Chương 55: Nỗi Lòng Lạc Lõng

Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian

Chương 55: Nỗi Lòng Lạc Lõng

Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà nghỉ mang tên Thủy Vân Loan. Sáng sớm sau cơn mưa trên núi vắng, gió lớn dần lặng. Mở cửa sổ nhìn ra ngoài, suối từ khe núi róc rách tuôn chảy, mây mù lững lờ trôi trước mắt, tiếng chim hót lanh lảnh trong trẻo vang vọng. Một khung cảnh tươi sáng, non nước hữu tình.
Lộ Đinh chưa từng hít thở bầu không khí trong lành và dễ chịu đến vậy, có cảm giác như cả lá phổi được gột rửa sạch sẽ. Cậu vươn người ra ngoài cửa sổ, say sưa ngắm nhìn dòng suối chảy, đến mức nửa thân trên gần như lơ lửng bên ngoài.
Đường Lâm Thâm vừa rửa mặt xong bước ra, thấy cảnh này thì giật mình, vội vòng tay ôm eo Lộ Đinh kéo vào trong, hỏi: "Nai nhỏ, em đang làm gì vậy?"
Lộ Đinh vẫn còn lưu luyến cảnh đẹp, nói: "Anh ơi, dòng suối phía dưới trong veo lắm!"
Đường Lâm Thâm nghiêng đầu nhìn ra ngoài, vừa khéo thấy mấy con muỗi to tướng bay vù vù vào phòng.
"..." Đường Lâm Thâm thoáng cạn lời trước loài sinh vật đặc trưng của miền Nam này, anh giơ tay kéo màn lưới xuống, rồi hỏi: "Muốn xuống chơi à?"
Lộ Đinh cười ngượng ngùng, nhẹ nhàng gật đầu.
"Giờ chưa được." Đường Lâm Thâm rất nguyên tắc: "Buổi sáng suối còn lạnh lắm, hơi nước sẽ ngấm vào xương, không tốt cho sức khỏe. Đợi đến trưa đi, có nắng rồi thì xuống giải nhiệt, anh sẽ về đưa em đi. Nai nhỏ, không được xuống nước một mình đâu, nghe chưa?"
Lộ Đinh chớp mắt, cậu hỏi: "Anh ơi, hôm nay anh đi làm rồi ạ?"
"Ừ, nghỉ hai hôm rồi, không thể chậm trễ công việc nữa." Đường Lâm Thâm vừa nói vừa đeo kính lên: "Bí thư Phù nói các số thứ tự khám bệnh đều đã được phát xong, mấy bác cao tuổi đang đợi để khám."
Lộ Đinh gật đầu.
Hôm nay hai người dậy sớm, Đường Lâm Thâm không vội ra ngoài, anh không xếp lại chăn gối, dắt tay Lộ Đinh quay lại giường.
"Nai nhỏ, còn sớm mà, em ngủ thêm chút nữa đi." Đường Lâm Thâm ngừng một nhịp rồi nói thêm: "Buổi trưa anh về ăn cơm với em."
Lộ Đinh lắc đầu. Nửa đêm hôm qua, bên phòng kế bên bỗng có tiếng động, tuy không ồn nhưng khiến cậu khó ngủ: "Em không ngủ nữa đâu, anh ơi, em... em có thể đi với anh được không?"
Đường Lâm Thâm hỏi lại: "Đến trạm y tế xã hả?"
"Dạ." Lộ Đinh nhoẻn miệng cười, vẻ hơi ngại ngùng: "Được không anh?"
"Được."
Đường Lâm Thâm vốn chẳng thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Lộ Đinh, huống hồ đây lại là một bước tiến lớn, việc cậu chủ động muốn ra ngoài là điều khiến anh rất ngạc nhiên và vui mừng.
Môi trường non nước mây trời đúng là khiến tinh thần Lộ Đinh thư thái hơn hẳn.
Nhưng Đường Lâm Thâm vẫn hơi lo lắng: "Buổi sáng anh sẽ rất bận, trạm y tế chắc cũng đông người, em..."
