Lấy Em Làm Điểm Tâm
Chương 9: Chỉ thuộc về anh
Lấy Em Làm Điểm Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần hai này là sự tiếp nối dang dở của phần một.
"Lấy em làm điểm tâm 1" là lần đầu tiên tôi viết truyện sắc, nên kinh nghiệm còn non nớt. Lúc ấy còn ngây thơ, nên vài cảnh H ấy, nói nhẹ là mượn ý tưởng, nói nặng là đạo văn của truyện khác. Tôi nói thẳng ra đây để sau này khỏi bị người ta chỉ trích.
Sau khi hoàn thành phần đầu, tôi có chỉnh sửa vài bộ truyện sắc nên đã tích lũy được chút kinh nghiệm. Rồi tôi hoàn thành tác phẩm
Mộng Dục
với sự ủng hộ nhiệt tình của các độc giả.
Và giờ đây, tôi quay trở lại với "Lấy em làm điểm tâm 2" với quyết tâm biến nó thành một truyện không cẩu thả, cố gắng nhất để nó trở thành đứa con tinh thần của riêng mình chứ không phải là món đồ mượn của người khác.
Từ chương 9 trở đi, tôi thách bất cứ ai dám nói truyện tôi giống cái này cái kia nữa! (Còn mấy cảnh H từ chương bốn đến chương tám thì tạm bỏ qua, tôi sẽ sửa lại sau.)
Cuối cùng, mong các bạn tiếp tục ủng hộ tôi cho những tác phẩm tiếp theo *cúi đầu*.
***
"Khụ... ông... ông xã."
Lô Vỹ Tinh ho khan một tiếng, vừa nói ra hai chữ đó đã đỏ mặt quay sang hướng khác, không dám nhìn vào mắt Ninh Kiến Thần. Lại bị bàn tay anh kéo về, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực không đáy khiến Lô Vỹ Tinh có chút cảm giác như mình đang lạc lối giữa đó, bất giác cô khẽ cựa quậy muốn né tránh, vô tình khiến chỗ giao hợp của hai người càng thêm chặt chẽ.
Ninh Kiến Thần thầm than một tiếng, nghiến răng nhìn cô, hỏi: "Em đang cố ý đúng không?"
Nói xong, anh rút một nửa cậu trỏ ra, rồi lập tức đẩy sâu vào, mạnh đến nỗi hoa huy* của cô tưởng như tan ra, khoái cảm dâng trào không ngừng.
Lô Vỹ Tinh ưỡn người nghênh đón, khoái cảm kỳ lạ xâm chiếm đầu óc cô, dần dần khiến cô mất đi ý thức, chìm trong hoan lạc.
Lặp đi lặp lại, mỗi lần cậu trỏ lại ra vào hoa huy*, mỗi lần thâm nhập dường như muốn dùng toàn lực phá vỡ bên trong cô.
Cậu trỏ to lớn đối nghịch với hoa huy* chật hẹp, tần suất ra vào vô cùng dày đặc khiến Lô Vỹ Tinh không chịu nổi, phải thét lên: "AAaa.. Không được... Thần. Mạnh quá... ân... ra đi... chịu không nổi... aa..."
Ninh Kiến Thần vẫn ra vào mạnh mẽ, những âm thanh dâm đãng từ hạ bộ hai người va chạm vang lên. Mật dịch trong hoa huy* của cô chảy ra nhiều, tạo thành những bọt trắng xóa kêu nhóp nhép khiến người nghe phải đỏ mặt.
"Aa... em xem. Em đang kẹp chặt tôi thế này, bảo tôi làm sao nỡ đi ra." Nói rồi, anh nhếch miệng cười, gầm nhẹ, động eo, đẩy cậu trỏ thật sâu vào trong cô.
Tiểu huyệt căng phồng, dương vật của anh thâm nhập chỉ cảm thấy như thể vô số chiếc miệng nhỏ đang cùng nhau cắn xé lấy hắn. Hắn như cưỡi trên người cô, tần suất ra vào thần tốc, khoái cảm như sóng vỡ ào tới, hắn gần như không thể kiềm chế, lập tức hung hăng nắm lấy đùi trắng như tuyết của cô, giọng điệu tà mị nói: "Thật sự rất chặt... aa..."
