1. Chuyện Chăm Mèo Thuê

Lệ Tử Tình Duyên - Zhihu

Chuyện Chăm Mèo Thuê

Lệ Tử Tình Duyên - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong buổi họp trực tuyến, đột nhiên một chú mèo nhảy phóc vào lòng sếp tôi.
Tất cả mọi ánh mắt trong cuộc họp đều đổ dồn về phía tôi.
Chỉ vì chú mèo đó... vừa mới nãy còn ngủ khò khò trong khung hình camera của tôi!
Tôi định mở miệng giải thích thì sếp tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ mông chú mèo, giọng dịu dàng:
"Ngoan, đi tìm mẹ đi con."
...Thôi, chôn tôi ở đây luôn đi cho rồi.
1
Việc tôi chuyển đến sống cùng Lương Mục Bạch – vị sếp lạnh lùng, thần thánh của tôi, hoàn toàn là chuyện ngoài kế hoạch.
Lúc đầu, tôi chỉ là một trợ lý mới vào phòng dự án, thuộc dạng "có cũng như không", đến tên tôi chắc ông ấy cũng chẳng buồn nhớ.
Nhưng ngoài giờ làm, tôi còn có một nghề tay trái:
Chăm sóc mèo thuê. Nói sang hơn là "chuyên viên chăm sóc thú cưng cao cấp".
Hôm đó là cuối tuần yên bình.
Tôi nhận đơn trên app, xách đồ nghề tới nhà khách. Vừa tắm xong cho "hoàng thượng" xong thì sau lưng vang lên tiếng cửa mở.
Tôi quay đầu lại, chết đứng tại chỗ.
Trước mặt tôi là sếp tổng Lương Mục Bạch, vừa từ chuyến công tác trở về.
Khoảnh khắc ấy... tôi thề là toàn thân tôi như hóa đá.
Ai mà nghĩ được, nghề tay trái kiếm tiền lại chăm trúng mèo nhà sếp?!
Tôi cố gắng tỏ ra điềm tĩnh, lẩm bẩm cầu khấn "đừng nhận ra, đừng nhận ra", rồi cúi đầu giả vờ tập trung sấy lông mèo.
Nhưng tôi vừa tắt máy sấy thì anh ấy đã đứng cạnh tôi từ lúc nào không hay.
Anh thay đồ ở nhà, đứng dưới ánh đèn vàng, dáng cao ráo, khuôn mặt góc cạnh... nhìn từ góc này thật sự đẹp đến phi pháp!
Nhưng lúc đó, tôi chẳng có tâm trạng mà mê trai.
Tôi vội nghiêng mặt, cố lấy tóc che đi gương mặt.
Anh hỏi một câu rất bình thản:
"Những lần trước cũng là cô đến à?"
Tôi gật đầu trong im lặng.
Và ngay sau đó là tự chửi mình — mấy lần như thế mà không nhận ra đây là nhà sếp?!
"Cô làm tốt lắm." Anh nhận xét gọn gàng.
Rồi nói thẳng:
"Có muốn hợp tác lâu dài không?"
"Hả?"
"Con mèo này hơi khó chiều. Tôi cần người chăm nó lâu dài, tốt nhất là ở luôn trong nhà. Lương thì tùy cô ra giá. Có đồng ý không?"
Tôi ngẩn ra:
"...Nghe như bảo mẫu full-time?"
Anh bật cười, giọng trầm thấp mà quyến rũ:
"Cô nghĩ vậy cũng được."
Tôi nhỏ giọng lí nhí:
"Nhưng tôi... còn phải đi làm..."
"Tôi biết."
"Cô là trợ lý của Từ Thanh Phong ở phòng dự án đúng không?"
"Tôi nhớ cô đấy, Dư Sinh."
!!!
Toàn thân tôi run như gặp điện giật.
Sếp gọi đúng tên mình – cảm giác y như bị sét đánh giữa trời quang. Tôi chỉ muốn lập tức tắt máy, biến mất khỏi thế giới này!
Anh tiếp lời:
"Ban ngày cô vẫn đi làm bình thường. Tối về đây trông mèo. Không ảnh hưởng gì cả."
Tôi còn đang định từ chối thì anh nhẹ nhàng bồi thêm một câu:
"Tôi nhớ công ty có quy định... cấm nhân viên làm thêm bên ngoài?"
!!!
Lập tức tỉnh táo như chưa từng mê trai.
Bị sếp bắt tại trận, mà còn đang trong tình huống "vi phạm quy định lao động"... tôi chỉ có hai chữ để mô tả: tàn đời.
Giọng anh lúc này vừa nhẹ như gió, vừa áp lực như núi đè:
"Cô ở lại chăm mèo, tôi sẽ coi như chưa từng thấy gì."
……
Tôi còn có thể làm gì?
Chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu.
Thế là — tôi, Dư Sinh, bắt đầu cuộc sống chung với sếp lạnh lùng.
À không, chính xác hơn là... chung với con mèo của sếp.