56. Cốc Kiều Chạm Trán Kẻ Cũ

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Cốc Kiều Chạm Trán Kẻ Cũ

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn tấm ảnh của người chồng cũ, điều đầu tiên bà Liêu nhận thấy là ông đã già đi nhiều, bởi chỉ những người ở tuổi xế chiều mới có ánh mắt hiền hòa đến thế.
Mỗi lần Lạc Tư Cảnh nhắc đến người vợ hiện tại của Lạc Bá An, chị lại tỏ ra thận trọng thái quá, cứ như thể cuộc sống hôn nhân êm ấm của bố mình là một nhát dao đâm vào tim bà Liêu. Thời trai trẻ, Lạc Bá An quả thực đủ sức làm bà tổn thương, nhưng Lạc Bá An của hiện tại thì không còn. Ông chẳng cãi vã với người vợ mới, có lẽ vì đã mệt mỏi rồi. Ông lấy người vợ sau này vốn là để khỏi phải tranh cãi, chứ không phải vì yêu Cốc Tĩnh Tuệ mà chấm dứt những cuộc đôi co.
Bà Liêu chẳng ghen tị, cũng không ngưỡng mộ người đàn bà bên cạnh Lạc Bá An. Nếu ở bên nhau từ thuở thanh xuân đến lúc xế chiều thì chẳng nói làm gì, còn chấp nhận lấy một người đàn ông lớn tuổi ngay từ đầu lại là chuyện hoàn toàn khác.
Hạnh phúc của Lạc Bá An không khiến bà Liêu đau lòng, nhưng lại làm bà khó chịu. Bà không ghen tị với người vợ hiện tại của ông, song đôi khi lại đố kỵ với chính ông. Cứ nghĩ đến cảnh người đàn ông ấy cũng có được một cuộc sống yên ả như bố mình năm xưa, bà lại thấy tức tối vô cùng.
Bố bà năm xưa quay về Singapore tái hôn rồi sống một đời con cháu đầy đàn, trong khi mẹ bà lại cô độc cho đến lúc cuối đời. Ngày bố mất, bà Liêu chẳng nhỏ nổi một giọt lệ, nếu có chút nước mắt nào chực trào ra thì cũng là vì thương xót cho mẹ. Nhưng lý do bà không đi bước nữa lại khác hẳn với mẹ mình. Bà Liêu không tái hôn chẳng phải vì con cái, bởi con trai bà vốn chẳng cần bà chăm sóc, mà vì bà đã nhận ra rằng đàn ông trên đời đều như vậy cả. Đổi người khác chưa chắc đã tốt hơn người cũ, lại còn rước thêm bao phiền toái.
Chỉ có sự nghiệp và con cái mới là thật, còn lại đều phù du cả. Dù không hoàn toàn vừa ý về con trai, nhưng máu mủ ruột rà vẫn hơn người ngoài. Hai năm trước, vì con trai làm trái ý mình, bà Liêu đã cắt hết tiền chu cấp, đinh ninh rằng sớm muộn gì anh cũng sẽ phải cúi đầu nhận sai. Ở trong nước không có tiền cũng không sao, anh vẫn sống sung túc hơn người khác; nhưng sang Mỹ mà không có tiền lại là chuyện hoàn toàn khác. Học bổng toàn phần cũng chỉ đủ để anh không chết đói, chứ đừng mơ đến chuyện sống thoải mái.
Quả nhiên, con trai bà đã về tìm bà, nhưng là vì bà ngã bệnh. Bà phát hiện trong người có khối u và phải phẫu thuật. Anh luôn ở bên chăm sóc, dẫu đã có cả đội ngũ chuyên nghiệp lo liệu, nhưng anh có thật tâm hay không, bà vẫn cảm nhận được. Thế nhưng, ngày xưa lúc bố đổ bệnh, bà cũng túc trực bên giường bệnh rất tận tình, dù trong thâm tâm lại chỉ mong mau chóng được tiếp quản sự nghiệp của ông. Bà không khỏi nghi ngờ con trai mình cũng đang ôm suy nghĩ tương tự. Nghi ngờ thì nghi ngờ vậy, chứ bà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cho người ngoài kế nghiệp. Dù sao, để máu mủ của mình thừa kế vẫn đáng tin hơn, bởi trong anh vẫn chảy dòng máu của bà.
