Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian
Chương 38: Em có sợ không?
Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay Đường Lâm Thâm có hai ca phẫu thuật liên tiếp, điện thoại để trong văn phòng sạc pin, không có thời gian xem. Đến khi làm xong việc quay lại thì vừa đúng lúc tan ca. Anh định đón Lộ Đinh về nhà, vừa cầm điện thoại lên đã thấy một tin nhắn trong nhóm chat do Từ Tiếu Tiếu gửi:
[Em ấy không biết là anh cong hả?! @Đường Lâm Thâm]
Mí mắt phải của Đường Lâm Thâm đã giật liên tục cả ngày, giờ đây cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân. Anh nhìn chằm chằm vào tin nhắn sau đó mới nhắn lại: [Cô nói gì với em ấy rồi?]
Từ Tiếu Tiếu: [Tôi lỡ vạch trần bí mật của anh ra rồi.]
Đường Lâm Thâm: [
...
]
Từ Tiếu Tiếu chân thành xin lỗi, nhắn: [Tôi xin lỗi mà.]
Trương Ánh Thủy thì trêu: [Cậu tưởng giấu nổi à?]
Nhóm này do Từ Tiếu Tiếu lập tối hôm qua. Cô không quen nói chuyện riêng với Đường Lâm Thâm, lại sợ không chăm sóc nổi "bé con" của anh ấy, nên dứt khoát thêm tất cả vào nhóm.
Đường Lâm Thâm vốn là người quyết đoán, làm việc dứt khoát. Anh liền thêm Lộ Đinh vào nhóm chat.
Lộ Đinh: [Anh ơi.]
Đường Lâm Thâm: [Tan làm chưa? Tôi đến đón em về nhà.]
Lộ Đinh không trả lời ngay, có lẽ đang đi hỏi ý kiến Từ Tiếu Tiếu, giờ cô là bà chủ của Hoa Triều mà.
Một lúc sau, cậu gửi một tin nhắn thoại: "Anh ơi, em xong rồi, có thể tan làm."
Từ Tiếu Tiếu: "Trời ơi làm chị hết hồn!"
Bởi vậy Đường Lâm Thâm vẫn nói Từ Tiếu Tiếu và Trương Ánh Thủy đúng là cặp đôi trời sinh, kẻ tám lạng người nửa cân, đều thiếu đòn như nhau.
Anh thu xếp xong xuôi rồi đến tiệm, lúc ấy chỉ có mình Lộ Đinh ở đó. Không gặp một ngày mà thấy như cách xa ba thu, anh nhớ cậu da diết, nên chuyện bị "lộ giới tính" gì đó anh hoàn toàn không bận tâm. Anh khẽ ôm lấy Lộ Đinh, hỏi: "Hôm nay thế nào?"
Lộ Đinh cười đáp: "Rất tốt ạ, em nói chuyện với chị Tiếu Tiếu."
Đường Lâm Thâm điềm nhiên hỏi tiếp: "Thế Tiếu Tiếu đâu rồi?"
"Về rồi, ông chủ Trương tới đón chị ấy. Họ đã mang hết hoa hồng về rồi."
Đường Lâm Thâm giả vờ tiếc nuối: "Thế hôm nay không có hoa tặng tôi hả?"
Lộ Đinh mím môi, đầu lưỡi liếm môi dưới: "Anh ơi, hôm qua em đã tặng hoa hồng rồi mà."
Nhưng Đường Lâm Thâm vẫn muốn thêm nữa.
Anh không nói thẳng, chỉ khẽ gợi ý: "Nai nhỏ, đưa tay ra."
Lộ Đinh ngoan ngoãn đưa tay ra.
Đường Lâm Thâm lấy từ trong túi ra một đồng xu, đặt nhẹ vào lòng bàn tay Lộ Đinh, như thể đó là một nghi thức mặc định giữa hai người.
Phải có quà đáp lễ. Lộ Đinh nghĩ vậy, mãi một lúc sau cậu mới sực tỉnh, cậu nở nụ cười ngọt ngào: "Anh chờ em chút."
Đường Lâm Thâm gật đầu, đứng yên một chỗ nhìn cậu vào phòng, cậu quay lại rất nhanh, trên đùi có đặt một món đồ nhỏ.
