59. Chương 59: Dì Lạc Dò Hỏi, Triệu Việt Băn Khoăn

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 59: Dì Lạc Dò Hỏi, Triệu Việt Băn Khoăn

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biết Cốc Kiều vẫn giữ liên lạc với Lạc Bồi Nhân, bà Lạc bèn kìm nén thắc mắc trong lòng, lựa lời dò hỏi:
– Giữa cháu với Tiêu Già, ai nói chuyện với anh họ cháu nhiều hơn?
Dù thấy câu hỏi của dì họ có phần khó hiểu, Cốc Kiều vẫn đáp:
– Hai người họ nói chuyện với nhau nhiều hơn ạ.
Cả tần suất cô nói chuyện với Tiêu Già, lẫn tần suất Tiêu Già nói chuyện với Lạc Bồi Nhân, đều vượt xa mức độ trò chuyện giữa cô và anh.
Bà Lạc nói tiếp:
– Mẹ của anh họ cháu đang ở Singapore, sau này dù học xong bên Mỹ thì rất có thể nó cũng sẽ sang đó thôi.
Bà chỉ nói lấp lửng đến đó, bởi điều bà thực sự lo lắng lúc này là Tiêu Già.
– Hiện tại Tiêu Già có ý định đi du học không cháu?
Cốc Kiều lập tức hiểu ý tứ của dì, bèn đáp:
– Dì lo xa quá rồi ạ, cháu và Tiêu Già chỉ là bạn bè thôi.
Cô cũng hiểu ẩn ý trong câu nói nửa vời ban nãy của dì họ và chẳng hề ưa kiểu nói xa nói gần này chút nào. Nghĩ đến cảnh dì luôn đối đãi Châu Toản như khách quý, Cốc Kiều lại càng thêm khó chịu. Dì lúc nào cũng ngầm ý nhắc nhở rằng cô và Lạc Bồi Nhân không xứng đôi. Dựa vào đâu mà lại cho rằng cô không xứng với anh chứ?
Thực ra, mỗi khi ở bên Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều đều không thoải mái như lúc ở cạnh người khác. Cô tự thấy hai năm qua mình đã thay đổi rất nhiều, nhưng dường như điều đó chẳng hề khiến anh ngạc nhiên hay khen ngợi. Ngược lại, cô lại nhìn thấy sự ngạc nhiên đó trong mắt dì họ. Thế nhưng, dẫu chẳng thực sự thoải mái, cô vẫn muốn được gặp anh thường xuyên một cách đàng hoàng.
Họ là một cặp anh em họ không cùng dòng máu, lại cách nhau cả một đại dương, vốn dĩ rất khó giữ liên lạc thường xuyên. Thế nhưng, những lời của dì họ đã khơi dậy tính hiếu thắng nơi Cốc Kiều, mở ra cho cô một viễn cảnh mới.
Mấy ngày nay, Cốc Kiều cứ nghĩ đi nghĩ lại về cái ôm của Lạc Bồi Nhân. Cô cảm nhận được ý muốn an ủi trong đó, nhưng cô đâu cần anh vỗ về. Điều cô khao khát là sự khen ngợi và ngưỡng mộ của anh, thậm chí là… Cốc Kiều vốn thiếu kinh nghiệm trong chuyện tình cảm nam nữ, mà trí tưởng tượng cũng không phong phú. Nhưng hôm nay, lòng hiếu thắng đã giúp nó bay xa.
Bà Lạc không ngờ con riêng của chồng lại đột ngột trở về nhà, và cảnh Lạc Bồi Nhân gặp lại Cốc Kiều càng khiến bà thêm nghi ngờ. Dường như hai năm trời và một đại dương xa cách chẳng làm hai đứa trẻ này xa lạ chút nào.
Bà cứ ngỡ Lạc Bồi Nhân sẽ ở lại Thượng Hải với mẹ thêm đôi ngày. Lạc Bá An hầu như không bao giờ nhắc đến vợ trước, nên hiểu biết của bà về mẹ anh cũng rất hạn chế.
Nhóc Tư nhà họ Lạc thì mừng ra mặt khi thấy anh Hai về, bởi anh lại mang quà từ Thượng Hải cho cậu. Món quà này do mẹ anh Hai tặng, chính là thứ mà cậu đã nằng nặc đòi mẹ mình mua không biết bao lần để rồi chỉ nhận được lời hứa hẹn cho sinh nhật năm sau. Ai ngờ bây giờ lại nhận được từ mẹ của người khác. Ngay cả bà Lạc cũng có quà từ bà Liêu. Kể từ khi quyết định về nước đầu tư, bà Liêu đã chủ động bỏ qua mọi hiềm khích với chồng cũ, quyết không bỏ lỡ bất kỳ mối quan hệ nào có thể tận dụng. Lần này con trai muốn về sớm, bà còn đặc biệt nhờ anh mang quà về giúp.
