42. Chương 42: Mấy tư thế?

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 42: Mấy tư thế?

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc sofa ướt đẫm một mảng, Vu Hướng Tây lấy khăn giấy lau, không ít bản vẽ cũng bị dính chút nước, cậu lau sạch từng chút một, đặt lên bàn trà cho khô.
Phó Nhàn Linh tắt máy, đi tắm rửa trước, lúc ra ngoài, chàng trai đã dọn dẹp sạch sẽ, đang cầm chổi lau nhà quét dọn.
“Tôi phải về rồi.”
Cô vào phòng ngủ lấy túi xách của mình, rồi đi đến bàn trà lấy điện thoại bỏ vào túi.
Vu Hướng Tây ngẩng đầu nhìn cô, cậu mặc áo phông trắng, hai cánh tay nổi gân xanh vì dùng sức, mồ hôi đầy trên cổ, khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt đen láy.
“Chị.” Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ nói:
“Tối qua chị đã đồng ý, sau này sẽ quan tâm đến tôi.”
Phó Nhàn Linh hơi bật cười nhìn cậu nói:
“Tôi chỉ về nhà thôi, đâu có nói là không cần cậu đâu.”
Đôi mắt Vu Hướng Tây sáng rực lên, cậu cười, buông chổi lau nhà xuống rồi lao đến, một tay ôm Phó Nhàn Linh vào lòng, hôn lên mặt cô hàng chục cái, hôn đến mức gương mặt Phó Nhàn Linh đỏ bừng.
“Thôi được rồi.”
“Xin lỗi, tôi vui quá.”
Vu Hướng Tây buông cô ra, lại không nhịn được mà hôn lên môi cô: “Chị, tôi thật sự rất vui.”
Phó Nhàn Linh đi đến cửa nhà ở tầng ba, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt hẳn.
Thôi Hiểu biết mật khẩu nhà Phó Nhàn Linh, đã sớm vào nhà ngồi chờ sẵn trong phòng khách, ngay khi Phó Nhàn Linh vừa đẩy cửa bước vào, đã thấy khuôn mặt phóng đại của Thôi Hiểu, chóp mũi nhăn lại, hít hà ngửi ngửi: “Cậu vừa tắm xong à?”
Phó Nhàn Linh: “…”
“Vừa mới rời giường đã tắm rửa đâu phải là thói quen của cậu, chẳng lẽ lúc tớ gọi điện thoại, hai người đang bận... làm chuyện quan trọng đó sao?”
Thôi Hiểu đưa hai tay ra vỗ vỗ, không hơn không kém, vừa đúng ba tiếng.
Phó Nhàn Linh: “…”
Cô không kiềm chế được, cúi đầu thay giày, cả khuôn mặt đỏ bừng.
“Hay thật đấy, không ngờ luôn, cún con đúng là cho tớ mở mang tầm mắt.”
Thôi Hiểu thở dài một tiếng, trở lại ghế sofa, bắt chéo chân, cầm quả táo trên tay lên cắn, miệng nhồm nhoàm nói:
“Đáng lẽ phải làm như thế từ sớm, tớ nói cho cậu nghe, nếu tớ là cậu, hồi đó mà chia phòng ngủ là tớ sẽ ra ngoài tìm cún con ngay, à, lúc đó cún con chưa chuyển đến, nhưng không sao, chỉ cần chồng tớ dám bỏ bê tớ là tớ sẽ ra ngoài tìm khoái lạc ngay.”
Phó Nhàn Linh biết cô bạn đang an ủi mình, cầm gối ôm đi đến một góc sofa, tựa vào bên cạnh cô ấy.
Thôi Hiểu đưa táo qua, Phó Nhàn Linh cắn một miếng.
Thôi Hiểu đang định ăn tiếp thì lại hỏi:
“Hai người vừa hôn nhau à, giờ tớ còn ăn chung táo với cậu, thế có tính là gián tiếp hôn môi với cún con không nhỉ?”
Phó Nhàn Linh cầm gối đầu đập tới, cười mắng: “Biến đi!”
Thôi Hiểu tiếp tục gặm táo, không lâu sau, tiến đến gần Phó Nhàn Linh, giơ tay làm điệu bộ, Phó Nhàn Linh không hiểu, hỏi cô bạn: “Gì thế?”
“Kích thước ấy, cún con có dài được như thế này không?”
Phó Nhàn Linh lấy gối ôm đánh cô bạn, xấu hổ hét lên: “Thôi Hiểu!”
“Làm sao, tò mò không được à?”
Thôi Hiểu bảo vệ quả táo trên tay, lại xông đến bên cạnh Phó Nhàn Linh nói:
“Đồ tốt thì phải chia sẻ chứ? Sau này đàn ông của tớ cũng sẽ chia sẻ với cậu, kích thước của anh ấy bao nhiêu?”
Phó Nhàn Linh bịt tai lại, đỏ mặt nói: “Tớ không nghe nữa!”
“Thôi vậy, vốn định mời cậu xem thử.”
Thôi Hiểu một mặt tiếc nuối nói: “Xem ra cậu không có cơ hội này rồi.”
“…”
Phó Nhàn Linh cùng Thôi Hiểu trò chuyện phiếm một lát, kể với Thôi Hiểu rằng, cô và Vu Hướng Tây từng gặp nhau ba năm trước, học sinh của cô chính là em gái của Vu Hướng Tây.
“Duyên phận.”
Thôi Hiểu lại lần nữa cảm thán: “Bài hát kia hát thế nào nhỉ, duyên phận không cho chúng ta gặp nhau lúc tốt đẹp, vận mệnh lại muốn chúng ta yêu nhau lúc khó khăn... Cậu xem, đây chính là duyên phận và vận mệnh của hai người đấy.”
Cô hát xong, đưa lõi táo trong tay ra trước mặt Phó Nhàn Linh làm micrô, hỏi: “Cuối cùng thì, nói nhiều thế rồi, hai người hôm qua đã làm bao nhiêu kiểu?”
Phó Nhàn Linh: “… Biến đi!”