May thay, khối u của bà là lành tính, không ảnh hưởng gì đến công việc của bà. Ngay khi có kết quả, con trai bà liền bay trở về Mỹ. Bà cũng không vì chuyện anh về chăm sóc mình mà cho thêm một đồng nào.
Tuy ghét cay ghét đắng thói bạc bẽo của bố và chồng cũ, nhưng bà Liêu cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ nếu sinh ra một đứa con trai lụy tình. May thay, con trai bà giờ đây trông không có vẻ gì là hạng người như vậy. Dù vậy, bà cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện tình cảm của anh, miễn là không tính đến chuyện cưới xin thì yêu ai cũng được. Về mặt này, bà lại lo cho Lạc Tư Cảnh hơn. Kinh nghiệm sống mách bảo bà, dù là nam hay nữ, muốn có một cuộc hôn nhân yên ổn thì đừng bao giờ chọn bạn đời quá tham vọng. Chỉ có kẻ dại mới dốc sức bồi dưỡng bạn đời, nuôi lớn dã tâm của họ. Bà đã dặn Lạc Tư Cảnh rằng tuyệt đối đừng bao giờ đầu tư vào một người đàn ông.
Bà Liêu chủ động gợi chuyện với Lạc Bồi Nhân về chuyện Cốc Kiều:
– Mẹ nghe em họ con khen cô bé ấy xinh lắm.
Với sự am hiểu của bà Liêu về con trai mình, anh chẳng đời nào có hứng kết giao với một người họ hàng xa lắc xa lơ. Nếu không phải ruột thịt mà vẫn thân thiết, e là có ý khác.
Lạc Bồi Nhân đáp:
– Con không biết từ bao giờ mẹ lại quan tâm đến ngoại hình của người khác như vậy.
Bà Liêu cười nói:
– Con đừng hiểu lầm. Con yêu ai không liên quan gì đến mẹ, mẹ cũng không cổ hủ đến mức đó. Mẹ chỉ quan tâm con thôi. Con mãi mới về nước, nếu thật sự có ý thì rủ người ta đến Thượng Hải chơi chẳng phải hợp lý hơn sao?
– Chuyện này không cần mẹ bận tâm đâu ạ.
Trực giác mách bảo bà Liêu rằng con trai mình có tình ý với cô gái này, song bà lại không cho đó là chuyện xấu. Bà không cần con trai phải có bằng tiến sĩ, chuyện đó chẳng có nghĩa lý gì với bà, học hai năm lấy tấm bằng thạc sĩ là được rồi.
Bà cần con trai về làm việc cho mình. Anh tuy còn trẻ nhưng đã đến lúc cần rèn giũa. Bà nhìn thấy một thị trường khổng lồ ở quê nhà và tin rằng mảnh đất này ẩn chứa tiềm năng to lớn, bởi vậy bà muốn con trai về giúp sức. Không phải chỉ vì Lạc Bồi Nhân là con trai bà, mà bởi dù còn trẻ, anh lại hiểu rõ nơi này hơn nhiều người khác. Dĩ nhiên vẫn có những người hiểu rõ hơn Lạc Bồi Nhân, nhưng bà vẫn tin tưởng người trong nhà hơn. Huống hồ, vì là con trai của Lạc Bá An, anh có sẵn vô số mối quan hệ dễ dàng tận dụng ở trong nước.
Cũng vì những lẽ đó mà bà thấy việc Lạc Bồi Nhân yêu ai đó sống trong nước cũng chẳng phải chuyện gì xấu.
Bà không cho rằng một cô gái có thể xoay chuyển quyết định của Lạc Bồi Nhân, nhưng tuổi trẻ vốn bồng bột hơn tuổi già, nên nếu cô gái sống trong nước này có thể trở thành một nhân tố tác động đến anh thì cũng tốt. Bà chẳng bận tâm đến gia thế của cô gái đó, bởi những điều ấy vốn không quan trọng. Tình cảm thời son trẻ mấy khi bền lâu được đến lúc cưới xin, vì vậy bà cũng không mấy lo lắng. Bọn con trai lúc còn trẻ là chúa ăn tạp, chỉ cần đối phương xinh đẹp là được, còn tính cách, gia thế hay nghề nghiệp đều chẳng quan trọng gì. Phải đến một độ tuổi nhất định, mọi chuyện mới khác đi.
Bà Liêu vốn luôn hoài nghi tình cảm của đàn ông, kể cả con trai mình cũng không ngoại lệ. Nhưng bà vẫn không moi được chút thông tin nào từ Lạc Bồi Nhân, bởi anh luôn đề phòng mẹ. Có lẽ vì bà luôn săm soi mọi lựa chọn của anh, rồi tìm cách chứng minh rằng chúng chẳng hề xứng đáng.
