Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 62: Có chuyện gì vậy?
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Phó Nhàn Linh trở lại công ty, cô nhìn thấy một cốc nước đường đen gừng trên bàn và sáu bông hồng Mân Côi ở bên cạnh.
Cô tươi cười cầm bông hoa lên, đưa lên mũi ngửi thử, chưa kịp mở di động, một đồng nghiệp đi tới vỗ vai cô cười, “Cảm ơn chồng chị Phó về trà sữa.”
Cô ngỡ ngàng nhìn sang, nhiều đồng nghiệp đang cảm ơn cô:
“Cảm ơn trà sữa của vợ chồng cô, cảm ơn cô.”
“Chị Phó, em lấy đồ mang về cho chị. Đây, có ghi chú trên đó. Trà sữa chồng chị mời chúng tôi uống ngon quá!”
Một cô thực tập sinh mới tốt nghiệp tới, vừa hâm mộ vừa nói với cô.
Phó Nhàn Linh cầm tờ giấy và liếc nhìn, trên đó viết: [Mấy ngày nay Phó Nhàn Linh cảm thấy không được khỏe, tôi hy vọng các đồng nghiệp sẽ thông cảm nhiều hơn. Đây là trà sữa cho mọi người, cảm ơn.]
Đây là chữ của Vu Hướng Tây, cậu ấy đích thân gửi đến đây sao?
Phó Nhàn Linh không nhịn được cười, cô cắt hoa và cắm vào lọ, đổ đầy nước và đặt lên bàn. Sau đó cô nhấc điện thoại và gửi cho cậu một tin nhắn:
[Hôm nay cậu đến công ty tôi?]
[Không, tôi mua rồi nhờ người khác gửi.] Vu Hướng Tây nhanh chóng trả lời:
[Chị… có nhớ tôi không?]
Phó Nhàn Linh mỉm cười gõ hai chữ: [Một chút.]
Vu Hướng Tây trực tiếp gửi lại giọng nói: “Chị… bây giờ tôi có thể qua đó được không?”
“Không.” Phó Nhàn Linh khúc khích cười: “Đi làm đi, cố lên.”
“Ừm!”
Cúp điện thoại, tâm trạng Phó Nhàn Linh tốt hơn nhiều, sau khi uống nước gừng và đường đen, cô bắt đầu làm việc.
Mặt khác, đồng nghiệp xung quanh biết cô “không khỏe”, mọi người cố giảm bớt lượng công việc cho cô, không giao mấy việc vặt, gần như cô ngồi chơi cả buổi chiều.
Cho đến lúc sắp tan tầm, cô nằm tựa vào ghế, xoa xoa cái eo đã mỏi nhừ.
Khi điện thoại reo, cô nghĩ đó là Vu Hướng Tây, liếc nhìn mới phát hiện là mẹ cô đang gọi.
Cô nhấn nút trả lời: “Mẹ à… có chuyện gì vậy?”
Từ khi mẹ Phó phát hiện Trương Tuyền Phong ngoại tình, bà đã về nhà trốn trong phòng khóc rất nhiều, không dám để cho ông Phó biết, ông vừa mới phẫu thuật tim. Thậm chí bà còn lo lắng hơn nếu Phó Nhàn Linh biết, vì bà hiểu Phó Nhàn Linh yêu Trương Tuyền Phong đến nhường nào.
Lúc còn chưa kết hôn, trên laptop của Phó Nhàn Linh đều là những thứ Trương Tuyền Phong yêu thích. Mẹ Trương từng kể với bà, Trương Tuyền Phong thường ngày thích nghe nhạc, xem phim gì, Phó Nhàn Linh đều ghi nhớ. Cô còn cẩn thận ghi chép vào sổ tay, thậm chí còn âm thầm ghi lại những món Trương Tuyền Phong thích ăn, rồi xin mẹ Phó dạy nấu.
Mẹ Phó nhớ lúc hai người bọn họ vừa mới kết hôn, Phó Nhàn Linh theo Trương Tuyền Phong về nhà dùng cơm. Trong mắt Phó Nhàn Linh đều là Trương Tuyền Phong, gắp thức ăn cho hắn, lột tôm cho hắn. Mình còn chưa ăn no, Trương Tuyền Phong lại có chuyện gấp muốn đi, cô cũng chỉ cười rồi chào ba mẹ, sau đó ngoan ngoãn theo sau Trương Tuyền Phong rời đi.
