ mờ ám trong đầu phút chốc đã bị sự thuần khiết này xua tan.
Dù có mặt dày đến mấy, Đường Lâm Thâm cũng ngại mà không dám tiếp tục 'mặt dày'.
"Chiều nay anh được nghỉ, không phải đi làm." Anh nhìn Lộ Đinh, cười cười: "Ngủ cùng em một giấc."
Lộ Đinh đồng ý, cậu hỏi anh có thể nghỉ bao lâu.
Đường Lâm Thâm bảo là hai ngày, anh sẽ ngủ liền hai ngày, không đi đâu cả.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Lộ Đinh tiếp tục đọc sách giết thời gian, bỗng cảm thấy có một luồng khí mát lạnh mang theo hơi mưa len vào phòng. Cậu ngẩng đầu nhìn ra, thấy cửa sổ bên ngoài được mở hé một chút.
Là Đường Lâm Thâm cố ý mở để thông gió.
Lộ Đinh cảm thấy dễ chịu, như một đóa hoa khẽ lay trong gió xuân, mang theo hương thơm dịu dàng, trong lòng cậu cũng nhẹ nhàng nhớ đến một người. Ánh mắt Lộ Đinh lướt theo làn gió, dừng lại nơi cuốn sách đặt trên bệ cửa sổ, đó là cuốn sách y học Đường Lâm Thâm thường đọc lúc rảnh, nó rất dày, vài trang có nếp gấp, hẳn là để đánh dấu chỗ đang đọc.
Trang sách bị gió thổi tung, Lộ Đinh hơi lo nhưng không nhúc nhích được, chỉ có thể sốt ruột nhìn theo.
Một lát sau, y tá trưởng vào phòng truyền nước cho Lộ Đinh, tiện tay đóng cửa sổ lại. Chị vừa lẩm bẩm vừa làm, dặn Đường Lâm Thâm đừng để gió lùa vào nữa, dễ bị cảm lạnh. Lộ Đinh hơi bối rối, cậu cười bảo mình không thấy lạnh.
Y tá trưởng không nói gì thêm, chị cúi đầu thấy cuốn sách y học trên bệ thì tiện miệng hỏi: "Quyển này là của bác sĩ Đường à?"
Lộ Đinh né tránh ánh mắt chị, cậu gật đầu, mặt đỏ ửng.
Y tá trưởng cười tủm tỉm, gập sách lại rồi đặt ngay ngắn: "Xem ra bác sĩ Đường thật sự định 'an cư' ở đây rồi."
"Anh ấy bận lắm." Lộ Đinh hơi áy náy: "Anh... anh ấy rất mệt."
Y tá trưởng ngạc nhiên: "Mệt à? Chị thấy đâu có, trông anh ấy cứ như đang tận hưởng vậy."
Lộ Đinh: "..."
Thật ra chị đã muốn hỏi từ lâu nhưng không tiện. Bây giờ nhân lúc Đường Lâm Thâm không có mặt, chị tò mò không chịu nổi, quyết tâm "hóng chuyện" một phen: "Tiểu Đinh à, em với bác sĩ Đường quen nhau thế nào vậy? Em thật sự là em trai cậu ấy sao?"
Lộ Đinh không biết giấu giếm, ai hỏi gì cậu cũng trả lời thật, vì trong mắt cậu, ai cũng là người tốt cả.
Quen thế nào à? Thật sự khó nói, với Lộ Đinh mà nói thì chuyện đó quá phức tạp, cậu cũng chẳng biết diễn tả thế nào.
Cậu nghĩ một lúc rồi cất lời: "Em... em với mẹ từng mở tiệm hoa ngay trước cổng bệnh viện."
"Bác sĩ Đường cũng mua hoa à? Anh ấy có sở thích đó sao?" Y tá trưởng ngạc nhiên.
Lộ Đinh gật đầu, lại lắc đầu.
Y tá trưởng nghe đến đây liền hiểu ra: "Vậy mấy bông hoa đặt trên bàn làm việc của bác sĩ Đường là em mang tới đúng không?"
Có một tia sáng xuyên qua khe cửa, rọi lên má Lộ Đinh, những sợi lông tơ nhỏ mịn cũng hiện rõ.
"Dạ." Lộ Đinh đáp.
Y tá trưởng cười cười không nói gì: "Thảo nào anh ấy quý đến thế, bản thân thì hay quên uống nước, nhưng chưa bao giờ quên tưới hoa cả."
Lộ Đinh khẽ nhíu mày nói: "Hoa tươi không sống được lâu đâu."
"Ừ, sắp tàn hết rồi." Y tá trưởng cười: "Nhưng tấm lòng của bác sĩ Đường thì vẫn vẹn nguyên. Đáng quý lắm, vừa chuyên tâm, lại biết chăm sóc, còn độc thân, đúng là người đàn ông tốt. Chị giới thiệu mấy cô cho anh ấy, mà anh ấy không chịu."
