Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 28: Sạp hàng đêm và buổi diễn bất ngờ
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên con phố tấp nập hàng quán, Lạc Bồi Nhân đạp xe lướt qua, không hề để tâm đến những người chủ sạp hai bên đường.
Nếu tiếng rao lanh lảnh của Cốc Kiều không bất ngờ lọt vào tai, có lẽ chỉ vài phút nữa Lạc Bồi Nhân đã đến được nơi anh muốn.
Khi Lạc Bồi Nhân trông thấy Cốc Kiều, ánh mắt anh lập tức bị thu hút bởi màu vàng rực của chiếc áo len lông mohair cô đang mặc. Dù nhìn từ xa không rõ ràng, anh vẫn đoan chắc chiếc ghim cài áo kia chính là món quà anh đã tặng, mặc dù trước đây chưa từng thấy cô dùng đến.
Cốc Kiều hoàn toàn không hay biết có người đang dõi theo mình, bởi cô còn mải mê giới thiệu chiếc quần jeans cho một cô gái sành điệu.
– Chị đừng ngại nếu thấy trên phố chưa ai mặc kiểu này. Đợi chị mua về diện lên người rồi, biết bao người sẽ phải bắt chước theo cho xem. Người ta thì chạy theo mốt, chứ em vừa nhìn đã biết người có gu như chị luôn là người dẫn đầu xu hướng rồi ạ.
Suốt mấy năm nay, từ quần ống loe đến ống côn, những mẫu bán chạy nhất vẫn luôn là kiểu ôm sát tôn dáng. Trong khi đó, chiếc quần Cốc Kiều đang cầm trên tay lại là kiểu rộng thùng thình từ trên xuống dưới.
– Giá này hơi chát nhỉ? Bớt chút nữa được không em?
– Tiền nào của nấy mà chị. – Cốc Kiều liền phân tích cặn kẽ từ kiểu dáng đến chất liệu, không quên lồng ghép trải nghiệm của bản thân. Cô kể rằng ngay khi nhập chiếc quần này về đã mặc thử, thậm chí còn cố tình mua thêm một chiếc rẻ hơn để so sánh. Giờ đây, cô đem chính những trải nghiệm đó ra để thuyết phục khách, vừa nhấn mạnh chất lượng vượt trội của chiếc quần trên tay, vừa kể về việc chiếc quần rẻ tiền kia đã phai màu thảm hại ra sao chỉ sau một lần bất cẩn dính nước, đến độ nhuộm tím cả bắp chân.
Bán xong chiếc quần, Cốc Kiều còn cẩn thận dặn dò cách giặt giũ, bảo quản, rồi dúi vào tay khách một tấm thẻ nhỏ tự làm. Tấm thẻ ghi lại tất cả những lưu ý quan trọng, đề phòng trường hợp khách quên mất lời cô dặn.
Lạc Bồi Nhân lặng lẽ quan sát đôi môi Cốc Kiều cứ nói liến thoắng không ngừng. Anh thấy cô dùng giấy gói chiếc quần lại, tỉ mẩn thắt một chiếc nơ bằng ruy băng sặc sỡ. Lúc trao món đồ cho khách, trông cô trịnh trọng như đang trao đi một món quà quý giá.
– Chiếc áo len này của em đẹp thật đấy, có bán không?
– Hôm nay thì không ạ. Nhưng mai sẽ có hàng, ba mươi mốt tệ một chiếc. Nếu chị thích thì tối mai lại ghé sạp em nhé. Chị đúng là tinh mắt thật đấy…
Cốc Kiều khen khách tinh mắt vì đã ưng ngay chiếc áo cô thích. Chiếc áo này vốn dĩ cô mua để mặc chứ chẳng định bán, nhưng nay đã có người hỏi mua, cô liền quyết định ngày mai sẽ nhập thêm về.
– Thôi vậy, chị lại đang muốn mặc ngay sáng mai để đi sự kiện…
– Nếu chị không ngại thì sáng mai cứ mặc chiếc của em đây này. Chiếc áo này em cũng mới mặc hôm nay thôi. Tối mai chị lại ra đây em đổi cho chiếc mới.