Mẹ Phó nghĩ đến những chuyện này, trong lòng đau đớn không thể thở nổi. Bà không cách nào tưởng tượng, nếu như con gái bảo bối mà mình nâng niu như trứng mỏng trong lòng bàn tay, biết được Trương Tuyền Phong ngoại tình, sẽ đau khổ đến mức nào.
Thế nhưng vừa nghe thấy giọng Phó Nhàn Linh trong điện thoại, nước mắt mẹ Phó lại không kìm được, bà không nói nên lời, cúp điện thoại.
Không bao lâu Phó Nhàn Linh gọi lại, hỏi bà: “Mẹ, xảy ra chuyện gì?”
Mẹ Phó cố gắng lắm mới kìm được nước mắt: “Tiểu Nhàn, mẹ không sao, chỉ là muốn dặn con ăn nhiều một chút, con gầy quá.”
Phó Nhàn Linh nghe thấy giọng bà nghẹn ngào, lo lắng hỏi: “Mẹ, có phải mẹ cãi nhau với ba không? Mẹ nhường ba một chút, ba vừa phẫu thuật xong, không thể tức giận.”
“Không đâu.”
Mẹ Phó nghẹn ngào nói: “Mẹ với ba con không có chuyện gì cả, chỉ là… Chỉ là… Lo lắng cho con, mẹ với ba ở với nhau… nhưng còn con thì biết làm sao bây giờ.”
“Mẹ nói gì lạ vậy.”
Mắt Phó Nhàn Linh đỏ hoe:
“Mẹ, con không muốn nghe những lời này, không phải mẹ và ba muốn sống lâu trăm tuổi sao, không phải hai người nói phải đợi con sinh cháu sao. Đợi thêm mấy năm nữa, con sẽ sinh cháu, cho hai người bế bồng.”
“Chuyện sinh cháu không vội.”
Mẹ Phó nói:
“Không cần gấp gáp, giờ sức khỏe ba con yếu, mẹ bây giờ… cũng không tiện chăm cháu. Không cần phải vội sinh con đâu.”
Phó Nhàn Linh gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy mẹ có chuyện gì thế?”
“Hôm nay mẹ xem phim, có một người phụ nữ trong phim cũng thật đáng thương, con rể ngoại tình, con gái lại có con… đáng thương quá, mẹ liền nghĩ tới con. Mẹ lo lắng…”
Mẹ Phó hỏi: “Tiểu Nhàn, nếu như Tuyền Phong ngoại tình, con sẽ tính sao?”
Tim Phó Nhàn Linh chợt thắt lại, cô thậm chí còn nghi ngờ liệu mẹ cô có biết chuyện gì rồi không.
“Sẽ không đâu.” Cô cười cười:
“Nếu anh ấy ngoại tình, con sẽ ly hôn, không còn gì để nói nữa.”
“Tốt, tốt.” Mẹ Phó vội vàng nói: “Ly hôn là tốt, ly hôn là tốt.”
Phó Nhàn Linh bất giác không biết nói gì, nghe mẹ Phó nói:
“Mẹ có việc tìm Thôi Hiểu, mẹ cúp máy đây.”
“Vâng.”
Trong lòng Phó Nhàn Linh ẩn hiện một dự cảm chẳng lành, vừa tan làm, đi ra khỏi công ty chưa được bao xa, cô nhận được điện thoại của Thôi Hiểu: “Ôi trời ơi, mẹ cậu biết chuyện Trương Tuyền Phong ngoại tình rồi, vừa gọi điện thoại hỏi tớ… Chết tiệt, hôm nay tớ phải loanh quanh mệt chết… cho tớ nghỉ một lát đã…”
“Bà nói muốn hai người ly hôn đấy.”
Thôi Hiểu ở đầu dây bên kia thở phì phò nói: “Haha, cậu còn sợ ba mẹ biết đúng không? Cậu xem, so với chuyện con gái ly hôn thì họ càng không thể chấp nhận được việc nhìn con gái mình chịu khổ.”
Vành mắt Phó Nhàn Linh đã đỏ hoe.
Cô cúp điện thoại, cố gắng bắt taxi về nhà, khóc ròng nửa tiếng mới ngừng lại được.