"Anh ơi." Lộ Đinh cúi đầu cười: "Cái này tặng anh."
Đường Lâm Thâm không nhận ngay, anh cúi xuống nhìn kỹ: "Là ghim cài áo sao?"
"Vừa làm xong hôm nay, còn vài chi tiết chưa hoàn thiện kỹ. Vốn... vốn dĩ định để mai mới tặng anh."
"Vậy là tôi đã quá vội vàng rồi." Đường Lâm Thâm cũng cười.
Lộ Đinh ngẩng đầu nhìn anh, ngơ ngác nhìn anh một lúc lâu rồi lại cúi xuống, vành tai đỏ dần lên: "Anh... thích không?"
"Thích đến không muốn rời tay."
Nụ cười của Lộ Đinh càng rạng rỡ, lúm đồng tiền trên má tươi rói như trái cây vừa chín mọng.
Đường Lâm Thâm dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên bó hoa khô được cài trên ghim, anh hỏi: "Nai nhỏ, mấy hoa này là hoa gì thế?"
"Là hoa cúc bạch nhật và hoa lưu ly."
Cái ghim là một con bướm kim loại rỗng, ánh vàng lấp lánh, phía dưới được kết bằng hoa khô.
Đường Lâm Thâm lại hỏi: "Vậy những loài hoa này có ý nghĩa gì?"
Lộ Đinh nghiêm túc trả lời: "Anh ơi, hoa đều biểu hiện cho tình yêu."
Đúng vậy, là một thứ tình cảm đẹp đẽ biết bao.
Lộ Đinh không nhận ra ẩn ý trong câu hỏi của Đường Lâm Thâm. Cậu đứng chờ anh cầm lấy, nhưng anh vẫn bất động. Lộ Đinh nghiêng đầu chớp mắt: "Để em đeo cho anh nhé."
Đường Lâm Thâm run lên, miệng anh phản ứng còn nhanh hơn suy nghĩ: "Được."
Tay trái bị gãy của Lộ Đinh đã gần lành, đã có thể cử động được, chỉ là các khớp ngón tay vẫn còn cứng, cần tập luyện thêm, Đường Lâm Thâm vẫn luôn nhắc cậu như thế.
Lộ Đinh cũng nhớ lời anh dặn, nên mới chủ động cài giúp anh.
Đường Lâm Thâm cúi đầu, ban đầu anh chăm chú nhìn đôi tay cậu. Lộ Đinh có lẽ cũng căng thẳng, ngón tay run run, cầm không chắc ghim cài.
Anh dịu dàng nói: "Nai nhỏ, có chuyện gì vậy?"
Lông mi của Lộ Đinh run lên dữ dội như cánh bướm, khẽ nhả giọng nói: "Không... không sao cả."
"Ừm." Ánh mắt Đường Lâm Thâm từ mắt cậu trượt xuống đôi môi cậu, yết hầu khẽ nuốt khan, giọng nói đầy kiềm chế: "Tiếp tục đi."
Hôm nay anh mặc một bộ đồ vest rất tôn dáng. Chân dài, thẳng tắp, lúc anh hơi cúi thấp người xuống che phủ lấy cậu, Lộ Đinh cảm thấy ngạt thở.
Cậu run rẩy nắm lấy vạt áo vest trước ngực anh, nắm chặt đến nhăn cả vạt áo, rồi buông ra, nghẹn ngào nói: "Anh ơi..."
Đường Lâm Thâm cầm lấy ghim cài áo trong tay cậu, tự mình cài lên áo.
"Tôi có làm gì em đâu." Anh bật cười nói: "Sợ cái gì chứ?"
Khó mà nói hết. Không hẳn là sợ, chỉ là... mơ hồ, hoang mang. Lộ Đinh vẫn còn nhớ rõ chuyện ban ngày Từ Tiếu Tiếu kể cho mình.
Trên đường về, Đường Lâm Thâm bật nhạc trong xe, vừa hay là một bản tình ca du dương, khéo léo xoa dịu tâm trạng Lộ Đinh.
Sắp tới nhà, lúc dừng ở đèn đỏ, Đường Lâm Thâm lên tiếng hỏi: "Nai nhỏ, em có tâm sự à?"
Lộ Đinh có chút bối rối: "Không... không có ạ."