Lạc Bồi Nhân rất hiểu mẹ mình. Và cũng giống như bà, anh cho rằng dù là tình cảm hay lý tưởng, phần lớn mọi thứ đều khó lòng đứng vững trước thử thách. Nhưng một khi đã xem điều gì là quan trọng, anh sẽ không bao giờ thử thách nó. Trái lại, anh sẽ tìm mọi cách để bảo vệ nó khỏi bất kỳ thử thách nào.
Ngày hăm ba tháng Chạp, Cốc Kiều đóng quầy sớm rồi đến thẳng nhà họ Lạc. Kể từ lúc dọn đi, cô vẫn giữ liên lạc với dì, dù không thường xuyên. Tính từ lần mang quà đến chúc Tết năm ngoái, cô vẫn chưa quay lại đây lần nào. Tuy vậy, năm nào dì cũng gửi tiền mừng tuổi cho bà ngoại cô, thậm chí số tiền còn nhiều hơn sau khi Cốc Kiều dọn ra ngoài. Mới đây, lúc gọi điện về nhà, Cốc Kiều nghe bà ngoại kể lần này dì gửi cho bà hẳn hai nghìn tệ tiêu Tết. Sắp đến năm mới, nhân lúc rảnh rỗi, cô nghĩ mình nên đến thăm dì. Cô đoán dì gửi nhiều tiền như vậy là vì vẫn nghĩ nhà cô chưa trả hết nợ. Lần này ghé qua, ngoài việc biếu quà, cô cũng định báo cho dì biết nợ nần trong nhà đã trả xong xuôi để dì không cần bận lòng nữa.
Cô mua quà rồi lái chiếc xe van màu vàng của mình đến nhà họ Lạc. Vừa thấy Cốc Kiều, dì Trương giúp việc đã vội ra đón, niềm nở nói:
– Ái chà, bé Kiều trông càng ngày càng xinh.
Bà Lạc vốn đinh ninh rằng Cốc Kiều ra ngoài sống không nổi, thể nào cũng sẽ quay về tìm mình, nào ngờ cô chỉ ghé thăm đúng một lần vào dịp Tết. Giờ gặp lại, bà không khỏi ngỡ ngàng. Bà phải thừa nhận, tuổi trẻ quả là khác biệt, những màu sắc rực rỡ khoác lên người cô trông không hề diêm dúa chút nào. Nom Cốc Kiều chẳng có dáng vẻ gì của một người họ hàng nghèo khó đến cầu cạnh, ngược lại cứ như thể đang áo gấm về làng, cố tình đến để khoe khoang.
Cốc Kiều không ngờ lại gặp hai bố con nhà họ Châu ở đây, biết trước thế này cô đã gọi điện hỏi trước. Vốn dĩ cô cũng chẳng muốn ở lại lâu, chỉ định đưa quà rồi nói dăm ba câu là đi ngay, nên mới nghĩ gọi điện lại thành vẽ chuyện.
Mỗi khi đọc báo, Cốc Kiều khó tránh khỏi việc lướt thấy tin tức về Châu Toản, và mỗi lần như vậy, chút vui vẻ trong cô lại bay biến mất vài giây. Quá khứ dĩ nhiên đã lùi xa, nhưng nếu cô có thể sống tốt hơn Châu Toản thì việc để dĩ vãng ngủ yên cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Thấy bà Lạc, Cốc Kiều liền mỉm cười chào:
– Dì Út, sắp Tết rồi nên cháu đến thăm dì. Đây là quà cháu biếu dì ạ.
Nói rồi, cô đặt quà xuống, tính đi ngay. Cô hoàn toàn không có ý định chào hỏi hai người nhà họ Châu, chỉ buông một câu xin lỗi vì đã làm phiền.
Châu Toản chẳng những không già đi mà dường như còn được thời gian gột rửa để trông càng thêm phong độ và nho nhã. Cốc Kiều vốn nghĩ, với mẹ, Châu Toản chỉ là một cố nhân, sau hai mươi năm, chẳng cần phải vương vấn mãi làm gì thứ tình cảm thừa thãi, đến cả oán trách cũng không đáng. Chuyện cũ nên để nó qua đi, bởi ngay cả sự chán ghét cũng là một dạng canh cánh trong lòng. Thế nhưng cái tên Châu Toản cứ văng vẳng bên tai khiến Cốc Kiều muốn tránh cũng không được. Hồi còn ở nhà họ Trần, cô luôn phải nghe Trần Huy nhắc đến ông ta; đến khi dọn đi rồi, cô vẫn không sao thoát khỏi người đàn ông này.
