Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian
Chương 35: Nụ hôn chúc ngủ ngon
Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng ngủ mà Đường Lâm Thâm sắp xếp cho Lộ Đinh nằm cạnh phòng ngủ chính, hướng Nam, đón nắng trong thời gian khá dài. Vừa bước vào, cậu đã ngửi thấy mùi thơm mát như nắng phơi.
Lộ Đinh rất thích mùi hương này.
Bộ chăn ga gối đệm đã được thay mới tinh. Đường Lâm Thâm còn đặc biệt gọi dịch vụ dọn dẹp đến làm sạch sẽ từ trong ra ngoài căn phòng.
Anh đã sớm dự liệu được kết quả này, và cũng đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng.
"Ngủ thôi." Đường Lâm Thâm bế xốc Lộ Đinh lên, nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường.
Chiếc giường rất mềm và ấm áp. Lộ Đinh cựa quậy một chút, không cẩn thận chạm vào vết thương ở chân: "Á... đau quá."
"Đừng cựa quậy lung tung." Đường Lâm Thâm hạ giọng, anh nghiêng mặt, chóp mũi chạm nhẹ vào tai Lộ Đinh: "Không nỡ để tôi đi rồi à?"
Bị anh cọ vào tai như vậy, Lộ Đinh không khỏi ngứa ngáy, cậu rụt người lại: "Anh ơi, chiếc giường này êm thật."
Đường Lâm Thâm đã nhịn cả một đêm, giờ mới nửa đùa nửa thật, đầy ẩn ý nói ra suy nghĩ trong lòng: "Giường của tôi còn êm hơn, muốn thử không?"
Lộ Đinh buông tay khỏi cổ anh, chui tọt vào trong chăn, cậu hừ một tiếng, không nói lời nào.
"Nai nhỏ." Đường Lâm Thâm đứng thẳng dậy, liếc nhìn cậu: "Vậy tôi đi nhé?"
Lộ Đinh trùm chăn, khẽ gật đầu.
Đường Lâm Thâm xoay người bước đi, nhưng không đi xa. Anh dừng lại ở cửa, tựa vào khung cửa, kiên nhẫn chờ đợi.
Không nghe thấy tiếng động gì nữa, Lộ Đinh lén lút thò nửa cái đầu ra.
Hai người nhìn nhau, bốn mắt chạm nhau. Ánh mắt Đường Lâm Thâm tràn đầy vẻ vui vẻ.
"Nai nhỏ, em đang trốn tôi đấy à?"
Má Lộ Đinh ửng đỏ: "Không... không có."
Đường Lâm Thâm đứng im, anh nhướng mày hỏi tiếp: "Thế sao chưa ngủ?"
"Anh ơi." Lộ Đinh mím môi, trông vô cùng tội nghiệp: "Em muốn gội đầu."
Lộ Đinh nằm viện hơn một tháng, không được tắm rửa đàng hoàng, càng không được gội đầu. Giống như đang ở cữ vậy, không được ra gió, không được đụng nước, cực kỳ khó chịu, nhưng cậu lại ngại không dám nói ra.
Giờ thì không nhịn nổi nữa, đành làm nũng với Đường Lâm Thâm.
Đường Lâm Thâm như lạc vào mê hồn trận trong tiếng gọi "anh ơi" của Lộ Đinh, cổ họng anh khẽ động đậy, sau đó ung dung bước lại gần.
"Được." Đường Lâm Thâm lại bế Lộ Đinh lên, như ban nãy: "Tôi đưa em đi gội đầu."
Phòng ngủ phụ không có phòng tắm riêng, nên anh đưa cậu vào phòng ngủ chính. Cửa phòng vừa đóng lại, cả thế giới bên ngoài như bị ngăn cách.
Tiếng máy sưởi trong phòng tắm khẽ vang lên, khiến Lộ Đinh đang căng thẳng cũng dần thả lỏng.
Đường Lâm Thâm thay bộ đồ ngủ cho cậu, bộ đồ ngủ này có hơi rộng. Anh chữa thẹn: "Lúc đi siêu thị quên mua đồ ngủ, em tạm mặc đồ của tôi nhé."
Thật ra không hề "tạm bợ" chút nào, áo rộng thùng thình, mặc lên người mang đến cảm giác lạnh lẽo.