"Không sao đâu." Lộ Đinh hiểu anh muốn nói gì, cậu ngắt lời anh: "Anh ơi, em... em chỉ muốn đi nhìn thử thôi."
Trạng thái của Lộ Đinh bây giờ đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, điều đó khiến Đường Lâm Thâm dâng lên niềm thỏa mãn và tự hào khó tả.
Anh đeo khẩu trang cho cậu, vuốt lại tóc tai gọn gàng, sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy rồi mỉm cười nói: "Được, đi thôi."
Vừa ra khỏi cửa, phòng bên cạnh cũng mở, Phù Diệu bước ra, tỏ ra vô cùng tự nhiên chào hỏi: "Bác sĩ Đường, chào buổi sáng."
"Chào cậu."
Lộ Đinh rụt vào sau lưng Đường Lâm Thâm, mắt nhìn xuống đất, e dè gật đầu với Phù Diệu.
Phù Diệu mỉm cười, trông rất tỉnh táo và sảng khoái, hỏi: "Bác sĩ Đường, hai hôm nay nghỉ ngơi thế nào? Có quen với môi trường ở đây không?"
Cửa phòng vẫn còn khép hờ, Đường Lâm Thâm vô thức liếc vào trong, rồi hàm ý nói: "Môi trường khá tốt, chỉ là muỗi hơi nhiều, đặc biệt là buổi tối."
Phù Diệu hiểu ngay: "Ảnh hưởng đến giấc ngủ à?"
Đường Lâm Thâm mỉm cười: "Cũng tạm."
Phù Diệu mặt không đổi sắc: "Nơi này gần núi, muỗi nhiều là chuyện thường, lại còn rất hung dữ, thật sự chẳng có cách nào cả. Tối nay tôi mang cho các cậu ít nhang muỗi. Nhớ đóng cửa sổ cho kín, sẽ đỡ hơn đấy."
Đường Lâm Thâm nhướng mày, đáp: "Cảm ơn cậu."
Họ cứ vòng vo mãi, toàn những câu nói đầy ẩn ý, Lộ Đinh nghe đến đoạn sau thì chẳng hiểu gì nữa, bắt đầu lơ đễnh.
Người trong phòng có vẻ ngủ không ngon, nghe thấy tiếng động ồn ào thì trở mình, động tác khá mạnh, hình như đá văng cả chăn, anh ta lẩm bẩm một tiếng "chết tiệt", rồi lười nhác gọi: "A Diệu..."
"Anh đây."
Phù Diệu quay sang xin lỗi Đường Lâm Thâm, định vào trong nhưng chợt nhớ ra còn phải sắp xếp công việc, bèn quay lại dặn dò thêm vài câu: "Bác sĩ Đường, xe đỗ ngay trước cửa, hai người cứ ngồi trong xe đi, đồ ăn sáng tôi đã chuẩn bị sẵn cho trạm y tế, cứ chọn món mình thích."
"Chu đáo quá, cảm ơn cậu." Đường Lâm Thâm cũng khách sáo đáp lại: "Cậu cứ lo việc của mình đi."
Phù Diệu nhìn vào phòng một cái, như có điều muốn nói với Đường Lâm Thâm, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống: "Vậy phiền cậu trước nhé, lát nữa tôi cũng qua trạm."
"Ừm."
Lộ Đinh vẫn nắm tay Đường Lâm Thâm, nhưng nghe mãi không hiểu, cũng không dám nhìn, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, trơn đến mức suýt tuột khỏi tay anh.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Đường Lâm Thâm dắt Lộ Đinh đi, nhưng Lộ Đinh không kịp phản ứng, tay trượt khỏi lòng bàn tay anh. Đường Lâm Thâm không hề ngoảnh đầu, như thể đã định vị sẵn, lập tức nắm chặt tay cậu lại, mười ngón tay đan vào nhau.
Mặt Lộ Đinh đỏ bừng, cậu không dám nhìn anh, ánh mắt lệch sang bên, vô tình liếc vào trong phòng và rồi cậu thấy một cơ thể trần trụi không che đậy đang quấn lấy Phù Diệu một cách rất tự nhiên...
