Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 54: Ưm… Xin anh…
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương vật của Vu Hướng Tây ngày càng cương cứng, cậu thúc rất nhanh, lực đẩy cũng vô cùng mạnh. Phó Nhàn Linh không kìm được run rẩy, cô rên rỉ thở dốc, tiếng va chạm của hai cơ thể hòa cùng tiếng rên của cô vang vọng khắp khoang xe.
“Vu Hướng Tây……” Cô bị kích thích đến điểm G, giọng nói thút thít xen lẫn tiếng khóc nức nở, ngón tay gắt gao nắm lấy cánh tay Vu Hướng Tây.
Phó Nhàn Linh vừa muốn bảo cậu dừng lại, lại vừa muốn cậu làm nhanh hơn, trong đầu tràn ngập khoái cảm đến nỗi cô không ngừng lắc đầu để giữ bản thân tỉnh táo, trên mặt cô giờ toàn là nước mắt: “Ưm… xin anh…”
Vu Hướng Tây cảm nhận được âm hộ cô co rút siết chặt lấy mình, biết Phó Nhàn Linh sắp đạt cực khoái liền tăng tốc độ. Cậu giữ lấy eo Phó Nhàn Linh thúc liên tiếp mấy chục lần, chỉ nghe thấy Phó Nhàn Linh hét lên một tiếng chói tai: “A a a a a…”
Hông cô co giật dữ dội, mỗi cú thúc của Vu Hướng Tây đều kéo theo rất nhiều dịch tình. Sau khi đạt khoái cảm tột độ, âm hộ cô co rút mạnh mẽ, siết chặt lấy dương vật Vu Hướng Tây đến khi eo cậu run lên, cổ họng phát ra tiếng thở dốc trầm thấp. Vu Hướng Tây ôm chặt lấy eo cô, bắn thẳng vào bên trong.
Phó Nhàn Linh thở hổn hển, cô nằm yên một lúc để hồi phục rồi mới từ từ ngồi dậy. Vu Hướng Tây lau sạch cho cô, sau đó lại lấy giấy lau bên dưới chỗ cô vừa ngồi.
“Chị có thấy thỏa mãn không?” Vu Hướng Tây tiến tới hôn cô.
Phó Nhàn Linh không còn một chút sức lực nào, cô khó khăn lên tiếng: “Ừm, rất thỏa mãn.”
Vu Hướng Tây ôm cô vào lòng, hôn lên má cô: “Gần mười hai giờ rồi, để tôi bế chị lên.”
“Không cần đâu.” Phó Nhàn Linh lo sợ có người sẽ trông thấy, cô khó khăn lắm mới mặc xong quần áo: “Tôi về nhà ngủ.”
Trong xe tối đen, nhưng vẫn có thể thấy rõ biểu cảm của Vu Hướng Tây thay đổi, cậu khẩn trương hỏi: “Có phải vừa rồi tôi làm không tốt?”
“Không phải, anh ta… sắp về rồi.” Phó Nhàn Linh nhẹ nhàng nói.
Vu Hướng Tây vươn tay kéo cô vào lòng: “Chị đã đồng ý với tôi rồi, không được làm chuyện đó với anh ta, cũng không được để anh ta hôn chị.”
Phó Nhàn Linh khẽ cười, sờ mặt cậu: “Ừm, tôi biết.”
Vu Hướng Tây vẫn cảm thấy không vui, mày nhíu chặt lại, một lúc sau mới nói: “Chị với anh ta ly hôn đi được không? Tôi sẽ cưới chị, sẽ kiếm tiền để cưới chị.”
Trái tim Phó Nhàn Linh như tan chảy, cô khẽ cười, nói: “Muộn lắm rồi, về nhà ngủ thôi.”
Vu Hướng Tây nhìn thấy thái độ của cô, cậu không nói thêm nữa. Nhưng từ lúc bước ra khỏi xe, cậu luôn cúi đầu, tâm trạng dần trở nên sa sút.
Lúc vào thang máy, Phó Nhàn Linh chủ động giải thích: “Hai gia đình chúng tôi có mối quan hệ thân thiết, nếu đột ngột ly hôn thì đối với phụ huynh hai bên mà nói, đây đều là tổn thất không hề nhỏ. Ba tôi vừa mới phẫu thuật tim cách đây không lâu, ông và mẹ tôi đều là người có tư tưởng phong kiến, tôi sợ họ không thể chấp nhận được chuyện này.”
Thật ra chưa cần nói đến ba mẹ cô, đến chính bản thân Phó Nhàn Linh cũng không thể ngờ rằng có một ngày mình lại nghĩ đến chuyện ly hôn.
Phó Nhàn Linh vẫn luôn tin rằng, đời người chỉ nên kết hôn một lần, mãi mãi bên nhau đến đầu bạc răng long.
