Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 50: Cây hàng anh to cỡ nào?
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên giá vẫn còn ba đóa hồng đỏ mà Vu Hướng Tây tặng cô hôm qua.
Thôi Hiểu đặt túi đồ vào ghế sau, rồi tiến lên phía trước rút khăn giấy lau tay. Cô liếc nhìn thấy những bông hoa trên giá, nhướng mày trêu chọc: “Không tệ chút nào.”
Cô đưa tay ra lấy: “Cho tớ đi.”
Phó Nhàn Linh đang cài dây an toàn bỗng khựng lại, giơ tay chặn cô: “Không được.”
Thôi Hiểu không nhịn được cười, trong mắt tràn đầy vẻ trêu chọc: “Sao lại không được?”
Phó Nhàn Linh biết cô cố tình, liếc cô qua kính chiếu hậu:
“Có bao nhiêu anh tặng hoa cho cậu, sao lại muốn cái này?”
“Tớ vẫn thích cái này. Cậu đừng nói gì cả, lát nữa xem phản ứng của cún con.”
Thôi Hiểu trực tiếp ôm ba bông hoa vào lòng.
Phó Nhàn Linh mỉm cười bất đắc dĩ. Cô lái xe hơn hai mươi phút mới tới công ty của Vu Hướng Tây. Chỗ này trước đây cô cũng từng đến rồi, Thôi Hiểu đã dẫn cô tới chọn rượu dùng trong hôn lễ. Cô nếm thử mấy loại, nhưng sau đó thấy giá quá cao nên chỉ mua hai chai để chiêu đãi bạn bè.
Ông chủ và Thôi Hiểu có quen biết, hai chai rượu vang đỏ chỉ tính tiền bằng một chai.
Vu Hướng Tây đã chờ sẵn bên đường, gương mặt trắng nõn ửng hồng vì men rượu. Có lẽ sợ nóng, cậu cởi ba cúc áo sơ mi, cà vạt cũng bị kéo xuống cầm trong tay, gương mặt vừa sạch sẽ vừa ngây thơ.
Phó Nhàn Linh kéo cửa kính xe xuống, cười về phía cậu. Vu Hướng Tây mở cửa ghế phụ chui vào. Giây tiếp theo cúi người sát lại, giữ chặt gáy cô mà hôn nồng nhiệt.
“Chị…”
Cậu vừa uống rượu xong, môi lưỡi nóng bỏng, ngậm lấy môi cô mà liếm mút mạnh mẽ.
Phó Nhàn Linh bị hôn đến tê rần sống lưng, hơi dùng sức đẩy cậu mới đẩy ra được. Mặt cô đỏ bừng, chỉ vào ghế sau: “Thôi Hiểu đang ở đây.”
Vu Hướng Tây ngoan ngoãn ngồi xuống, quay đầu lại có chút xấu hổ chào Thôi Hiểu, giọng nói dính men rượu có chút khàn: “Chị Thôi Hiểu.”
Một tay Thôi Hiểu che mặt, nhưng hai mắt vẫn lộ rõ:
“Không sao, cứ coi như tớ không ở đây, hai người cứ tiếp tục.”
Vu Hướng Tây: “…”
“Giờ cậu muốn đi đâu?” Phó Nhàn Linh chuyển sang đề tài khác hỏi Thôi Hiểu: “Về nhà sao?”
Thôi Hiểu nhìn ra bên ngoài, trời đã tối đen, ánh đèn rực rỡ vừa lên, đèn neon lập lòe thắp sáng. Cô nhíu mày suy nghĩ: “Ở đây đi, tớ lên uống một ly rượu.”
Cô lấy bộ váy mà Phó Nhàn Linh mua cho xuống xe, trong lòng còn ôm ba bông hồng đỏ. Trước khi đi còn cố ý nói với Vu Hướng Tây: “Tôi cầm mấy bông hoa này nhé.”
