Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Gánh vác cùng em
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Châu Tri Ninh cùng nhóm bạn, trong đó có Trần Huy, đến quán bar xem ban nhạc biểu diễn. Với nàng, việc gặp được Lạc Bồi Nhân ở đây thật sự là một bất ngờ thú vị. Bởi theo ký ức của Châu Tri Ninh, đã rất lâu rồi anh không còn đứng trên sân khấu cùng ban nhạc nữa. Nhưng bất ngờ chưa dừng lại, nàng không ngờ Cốc Kiều cũng có mặt. Cốc Kiều ăn vận nổi bật đến mức khiến Châu Tri Ninh không muốn cũng phải chú ý. Sau lần cãi vã trước đó, nàng không hề muốn chạm mặt Cốc Kiều thêm một lần nào nữa. Châu Tri Ninh không tài nào hiểu nổi tại sao Cốc Kiều rõ ràng chẳng hề tôn trọng cha nàng, vậy mà khi nàng chỉ trích Cốc Kiều là hạng con buôn chỉ biết đến lợi ích, ông lại một mực bênh vực, thậm chí còn khen nàng ta có chí tiến thủ.
Và giờ đây, cô gái “có chí tiến thủ” mà cha Châu Tri Ninh hết lời khen ngợi ấy đang ngồi đó với đôi môi đỏ mọng, tựa như một nữ ma cà rồng xinh đẹp, dán chặt mắt vào Lạc Bồi Nhân trên sân khấu.
Cốc Kiều cúi xuống nhấp một ngụm Bloody Mary. Món nước ép cà chua pha cần tây này, có lẽ chẳng riêng gì người ghét cà chua, mà ngay cả người mê cà chua cũng chưa chắc đã nuốt nổi. Nàng chỉ thích ăn cà chua tươi, loại cắn một miếng là ứa nước.
Chắc vì dị ứng cà chua nên Lạc Bồi Nhân chưa từng nếm thử loại cocktail này. Anh cứ ngỡ nàng đã thích cà chua thì hẳn cũng sẽ thích Bloody Mary. Dẫu vậy, nàng cũng không gọi ly khác, bởi lúc này tất cả tiền bạc của nàng đều phải dồn hết vào vụ buôn áo khoác da ở Erenhot.
Châu Tri Ninh đang say sưa giới thiệu cho bạn bè về lịch sử ban nhạc của Lạc Bồi Nhân, nàng nắm rõ phong cách âm nhạc của họ. Thế nhưng, khi giai điệu của bài Ngày mai sẽ tốt hơn vang lên, nàng hoàn toàn sững sờ. Sao có thể? Bài hát này khác một trời một vực so với phong cách thường thấy của họ.
Trần Huy dường như chẳng mấy hứng thú với chủ đề này. Giữa lúc Châu Tri Ninh còn đang ngơ ngác, anh đã rời khỏi chỗ ngồi và chủ động đi sang chỗ Cốc Kiều. Trước đây, qua những lần trò chuyện, Châu Tri Ninh không hề cảm thấy anh và Cốc Kiều có mối giao tình gì sâu sắc. Việc anh tự ý rời bàn mình để sang chỗ Cốc Kiều hôm nay khiến nàng vô cùng khó chịu. Nàng đành nén sự bực dọc trong lòng, tiếp tục hướng mắt lên sân khấu.
Ban đầu, Cốc Kiều cứ ngỡ Lạc Bồi Nhân gọi nàng đến quán bar là để nàng có thể hiểu thêm về anh, và về dòng nhạc anh yêu thích. Lần đầu xem Lạc Bồi Nhân biểu diễn, nàng chỉ thấy anh quá đỗi bình tĩnh, nhưng lần này mới nhận ra đó chỉ là ảo giác. Gương mặt anh không một thớ thịt thừa, cũng chẳng có lấy một biểu cảm thừa thãi nào, như thể việc phô bày quá nhiều cảm xúc trước đám đông là chuyện gì đó đáng hổ thẹn. Nhưng tâm trạng của một người đâu chỉ thể hiện qua cơ mặt. Biểu cảm có thể lạnh lùng, nhưng ánh mắt thì không. Thỉnh thoảng, Lạc Bồi Nhân lại liếc nhìn nàng, khiến Cốc Kiều bất giác nhớ đến dấu răng anh để lại trên má mình.
Thứ âm nhạc anh tạo ra cũng mang phong cách ấy, có thể cắn xé trái tim người nghe, và có lẽ, cả trái tim của chính anh.
Ánh mắt Cốc Kiều dán chặt lên sân khấu, như thể anh đang chơi đàn cho riêng nàng nghe.
Cho đến khi Cốc Kiều nghe thấy đoạn dạo đầu quen thuộc, dẫu chẳng biết gì về ban nhạc này, nàng cũng cảm nhận được sự khác lạ. Dĩ nhiên, không chỉ mình nàng thấy vậy. Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán không hiểu ông chủ quán bar đã trả hậu hĩnh đến mức nào mà ban nhạc lại chịu chơi một bài như thế này.
Cốc Kiều ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Lạc Bồi Nhân đang nhìn thẳng về phía mình.
Trong thoáng chốc, nàng chợt hiểu ra dụng ý của anh. Bài hát này dành riêng cho nàng. Nàng nhận thấy nó khác với phiên bản mình vẫn thường nghe, cũng có đôi chút khác biệt so với lần đầu thưởng thức; chính nét khác biệt tinh tế ấy lại mang đậm dấu ấn của Lạc Bồi Nhân, chứ không còn đơn thuần là một bản sao chép.