Họ dường như đang hôn nhau.
Một mớ suy nghĩ hỗn loạn ùa về, trong khoảnh khắc ấy, Lộ Đinh như bị kéo phăng tấm rèm mờ trước gương, mọi thứ đột ngột trở nên rõ ràng đến kỳ lạ và cậu chợt hiểu ra: Hóa ra, hai người con trai hôn nhau là như thế này!
Chiếc Santana vẫn là chiếc Santana quen thuộc, nó một lần nữa khiến Lộ Đinh hồn xiêu phách lạc. Suốt buổi sáng cậu cứ ngẩn ngơ, trong đầu toàn là cảnh hôn.
Người khác hôn nhau, cậu và Đường Lâm Thâm cũng từng hôn nhau, hình như... có gì đó khác biệt, nhưng đến cuối cùng, vẻ say mê ấy lại chẳng khác là bao.
Lộ Đinh cứ tự xoắn xuýt trong mớ suy nghĩ, môi khô miệng đắng, thêm thời tiết nóng nực, người đông chật như nêm, khiến căn phòng càng thêm ngột ngạt.
Lộ Đinh bắt đầu thấy khó thở.
Những người già địa phương nói chuyện mang nặng giọng địa phương, âm lượng lại lớn, xôn xao như một đàn chim họp chợ, vang thẳng vào tai cậu. Lộ Đinh đã đánh giá quá cao khả năng hòa nhập xã hội của bản thân, cậu không thể giống như Đường Lâm Thâm, dù trong môi trường ồn ào đến đâu vẫn có thể bình tĩnh giao tiếp với mọi người.
"Này cậu trai, cậu đến khám bệnh à? Nếu không thì nhường chỗ đi!"
Lộ Đinh choáng váng, cậu hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.
Một y tá tiến đến, trông còn khá trẻ. Cô đã gặp Lộ Đinh lúc nãy, thấy cậu đi cùng Đường Lâm Thâm nên tưởng là đồng nghiệp, bèn chào hỏi: "Chào cậu, cậu là bác sĩ à?"
"Cái gì cơ ạ?"
Cô y tá đọc một tràng dài toàn tên thuốc chuyên môn, rồi hỏi Lộ Đinh: "Cậu biết loại này là gì không?"
Lộ Đinh không hiểu, khuôn mặt hiện vẻ hoang mang.
Y tá thấy trạng thái của cậu rất kỳ lạ, trông không giống người bình thường cho lắm, liền quan sát từ đầu đến chân: "Bác sĩ Đường bảo tôi qua lấy thuốc, hai người không phải đồng nghiệp à?"
Ánh mắt đó khiến Lộ Đinh như nghẹt thở, cậu lắc đầu nói không phải.
Thái độ của y tá vẫn khá tốt, nhưng vì đang bận nên có hơi vội vàng: "Vậy phiền cậu nhường đường một chút, tôi đi hỏi người khác vậy. Bác sĩ Đường đang đợi."
"À... vâng..."
Giờ đây, Lộ Đinh chỉ có thể đứng nép ở một góc, không dám lại gần nữa, trong lòng thấp thỏm bất an, dần dần trở nên cáu kỉnh.
Đường Lâm Thâm như cảm nhận được điều gì đó, anh quay đầu nhìn thì thấy gương mặt tái nhợt của Lộ Đinh, tim lập tức thắt lại, nhíu mày gọi: "Nai nhỏ!"
Lộ Đinh không nghe thấy, sự chú ý của cậu dồn cả vào bàn tay phải, cơn đau buốt tưởng như đã biến mất từ lâu, nay lại trở về dữ dội.
Đường Lâm Thâm định đứng dậy đi qua, nhưng bị một bà lão giữ lại hỏi bệnh tình, hỏi tới hỏi lui. Anh luôn giữ được bình tĩnh, lại là công việc nên không thể nổi nóng, anh thực sự không thể phân thân để lo cho cậu.
Đúng lúc ấy, Phù Diệu bước vào, chen qua đám người, lớn tiếng quát: "Từng người một! Xếp hàng!"