Lạc Bồi Nhân đã không nhận món quà mẹ chuẩn bị cho Cốc Kiều, bởi anh không muốn hai người họ có bất kỳ mối liên hệ nào vào lúc này.
Nhóc Tư thấy hơi ngại thay cho chị họ, khi cả nhà đều có quà mà riêng cô thì không. Nhưng Cốc Kiều chẳng hề bận tâm, bởi nói cho cùng, mẹ của anh họ tặng quà làm sao lại đến lượt cô. Giờ đây, khi đã có chút hiểu biết về đồ hiệu, cô chỉ thầm thán phục sự hào phóng của mẹ Lạc Bồi Nhân, tự nhủ bụng có lẽ bà còn giàu có hơn cô tưởng rất nhiều.
Cốc Kiều thầm nhẩm tính khoảng cách kinh tế giữa mình và Lạc Bồi Nhân. Song cô biết anh là người rất độc lập, tài sản của mẹ không đồng nghĩa với tài sản của con trai. Nếu chỉ xét riêng từng cá nhân, cô thậm chí còn khá giả hơn một người vẫn còn đang đi học như anh. Vừa nghĩ, cô lại vừa không khỏi ngạc nhiên khi thấy bố mẹ anh vẫn giữ được mối quan hệ tốt đẹp như vậy sau khi ly hôn.
Có lẽ cả đời này cô cũng không thể đạt đến trình độ đó. Sau này nếu có chia tay ai, nhất định cô sẽ cắt đứt hoàn toàn, không bao giờ gặp lại.
Nhận quà xong, bà Lạc cũng cảm thấy hơi băn khoăn. Vợ cũ của chồng tặng quà cho mình, nghĩ thế nào cũng thấy hơi lạ. Dù vậy, bà vẫn giữ thái độ đúng mực của một người mẹ kế, gọi chị Trương giúp việc ra dặn tối nay làm thêm hai món ngon.
Lạc Bồi Nhân nói:
– Không cần làm phiền vậy đâu dì, tối nay con có việc bận, không ăn cơm nhà.
Bà Lạc cười đáp:
– Dì nhớ ra rồi. Lúc nãy Cốc Kiều có nói hôm nay là sinh nhật Tiêu Già, chắc con cũng đến dự sinh nhật cậu bé ấy.
Cốc Kiều liền nói:
– Anh họ, hay mình đi chung nhé, anh lái xe của em nhé!
Vốn đã hẹn Tiêu Già đến sớm, nhưng vì muốn đợi Lạc Bồi Nhân, cô đành phải gọi điện xin hoãn lại. Ngoài những câu chào hỏi xã giao, đây mới là lần thứ hai cô chủ động bắt chuyện với anh tại nhà họ Lạc.
Lạc Bồi Nhân tự động ngồi vào ghế lái. Anh để ý ngay đến hộp quà gói giấy hoa sặc sỡ đặt trên ghế phụ, nổi bật với chiếc nơ bướm lớn. Chẳng cần Cốc Kiều nói, anh cũng đoán được đó là quà dành cho Tiêu Già. Sự chỉn chu của hộp quà ấy vô tình khiến món quà anh mang về cho cô trông thật sơ sài, chẳng khác nào đồ mua vội ven đường.
Cốc Kiều vừa ngồi vào ghế phụ, cẩn thận đặt hộp quà lên đùi thì Lạc Bồi Nhân đã choàng chiếc khăn của mình lên cổ cô. Hơi ấm của anh lập tức bao trùm lấy cổ cô. Chiếc khăn này không phải cái cô từng tặng anh, và chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết nó đắt hơn chiếc khăn len của cô rất nhiều.
Lúc lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn sang, Lạc Bồi Nhân đều thấy Cốc Kiều ôm chặt hộp quà. Anh bèn lên tiếng:
– Để hộp quà ra ghế sau đi.
Cốc Kiều đáp:
– Trông to vậy thôi chứ bên trong rất nhẹ ạ.
Rồi cô say sưa phân tích cho Lạc Bồi Nhân nghe về viễn cảnh tương lai, về những cơ hội phát triển lớn đang chờ đón các hộ kinh doanh nhỏ lẻ như cô. Giọng cô tràn đầy niềm tin vào bản thân, cùng niềm hy vọng có thể thuyết phục anh cũng tin vào điều đó.
Khi xe chạy ngang một trung tâm thương mại, Lạc Bồi Nhân bảo Cốc Kiều đợi một lát rồi xuống xe mua vài món đồ. Anh không để cô chờ lâu, chỉ thoáng chốc đã quay lại với một chiếc túi xách.