Lộ Đinh lại muốn gọi "anh ơi" nữa. Đường Lâm Thâm sợ mình không chịu nổi, bèn nhanh tay khẽ bóp gáy cậu: "Cúi đầu xuống một chút."
Lộ Đinh ngoan ngoãn nghe lời, "dạ" một tiếng.
Nước bắt đầu chảy xuống, hơi nước mù mịt bao trùm khắp căn phòng. Đường Lâm Thâm hỏi: "Nai nhỏ, nước nóng không?"
"Không nóng, rất dễ chịu."
Ngón tay Đường Lâm Thâm thon dài, lực đạo vừa phải. Cậu ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ của dầu gội, dễ chịu đến mức cậu suýt ngủ thiếp đi.
"Nai nhỏ." Đường Lâm Thâm dịu dàng gọi cậu tỉnh lại: "Đừng ngủ, kẻo cảm lạnh."
Lộ Đinh mơ màng ngồi thẳng người dậy, để mặc anh dùng khăn lau khô tóc cho mình. Lau đến cuối, cậu lảo đảo tựa vào ngực Đường Lâm Thâm, còn vô thức cọ cọ vào người anh.
Những động tác này khiến Đường Lâm Thâm không khỏi bứt rứt, khó chịu.
"Anh ơi." Giọng Lộ Đinh khàn đi: "Người anh cũng có mùi này."
Đường Lâm Thâm cảm thấy khô cổ, giọng nói khàn đặc: "Mùi gì cơ?"
"Mùi dầu gội..."
"Ừ." Đường Lâm Thâm hít sâu một hơi, như đang nuốt lửa: "Hai đứa mình dùng chung loại đấy."
Lộ Đinh bật cười, không nói gì, hình như cậu sắp ngủ gật lần nữa.
Đường Lâm Thâm bế cậu ra khỏi phòng tắm, anh ngồi tựa lưng vào thành giường, để cậu nằm nghiêng trong lòng mình.
Khoảng cách giữa cả hai quá gần, nhưng Lộ Đinh lại chẳng hề thấy bài xích.
Đường Lâm Thâm với lấy máy sấy tóc, sấy khô tóc cho cậu. Hơi thở Lộ Đinh đều đặn, hình như cậu đã ngủ say.
Đường Lâm Thâm cảm thấy mình cứ như đang độc thoại: "Về sau không được gội đầu vào buổi tối nữa, tôi chiều em quá rồi."
Đúng là chiều cậu thật.
Dù không nỡ, nhưng Đường Lâm Thâm vẫn không vượt quá giới hạn. Anh bế cậu trở lại phòng ngủ phụ, cẩn thận đặt cậu xuống giường, anh điều chỉnh lại tư thế ngủ, chỉnh lại vị trí gối đầu. Vén lên thì thấy đồng xu được Lộ Đinh cất dưới gối.
Ánh đèn đầu giường vàng dịu tạo nên bầu không khí ấm cúng. Hộp nhạc hình nai đặt ở đầu giường. Đêm tối yên tĩnh, nhưng Đường Lâm Thâm lại chẳng yên lòng. Anh đưa tay vặn hộp nhạc, đầu ngón tay khẽ run run.
Lộ Đinh trong mơ nghe thấy tiếng nhạc du dương, đuôi mắt cong cong, hàng mi như muốn múa theo giai điệu ấy.
Đường Lâm Thâm: "..."
Anh không thể làm thánh nhân, cũng không thể làm người tốt được nữa.
Anh cúi người xuống giữa giường, che khuất ánh đèn đầu giường. Lộ Đinh lúc này giống như nằm gọn trong vòng tay anh, khiến anh chỉ muốn nuốt trọn vào tim.
Nhưng con mồi quá thuần khiết, mà kẻ khởi đầu lại chẳng thể làm gì.
Trong miệng Đường Lâm Thâm toàn mùi máu, anh cố gắng kiềm chế. Trong lòng đầy những ý nghĩ đen tối, nhưng hành động lại ngây thơ đến nỗi chính anh cũng bất ngờ.
Thế nên đến cuối cùng, Đường Lâm Thâm chỉ hôn nhẹ một cái lên đuôi mắt của Lộ Đinh.
"Chúc em ngủ ngon."
Là bí mật chỉ riêng anh biết.
