Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 52: Lên giường nằm đi
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Nhàn Linh đóng cửa, đỡ Vu Hướng Tây đang tựa vào cánh cửa rồi đưa cậu đến ghế sofa.
Cô vừa định đứng dậy thì Vu Hướng Tây đã ôm cô chặt hơn. Bên tai cô vang lên giọng nói hơi mơ hồ của cậu: “Chị, tôi không thích cô ta.”
Khóe môi Phó Nhàn Linh khẽ nhếch lên: “Ừm, tôi biết.”
“Lúc trước cô ta đến gõ cửa nhà tôi…” Đôi môi mỏng của Vu Hướng Tây đặt lên vai và cổ cô, hơi nóng từ lời nói của cậu phả ra khiến cô bất giác rùng mình: “…Nhưng tôi không cho vào.”
Phó Nhàn Linh vuốt mái tóc mềm mại của cậu, nhẹ nhàng đáp: “Ừm, tốt lắm.”
Vu Hướng Tây cười, cậu cọ vào cổ Phó Nhàn Linh rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Làn da nóng bỏng áp sát vào cô, đôi môi mỏng hôn lên má Phó Nhàn Linh.
“Chị.” Sau khi hôn lên má cô, Vu Hướng Tây dịu dàng hôn lên môi cô, giọng nói khàn khàn: “Tôi rất thích chị.”
Trái tim Phó Nhàn Linh đập thình thịch. Cô chạm vào mặt cậu, những ngón tay trắng nõn vòng ra sau gáy ôm lấy Vu Hướng Tây. Sự tiếp xúc da thịt nóng bỏng như thiêu đốt, cô khẽ đẩy cậu ra:
“Đi, lên giường nằm.”
Vu Hướng Tây ngoan ngoãn gật đầu, dựa vào tường chầm chậm đi vào phòng ngủ.
Phó Nhàn Linh đỡ Vu Hướng Tây nằm xuống giường, giúp cậu cởi áo sơ mi và quần tây, sau đó đi vào phòng tắm vắt khăn để lau người cho cậu.
Vu Hướng Tây say rượu rất ngoan, không quậy phá hay làm phiền, nhưng cả người thì đỏ bừng như tôm luộc, nóng ran. Phó Nhàn Linh lau người xong, đi pha một cốc nước mật ong ấm cho cậu uống. Uống xong, cô còn dùng khăn giấy lau miệng cho cậu. Nhìn Vu Hướng Tây đang ngủ ngon, đôi mắt nhắm nghiền, Phó Nhàn Linh khẽ cười rồi tắt đèn đi ra ngoài.
Cô xuống nhà để xe dưới lầu để lấy quần áo. Khi đi thang máy gặp hàng xóm, cô liền về nhà mà không lên tầng mình nữa.
Phó Nhàn Linh về nhà tắm rửa và đắp mặt nạ dưỡng da. Cô lấy điện thoại di động ra xem, lúc này đã là mười một giờ đêm. Trên Wechat có rất nhiều tin nhắn chưa đọc, cô xem lướt qua một lượt, Trương Tuyền Phong còn nhắn cho cô một tin.
“Mấy ngày nữa anh về.”
Phó Nhàn Linh không để tâm đến tin nhắn đó, cô tắt điện thoại rồi tháo mặt nạ vứt vào thùng rác. Lúc nằm trên giường, cô không ngừng nghĩ đến những chuyện vẩn vơ. Sau đó, cơn buồn ngủ dần ập tới, trong đầu Phó Nhàn Linh lại mơ hồ nghe thấy một giọng nói khàn khàn: “Tôi sẽ luôn yêu chị….”
Sáng hôm sau, Phó Nhàn Linh thức dậy hơi muộn. Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô liền đi tới nhà để xe. Lúc tới nơi, cô đã thấy Vu Hướng Tây đứng cạnh xe đợi cô, trên tay cầm đồ ăn sáng. Hôm nay cậu mặc áo phông và quần thể thao, đeo balo sau lưng. Thấy Phó Nhàn Linh đi tới, đôi mắt cậu lại sáng bừng lên.
“Xin lỗi, tối qua tôi ngủ quên mất.”
Vu Hướng Tây đi tới đón cô, nhỏ giọng hỏi: “Chị không giận chứ?”
Phó Nhàn Linh thấy xung quanh không có ai, vươn tay giúp cậu chỉnh lại cổ áo: “Sao tôi lại phải giận?”
Vu Hướng Tây thấy cô cười liền biết cô không giận mình. Cậu cười lộ ra hai chiếc răng khểnh: “Tôi sợ uống say quá lại nói luyên thuyên làm chị không vui.”
“Không có đâu, cậu rất ngoan.” Phó Nhàn Linh không kìm được đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của cậu.
Vu Hướng Tây cúi đầu hôn cô, nhưng rất nhanh cậu đã lùi lại, đưa đồ ăn sáng trong tay cho Phó Nhàn Linh: “Chị, tôi đi trước đây.”
Phó Nhàn Linh khẽ cười: “Không cần tôi đưa đi sao?”
Vu Hướng Tây lắc đầu: “Tôi chạy bộ tới đó là được.”
“Đợi chút.” Phó Nhàn Linh gọi cậu lại, cô lấy túi đồ từ ghế sau ra đưa cho cậu: “Tôi mua ít quần áo cho cậu, mặc thử xem, nếu không vừa thì nói nhé.”
“Cảm ơn chị.” Vu Hướng Tây cười vui vẻ, đôi mắt sáng ngời, trong đôi mắt ấy đều hiện rõ tình cảm cậu dành cho Phó Nhàn Linh.
“Tối nay chúng ta cùng tới quảng trường Hoa Viên được không?”
Phó Nhàn Linh không hề phản đối: “Được.”
Buổi trưa, có người gửi chuyển phát nhanh năm bông hoa hồng đến. Phó Nhàn Linh tìm một chiếc bình rồi bắt đầu cắm hoa. Cô đặt nó trên bàn, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy.
Cả công ty đều biết Phó Nhàn Linh có một người chồng lãng mạn, mỗi ngày đều tặng hoa cho cô, lại còn biết dùng băng cá nhân hình gấu Pooh.
Thậm chí còn có đồng nghiệp hỏi Phó Nhàn Linh, làm sao để có thể luôn giữ được cảm giác mới mẻ như vừa mới cưới. Phó Nhàn Linh chỉ cười thầm trong lòng, rồi ngoài miệng đáp: “Cứ là chính mình là được rồi, không cần phải thay đổi gì cả.”
Bởi vì người không yêu bạn, cho dù bạn có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì người đó vẫn sẽ không quan tâm.