Vừa lên xe, anh đã giục cô kể tiếp câu chuyện còn dang dở.
Cốc Kiều lại hăng hái nói đến mức dường như ngắt lời cô lúc này là một điều không nên.
Mạch chuyện của cô bỗng bị cắt ngang bởi tiếng máy nhắn tin reo vang.
Lạc Bồi Nhân hỏi:
– Có cần gọi lại ngay không? Phía trước có bốt điện thoại đó.
– Dạ không cần đâu, là Tiêu Già nhắn. Cậu ấy bảo em cứ thong thả.
Nếu Lạc Bồi Nhân nhớ không nhầm thì máy nhắn tin của Cốc Kiều vẫn là loại chỉ hiện số chứ không phải loại hiện chữ. Vậy làm sao họ có thể truyền đạt thông điệp rõ ràng chỉ qua những con số?
– Em đổi máy nhắn tin rồi à?
– Dạ chưa, vẫn cái cũ thôi ạ. – Cốc Kiều đoán ngay được thắc mắc của anh. – Tụi em có quy ước với nhau một bộ mã số cho những câu thông dụng, chỉ cần nhìn số là hiểu ý nhau ngay.
Vừa lúc xe dừng đèn đỏ, Cốc Kiều liền lật mặt sau chiếc máy nhắn tin cho Lạc Bồi Nhân xem. Cô giữ gìn nó rất cẩn thận, trông vẫn mới nguyên như lúc anh tặng. Phía sau dán một mẩu giấy chi chít những dãy số quy ước.
Với con mắt của người làm ăn, Cốc Kiều khẳng định rằng vài năm tới sẽ là thời của máy nhắn tin hiện chữ. Cô còn nói, nếu không phải anh ở Mỹ chẳng mấy khi dùng đến, thì đợi việc kinh doanh khá hơn, cô nhất định sẽ mua tặng anh một chiếc.
Tiếp đó, Cốc Kiều hào hứng chia sẻ dự định sẽ rủ Tiêu Già cùng kinh doanh máy nhắn tin với mình. Cô ngỡ anh sẽ khen ngợi tầm nhìn của mình, nào ngờ lại chẳng nhận được câu trả lời vừa ý.
Lạc Bồi Nhân đáp:
– Tiêu Già có lẽ sẽ không hứng thú với chuyện này đâu. Cậu ấy mà đi kinh doanh cái này thì rõ phí phạm tài năng.
Đoạn, anh hỏi ngược lại cô:
– Em không thấy vậy sao?
Cốc Kiều cúi gằm mặt, mấy chữ “phí phạm tài năng” của anh như muối xát vào tim cô. Vành tai đeo khuyên của Cốc Kiều bỗng ửng đỏ. Không khí trong xe đột nhiên im bặt. Suốt quãng đường còn lại, cô không nói thêm lời nào.
Khi Triệu Việt đỗ xe dưới nhà Tiêu Già, anh ta đã phải dụi mắt mấy lần vì không tin vào cảnh tượng trước mắt. Người vừa bước xuống từ chiếc Daihatsu màu vàng của Cốc Kiều chẳng phải là…?
Triệu Việt vừa cùng Lạc Bồi Nhân bay từ Thượng Hải về. Lúc ở sân bay, Lạc Bồi Nhân còn gửi quà cho Tiêu Già và nói rằng tối nay sẽ không đến. Trong chuyến đi này, Triệu Việt đã được bà Liêu tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Dù đã theo anh trai bươn chải nửa năm nay, tự thấy mình cũng mở mang tầm mắt không ít, nhưng sự hào phóng của bà Liêu vẫn khiến anh ta choáng ngợp.
Chẳng hiểu sao, khoảnh khắc nhận ra người bước xuống từ xe Cốc Kiều chính là Lạc Bồi Nhân, câu hỏi “Sao cậu lại ở đây?” đã chực sẵn trên môi Triệu Việt liền bị nuốt ngược vào trong.
Sao hai người này vẫn còn giữ liên lạc nhỉ? Lẽ ra mối quan hệ này phải kết thúc từ lâu rồi chứ?
Triệu Việt quả thực đã nhận ra Lạc Bồi Nhân có gì đó khác thường với Cốc Kiều từ mùa xuân năm 1990, nhất là mỗi khi Tiêu Già vô tình nhắc đến tên cô trước mặt anh, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức có gì đó khác thường mà thôi.
Vốn dĩ quan điểm đạo đức của Triệu Việt khá thoáng. Thời buổi này trai chưa vợ gái chưa chồng, miễn là chưa kết hôn thì ai cũng có quyền tự do tìm hiểu nhau, nên anh ta thấy chuyện tranh giành người yêu của anh em cũng chẳng phải điều gì to tát. Tuy nhiên, nếu người anh em đó là một người hiền lành thì lại khác. Mà trong mắt Triệu Việt, Tiêu Già đích thị là một người như vậy – một người hiền lành đến mức chẳng bao giờ tranh giành bất cứ thứ gì.