Đêm đó, Lộ Đinh ngủ rất ngon. Cậu không cần quá trình làm quen mà tự nhiên có cảm giác an toàn trong ngôi nhà của Đường Lâm Thâm.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Hôm sau, cả hai không đi đâu cả, chỉ ở nhà suốt cả ngày. Chiếc ghế lười đã được giao đến, Đường Lâm Thâm đặt nó cạnh cửa sổ lớn sát đất, đối diện màn chiếu. Lộ Đinh rất thích vị trí này, bên tay phải có bàn trà nhỏ, trên đó để ly nước, đồ ăn vặt cùng một chậu xương rồng nhỏ.
Đường Lâm Thâm ở trong phòng làm việc đọc sách, tay cầm bookmark mà Lộ Đinh tặng. Còn Lộ Đinh thì nằm cuộn tròn trong ghế lười xem phim. Lúc giữa trưa, Đường Lâm Thâm ra ngoài phòng khách một chút, phát hiện phim SpongeBob đã bị đổi thành Shin - Cậu bé bút chì.
Đúng là khẩu vị đa dạng thật.
Vậy là suốt một ngày trôi qua, hai người chẳng ai làm phiền ai cả, nhưng trong lòng luôn nhớ đến nhau, khiến cách họ ở bên nhau càng thêm thân thiết và gắn bó.
Trời lại tối. Lộ Đinh muốn nấu cơm, thế là cậu gọi Đường Lâm Thâm: "Anh ơi, ăn cơm nào. Anh muốn ăn gì?"
Đường Lâm Thâm đi ra khỏi phòng làm việc, anh ngửa cổ vặn nhẹ để đỡ mỏi, rồi đưa cho Lộ Đinh một lọ thuốc nhỏ mắt: "Xem cả ngày rồi, nhỏ mắt cho đỡ khô."
"Dạ." Lộ Đinh cười đáp, rồi lại hỏi: "Anh ơi, anh muốn ăn gì ạ?"
Đường Lâm Thâm nghĩ một lát rồi mở tủ lạnh: "Ăn đơn giản thôi. Ăn xong ngủ sớm, sáng mai phải ra ngoài."
Lộ Đinh nhỏ thuốc không khéo nên bị chảy ra ngoài hết, cậu thấy khó chịu nên định lấy tay lau đi, nhưng bị Đường Lâm Thâm ngăn lại: "Để tôi."
Lộ Đinh cười khúc khích: "Anh ơi, mai mình đi đâu thế?"
"Tiệm hoa."
Lộ Đinh sững người: "Tiệm hoa sửa xong rồi á?"
"Xong rồi." Đường Lâm Thâm nói: "Hôm qua thợ phụ đã rút khỏi công trình rồi, mai mình qua đó đến nghiệm thu một chút."
Lộ Đinh bắt đầu thấy mong chờ.
Đường Lâm Thâm cũng âm thầm thay đổi thói quen buổi tối của Lộ Đinh, từ nước cam đổi thành sữa nóng, tốt cho dạ dày, cũng dễ ngủ hơn. Cam thì để dành ban ngày uống, không ảnh hưởng đến việc bổ sung vitamin C. Sau đó, anh lại trò chuyện với cậu một lúc. Chờ đến khi Lộ Đinh ngủ say, anh mới trở về phòng làm việc.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Đường Lâm Thâm gọi điện cho Trương Ánh Thủy.
"Alo." Trương Ánh Thủy tưởng như mọi khi: "Ra ngoài nhậu không?"
"Không đi, bận rồi."
Trương Ánh Thủy đầu óc không trong sáng chút nào, lập tức hiểu ra: "Cậu giấu người ở nhà đúng không?"
Đường Lâm Thâm thẳng thắn thừa nhận, nói là đúng.
Trương Ánh Thủy hỏi: "Là 'hoa đồng' hôm nọ hả?"
Đường Lâm Thâm cạn lời: "Em ấy có tên đàng hoàng."
"Thế mà chưa chịu giới thiệu với tôi lần nào!"
Đường Lâm Thâm không buồn đôi co mấy chuyện vớ vẩn, anh chỉ nói: "Mai cậu rảnh lúc nào? Cùng đến tiệm hoa một chuyến đi, tôi gửi địa chỉ cho."
Bên Trương Ánh Thủy khá yên tĩnh, nghe không giống đang chơi bời chút nào. Anh ấy không trả lời ngay mà quay sang nói mấy câu với ai đó. Đường Lâm Thâm nghe ra được, người đó là Từ Tiếu Tiếu.
"7 giờ."
Đường Lâm Thâm nhướng mày: "Sớm vậy? Cậu dậy nổi không?"
