Chương 14: A... Dừng Lại!

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 14: A... Dừng Lại!

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu cởi quần cô ra, Phó Nhàn Linh bị liếm đến mềm nhũn cả người, mất hết sức lực, tay kéo cậu: “Đừng…”
Chàng trai đã tìm thấy nơi đang ướt đẫm nước dâm, cậu ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi mút mát vành môi, giọng nói như bị dính chặt, mang theo vẻ khàn khàn: “Chị, cho tôi được không?”
Bàn tay của cậu vuốt ve bầu ngực cô, tay còn lại mò xuống âm hộ, kích thích hạt le đang cương cứng. Phó Nhàn Linh không nói nên lời, vừa mở miệng đã là tiếng rên rỉ đứt quãng.
Hơi thở của cậu nóng bỏng, nặng nề, nhưng nụ hôn lại vô cùng dịu dàng, hôn đến mức cô thoải mái ưm ử ra tiếng. Cô biết rõ không nên, nhưng đầu óc lại như bị che mờ, thân thể nóng bừng vô thức chiều theo động tác của cậu, khuôn mặt đỏ bừng dán sát vào cậu, khao khát được nhiều hơn nữa.
Cậu thấy cô đáp lại, lực hôn mút bỗng nhiên mạnh hơn, hơi thở gấp gáp đến mức đáng sợ:
“Chị, tôi rất thích chị…”
Sống lưng của Phó Nhàn Linh tê rần, không biết cậu có thường ngày hay dỗ dành người khác như vậy không. Nhưng thân thể của cô lại bị những lời này kích thích đến ướt đẫm.
Vu Hướng Tây tuột áo sơ mi của cô xuống, đầu lưỡi liếm nhẹ gáy cô. Lòng bàn tay từ phía sau lưng mò đến ngực, nắm lấy bầu ngực, đầu lưỡi lướt qua, liếm mút, cắn nhẹ rồi lại nhéo, Phó Nhàn Linh nhanh chóng không chịu nổi nữa, ngón tay luồn vào tóc cậu, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở run rẩy.
Cậu mở chiếc ba lô trên mặt đất ra, lấy ra một hộp bao cao su vừa mua hôm nay. Mở hộp, lấy ra ba cái nhét vào túi quần, sau đó bế Phó Nhàn Linh đi vào trong phòng.
Đến bây giờ Phó Nhàn Linh vẫn chưa kịp nhìn quanh căn phòng của cậu, lúc bị ôm vào trong phòng, cô vội vàng đảo mắt nhìn quanh phòng khách. Chỉ thấy bên cạnh bàn trà có mấy linh kiện trông giống như dùng để lắp ráp robot, trên sô pha còn có nhiều bản vẽ.
Đồ vật nhà cậu rất ít, có vẻ rộng rãi và trống trải, phòng ngủ có vẻ có sức sống hơn. Trên bàn sách chất đầy các loại sách vở, trên giường cũng có mấy quyển sách. Cậu đặt cô lên giường, thu dọn sách vở lên chiếc tủ đầu giường, lúc này mới cởi quần ra.
Cách quần sịp màu đen cũng có thể nhìn rõ dương vật đã cương cứng sưng to. Cậu lấy tay kéo quần sịp xuống, dương vật to lớn dữ tợn từ vòm lông đen nhánh bật ra, Phó Nhàn Linh nhìn đến tim đập loạn xạ.
Thứ này của cậu lớn hơn của Trương Tuyền Phong rất nhiều. Đêm hôm đó cô cũng chưa dám nhìn kỹ, bây giờ chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến cô tê dại cả người.
“Chị.” Cậu dùng thân thể trần trụi áp sát cô, làn da rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, lông tơ trên đùi rậm rạp, đè lên đùi cô, cọ đến làn da của cô vừa rát vừa ngứa.
Cậu dịu dàng hôn cô, hơi thở sạch sẽ khiến cô choáng váng. Môi mỏng của cậu bao lấy núm vú của cô, cắn mút bên này rồi lại sang bên kia, mút đến khi hai đầu vú ướt đẫm nước bọt, lúc này mới bắt đầu hôn dọc xuống bụng cô.
Phó Nhàn Linh thấy được ý đồ của cậu, cảm thấy xấu hổ khép chặt hai chân, khuôn mặt đỏ bừng nhìn cậu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Cậu… cứ vậy vào đi.”
Vu Hướng Tây cười nói: “Được!”
Cậu xé mở bao cao su, sau khi đeo lên, duỗi tay sờ soạng nơi đó của cô, thấy vẫn còn rất nhiều nước. Vu Hướng Tây tách hai chân cô ra, nắm lấy dương vật, chậm rãi đưa vào.
Phó Nhàn Linh bị lấp đầy đến căng tức, không nhịn được mà cong người lên. Âm đạo căng tức đến tột cùng, cảm giác căng tức ấy khiến xương cốt cô tê dại. Cô nắm chặt lấy khăn trải giường dưới thân, chờ chàng trai hoàn toàn đưa vào, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cô còn chưa kịp thở hết, chàng trai liền cúi đầu hôn lấy cô, một tay nắm chặt eo cô, thúc đẩy nhanh chóng.
Tiếng rên rỉ của cô bị chặn lại, âm thanh nức nở đều bị chàng trai nuốt trọn. Khoái cảm vừa sâu vừa mạnh, cô bị đè nặng, bị thúc mấy chục cái, trong cổ họng tràn ra tiếng khóc thút thít, bụng dưới run rẩy vài cái, rồi đạt đến cao trào.
Vu Hướng Tây bị vách thịt kẹp chặt đến mức thở hổn hển, cậu hơi lùi ra sau vài phân. Môi mỏng dừng lại bên má Phó Nhàn Linh, nhìn vành tai trắng nõn, rồi bỗng nhiên ngậm lấy mút mát.
Phó Nhàn Linh chỉ cảm thấy cả linh hồn như đang gào thét vì khoái cảm. Cô nắm chặt lấy khăn trải giường, cổ ngửa hẳn ra sau. Chàng trai vừa điên cuồng ra vào trong cơ thể cô, vừa liếm mút vành tai cô. Hơi thở cực nóng phả vào trong tai, cô bị nóng đến mức trong cổ họng tràn ra những tiếng rên nức nở.
Tiểu huyệt ướt mềm bị chàng trai thúc đến tê mỏi, khoái cảm bén nhọn từ xương cụt chạy thẳng lên đỉnh đầu. Cô vươn tay bắt lấy cánh tay của cậu, trong cổ họng tràn ra tiếng hét chói tai kéo dài: “A…. Không cần… dừng lại… A…!”
Cô căng cứng mu bàn chân, bụng dưới run rẩy kịch liệt, lần cao trào này kéo dài chừng mười mấy giây. Cô há miệng thở hổn hển, linh hồn giống như bị rút ra khỏi cơ thể, toàn thân ý thức như đang lơ lửng giữa không trung.
Chàng trai vươn người hôn lấy môi cô, giọng nói khàn khàn quyến rũ: “Chị, thoải mái không?”
Khắp mặt cô giàn giụa nước mắt sinh lý, đôi mắt vẫn còn chìm đắm trong khoái cảm nên có chút thất thần, nghe vậy, cô chớp chớp mắt nhìn về phía cậu, giọng nói khàn đặc: “Thoải mái…” Thoải mái đến chết đi được.