Lộ Đinh không hiểu rõ thế nào mới là "người đàn ông tốt", cũng chẳng hiểu ẩn ý trong lời nói của y tá trưởng, cậu chỉ cúi đầu, không biết phải trả lời sao.
Y tá trưởng biết mình đã hóng chuyện đủ rồi, trong lòng vẫn nhớ lời dặn dò của bác sĩ Đường, nên kịp thời dừng lại.
"Tiểu Đinh, chị đi làm đây, có gì cứ ấn chuông gọi chị nha."
Lộ Đinh gật đầu, nhỏ nhẹ nói cảm ơn chị.
Miệng ngọt, dễ khiến người ta mềm lòng, ai cũng quý mến.
Lộ Đinh nghe hết lời y tá trưởng nói, nhưng lại hiểu sai trọng tâm mà chị muốn truyền đạt. Trong đầu cậu chỉ nghĩ, mấy bông hoa cậu tặng anh giờ đã sắp héo hết rồi.
Tàn úa, chẳng còn sức sống. Thật đáng tiếc.
Lộ Đinh tiện tay lật dở cuốn sách. Trong truyện, hoàng tử bé đã đi qua biết bao hành trình kỳ ảo, nhưng cậu lại chẳng đọc vào chữ nào, lòng tràn ngập những suy nghĩ miên man. Khi đang thất thần, bỗng có vật gì đó từ trang sách rơi ra.
Là chiếc lá phong mà Đường Lâm Thâm nhặt được đêm đó.
Vì vậy, những ý nghĩ trong lòng Lộ Đinh dần tụ lại thành hình. Cậu cẩn thận nhặt chiếc lá phong đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía, khi một tấm lòng được mài giũa tỉ mỉ, nó có thể vượt qua sự bào mòn của thời gian để trở thành vĩnh hằng.
Trong tim Lộ Đinh như có một đốm lửa nhỏ chợt bùng lên, càng lúc càng cháy mạnh mẽ. Cậu cứ mãi nghĩ về những điều tốt đẹp Đường Lâm Thâm đã làm cho mình, rồi lại mong có thể đền đáp những điều mình có cho anh.
Chỉ cần được thấy anh trai nở nụ cười, Lộ Đinh cũng cảm thấy vui lây.
Thế là Lộ Đinh có một bí mật. Một bí mật đang dần ấp ủ thành một món quà bất ngờ. Giờ thì cậu sẽ cất kỹ, đợi dịp thích hợp mới trao tặng cho Đường Lâm Thâm.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Vừa vào phòng, Đường Lâm Thâm đã cảm nhận được một thứ niềm vui khó tả. Anh lơ đãng mất một nhịp, rồi buột miệng hỏi: "Sao thế?"
Rõ ràng là Lộ Đinh hoảng hốt, cậu luống cuống lấy gối đè lên, hình như có gì đó đang được giấu kỹ ở dưới.
"Không... không có gì đâu."
Đường Lâm Thâm nhướng mày, chỉ cười mà không hỏi thêm. Anh đẩy chiếc giường nhỏ lại sát giường bệnh của Lộ Đinh, nhắm mắt nằm xuống: "Nai nhỏ, anh ngủ một lát."
Lộ Đinh dừng tay xoay tay cầm hộp nhạc, âm thanh cũng vì thế mà đột ngột ngừng lại: "Dạ."
"Xoay tiếp đi." Đường Lâm Thâm nói.
Khóe môi Lộ Đinh cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ: "Anh ơi, có ồn không? Anh đang ngủ mà."
"Không ồn." Giọng Đường Lâm Thâm kéo dài, dường như anh đang rất buồn ngủ: "Nghe thấy tiếng này anh sẽ yên tâm hơn."
"Dạ."
Lộ Đinh bắt đầu quay tay cầm hộp nhạc, cậu quay rất chậm, theo nhịp thở của Đường Lâm Thâm. Âm thanh phát ra hơi lệch tông, chẳng tạo nên giai điệu gì cả, có phần cố tình khiến người ta tỉnh táo.
"Nai nhỏ." Đường Lâm Thâm vừa dở khóc dở cười vừa nói: "Nghe vậy sao anh ngủ được."
Lộ Đinh ngơ người ra: "Ơ?"
"Đừng vòng vo nữa."
Lộ Đinh không hiểu. Vòng vo? Vòng vo cái gì? Phải nói thẳng ra à? Cậu đặt hộp nhạc lên đầu giường, rồi nghiêng người qua trái, cố gắng chừa ra khoảng trống bên phải. Giường kêu "cót két", âm thanh phát ra không hề nhỏ.
Đường Lâm Thâm chống đầu dậy, hỏi: "Em làm gì vậy?"
Lộ Đinh thật thà nói: "Anh ơi, anh ngủ không được à? Lên đây ngủ chung với em không?"
