88. Chương 88: Chị, em muốn chị

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 88: Chị, em muốn chị

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Nhàn Linh lái xe trở về nhà ba mẹ. Cô vừa đến cầu thang, cửa đã mở ra, mẹ cô tươi cười đón: “Ba con nghe thấy con lên lầu, ông ấy già rồi nhưng tai vẫn thính lắm.”
Phó Nhàn Linh mỉm cười đưa túi đồ qua, cô vừa đi chợ về, mua rất nhiều thịt và cá chép.
“Con mua nhiều quá.” Mẹ Phó giúp cô đặt chiếc ô vào giá đựng ô, nói với cô: “Mẹ đã nói chuyện với ba con rồi.”
Phó Nhàn Linh sững người một chút, nhưng mẹ Phó vẫn cười, “Con vào xem sao.”
Ba Phó đang ngồi trên ghế sô pha đọc báo, ông không thích đọc báo trên điện thoại di động.
“Ba.” Phó Nhàn Linh bước tới, giúp ông gấp lại tờ báo trên ghế. Ba Phó đặt tờ báo xuống, vỗ vỗ ghế sô pha, “Nào, ngồi đi.”
Phó Nhàn Linh ngồi xuống. Ba Phó quay sang nhìn cô, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn. Một lúc sau, cả hai cha con đều đỏ hoe mắt. Ba Phó ôm cô vào lòng, khẽ thở dài nói: “Sao con không nói với ba sớm hơn…”
Phó Nhàn Linh chẳng biết nói gì, cô chỉ biết ôm ông mà khóc.
Đến chiều tối trời mới tạnh mưa. Ngay khi Phó Nhàn Linh vừa trở về khu chung cư, cô đã thấy Thôi Hiểu đang chỉ đạo công nhân công ty chuyển nhà di chuyển đồ đạc một cách cẩn thận. Sáng nay trước khi đi, cô nói với Thôi Hiểu là cô định đi tìm một căn nhà mới để chuyển đến. Chưa đến buổi trưa, Thôi Hiểu đã tìm được nhà rồi. Giờ đây, đồ đạc trong nhà của Phó Nhàn Linh cũng gần như đã được dọn xong hết.
Thôi Hiểu lúc nào cũng làm việc rất hiệu quả. Phó Nhàn Linh cảm ơn cô, liếc nhìn chiếc chân đang bó bột của cô ấy và hỏi cô ấy có muốn vào ngồi một lát không.
Thôi Hiểu lắc đầu.
Phó Nhàn Linh không kìm được hỏi: “Cậu cần phải làm quá vậy sao? Muốn anh ấy cứ ôm cậu mãi à?”
Thôi Hiểu vòng tay ôm cổ Hồ Dương hỏi: “Anh có mệt không?”
Vẻ mặt Hồ Dương khó chịu không nói lời nào. Thôi Hiểu nhún vai với Phó Nhàn Linh, “Cậu thấy chưa, không mệt chút nào.”
Phó Nhàn Linh không thèm để ý đến cô nàng nữa. Căn nhà mới chuyển đến ở gần công ty cô, không cần lái xe, chỉ mất mười phút đi bộ. Cô lái xe tới, bắt đầu chuẩn bị dọn dẹp tổng thể.
Thôi Hiểu cũng đi theo. Phó Nhàn Linh thấy chân cô ấy bất tiện nên đã đuổi cô ấy về. Không lâu sau, chuông cửa vang lên. Phó Nhàn Linh mở cửa liền nhìn thấy Vu Hướng Tây. Cô mỉm cười thở dài, “Thôi Hiểu gọi cậu tới à?”
Cô đã không nói với Vu Hướng Tây về việc chuyển nhà của mình.
Vu Hướng Tây liếc nhìn cô vẻ tủi thân, “Sao chị đột nhiên chuyển nhà mà không nói cho em biết?”
“Cậu đang bận, em không muốn làm phiền cậu.” Phó Nhàn Linh cởi tạp dề ra đưa cho cậu, “Bây giờ cậu đến rồi thì giúp em dọn dẹp đi.”
Vu Hướng Tây bật cười, “Được thôi!”
Cậu làm việc rất nhanh nhẹn, lau chùi sạch sẽ tất cả các phòng và lau sạch tất cả các cửa sổ trên ban công.
Phó Nhàn Linh đang lấy mọi thứ trong thùng ra, cô thấy một bộ đồ chơi mà Thôi Hiểu tặng cô vẫn còn bên trong.
Vừa lúc Vu Hướng Tây nhìn thấy, liền hỏi: “Đây là cái gì?”
“Không, không có gì.” Tai Phó Nhàn Linh đỏ bừng, cô vội vàng giấu vào trong rương.
Vu Hướng Tây vươn cánh tay dài của mình ra và cầm lấy chiếc túi. Phó Nhàn Linh sợ hãi hét lên, “Vu Hướng Tây!”
Cậu đã lấy được thứ bên trong chiếc túi, là một chiếc hộp màu đen. Phó Nhàn Linh định giật lấy thì cậu đã giơ nó lên cao, vừa lúc có thể nhìn thấy dòng chữ in trên vỏ hộp, “LELO Enigma Black màu đen thanh lịch bí ẩn?”
“Máy massage hai chiều của Mystery Girl được làm bằng silicone mềm…” Cậu mới đọc được nửa chừng thì nhận ra đó là thứ gì. Cậu cúi xuống nhìn Phó Nhàn Linh, cô vừa xấu hổ vừa tức giận muốn bỏ chạy.
Vu Hướng Tây giữ chặt lấy cô, ôm cô vào lòng, nói nhỏ với cô: “Chị.”
Phó Nhàn Linh vùng vẫy nhưng không thoát được. Cô vùi mặt vào lòng cậu, không dám ngẩng đầu lên, “Cậu đừng nói gì hết.”
“Được rồi.” Vu Hướng Tây cười nói.
Phó Nhàn Linh ngẩng đầu lên, xấu hổ trừng mắt nhìn cậu. Vu Hướng Tây cười cúi đầu hôn lên môi cô, giọng nói khàn khàn, “Chị, khi nào chị muốn, cứ nói cho em biết.”
“Cậu đừng nói nữa!” Cô đỏ mặt đẩy cậu ra.
“Được rồi, em sẽ không nói nữa.” Cậu ngậm lấy môi cô hôn, hơi thở dần trở nên nóng bỏng. Ngón tay cậu luồn vào trong lớp áo cô, những ngón tay thon dài mạnh mẽ xoa nắn một bên ngực cô, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc.
“Chị, em muốn chị.”