64. Chương 64: Xứng đáng với người tốt hơn

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 64: Xứng đáng với người tốt hơn

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà Phó trằn trọc cả đêm không yên giấc, hôm sau lại vội vã muốn ra ngoài.
Ông Phó thấy lạ hỏi: “Bà sao vậy? Hôm qua trông bà đã vội, sáng sớm lại muốn đi đâu nữa?”
Mẹ Phó đặt bô vệ sinh cá nhân gần ông, trong lòng cảm thấy ấm ức, không nhịn được nói:
“Ông không thấy sao? Hôm qua Tiểu Nhàn vốn không ăn được đồ lạnh, vậy mà Trương Tuyền Phong lại đưa dưa hấu cho nó ăn.”
Ông Phó khó hiểu: “Vậy thì có gì đâu? Đàn ông mà, chắc nó không để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó.”
“Nó chỉ không quan tâm, không để tâm!” Bà Phó nói với đôi mắt đỏ hoe:
“Nó thậm chí còn không biết con gái chúng ta thích ăn gì. Hôm qua tôi cố ý nói Tiểu Nhàn nhà mình thích dưa cải, bảo nó mang về cho con bé, nó nói được, Tiểu Nhàn không bao giờ kén ăn, nhưng thứ duy nhất con bé không thích lại là dưa cải. Ngay cả điều này mà nó còn không biết! Kết hôn ba năm rồi chứ đâu phải ba ngày!”
Ông Phó thở dài: “Ai bảo con gái bà thích nó, bà đừng lo lắng chuyện đó nữa.”
“Tôi có thể không lo lắng sao?” Giọng Bà Phó đột ngột cao lên:
“Con gái là đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, là máu thịt của tôi! Nếu tôi không lo cho nó thì còn ai lo nữa? Tôi… thấy xót xa quá.”
“Này, bà lại khóc nữa rồi. Con bé bây giờ không phải vẫn đang rất tốt sao?”
Ông Phó tìm khăn giấy bên cạnh đưa cho bà, thấy bà không cầm, ông liền vịn ghế sofa định ngồi dậy. Bà Phó ấn chặt tay ông lại, khó chịu lau nước mắt: “Ông làm cái gì vậy, ngồi yên đó, đừng có gây phiền phức cho tôi.”
Ông Phó vội vàng gật đầu: “Được rồi, tôi ngồi yên. Bà cũng đừng khóc, để con bé biết lại lo lắng.”
Bà Phó nghe xong lại thấy buồn trong lòng, đưa điện thoại vào tay ông Phó: “Trưa tôi sẽ về, nếu có chuyện gì thì gọi.”
Bà xuống nhà bắt taxi đến nhà bà Trương. Hai gia đình thường xuyên qua lại, bà Trương là người vui vẻ, thỉnh thoảng hay tặng quà cho bà Phó. Trước khi ông Phó nhập viện phẫu thuật, bà Phó cũng nhờ bà Trương liên hệ với bác sĩ giỏi.
Bà Trương nhận được điện thoại, đã đứng ở cửa khu nhà chờ đợi. Khi bà nhìn thấy bà Phó, chưa kịp nói chuyện thì bà đã nghe bà Phó hỏi:
“Bà có biết con trai bà có nhân tình ở ngoài không?”
Bà Trương ngẩn người một lát mới lên tiếng: “Bà nói cái gì?”
Lúc Trương Tuyền Phong dọn đến nhà mới, hắn nhờ thư ký tìm giúp một người dọn dẹp theo giờ. Nhưng không hiểu sao Ly Ly lại biết tin, khi hắn quay về thì thấy một người phụ nữ ăn mặc hở hang gợi cảm, đang quỳ trên sàn nhà với khăn lau.
Sự bực bội hắn nhận được ở chỗ Phó Nhàn Linh nhanh chóng biến thành ham muốn, và hắn trút bỏ mọi thứ lên người Ly Ly. Hắn vốn dĩ đã đưa cho Ly Ly một khoản tiền để bảo cô ta về sau đừng xuất hiện nữa, nhưng cô ta vẫn ở lì trong căn nhà mới của hắn.