Đường Lâm Thâm: "..."
Tay phải Lộ Đinh còn bó bột, cậu vụng về đưa tay chỉ về phía khoảng trống: "Nằm được mà."
"Đừng cử động lung tung." Đường Lâm Thâm nâng tay Lộ Đinh lên, miệng thì bảo sợ cậu làm lệch thạch cao, nhưng động tác lại cực kỳ tự nhiên mà leo hẳn lên giường bệnh. Rồi anh vung cổ chân nhẹ một cái, hai người đã nằm chung dưới một tấm chăn.
Với thân hình hơn mét tám, nằm co ro trên chiếc giường đơn, lại còn phải giữ tư thế cứng nhắc để tránh chạm vào vết thương của Lộ Đinh, lâu dần thì sẽ mỏi nhừ người. Nhưng Đường Lâm Thâm lại thấy thoải mái vô cùng, thậm chí còn không nỡ rời đi.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở đều đều.
Lộ Đinh nằm cũng thấy mệt, vì trước giờ cậu chưa từng ngủ chung giường với ai, nên có hơi không quen, đến mức cổ cũng căng tới mức đau nhức.
Thật ra Đường Lâm Thâm chẳng hề ngủ, anh không giả vờ nổi nữa, liền thở dài nói: "Nai nhỏ."
Lộ Đinh giật nảy mình, suýt nữa làm gãy cả cổ: "A!"
"Đừng căng thẳng thế."
Giọng Lộ Đinh nghèn nghẹn như sắp khóc: "Anh, em... em không căng thẳng."
Đường Lâm Thâm im một lát, lại hỏi: "Vậy run cái gì?"
Lộ Đinh đáp: "Cổ em đau."
Cậu thành thật như vậy khiến Đường Lâm Thâm dần nắm thóp được cậu.
"Anh xoa cho em nhé?"
Lộ Đinh không từ chối, cậu nói "Vâng", rồi dịch đầu sang phía anh.
Bàn tay Đường Lâm Thâm luồn vào giữa cổ Lộ Đinh và gối, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết trên làn da sau gáy cậu, anh dùng lực rất vừa phải: "Còn đau không?"
Lộ Đinh đáp: "Tê tê."
Đường Lâm Thâm tiếp tục xoa bóp. Anh cố giữ cho lòng mình tĩnh lặng, nhưng làn da nóng hổi, mềm mại sau gáy Lộ Đinh như một đốm lửa, có thể đốt sôi mặt nước tĩnh lặng của anh.
Lộ Đinh được xoa đến thoải mái, cậu rên lên một tiếng, đuôi mắt lơ đãng cong cong, toát lên vẻ hài lòng không chút che giấu.
Đường Lâm Thâm thích kiểu cảm xúc thuần túy thế này, như một nguồn động lực thôi thúc anh tiến tới.
"Anh ơi." Lộ Đinh lơ mơ, mắt díp cả lại: "Anh còn muốn ngủ nữa không? Tối rồi..."
Đường Lâm Thâm không rút tay lại mà cứ để đó, như một cái gối thông minh ấm áp, vừa mềm mại vừa dịu dàng.
"Tối nay em muốn ăn gì?" Đường Lâm Thâm hỏi ngược lại.
"Bánh kem."
"Sao cứ muốn ăn bánh kem mãi thế?"
Lộ Đinh dụi đầu vào lòng bàn tay anh, giọng nũng nịu: "Anh ơi~~
Chỉ một tiếng gọi thôi cũng đủ làm trái tim Đường Lâm Thâm mềm nhũn.
"Nai nhỏ." Đường Lâm Thâm đành đầu hàng: "Mai anh dẫn em ra ngoài."
Lộ Đinh cố gắng mở mắt: "Ra ngoài làm gì ạ?"
"Mua bánh kem."
Lộ Đinh cười hí hửng: "Lại trốn viện nữa sao anh? Y tá trưởng lại mắng anh cho mà xem."
"Anh xin phép rồi."
Lộ Đinh bắt đầu mong đợi: "Dạ, được ạ."
Đường Lâm Thâm tiếp lời: "Tiện thể đến tiệm hoa xem sao."
Mấy việc dang dở cũng phải dọn dẹp cho xong, không thể cứ chờ tiền bồi thường về rồi mới lo. Mất mát đâu chỉ là tiền thuê mặt bằng, mà còn là lượng khách quen tích lũy bấy lâu.
Đường Lâm Thâm biết Lộ Đinh cả ngày hôm nay vẫn muốn nhắc đến chuyện này, nhưng lại không dám nói, nên anh liền thay cậu quyết định luôn.
Mũi Lộ Đinh cay xè, mắt cũng rưng rưng, cố gắng không để nước mắt trào ra, chỉ nhẹ nhàng dụi dụi tay vào tay anh rồi đáp khẽ một tiếng: "Vâng".