Tiêu Già ngưỡng mộ Châu Toản vô cùng, nên hễ gặp là lại nhắc đến ông ta. Kể từ khi biết Châu Tri Ninh là con gái nuôi của Châu Toản qua lời kể của cậu, một phỏng đoán cứ lởn vởn trong đầu Cốc Kiều, và phải vất vả lắm cô mới gạt nó đi được. Tiêu Già còn xem chuyện đó như một ưu điểm của Châu Toản, rằng ông đã vì người vợ hiện tại mà từ bỏ cơ hội có con ruột, một lòng một dạ thương yêu con gái nuôi như con đẻ.
Châu Toản kết hôn ngay vào năm trước khi Cốc Kiều ra đời.
Cốc Kiều nghĩ đến bố mẹ mình, gương mặt cả hai người đều hằn sâu dấu vết tháng năm, trong khi Châu Toản dường như lại được thời gian quá đỗi ưu ái. Cứ mỗi lần nhìn thấy Châu Toản, khát khao kiếm tiền của Cốc Kiều lại trở nên bức thiết hơn bao giờ hết. Cô phải vượt qua người đàn ông này, chỉ có thế mới mong thoát khỏi bóng ma u ám đã đè nặng lên gia đình mình bấy lâu.
Cô không cho rằng dì mình phải vì ân oán của gia đình mà đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Châu. Thế nhưng, khi thấy hai bố con họ lại là khách quý của dì, Cốc Kiều chẳng còn chút hứng thú nào để nán lại nữa.
Vẻ rạng rỡ của Cốc Kiều đập thẳng vào mắt Châu Tri Ninh. Với sự nhạy bén của một người thường xuyên đứng trước ống kính, cô ta cảm thấy Cốc Kiều hẳn sẽ rất ăn ảnh. Cốc Kiều của bây giờ hoàn toàn khác với lần gặp trước. Lần đó, cô vừa dọn khỏi nhà họ Lạc, đang ở nhờ nhà Trần Huy, tay còn đeo ống tay áo, lúi húi đóng than tổ ong giúp chủ nhà, trông thật quê mùa. Có lẽ vì tự ti nên Cốc Kiều cứ lảng tránh, chẳng dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Châu Tri Ninh. Vì không có gì để nói với Cốc Kiều, Châu Tri Ninh cũng chẳng buồn chủ động chào hỏi.
Cô ta từng nhắc qua về Cốc Kiều với Châu Toản, và ông ta đã ngay lập tức tỏ lòng thương xót cô gái tội nghiệp có người bố nợ nần chồng chất. Ông ta ngỏ ý muốn Cốc Kiều tham gia buổi đọc sách của gia đình, thậm chí còn đích thân tìm tài liệu học tập nhờ Trần Huy mang về cho cô. Vậy mà Cốc Kiều chỉ mải mê với sạp hàng của mình, trong mắt chỉ có tiền. Đã không cảm kích thì chớ, cô còn nằng nặc bắt Trần Huy phải mang trả chồng tài liệu ấy.
Hồi đó, Châu Tri Ninh đã rất bất mãn về Cốc Kiều khi thấy tấm lòng của bố mình bị chà đạp như vậy. Sau này, cô ta lại tình cờ nghe bạn của bố kể rằng công việc ở phòng hậu cần của đại học Z cũng do Châu Toản giới thiệu cho Cốc Kiều. Bấy giờ Cốc Kiều đã dọn khỏi nhà họ Trần, và từ đó Châu Tri Ninh không còn nghe tin tức gì về cô nữa.
Nay gặp lại Cốc Kiều, những chuyện cũ ấy lại hiện rõ trong đầu Châu Tri Ninh. Bố cô ta đang đứng sờ sờ ngay trước mặt, vậy mà cô đến một câu chào hỏi tối thiểu cũng không có.
Châu Tri Ninh không nhịn được nữa, bèn cất giọng mỉa mai:
– Cốc Kiều, tôi nhớ cô từng bảo là thích sách của bố tôi lắm cơ mà, hình như là bài tản văn viết về cây liễu thì phải. Cô còn nhớ không?