Lúc nào cũng vậy, cô ta sẽ trần truồng trèo lên người hắn, kích thích ham muốn của hắn bằng miệng.
Trương Tuyền Phong thỉnh thoảng sẽ nghĩ đến Phó Nhàn Linh vào lúc này. Cô ấy luôn ngượng ngùng không thể cởi mở ngay cả trên giường, bảo cô ấy dùng miệng thì cứ như đang làm vấy bẩn tâm hồn cô ấy vậy.
Sẽ thật hoàn hảo nếu khuôn mặt của Ly Ly được thay thế bằng khuôn mặt của Phó Nhàn Linh.
Hắn nghĩ như vậy, ham muốn của hắn càng thêm nặng nề. Hắn giữ chặt miệng Ly Ly và đẩy vào cổ họng cô một cách thô bạo.
Chuông cửa vang lên, hắn tưởng là thư ký, ấn điều khiển từ xa mở cửa. Vừa mở cửa ra, ai ngờ lại thấy mẹ mình giận dữ xông thẳng vào phòng ngủ, theo sau là bà Phó.
Hắn vừa mới kéo quần sịp lên, Ly Ly trần truồng đứng ở mép giường, đang dùng khăn giấy lau sạch tinh dịch trên khóe miệng.
Trương Tuyền Phong nhanh chóng nhặt áo mặc vào:
“Mẹ, sao mẹ qua mà không nói cho con biết?”
“Nói cho mày biết á?”
Bà Trương cầm túi lên đập vào mặt Trương Tuyền Phong:
“Thằng khốn nạn! Mẹ mày nói cho mày biết! Mày là cái đồ khốn nạn không biết xấu hổ! Nhìn cái chuyện mày đang làm có phải là con người không hả?! Mày có phải người không!”
Ly Ly bị dọa sợ hãi đến mức che ngực, lùi lại một bước. Sau khi bà Trương đánh Trương Tuyền Phong xong, bà gần như nhào tới, nắm lấy tóc Ly Ly tát vào mặt cô ta:
“Tuổi còn nhỏ không học cái tốt mà đi dụ dỗ đàn ông có vợ! Để xem bà xé xác mày ra!”
Trương Tuyền Phong đi đến bên cạnh bà Trương:
“Mẹ, đừng làm loạn nữa.”
Bà Trương tát vào mặt hắn một cái:
“Tao đang gây sự với mày sao?! Vậy mà mày lại vì cái loại này! Bỏ một người vợ tốt như Tiểu Nhàn! Mày nghĩ mày sau này có thể gặp được người phụ nữ tốt như Phó Nhàn Linh hả?! Mày nằm mơ đi! Cả đời mày cũng đừng hòng gặp được đâu!”
Trương Tuyền Phong bị tát khá mạnh, khóe miệng chảy máu.
“Mày nghĩ con nhỏ này muốn gì ở mày?! Nó chỉ muốn tiền của mày! Nhìn Phó Nhàn Linh xem, cô ấy muốn gì ở mày! Con bé không phải thích chính con người mày sao! Sao mày có thể đối xử với con bé như vậy!”
Bà Trương tức giận đến mức vừa khóc vừa đánh. Đánh xong Trương Tuyền Phong lại đi đánh Ly Ly, tiếng la hét của Ly Ly thỉnh thoảng vang lên trong phòng ngủ.
Bà Phó đứng ở cửa lặng lẽ quan sát cuộc chiến này. Bà biết con gái mình dù có phát hiện ra Trương Tuyền Phong đã ngoại tình cũng sẽ không gây chuyện. Con bé này từ nhỏ đã vậy rồi, chịu đựng mọi thiệt thòi, đắng cay mà không nói ra.
Nhưng bà là một người mẹ, bà không thể nuốt trôi cục tức này.
Nhìn thấy Trương Tuyền Phong bị đánh chảy máu miệng, lại bị bà Trương mắng mỏ bắt quỳ trên mặt đất, bà đột nhiên nhớ tới lời Phó Nhàn Linh đã nói – không sao cả.
Đúng, không có chuyện gì lớn cả.
Trương Tuyền Phong là một kẻ cặn bã, và con gái của bà xứng đáng với người tốt hơn.