Mặt và tai của Vu Hướng Tây đều ửng hồng. Cậu quay đầu nhìn hoa trong lòng Thôi Hiểu, ánh mắt có chút mờ mịt nhìn về phía Phó Nhàn Linh. Cậu không rõ, hoa là do Phó Nhàn Linh đưa cho Thôi Hiểu, hay Thôi Hiểu tự muốn lấy đi.
Thôi Hiểu thấy phản ứng này của cậu, bật cười thành tiếng. Cô trả hoa lại cho Phó Nhàn Linh:
“Cầm đi, cầm đi!”
Phó Nhàn Linh kéo cửa sổ xe xuống, dặn dò Thôi Hiểu: “Không được uống nhiều đâu đấy, tối tớ sẽ gọi điện cho cậu, cũng đừng về muộn quá.”
“Biết rồi!” Thôi Hiểu phất phất tay về phía cô, cất bước định đi vào tòa nhà. Vừa ngước mắt lên, cô thấy cửa hàng hoa phía đối diện, bèn chuyển hướng bước chân đi qua, mua một bông hồng đỏ.
Phó Nhàn Linh nói không sai, người tặng hoa cho cô rất nhiều. Dù sao cô cũng là người chuyên lên kế hoạch tổ chức hôn lễ, thấy rất nhiều loài hoa, cũng quen biết không ít ông chủ cửa hàng hoa. Cô đã từng hẹn hò với một người, đối phương ngày nào cũng thay đủ loại hoa đến tặng, dẫn tới khoảng thời gian đó cô cực kỳ chán ghét hoa hồng đỏ.
Cô cúi đầu ngửi bông hoa trong tay, hoa hồng tươi mới còn vương mùi cỏ xanh. Nhưng Thôi Hiểu không thích mùi hương này, cô nhăn mũi, bảo ông chủ cửa hàng hoa bọc lại cho đẹp, lúc này mới đi vào tòa nhà cao tầng.
Ông chủ tòa nhà, người mà cô đã giới thiệu công việc cho Vu Hướng Tây, là người mở một trang trại rượu. Anh ta là một người đàn ông trưởng thành, 35 tuổi, họ Hà, cũng từng làm ăn với ba mẹ Thôi Hiểu… nên coi như đã sớm biết Thôi Hiểu. Thôi Hiểu đi vào thấy anh ta ngồi pha rượu ở quầy bar của công ty, cũng không khách sáo, ngồi ngay lên ghế, ném bông hoa xuống trước mặt anh ta.
“Ông bạn già, tặng anh một bông hoa.”
Ngày thường cô đều gọi anh ta là ông Hà, thi thoảng tâm trạng tốt thì gọi anh ta là ông bạn già, đồ háo sắc.
Ông chủ Hà bĩu môi, còn chưa kịp mở miệng nói gì, mấy người đàn ông một trước một sau ôm một thùng rượu to đi tới. Anh ta buông ly rượu xuống, chỉ huy mấy người khiêng rượu dọn lại đây, rồi thay rượu trên giá đi.
Thôi Hiểu híp mắt nhìn qua, chỉ thấy trong đó có một người đàn ông vóc dáng cao to, tóc cạo trọc, cơ bắp trên người làm lồng ngực ngăm đen căng chặt. Gương mặt anh ta hơi đen, đôi mắt thâm trầm. Mồ hôi trên trán rơi xuống, dừng lại ở chóp mũi có chút ngứa, anh cuốn áo lên lau đi, để lộ ra tám múi cơ bụng rõ ràng, săn chắc.
Làn da màu nâu đồng, eo bụng có một lớp mồ hôi mỏng. Đỉnh đầu đứng dưới bóng tối tạo cảm giác gợi cảm mông lung, dưới ánh đèn lại lộ ra hơi thở hormone đàn ông đầy mê hoặc.
Thôi Hiểu cầm bông hồng trên bàn lên, lập tức đi đến trước mặt người đàn ông, cắm bông hoa vào ngực anh.
Mặc dù đầu cô thấp hơn nhiều so với người đàn ông, ánh mắt lại như từ trên cao nhìn xuống đánh giá anh, sau đó hỏi một câu: “Cây hàng anh to cỡ nào?”