29. Chương 29: Chúng ta dừng lại ở đây thôi

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 29: Chúng ta dừng lại ở đây thôi

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Nhàn Linh dừng lại một lát rồi mới hỏi: “Người đó chính là cậu sao?”
Vu Hướng Tây nhẹ nhàng gật đầu.
Ba tháng trước, vào ngày thứ hai của lễ tình nhân, Phó Nhàn Linh một mình đi tới một nhà hàng đông đúc để ăn tối. Khi trở về, cha mẹ Phó Nhàn Linh đã gọi điện hỏi cô hôm qua đi đâu. Phó Nhàn Linh nói cô cùng Thôi Hiểu ra ngoài chơi, đi xem phim và ăn tối.
Hai người họ lại hỏi cô Trương Tuyền Phong đã tặng quà gì. Phó Nhàn Linh thuận miệng đáp: “Hoa hồng ạ, và cả chocolate.”
Sau khi cúp máy, Phó Nhàn Linh mở tin nhắn WeChat của Trương Tuyền Phong ra xem. Không biết là hắn quên hay có việc gì bận mà cả ngày hôm qua đều không gọi cho cô.
Năm đầu tiên kết hôn, vào ngày lễ tình nhân hắn đã tặng cô một chiếc đồng hồ. Năm thứ hai bắt đầu chuyển thẳng tiền vào thẻ cho Phó Nhàn Linh, còn năm nay thì coi như ngày lễ này không tồn tại.
Thật ra ban đầu Phó Nhàn Linh cũng không cảm thấy tủi thân. Chỉ là hôm đó lúc cùng Thôi Hiểu ra ngoài, nhìn thấy xung quanh toàn những cặp đôi tay trong tay cười nói, trong lòng cô bỗng cảm thấy thật cô đơn. Phó Nhàn Linh cũng muốn lúc Trương Tuyền Phong quay về có thể cùng cô xem một bộ phim, nắm tay nhau vui vẻ trò chuyện. Nhưng hai người từ lúc kết hôn tới giờ, trừ những lần ra ngoài ăn cơm ra, gần như không có thời gian hay cơ hội cùng nhau dạo phố.
Phó Nhàn Linh càng nghĩ càng thấy tủi thân. Lúc quay lại chung cư, nước mắt đã rơi lã chã từ lúc nào. Phó Nhàn Linh lo sẽ gặp hàng xóm nên cứ cúi gằm mặt suốt quãng đường. Lúc tới thang máy, lại có một cánh tay đưa tới, trên tay người đó là một chiếc khăn được gấp gọn gàng.
Phó Nhàn Linh nhận lấy, nghẹn ngào nói cảm ơn.
Ánh mắt cô chỉ kịp liếc qua đôi giày thể thao của người đó. Lúc thang máy lên tới tầng ba, cô mở cửa vào nhà, nằm trên giường khóc thật to.
Phó Nhàn Linh xúc một thìa cơm, sau khi nuốt xuống mới nói: “Hôm đó tâm trạng tôi không được tốt.”
Vu Hướng Tây lại rót thêm nước vào cốc của cô, nói: “Ngày hôm đấy chị uống rượu say, còn khóc nữa.”
Thìa trong tay Phó Nhàn Linh ngừng lại giữa không trung. Cô ngẩng đầu nhìn Vu Hướng Tây, thảo nào khi đó cậu không hỏi gì, có lẽ là sợ cô cảm thấy khó chịu.
Phó Nhàn Linh khẽ thở dài một hơi: “Đúng vậy, lúc đó tôi hơi buồn nên đã khóc.”
Đáng buồn hơn là, lúc Phó Nhàn Linh còn đang ở nhà chuyên tâm lo việc mang thai thì Trương Tuyền Phong lại ngoại tình ở bên ngoài. Thứ tình yêu mà cô bỏ cả công việc để theo đuổi lại trở thành thứ vô nghĩa trong mắt tên đàn ông tệ bạc đó.
Cô thật sự đã sai rồi, cũng đã yêu sai người. Suốt 28 năm nay, tất cả mọi cố gắng của cô đều trở thành trò cười.
Nghĩ đến Trương Tuyền Phong lại khiến lồng ngực Phó Nhàn Linh quặn thắt. Cô hít một hơi, ngẩng đầu lên để ngăn nước mắt trào ra. Lúc mở miệng, giọng cô cũng mang theo tiếng nghẹn ngào: “Anh ta ngoại tình.”
Vừa dứt lời, nước mắt cô cũng từ từ rơi xuống.
Phó Nhàn Linh cầm khăn lau nước mắt, bật cười: “Xin lỗi, chúng ta nói chuyện khác đi.”
Thật kỳ lạ, cô lại chủ động kể chuyện này cho Vu Hướng Tây biết. Ngoài Thôi Hiểu ra, cô cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ ở trước mặt người khác để lộ vẻ yếu đuối như bây giờ.
Vu Hướng Tây nắm lấy tay cô, giọng nói vô cùng nghiêm túc:
“Anh ta không yêu chị, tôi sẽ yêu chị.”
Phó Nhàn Linh cười, lắc đầu nói: “Yêu với không yêu gì chứ, cậu cũng chỉ là một cậu nhóc.”
Vu Hướng Tây vẫn kiên quyết nắm chặt tay cô, vẻ mặt không chút đùa cợt:
“Chị rất tốt, tôi sẽ đối xử thật tốt với chị, có thể tin tôi một lần không?”
Phó Nhàn Linh biết cậu là một người rất tốt.
Chỉ là, chuyện cô đã làm là sai, mà cô không nên vì bản thân mà làm lỡ dở một người tốt như cậu.
“Vu Hướng Tây, cậu rất tốt.” Phó Nhàn Linh bỏ thìa xuống, cố gắng nở một nụ cười:
“Ở bên cạnh cậu tôi rất vui.”
Phó Nhàn Linh rụt tay lại, nhìn chàng trai trước mặt mình rồi nói từng chữ một: “Nhưng mà, chúng ta dừng lại ở đây thôi.”
“Tại sao?” Vu Hướng Tây đau đớn nhìn cô: “Là tôi đã làm sai điều gì sao? Hay đã nói sai điều gì? Chị nói cho tôi biết, tôi chắc chắn sẽ thay đổi.”
Xung quanh họ đều là những tiếng cười nói. Phó Nhàn Linh tưởng rằng không khí đông đúc này sẽ khiến cô phân tán được nỗi khổ sở trong lòng, nhưng dường như không phải. Lúc Phó Nhàn Linh mở miệng nói, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt, siết chặt đến mức không thể thở được.
“Tôi không thể ly hôn.”
“Cũng không thể đến với cậu được.”
Phó Nhàn Linh nhìn Vu Hướng Tây, vẫn cố gắng cười: “Cậu có hiểu không?”
Hai mắt Vu Hướng Tây đỏ ngầu, cậu chầm chậm nói: “Chị…”
“Đừng bỏ tôi được không?”