Theo cách nghĩ của Triệu Việt, Lạc Bồi Nhân quen Cốc Kiều trước, nếu có chuyện gì thì đã xảy ra từ sớm. Đằng này trước kia không sao, lại cứ đợi đến khi Tiêu Già vừa có ý với Cốc Kiều thì anh mới nảy sinh tình cảm, thế này thật chẳng hay ho chút nào. Nếu cô gái mà Tiêu Già từng thích trước đây không phải lòng Lạc Bồi Nhân thì Triệu Việt đã chẳng buồn bận tâm. Tiêu Già thực sự không đáng phải chịu hai cú sốc từ cùng một người.
Bởi vậy, khi nhận thấy Lạc Bồi Nhân có ý với Cốc Kiều nhưng giữa hai người vẫn chưa có gì, Triệu Việt cảm thấy mình cần phải nhắc khéo vài câu. Và anh ta cũng chỉ nói đúng hai lời.
Một là:
– Vì cô em họ này của cậu mà Tiêu Già bắt đầu phân vân không biết có nên đi du học nữa không đấy, trước giờ thằng nhóc này vẫn một mực đòi đi mà.
Hai là:
– Nếu tôi là con gái, tôi cũng sẽ chọn Tiêu Già.
Triệu Việt nói nửa đùa nửa thật, và anh ta cũng chỉ dám nói những lời này với một mình Lạc Bồi Nhân. Anh ta tin Lạc Bồi Nhân vốn rất tự tin về mặt này, lúc nào cũng có thừa người theo đuổi nên sẽ không bị tổn thương vì câu nói đó. Anh ta chỉ muốn khéo léo nhắc nhở Lạc Bồi Nhân rằng người sáng suốt trong hoàn cảnh này đều sẽ chọn Tiêu Già, và để một cô gái nhỏ làm chuyện dại dột vì mình thì không hay cho lắm.
Dù cả hai đều còn rất trẻ, nhưng nếu Cốc Kiều chọn Tiêu Già, mối quan hệ của họ gần như đã thấy trước được kết quả, thậm chí Triệu Việt có thể hình dung ra cảnh sau này tổ dân phố sẽ trao tặng hai người giấy khen “Gia đình năm tốt”. Ngược lại, Cốc Kiều mà ở bên Lạc Bồi Nhân thì thật khó để hình dung ra một kết cục tốt đẹp. Còn nếu chỉ đùa vui qua đường thì một cô em họ đang đầu tắt mặt tối lo chuyện cơm áo gạo tiền như Cốc Kiều có lẽ cũng không rảnh rỗi đến thế.
Triệu Việt không nói thêm lời nào, bởi anh ta tin cả mình và Lạc Bồi Nhân đều ngầm tuân thủ nguyên tắc “không bắt nạt người hiền lành”. Dù có gạt vấn đề đạo đức sang một bên, thì lòng kiêu hãnh của Lạc Bồi Nhân cũng không cho phép anh làm vậy. Triệu Việt không cho rằng Lạc Bồi Nhân sẽ thấy khó xử trước quyết định này, bởi anh có quá nhiều sự lựa chọn, bớt đi một người cũng chẳng hề hấn gì.
Thế nhưng, Cốc Kiều và Tiêu Già tuy thân thiết, nhất là từ dạo Tiêu Già bị viêm cơ tim phải ở nhà tĩnh dưỡng và cô thường xuyên qua thăm, nhưng thân thiết là một chuyện, còn tiến triển thì lại chẳng thấy đâu. Điều này cũng có phần nằm ngoài dự tính của Triệu Việt. Có điều, Tiêu Già giờ đây cũng đã khác trước, cậu không còn tâm sự với anh về chuyện này nữa. Vả lại, chuyện tình cảm của bản thân Triệu Việt còn chẳng buồn để tâm, nói gì đến chuyện lo cho người khác.
Anh ta đành kìm nén những hoài nghi trong lòng, tự hỏi không biết hai người họ đã quay về mối quan hệ anh em họ đơn thuần hay chưa.
Triệu Việt liếc nhìn hộp quà trên tay Cốc Kiều rồi nở nụ cười mà cô vẫn thường thấy, cất lời trêu chọc:
– Em họ à, em tặng quà to thế này thì bọn anh biết giấu mặt vào đâu đây?
Cốc Kiều đáp:
– Anh bớt dẻo mỏ lại đi.
Triệu Việt bật cười:
– Cái giọng điệu này của em sao mà giống anh họ em thế không biết!