Câu nói ấy khiến Lô Vỹ Tinh thoáng tỉnh, cô mở to mắt nhìn về phía dương vật đang thâm nhập thần tốc trong tiểu huyệt, lại một lần nữa đỏ mặt.
Nhìn cảnh tượng hiện tại, Ninh Kiến Thần càng thêm cuồng nhiệt, càng dùng sức, đâm thật mạnh vào tiểu huyệt ướt đẫm của cô.
Mỗi lần va chạm, cô gái dưới thân hắn đều không thể tự chủ mà khe khẽ ngâm tiếng, giọng mũi kéo dài như cố gắng kiềm chế vừa khóc vừa than, điều đó càng khiến hắn thâm nhập mạnh hơn. Hắn nhìn chằm chằm đôi ngực tròn trịa đang lắc lư theo nhịp va chạm, trong mắt hắn như thể hận không thể làm cô hỏng đi.
Lại thêm một lần thâm nhập tận đáy, Ninh Kiến Thần đưa ngón tay vân vê quanh vùng nối giữa hai người, khiến Lô Vỹ Tinh chìm vào khoái cảm, ưỡn hông thật cao, đôi mắt đen thâm của hắn thoáng hiện nụ cười, sau đó mỗi lần va chạm lại càng dùng nhiều sức hơn.
"AAaaa... ưm... Không được. Xin anh... không cần..."
Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác như vậy, tiểu huyệt bị đâm chọc đến tê dại ngứa ngáy, hạ thân một mảnh bủn rủn ướt đẫm, dần dần rơi vào cuộc hoan lạc do chính Ninh Kiến Thần bày ra, không tự chủ được mà nâng mông lên nghênh hợp.
Ninh Kiến Thần nheo mắt nhìn cô: "Em nói đi, ông xã của em thế nào?" Vừa nói, dưới thân tiếp tục va chạm không ngừng.
Đôi mắt Lô Vỹ Tinh tràn đầy sương mù nhìn anh, đôi môi khẽ cắn nhẹ.
Thấy cô im lặng, Ninh Kiến Thần lập tức rút ra nửa phân, khiến cô cảm thấy khó chịu, cô vặn vẹo mong tìm được thứ gì đó để thoả mãn cơn nóng bức đang bùng cháy.
"Ân... Thần... ông xã rất tuyệt... aaa... rất tuyệt..."
Nghe cô nói, Ninh Kiến Thần nở nụ cười thỏa mãn. Cúi xuống cắn nhẹ vàng tai cô: "Em thật hư. Phải trừng phạt em mới được."
Lô Vỹ Tinh ý thức đã mơ hồ từ lâu, hơi thở nóng hổi của Ninh Kiến Thần phả vào khiến cô vặn vẹo, lẩm bẩm: "Thần... em muốn... cho em... ưm..."
Dương vật của Ninh Kiến Thần cứng rắn như thép, bị cô động đậy xoay người, suýt nữa đã tiết ra, hắn nghiến răng gầm nhẹ: "Em chỉ được là của tôi thôi. Nhớ cho kỹ nhé. Nếu em phạm sai lầm, đừng trách tôi sao độc ác." Dưới thân lập tức thâm nhập tận đáy hoa huy*.
Cơn tê ngứa như kiến cắn lan khắp người, tiểu huyệt co rút không ngừng, Lô Vỹ Tinh khe khẽ kêu lên như dụ dỗ tội lỗi: "Aa... Aaaaa.... ưm...." khuôn mặt ửng đỏ, tóc đen tung tóe, xõa loạn trên đôi ngực tuyết trắng đang nảy lên xuống, tiểu huyệt không thể khống chế, cả tiểu huyệt lẫn dương vật của anh cùng nhau phun trào.
Hai người thở dốc.
Ninh Kiến Thần thì thầm vào tai cô: "Em đúng là bảo bối của tạo hóa mà."