Trương Ánh Thủy nói: "Không còn cách nào khác, 8 giờ tôi phải đi làm! Ra khỏi nhà muộn là tắc đường, sẽ không kịp chấm công đâu."
Đường Lâm Thâm: "... Cậu bịa tiếp đi."
"Ha ha." Trương Ánh Thủy cười nham nhở: "Mai Tiếu Tiếu đi spa chăm sóc da mặt sớm, tôi tiện đường nên đi cùng."
Đường Lâm Thâm nghĩ một lát rồi gật đầu: "Thế thì mai gặp."
"Khoan đã, đừng cúp vội." Trương Ánh Thủy lại hỏi thêm: "Đường này, mai cậu đi một mình à?"
"Không." Đường Lâm Thâm nói: "Tôi đi với em ấy."
Trương Ánh Thủy tỏ ra rất tò mò về "em ấy" mà Đường Lâm Thâm nhắc tới. Không đợi anh ấy hỏi tiếp, Đường Lâm Thâm đã chủ động nói rõ tình hình.
Tình trạng của Lộ Đinh khá đặc biệt. Tuy cuộc sống của cậu hiện tại đang tiến triển theo hướng tích cực và ổn định, nhưng những yếu tố khách quan vẫn luôn tồn tại. Hội chứng tự kỷ là một phần không thể né tránh của cậu, mà Đường Lâm Thâm cũng không có ý định giấu ai chuyện này.
Trương Ánh Thủy nghe Đường Lâm Thâm kể lại đầu đuôi câu chuyện, nghe xong anh ấy ngẩn cả người.
"Trời ơi..."
Đường Lâm Thâm im lặng chờ anh ấy nói tiếp.
...Nhưng chẳng có câu nào cả.
Trương Ánh Thủy chưa từng tiếp xúc với người hay sự việc liên quan đến vấn đề này, mấy năm gần đây có đến bệnh viện thì cũng chỉ là khám cảm cúm thông thường, nên hoàn toàn không có khái niệm gì về chuyện này.
"Tự kỷ á?" Trương Ánh Thủy hỏi: "Thế cậu ấy ra sao? Tôi có cần tra tài liệu xuyên đêm không? Có điều gì cần chú ý không?"
Đường Lâm Thâm nói: "Không có gì đặc biệt cả."
"Ồ, vậy được." Trương Ánh Thủy thật ra cũng rất thoải mái, không đến mức hoảng loạn: "Vậy để mai tính tiếp."
Đường Lâm Thâm cúp máy, xoa xoa sống mũi. Đọc sách lâu quá nên thấy mệt mỏi, anh bèn đứng dậy về phòng mình nghỉ ngơi. Lúc đi ngang qua phòng ngủ phụ, anh thấy Lộ Đinh ngủ rất say, đến tư thế cũng không hề thay đổi. Đèn đầu giường vẫn sáng suốt cả đêm, đó là một trong những thói quen của Lộ Đinh.
Đường Lâm Thâm dừng bước một lát, trong lòng chợt thấy băn khoăn —
Chuyện sang nhượng tiệm hoa anh chỉ mới bàn bạc với Lộ Nhã Phân, chưa từng nói cho Lộ Đinh biết. Ngày mai gặp Trương Ánh Thủy là sẽ lộ ra thôi, không biết phản ứng của Lộ Đinh sẽ thế nào.
Đường Lâm Thâm có chút lo lắng, không nhịn được mà chọn một chai rượu trên tủ, rót một ly nhỏ ra uống, đầu óc lại trở nên tỉnh táo hơn.
Có lẽ... cũng chưa chắc đã là chuyện xấu. Anh nghĩ, thời gian qua khả năng thích ứng của Lộ Đinh đã tiến bộ rất nhiều, cậu đã tiếp xúc với rất nhiều điều mới mẻ, bao gồm cả con người lẫn sự vật, đối với việc giao tiếp xã hội mà nói thì cũng không phải là tệ.
Nếu quá cẩn trọng, dè dặt, ngược lại có khi lại phản tác dụng. Đường Lâm Thâm đặt ly rượu xuống, cuối cùng anh đưa ra quyết định, ngày mai chờ Lộ Đinh dậy, anh sẽ nói trước chuyện này với cậu, để cậu có sự chuẩn bị tâm lý.
Tránh để niềm vui bất ngờ biến thành sự hoảng sợ.