“Tôi có thể đợi.” Vu Hướng Tây nói. “Chị, chỉ cần chị đồng ý gả cho tôi, tôi có thể chờ đợi.”
Phó Nhàn Linh nằm trên giường, cả đêm trằn trọc, trong đầu chỉ toàn là câu nói này của Vu Hướng Tây.
Nếu đổi lại là người khác nói, Phó Nhàn Linh sẽ chỉ cười khẩy cho qua. Thế nhưng đối phương lại là Vu Hướng Tây, trong đầu cô hiện giờ chỉ còn lại ánh mắt nghiêm túc của cậu khi nói ra những lời này.
Phó Nhàn Linh khẽ thở dài, vùi mặt vào gối. Tuy trong đầu đang vô cùng rối bời, nhưng do vừa nãy hai người đã có một trận ân ái kịch liệt trên xe, khiến cô không bao lâu sau mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau khi tỉnh lại, bỗng thấy bên giường có người đang ngồi đó, Phó Nhàn Linh bị dọa đến nỗi hét lên một tiếng: “A!”
Trương Tuyền Phong không biết đã về từ lúc nào, hắn ngồi bên cạnh giường nhìn cô. Thấy cô đã tỉnh lại còn giật mình kinh hãi, hắn không khỏi cau mày: “Anh dọa em sợ à?”
Phó Nhàn Linh không muốn nói chuyện với Trương Tuyền Phong, việc bị hắn dọa cho phát sợ càng làm cho tâm trạng của cô trở nên tồi tệ. Phó Nhàn Linh vùi mặt vào chăn, thở một hơi thật sâu rồi nói: “Anh ra ngoài đi.”
Sắc mặt Trương Tuyền Phong trở nên lạnh lẽo, hắn đã tranh thủ đi chuyến bay sớm để về, còn mua quà tặng cho cô. Kết quả lại nhìn thấy thái độ của Phó Nhàn Linh, hắn liền bừng bừng lửa giận. Nhưng nhớ đến lời mẹ hắn nói qua điện thoại, Trương Tuyền Phong không còn cách nào khác đành nuốt cơn giận xuống:
“Anh có mua quà cho em, ra đây xem thử đi.”
Bà Trương nói thời gian hắn ở bên cạnh Phó Nhàn Linh quá ít, bắt hắn bớt đi công tác, thường xuyên chăm sóc cho cô, tốt nhất là mua thật nhiều quà. Bà còn nói chắc chắn là do Phó Nhàn Linh một mình ở nhà rất buồn chán, lại mãi không sinh được con nên mới bị áp lực, muốn đi làm lại.
Trương Tuyền Phong ngồi bên cạnh giường một lát, thấy Phó Nhàn Linh không thèm để ý, hắn lạnh lùng đi ra ngoài.
Phó Nhàn Linh không cần đoán cũng biết chắc chắn là do mẹ chồng cô bắt hắn mua. Trương Tuyền Phong rất ít khi đi công tác về mà lại mua quà tặng cô. Phó Nhàn Linh không thích đồ trang điểm, càng không thích những chiếc túi xách đắt tiền. Sau vài lần như vậy, hắn cũng không biết cô thích cái gì, cuối cùng quyết định không mua gì nữa.
Phó Nhàn Linh thay đồ đi ra, trên ghế sofa là một chiếc váy trong bộ sưu tập mùa hè mới của Chanel, cùng với một đôi giày cao gót màu vàng. Bên cạnh hộp giày còn có một hộp nước hoa Pháp chưa được mở ra.
“Đợi qua thời gian bận rộn này, anh sẽ cùng em đi du lịch Úc một chuyến.” Trương Tuyền Phong đi tới bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói: “Đến lúc đó chúng ta thử xem có thể có con ở đó không…”
Phó Nhàn Linh quay người lại, lúc này Trương Tuyền Phong mới phát hiện mặt cô không có bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào, đừng nói đến ngạc nhiên, ngay cả một nụ cười cũng không có.
“Ly hôn đi.” Phó Nhàn Linh khẽ lên tiếng, giọng nói của cô bình tĩnh đến chính cô cũng không thể ngờ:
“Tạm thời đừng nói cho ba mẹ hai bên vội, đợi khi nào anh rảnh thì làm thủ tục. Những món quà này cứ mang đi tặng cho cô gái mà anh muốn tặng, tôi không cần.”
Trương Tuyền Phong sửng sốt: “Em đang nói gì vậy?”
“Ly hôn.” Phó Nhàn Linh nhìn hắn. “Anh nghe không hiểu sao? Trương Tuyền Phong, tôi nói tôi muốn ly hôn với anh.”