Phù Diệu có uy tín cao trong thôn, phần lớn mọi người đều nghe lời anh, nhờ vậy mà trật tự dần ổn định lại.
"Bác sĩ Đường, vất vả rồi." Phù Diệu đưa cho Đường Lâm Thâm một chai nước khoáng: "Ở đây không giống bệnh viện thành phố, không có hệ thống lấy số, ai cũng sốt ruột, rất mệt mỏi. Mong cậu thông cảm."
Đường Lâm Thâm nói không sao, anh lau mồ hôi trên trán rồi ngửa cổ uống liền nửa chai nước, quay đầu lại thì phát hiện Lộ Đinh đã biến mất, nhất thời hồn vía bay tán loạn, mồ hôi lạnh và nóng thay nhau túa ra.
Anh định lao ra ngoài: "Bí thư Phù! Người của tôi đâu rồi?!"
Phù Diệu giữ anh lại: "Vụ Tự đưa cậu ấy về rồi, họ về Thủy Vân Loan, bác sĩ Đường đừng lo lắng."
Đường Lâm Thâm thật sự lo lắng, hiếm khi anh mất bình tĩnh đến vậy, phải cố gắng ép bản thân ổn định lại, sau đó cảm ơn Phù Diệu. Suy nghĩ một lát, trước khi quay lại công việc, anh nói thật: "Bí thư Phù, tình trạng của em ấy hơi đặc biệt." Đường Lâm Thâm cân nhắc kỹ lưỡng từng chữ: "Ý tôi là, về mặt thể chất... em ấy không thích nghi được với môi trường ồn ào. Hôm nay là lỗi của tôi, tôi không nên dẫn em ấy theo. Về nghỉ ngơi là tốt rồi, phiền ông chủ Ôn chăm sóc giúp em ấy."
Phù Diệu gật đầu đồng ý, anh ấy thật ra đã sớm nhìn ra mọi chuyện, nhưng vẫn không hỏi nhiều.
Lộ Đinh được Ôn Vụ Tự đưa ra khỏi căn phòng chật hẹp, mãi đến khi luồng không khí trong lành len lỏi qua khoang mũi, thấm dần vào lục phủ ngũ tạng, cảm giác buồn nôn do sợ hãi mới tạm dịu xuống, cậu không còn muốn nôn nữa.
"Đỡ hơn chưa?" Giọng Ôn Vụ Tự nhẹ nhàng như gió xuân, anh vẫn nắm chặt cổ tay Lộ Đinh chưa buông.
"Đỡ... đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh..." Lộ Đinh có hơi lúng túng, cậu vẫn chưa học được cách giao tiếp với người lạ, cánh tay bắt đầu run lên, không thể kiểm soát nổi.
Ôn Vụ Tự buông tay đúng lúc, anh mỉm cười nói: "Ngoan, mình về thôi, chỗ này chẳng có gì hay ho đâu."
Lộ Đinh rất muốn về, nhưng không thể cứ vậy mà bỏ đi, cậu sợ Đường Lâm Thâm lo lắng: "Em... em đi nói với anh một tiếng đã."
Ôn Vụ Tự gật đầu uể oải: "Ừ, đi đi."
Lộ Đinh lật đật chạy về phòng khám, từ xa đã nghe tiếng ồn ào bên trong, cậu phải lấy hết can đảm mới dám đẩy cửa bước vào. Đường Lâm Thâm còn bận hơn cả lúc nãy, bên cạnh là một nữ y tá, chính là người vừa nói chuyện với Lộ Đinh, cô đang giúp anh phiên dịch tiếng địa phương của các cụ ông cụ bà.
Hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Bất chợt, Lộ Đinh thấy chạnh lòng, trong lòng ngập tràn cảm giác thất vọng. Nỗi buồn này không rõ ràng, nhưng lại vô cùng sâu sắc. Cuối cùng, cậu vẫn không bước vào, cũng không nói với Đường Lâm Thâm một câu.
