Lầu Trên Lầu Dưới
Sự Thật Phơi Bày
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Nhàn Linh vừa ngồi xuống ghế dài, một ly cocktail đã được đặt trước mặt cô.
Cô đặt túi xách sang bên cạnh, thở dài: “Mình không muốn mượn rượu giải sầu.”
Thôi Hiểu, cô bạn thân của Phó Nhàn Linh, đặt thêm một ly khác xuống bàn: “Ai muốn cho cậu mượn rượu giải sầu? Uống đi! Lát nữa chị đây sẽ tìm vài anh chàng đến cho cậu, để tối nay cậu sướng đến chết!”
Phó Nhàn Linh liếc nhìn nhóm nam nữ trẻ tuổi đang nhảy nhót trên sàn, cau mày nói: “Tớ không muốn.”
“Không muốn sao?!” Thôi Hiểu lớn giọng: “Thằng Trương Tuyền Phong chó má đó còn lừa cậu nuôi tình nhân, cậu còn thủ thân như ngọc vì hắn làm gì?! Nếu tớ là cậu, tớ mỗi ngày sẽ ngủ với mấy người khác nhau! Tớ có rất nhiều tiền! Dựa vào đâu mà phải lãng phí thanh xuân trên người thằng khốn nạn đó!”
Tiếng nhạc trong quán bar quá lớn, Phó Nhàn Linh không nghe rõ Thôi Hiểu đang nói gì, cô tức giận uống cạn ly rượu trước mặt.
Đúng vậy.
Chồng cô đã lừa dối, hắn nuôi tình nhân bên ngoài.
Hắn đã che giấu rất tốt, nhưng cuối cùng vẫn bị cô phát hiện.
Hắn đi công tác nửa tháng, lại quên mang theo chiếc điện thoại khác ở nhà. Chiếc điện thoại đó không sạc nên đã hết pin, hôm nay cô vừa cắm sạc cho chiếc điện thoại đó.
Hai năm trước bọn họ đã ngủ riêng phòng, ngoại trừ việc dọn dẹp vệ sinh, cô hầu như không bước chân vào phòng hắn. Sáng nay bất chợt nổi hứng, cô liền giúp hắn dọn dẹp bàn làm việc và ngăn kéo, lúc này mới phát hiện ra chiếc điện thoại kia.
Điện thoại cài mật khẩu, cô không mở được, cũng không có ý định mở ra. Nhưng đúng lúc đó, một tin nhắn gửi tới. Đó là tin nhắn báo giao dịch trừ tiền từ thẻ của hắn khi mua sắm, cô nhận ra đó là những món đồ hiệu cao cấp.
Cô chắc chắn những món đồ đó không phải mua cho cô.
Hắn đi công tác về cũng không mang quà về cho cô, bởi vì cô không thích trang sức, thậm chí cũng không thích túi hàng hiệu mà chỉ thích mua túi xách ở các cửa hàng bình dân.
Như thể phụ nữ có giác quan thứ sáu bẩm sinh vậy, ngay lúc đó cô đã biết, chồng mình đã lừa dối cô.
Cô cầm điện thoại đi tìm Thôi Hiểu, nhờ cô ấy tìm người mở khóa điện thoại. Phó Nhàn Linh ngồi trên ghế mà run rẩy.
Cô và Trương Tuyền Phong đã kết hôn ba năm. Vì chuẩn bị kế hoạch mang thai nên năm ngoái cô đã xin nghỉ việc, yên tâm ở nhà làm một người vợ đảm đang, tập luyện trong phòng gym để giữ gìn sức khỏe, sẵn sàng cho việc mang thai một đứa bé khỏe mạnh.
Kể từ năm ngoái khi chia phòng ngủ, chuyện chăn gối của bọn họ chỉ diễn ra mỗi tuần một lần. Những khi hắn đi công tác, tần suất lại giảm xuống hai tháng một lần. Thậm chí có những lúc cô có kinh nguyệt, bọn họ phải ba tháng mới “gần gũi” một lần.
Việc chia phòng ngủ cũng bởi vì hắn về muộn, nói sợ làm cô tỉnh giấc. Lúc đó cô rất cảm động, bây giờ ngẫm lại quả thực đó đúng là một trò đùa.
Thôi Hiểu tìm được người mở mật khẩu điện thoại. Sau khi đọc xong tin nhắn, cô ấy lại còn thấy cả ảnh chụp và video. Lúc đó, Thôi Hiểu rất muốn đập điện thoại lên tường. Phó Nhàn Linh giật lấy điện thoại, mắt đỏ hoe. Cô muốn tận mắt nhìn thấy Trương Tuyền Phong ở bên người phụ nữ khác bên ngoài.
Tin nhắn đều là của người phụ nữ khác gửi đến, nội dung rất lộ liễu, những lời lẽ trêu ghẹo hết tin này đến tin khác, không gọi là chồng thì sẽ bị “trừng phạt”, còn cầu xin hắn đến “ân ái” với cô ta.
Khi kiểm tra nhật ký trò chuyện, cô phát hiện mối quan hệ này đã kéo dài từ năm ngoái đến tận bây giờ.
Phó Nhàn Linh xem xong, nước mắt chảy đầy khuôn mặt.
Cô nhìn Thôi Hiểu hỏi: “Anh ta sao có thể đối xử với tớ như vậy?”
Cô xuất thân từ gia đình giàu có, cha mẹ đều là người có học thức, từ nhỏ đã rất nghe lời. Sau khi lớn, cô cũng không dám làm chuyện gì vượt quá khuôn phép. Trước khi cùng Trương Tuyền Phong kết hôn, cô chưa từng thích ai, bởi vì gia đình hai người đã sớm định hôn ước cho họ từ nhỏ.
Từ khi còn nhỏ cô đã biết mình phải gả cho hắn, cho nên cô đã cố gắng học hành, cố gắng rèn luyện để bản thân trở nên ưu tú. Nhưng cô không nghĩ tới, từ đầu đến cuối mình giống như một con ngốc.
Còn ngu ngốc tới mức bị lừa, từ bỏ những thứ mình thích và thậm chí còn kiêng cả rượu. Hiện tại xem ra, Trương Tuyền Phong chỉ xem cô như một công cụ tình dục.
Cô dựa vào cái gì mà phải sinh con cho loại người như hắn!
Cô uống ly rượu thứ hai, lau nước mắt nhìn Thôi Hiểu nói: “Tớ phải về đây.”
“Về làm gì!” Nhạc trong quán bar quá lớn nên Thôi Hiểu luôn phải hét lớn.
Phó Nhàn Linh hít nhẹ mũi, cô sợ rằng mình sẽ khóc ở chỗ này mất. Hít sâu một hơi, cô cầm ly rượu trước mặt Thôi Hiểu uống cạn một ngụm.
“Tớ không thể ngồi ở chỗ này, tớ sẽ khóc mất.”