Hai tay Đường Lâm Thâm đặt trên vô lăng, ngón trỏ gõ nhẹ lên vô lăng, vẻ mặt điềm nhiên không chút lúng túng, anh cười nói: "Có phải em có điều muốn hỏi tôi không?"
Tâm trạng Lộ Đinh từ rối rắm chuyển thành ngập ngừng. Cậu cắn môi dưới, lí nhí: "Có... có một chuyện."
Đường Lâm Thâm khẽ nhướng mày: "Ừm, tôi nghe đây."
"Chị Tiếu Tiếu nói... nói rằng anh là gay."
"Ừ."
"Gay là... người đồng tính."
Đường Lâm Thâm gật đầu, anh vẫn thản nhiên: "Ừ."
Đèn đỏ chuyển xanh, Đường Lâm Thâm xoay vô lăng, rẽ trái vào con đường chính. Lộ Đinh nghiêng đầu không dám nhìn vào mắt anh, ánh mắt chỉ dừng lại trên đôi tay với những khớp xương rõ ràng ấy.
Cậu vẫn luôn thấy tay Đường Lâm Thâm rất đẹp, khi chạm vào người cậu thì vừa nóng vừa nhột.
"Anh ơi." Lộ Đinh bỗng thấy khát, cậu nuốt khan một tiếng, giọng vẫn ngoan ngoãn mềm mại: "Đồng tính là gì vậy?"
Tim Đường Lâm Thâm chững lại một nhịp, thấy hơi khó thở. Anh không ngờ Lộ Đinh lại hỏi thẳng đến thế.
"Từ Tiếu Tiếu không giải thích cho em à?" Đường Lâm Thâm lên tiếng hỏi.
Lộ Đinh lắc đầu, nói là không, rồi lúng túng nói thêm: "Chị ấy bảo... đây là chuyện riêng của anh, nếu em muốn biết thì phải tự hỏi anh."
Bảo sao cả tối cậu cứ ấp úng, muốn nói rồi lại thôi, chắc là sợ tò mò chuyện riêng của người khác sẽ khiến anh không vui.
Đường Lâm Thâm thở dài một tiếng: "Nai nhỏ."
"Dạ?"
Trong lòng anh, việc thành thật bày tỏ là chuyện nghiêm túc. Trả lời câu hỏi này khi đang lái xe là thiếu sự tôn trọng đối với người hỏi. Vì thế anh tìm một chỗ thích hợp, tấp vào lề và bật đèn cảnh báo.
Lộ Đinh bỗng dưng cảm thấy căng thẳng: "Anh..."
"Lần đó ở đỉnh núi ngắm hoàng hôn, tôi từng nói với em vài điều." Đường Lâm Thâm nói đến đây thì dừng lại, chờ Lộ Đinh phản ứng.
Lộ Đinh gật đầu, không nói gì. Cậu vẫn nhớ buổi chiều tà hôm ấy, vì không ngắm được hoàng hôn nên mới thấy tiếc.
Đường Lâm Thâm nhận ra sự tiếc nuối trong mắt cậu, anh mỉm cười: "Lần sau tôi sẽ đưa em đi nữa, tôi đã hứa rồi mà."
Lộ Đinh vừa thẹn vừa vui: "Dạ được ạ."
Chỉ vài câu đã khiến Lộ Đinh vui vẻ trở lại, Đường Lâm Thâm liền trở lại chủ đề chính: "Khi đó, tôi có nói một câu."
"Câu gì ạ?"
Đường Lâm Thâm rời tay khỏi vô lăng, anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẫn hơi căng thẳng: "Đồng tính..... Nai nhỏ, tôi... tôi thích đàn ông."
Sự chân thành từ tận đáy lòng ấy lại khiến Lộ Đinh không biết phải phản ứng thế nào.
"À..." Cậu xoắn các ngón tay vào nhau, lảng tránh ánh mắt anh, ấp úng nói: "Chuyện đó... cũng không sao mà..."
"Thật ra đúng là không sao cả. Nhưng dù gì thì trong xã hội, nó vẫn bị coi là một loại 'khác biệt'." Đường Lâm Thâm cười nhạt nhẽo, anh nói tiếp: "Tôi chỉ từng yêu một người, đã chia tay hơn một năm rồi, không còn liên lạc gì nữa. Nai nhỏ, chuyện tình cảm của tôi thật sự rất nhạt nhẽo. Một người có xu hướng như tôi thì cũng đâu thể công khai giữa đời một cách ngang nhiên."