– Thế… có được không?
– Được mà chị.
Cốc Kiều liếc nhanh hai bên, thấy các chủ sạp kế bên đều là phụ nữ, cô bèn nép mình sau tấm ảnh quảng cáo khổ lớn. Chỉ trong một thoáng, chiếc áo len đã được cởi ra. Khi cô gái kia kịp nhìn lại, Cốc Kiều đã đứng đó, mình chỉ còn độc một chiếc áo thun dài tay cổ tròn, còn chiếc áo len vàng rực đã nằm gọn trong tay cô.
– Mai em vẫn bày sạp ở đây, chị cứ mang áo cũ đến đổi lấy áo mới nhé. – Cốc Kiều lấy giấy bút trong túi ra, viết một tờ giấy nhỏ làm tin.
Cô gái mua hàng thấy Cốc Kiều chỉ mặc độc một chiếc áo thun mỏng, ái ngại hỏi:
– Em không lạnh sao?
– Em vốn không sợ lạnh, mặc áo len chủ yếu là để trưng bày hàng mẫu thôi. Chiếc áo này ấm lắm chị, nãy giờ em mặc suýt toát cả mồ hôi luôn đấy ạ.
Cốc Kiều tháo chiếc ghim cài áo ra, gấp áo lại ngay ngắn rồi trao cho khách.
– Chiếc ghim cài của em đẹp quá, sau này có bán không?
Cốc Kiều cúi xuống nhìn chiếc ghim hình chú chim nhỏ, mỉm cười đáp:
– Chiếc này thì không bán ạ!
Lạc Bồi Nhân đứng nhìn Cốc Kiều đếm đi đếm lại số tiền vừa nhận được, dường như lượt đếm thứ hai khiến cô vui hơn hẳn lượt đầu.
– Này chú em, hàng cho lứa tuổi các cậu anh đây có đủ bộ nhé. k*ch th*ch lắm, toàn phim nhập khẩu thôi… – Thấy chàng trai trẻ cứ đứng tần ngần trước sạp mình một lúc lâu mà chẳng nói năng gì, gã chủ sạp bán đĩa phim ngỡ anh muốn xem chút hàng nóng nhưng lại ngại không dám hỏi, bèn tinh ý chủ động chào mời.
Lạc Bồi Nhân liếc nhìn gã bán đĩa, sau đó lia mắt qua mấy chiếc đĩa bày trên sạp rồi chẳng nói chẳng rằng, quay gót bỏ đi. Gã chủ sạp thầm tiếc hùi hụi vì vuột mất một mối làm ăn, bụng bảo dạ: Cái tuổi này còn giả vờ đứng đắn làm gì, ai mà chẳng biết tỏng bụng dạ các cậu ra sao.
Chị chủ sạp dầu gội ngay bên phải nhìn Cốc Kiều mà không khỏi thầm ghen tỵ khi thấy cô chỉ một tối đã bán được hơn chục món hàng, bỏ túi ít nhất cũng vài chục tệ tiền lãi. Ban đầu, chị ta chỉ nghĩ đơn giản là Cốc Kiều gặp may. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến cô gái trẻ chỉ mặc độc một chiếc áo thun mỏng manh, đứng run bần bật trong gió lạnh mà đếm tiền, chị ta mới vỡ lẽ: Đến bản thân mà còn đối xử tàn nhẫn như vậy, chẳng trách lại hái ra tiền.
Lúc bấy giờ đã vãn khách, người phụ nữ sạp bên bèn bắt chuyện với Cốc Kiều:
– Tối nay em đắt hàng nhỉ?
Cốc Kiều đáp:
– Cũng tàm tạm thôi chị ạ.
– Em còn trẻ mà tháo vát ghê. Nhà có ai buôn bán không?
