Một thiếu niên phong độ bất phàm, mày rậm mắt phượng, khí chất lạnh lùng, không chút nho nhã như người anh cả. Mũi cao thẳng tắp, môi mỏng như lưỡi kiếm, ánh mắt thâm sâu u ám, như bóng đêm phủ kín trời đông. Chỉ vì một lời sắp đặt của thím, hắn đành khoác lên mình chiếc hỉ phục không thuộc về mình, môi khẽ mím, thần sắc gượng gạo, từng bước cùng ta bái thiên địa. Ai ngờ, đêm động phòng còn chưa tàn, đại lang đã không qua khỏi — máu tươi ộc ra như hoa nở rực trên khăn, hơi thở dần dứt, không thể cứu. Trước lúc lâm chung, hắn yếu ớt dặn mẹ: “Hôn sự với Ngọc Nương xin coi như chưa từng có… Sau khi con chết, hãy lập thư ly hôn, đừng để nàng phải khổ cả đời.” Đại lang mất, thím khóc ngất đến mê man. Còn ta, chỉ biết đứng lặng như phỗng, tay vẫn còn bưng bát canh đắng chưa kịp đặt xuống. Gả vào Bùi gia chưa đầy vài ngày, chồng đã qua đời. Nhị lang – em trai chồng – đang tòng quân nơi biên cương, trở về ký thay thư ly hôn. Ta lặng lẽ thu dọn hành lý, quyết tâm ra đi. Nhưng rồi lại quay về – “Tiểu cô còn nhỏ, bà nội già yếu, thư ly hôn xin nhị thúc hãy giữ lại. Để tôi lo toan vài năm nữa… Khi mọi việc yên ổn, tôi sẽ rời đi cũng chưa muộn.” Nhị lang trầm mặc, rồi gật đầu. Hắn trở về biên cương, còn ta ở lại, một mình gồng gánh gia đình. Năm năm trôi qua. Tiểu cô đã đi học, nhị lang trở thành tướng quân uy chấn bốn phương, còn ta – một nữ tử buôn đậu hoa nơi huyện thành, lặng lẽ kiếm sống từng ngày. Một tú tài họ Trần, hiền hòa ấm áp, đối đãi với ta chân thành. Ta động lòng, liền tìm nhị lang thương lượng: về quê thăm thân, rồi gả cho tú tài. “Nhị thúc yên tâm, chàng nói rồi… thành thân xong vẫn là người một nhà. Tôi vẫn buôn bán được, vẫn chăm lo cho tiểu cô…” Lời còn chưa dứt, sắc mặt hắn đã lạnh như băng. Giọng ta dần nhỏ đi, tim đập loạn nhịp. Nhị lang họ Bùi – người ngoài đồn đại tàn nhẫn, trên chiến trường giết chóc không chừa, thủ đoạn ác liệt. Từ ngày bước chân vào Bùi gia, trong lòng ta đã luôn e sợ. Cho đến hôm ấy, hắn đột ngột trở về. Tay khóa ta vào góc bếp, bế bổng lên bệ lò, hơi thở nóng rực bên tai, giọng khàn khàn vang lên: — “Muốn gả cho người khác? Ta mạnh hơn cái tên tú tài kia… Ngươi thử xem?”