Anh dứt khoát nói hết những chuyện quá khứ, như thể gỡ bỏ được lớp mặt nạ ngụy trang, cả người anh cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh hạ cửa kính xe xuống, hít thở bầu không khí mát mẻ bên ngoài. Đợi khi lòng đã dịu lại, anh nghiêng đầu nhìn Lộ Đinh, chờ phản ứng của cậu.
Nhưng Lộ Đinh chẳng có phản ứng gì quá lớn. Ngược lại còn hơi buồn. "Khác biệt", chẳng phải ai cũng là một người "khác biệt" hay sao?
"Anh ơi... tại sao..." Lộ Đinh ngập ngừng, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp: "Tại sao không thể công khai được ạ?"
Đường Lâm Thâm cố gắng giữ cho giọng điệu không quá nặng nề, chỉ mỉm cười dịu dàng nói: "Cục dân chính không cho đăng ký kết hôn."
Thật ra Lộ Đinh không có khái niệm rõ ràng về những chuyện này.
Đường Lâm Thâm giải thích tiếp: "Dù hai người đồng tính có yêu nhau sâu đậm đến mấy thì mối quan hệ đó cũng không được pháp luật công nhận. Sẽ không thể có con được."
"Em thấy... những chuyện đó không quan trọng."
Đường Lâm Thâm như sững người lại: "Sao lại không quan trọng?"
"Ba mẹ em kết hôn rồi sinh ra em, nhưng sống với nhau chẳng hề hạnh phúc. Cãi nhau suốt ngày, cuối cùng cũng ly hôn. Cái tờ giấy đó... chẳng có ý nghĩa gì hết."
Tim Đường Lâm Thâm đau nhói, anh bắt đầu thấy hối hận vì đã nói sâu đến mức này: "Nai nhỏ..."
"Anh ơi, chuyện cơm áo gạo tiền trong cuộc sống chẳng liên quan gì đến việc là đàn ông hay phụ nữ. Sống với nhau tốt là được rồi."
Cậu nói chậm rãi, thỉnh thoảng phát âm không rõ, nhưng những lời nói có vẻ mơ hồ ấy lại sáng tỏ đến lạ kỳ.
"Không nhất thiết phải đi theo quy tắc." Đường Lâm Thâm hỏi xác nhận: "Ý em là vậy đúng không?"
Lộ Đinh mừng rỡ, gật đầu lia lịa: "Dạ, đúng vậy."
Có những điều sinh không mang theo, chết cũng không mang đi, huống hồ chỉ là một mối quan hệ mơ hồ, hư vô. Tình cảm giữa hai người, khi đã sâu đậm thì cứ tận hưởng là được.
"Phải rồi." Đường Lâm Thâm nói: "Cả đời này của chúng ta, chẳng qua cũng chỉ mong người mình yêu được bình an, thuận lợi mà thôi."
Lộ Đinh rất ngưỡng mộ Đường Lâm Thâm, đặc biệt là những khoảnh khắc như thế này. Cậu không kìm được mà nắm lấy tay anh, lắc nhẹ cánh tay anh: "Anh nói hay quá, em không nói được như thế."
Đường Lâm Thâm cố gắng kiềm chế để không nắm lại tay cậu: "Đừng khiêm tốn, em nhìn thấu đời người hơn bất kỳ ai đấy."
Lộ Đinh ngượng ngùng, lí nhí đáp: "V-vậy hả..."
Đường Lâm Thâm nhìn cậu, tâm trí anh xoay chuyển không ngừng, anh cố gắng dẫn dắt cậu từng bước: "Nai nhỏ, bây giờ em có sợ tôi không?"
Lộ Đinh vẫn chưa kịp hoàn hồn: "...Hả?"
Đường Lâm Thâm điềm nhiên nói: "Tôi thích đàn ông, mà em cũng là đàn ông."
Từ đầu đến cuối, Lộ Đinh vẫn không hiểu rõ được từng bước dẫn dắt của Đường Lâm Thâm là để dẫn đến một kết luận gây chấn động nào.
Chỉ biết rằng — chú nai nhỏ đã tự chui vào miệng hổ rồi.