Cốc Kiều vừa định trả lời thì đã thấy Lạc Bồi Nhân lừng lững đứng trước mặt mình từ lúc nào chẳng hay. Theo thói quen nghề nghiệp, cô chỉ muốn hỏi ngay xem áo khoác, quần và giày anh đang mặc mua ở đâu. Nhưng rồi cô chẳng thốt nên lời, thậm chí quên cả gọi một tiếng “anh họ”, và quên luôn cả cái lạnh cắt da cắt thịt.
Cốc Kiều chỉ biết cười gượng với Lạc Bồi Nhân. Hai năm nay, vì nạn hàng giả và lối buôn bán chộp giật hoành hành, tiếng tăm của dân buôn bán nhỏ lẻ đã sa sút thảm hại. Dẫu có người phất lên, họ vẫn chẳng có được địa vị xã hội xứng với túi tiền của mình. Cô từng bóng gió với dì chuyện ra vỉa hè bán hàng, vẻ mặt dì lúc ấy trông hệt như cô vừa làm chuyện gì mất mặt gia đình. Vì vậy, cô đành phải giấu nhẹm.
Và tiện thể, cô cũng nói dối luôn cả anh họ.
Cốc Kiều ngỡ rằng anh họ sẽ vạch trần lời nói dối của mình, nhưng Lạc Bồi Nhân chẳng hề đả động gì đến chuyện đó. Anh chỉ hỏi:
– Em ăn tối chưa?
Hôm nay xe đạp của Cốc Kiều bị hỏng. Tan làm, cô chẳng kịp mang đi sửa mà phải vội vàng bắt xe buýt đi lấy hàng. Để chứa đồ, cô thuê nửa gian nhà kho trong một khu nhà tập thể cũ kỹ gần đó. Nơi ấy vốn dùng để trữ bắp cải mùa đông, vừa chật chội vừa ẩm thấp nhưng được cái giá rẻ như bèo. May mà cô gầy nhom, chất hàng xong vẫn lách người vào được. Chỗ đó rất gần khu chung cư đại sứ quán và sạp hàng của cô, nhưng lại cách trường Đại học Z khá xa. Vì bận tối mắt tối mũi, cô quên bẵng cả bữa tối.
Cốc Kiều không đáp thẳng là ăn rồi hay chưa, chỉ nói:
– Em không đói lắm.
Lạc Bồi Nhân cởi áo khoác, đưa cho Cốc Kiều:
– Mặc vào đi. Dọn hàng xong rồi anh đưa em đi ăn.
– Thôi không cần đâu anh họ. – Cốc Kiều vội xua tay. – Anh mặc đi, em không lạnh đâu.
Bên trong, anh cũng chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, cởi ra thì cũng chẳng ấm hơn cô là bao.
Không cho cô chối từ, Lạc Bồi Nhân khoác thẳng chiếc áo lên người cô. Hơi ấm của anh còn vương trên áo tức thì lan tỏa, khiến Cốc Kiều bỗng thấy người ấm sực. Chiếc áo vừa vặn với anh là thế, mà khoác lên người cô lại rộng thùng thình, tay áo dài che kín cả bàn tay. Cô phải xắn lên để dọn hàng, nhưng cứ được một chốc nó lại tuột xuống, trông cô cứ như đang bơi trong áo của anh.
Hôm nay cô vẫn còn hai chiếc quần jeans. Theo kinh nghiệm, chỉ cần nấn ná thêm chừng hai mươi phút nữa là sẽ bán hết. Nhưng lần này cô không cố, chỉ lẳng lặng dẹp sạp rồi ngồi lên yên sau xe của Lạc Bồi Nhân. Chiếc áo khoác của anh trên người cô hòa hơi ấm của hai người vào nhau.
Ngồi sau xe, cô thấy mình có trách nhiệm phải xóa bỏ định kiến của anh họ về giới buôn bán nhỏ lẻ.
– Anh họ, em bán quần áo cũng như đi làm nhà nước thôi, đều là lao động chân chính cả. – Giọng cô bỗng trong trẻo lạ thường. – Mà còn kiếm được nhiều hơn khối người ấy chứ. Mấy hôm nay trừ vốn đi, em cũng lãi gần ba trăm tệ rồi đấy.