Mãi đến lúc này, Lộ Đinh mới nhận ra điều mình sợ không phải là đám đông náo nhiệt, mà là cậu không thuộc về nơi này, sự cách biệt vô hình giữa cậu và Đường Lâm Thâm ngày càng lớn.
Lộ Đinh lùi lại hai bước, rời khỏi phòng khám, nhờ đồng nghiệp của Đường Lâm Thâm chuyển lời hộ: "Anh ơi, em về trước nhé, đừng lo cho em."
Ôn Vụ Tự bỗng nổi hứng, không muốn đi xe, kéo Lộ Đinh đi bộ về, không đi đường lớn mà cứ chọn đường núi quanh co.
Lộ Đinh buồn bã, suốt dọc đường không nói một lời, hơi thở cũng nhẹ như không, cảm giác tồn tại gần như bằng không. Nếu không nhìn kỹ, Ôn Vụ Tự còn tưởng mình gặp ma giữa ban ngày, sao người đi cùng lại bỗng dưng trở nên im ắng đến vậy chứ?
"Ngoan nào." Ôn Vụ Tự tìm chuyện để bắt chuyện: "Cậu tên gì thế?"
"Lộ... Lộ Đinh."
"Tiểu Lộ à."
Lộ Đinh giật thót, nghe người khác gọi cậu như vậy thật không quen: "Gì cơ?"
Ôn Vụ Tự nhướng mày, không hiểu phản ứng ấy có ý gì: "Lộ trong chữ nào?"
Lộ Đinh không yên lòng, hỏi gì đáp nấy: "Lộ trong 'con đường', anh... anh có thể gọi em là Đinh Đinh, mọi người đều... đều gọi em như vậy."
"Giải thích chi tiết ghê nhỉ." Ôn Vụ Tự cười mỉm: "Được rồi, Đinh Đinh."
Lộ Đinh cảm thấy giọng Ôn Vụ Tự rất dễ nghe, tinh thần cũng khá hơn đôi chút, cậu len lén liếc nhìn anh, nhận thấy phong cách ăn mặc của anh cũng khá đặc biệt.
Anh cầm gậy dò đường, chọc bên trái, huơ bên phải, gạt cành quét cỏ khắp nơi, nhưng không hề dùng nó để dò mặt đất. Ôn Vụ Tự như đang chơi đùa, cây gậy trong tay chẳng khác gì đạo cụ.
À đúng rồi, Ôn Vụ Tự hôm nay đeo kính râm khác với hôm qua.
"Đinh Đinh." Ôn Vụ Tự đột ngột lên tiếng: "Cậu có thể đỡ anh một chút được không?"
"Dạ?"
Ôn Vụ Tự bật cười, anh đưa tay ra phất phơ trong không trung: "Anh là người mù, không thấy đường đâu, cậu đang ở đâu vậy?"
Sự chú ý của Lộ Đinh bị phân tán, cậu không còn quá căng thẳng nữa, cậu lúng túng đưa tay ra, khựng một chút rồi vẫn không dám chạm vào Ôn Vụ Tự.
Ôn Vụ Tự chẳng để ý, anh vẫn giữ nụ cười trên môi, mắt không liếc ngang mà cứ thế đi thẳng.
Phía trước có một cái hố khá sâu, Ôn Vụ Tự như không hề nhìn thấy, chẳng có chút ý định dừng lại.
Lộ Đinh cuống quýt, nói cũng chẳng nên lời, vội vàng chạy tới kéo lấy tay anh.
"Cẩn thận!"
Ôn Vụ Tự nghiêng đầu: "Ơ? Sao thế?"
Lộ Đinh nói: "Phía... phía trước có một vũng nước."
"Trời ơi." Ôn Vụ Tự giả vờ hoảng hốt, vỗ ngực: "Dọa chết anh rồi."
"..." Lộ Đinh không biết phải nói gì: "Anh... anh đang đùa em đúng không?"
"Không có đùa đâu." Ôn Vụ Tự cười hiền hòa, không rút tay lại: "Anh là người khuyết tật mà còn lo chưa xong, sao có thời gian đùa cậu? Đinh Đinh, cảm ơn cậu nhé, cậu giỏi lắm."