Con số đó ngót nghét ba tháng lương của Cốc Kiều. Đây cũng là lần đầu tiên cô khoe với người khác số tiền mình kiếm được, chứ trước đây chỉ toàn mừng thầm trong bụng.
Cô nói tiếp:
– Anh họ, đợi em bán hết lô hàng này, em mời anh đi ăn một bữa thật ngon nhé. Lần này anh không cần phải tiết kiệm giúp em đâu.
Nhưng những lời ấy chẳng nhận được hồi âm. Mãi một lúc sau, Lạc Bồi Nhân mới đáp:
– Lát nữa hẵng nói, gió to lắm.
Cốc Kiều “dạ” một tiếng.
Lạc Bồi Nhân dừng xe đạp trước một quán bar. Cốc Kiều ôm túi xách và cuộn ảnh quảng cáo lẽo đẽo theo sau. Khoác chiếc áo của anh, cô trông nhỏ bé hẳn đi, tuổi như cũng ít lại, mọi việc đều răm rắp nghe theo sự sắp đặt của anh. Cô vốn thích những màu sắc rực rỡ, nhưng lần này lại bị những ánh đèn xanh đỏ ở đây làm cho lóa mắt.
Lạc Bồi Nhân dẫn cô đến một chiếc bàn trống rồi bảo cô ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ tới hỏi họ dùng gì, Lạc Bồi Nhân gọi sữa sô cô la, bắp rang bơ và khoai tây chiên. Người phục vụ nhìn hai người bằng ánh mắt khó hiểu, thầm nghĩ chắc chỉ có trẻ con vào quán bar mới gọi những món này.
Lạc Bồi Nhân dặn Cốc Kiều:
– Em ngồi yên ở đây, đừng đi lung tung. Hôm nay anh có buổi diễn, xong việc anh sẽ đưa em về.
Dương Trình, giọng ca chính của ban nhạc Lạc Bồi Nhân từng tham gia, học trên anh hai khóa. Sau khi tốt nghiệp, anh ta được phân về một viện thiết kế ở quê nhà, nhưng đã từ chối để bám trụ lại một ngôi làng cạnh Viên Minh Viên chuyên tâm sáng tác. Gần đây, cuộc sống của anh ta túng quẫn đến mức sắp không trả nổi tiền thuê nhà. Để giải quyết cái ăn trước mắt, tay trống của ban nhạc đã liên hệ nhận một buổi biểu diễn ở quán bar này.
Kể từ ngày Lạc Bồi Nhân rời ban nhạc, cô nàng chơi bass cũng bỏ nhóm. Ban nhạc từ đó không có tay bass cố định, phần âm trầm thường do người chơi keyboard gánh vác. Trớ trêu thay, vừa ký được hợp đồng với quán bar thì tay keyboard lại bị viêm phổi phải nhập viện. Tay trống đành phải muối mặt tìm đến Lạc Bồi Nhân, nhờ anh diễn thay vài hôm. Nếu hợp đồng lần này lại bể, có lẽ Dương Trình đến tiền ăn cũng chẳng có.
Dương Trình sa cơ lỡ vận đến mức này, các thành viên khác ít nhiều cũng có phần trách nhiệm. Ngày trước, ban nhạc của họ từng có cơ hội đổi đời khi được một công ty Hồng Kông để mắt tới. Điều kiện duy nhất là họ chỉ ký hợp đồng với giọng ca chính và tay keyboard. Lạc Bồi Nhân từ chối vì anh vốn không có ý định theo con đường chuyên nghiệp, nhưng Dương Trình thì đơn thuần chỉ vì hai chữ “nghĩa khí”. Anh ta khăng khăng đòi công ty phải ký hợp đồng với cả ban nhạc, trừ Lạc Bồi Nhân ra. Kết quả là chẳng ai được ký cả.
Cốc Kiều vội nói:
– Không cần phiền vậy đâu anh họ. Anh cứ lo việc của mình đi, em tự về được. Giờ em cũng hết lạnh rồi, chiếc áo khoác này anh cứ mặc đi ạ.