Ngay lúc này, mọi âm thanh xung quanh đều tĩnh lặng, những lời bàn tán của mọi người cũng hóa thành tiếng nền.
Nàng thậm chí còn cảm thấy việc Lạc Bồi Nhân về tận quê tìm mình không chỉ vì máy nhắn tin của nàng bị hỏng, mà là để được gặp nàng thêm một lần, để đàn cho nàng nghe trọn vẹn bản nhạc mà nàng chưa kịp nghe anh đàn và hát.
Ánh mắt Cốc Kiều vẫn không rời sân khấu, mãi cho đến khi nghe Trần Huy gọi tên mình, nàng mới giật mình nhận ra anh đã đứng bên cạnh nàng tự lúc nào.
Mỗi lần gặp Cốc Kiều, Trần Huy lại có một cảm nhận khác về nàng. Nghe em gái kể chuyện làm ăn của Cốc Kiều, anh mới nhận ra cô gái này mạnh mẽ và kiên cường hơn mình tưởng. So với việc nghe Châu Tri Ninh kể lể về anh Bồi Nhân của nàng, Trần Huy thích nói chuyện với Cốc Kiều hơn.
Cốc Kiều chẳng nỡ bỏ lỡ dù chỉ một giây để ngắm nhìn Lạc Bồi Nhân, nhưng Trần Huy đã bắt chuyện nên nàng đành phải tiếp lời. Vốn là người tinh ý, tuy Cốc Kiều vẫn hỏi gì đáp nấy, Trần Huy cũng nhanh chóng nhận ra nàng muốn xem màn biểu diễn trên sân khấu hơn là trò chuyện với mình.
– Em đến một mình à?
– Không ạ, em đi cùng anh họ.
Nàng đã quen gọi Lạc Bồi Nhân là “anh họ”, nhưng ngẫm lại, lúc này danh xưng “bạn trai” có lẽ thích hợp với anh hơn.
Dù Cốc Kiều không giới thiệu Lạc Bồi Nhân là bạn trai, Trần Huy vẫn hiểu tiếng “anh họ” này không đơn thuần chỉ là anh họ. Anh em họ không có quan hệ huyết thống thì đâu có như vậy.
Trần Huy nhìn theo hướng mắt của Cốc Kiều và thấy Lạc Bồi Nhân đã nhảy xuống khỏi sân khấu. Châu Tri Ninh lập tức tiến đến trước mặt anh, cất tiếng gọi:
– Anh Bồi Nhân.
Lần này Lạc Bồi Nhân về nước, nàng đã tìm mọi cơ hội để gặp anh, nhưng chưa lần nào thành công.
– Anh Bồi Nhân, anh ở Mỹ thế nào ạ?
Lạc Bồi Nhân chỉ hờ hững đáp mình vẫn ổn.
– Anh Bồi Nhân, em đang thực tập ở đài truyền hình. Theo anh, em nên ở lại trong nước gây dựng sự nghiệp hay sang Mỹ du học thì hơn ạ?
Bề ngoài là hỏi xin lời khuyên, nhưng thực chất câu hỏi này của Châu Tri Ninh còn ẩn chứa một tầng ý nghĩa sâu xa hơn. Nếu Lạc Bồi Nhân cũng có tình ý với nàng, hẳn anh sẽ khuyến khích nàng chọn vế sau.
Câu hỏi của nàng rõ ràng đã khiến Lạc Bồi Nhân bất ngờ. Anh không nghĩ một quyết định trọng đại như thế này lại nên hỏi ý kiến mình.
– Xin lỗi, anh không hiểu rõ tình hình của em nên e là không đưa ra lời khuyên nào được. Chuyện này em nên tự mình quyết định.
Châu Tri Ninh chẳng thể nào che giấu nổi nỗi thất vọng. Dù Lạc Bồi Nhân không thẳng thừng từ chối, nhưng từng câu chữ của anh đều ngầm ý cự tuyệt: anh không hiểu nàng, và cũng chẳng có ý định tìm hiểu nàng.
Lạc Bồi Nhân không hề để tâm đến sự thất vọng của Châu Tri Ninh. Anh vội chào tạm biệt rồi rảo bước về một hướng khác. Hướng đó, Châu Tri Ninh rất quen thuộc, là nơi Cốc Kiều đang ngồi. Nàng chỉ biết trơ mắt nhìn Lạc Bồi Nhân đi thẳng đến chỗ Cốc Kiều, đoạn nắm chặt lấy tay nàng.
Bàn tay Cốc Kiều bị siết chặt đến mức nàng chẳng cần phải giải thích thêm về mối quan hệ giữa mình và người “anh họ” này nữa.
Lạc Bồi Nhân gật đầu chào Trần Huy một cái, rồi tự tiện cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người:
– Cốc Kiều, mình về thôi!
Cốc Kiều chỉ kịp chào tạm biệt đã bị Lạc Bồi Nhân khoác vai kéo thẳng ra cửa quán bar.
Đây là lần thứ hai anh công khai mối quan hệ của họ trước mặt người khác. Mãi đến khi ra tới chiếc van vàng, Lạc Bồi Nhân mới chịu buông vai nàng ra.
Ngồi trên ghế phụ, Cốc Kiều cảm giác như vai mình còn lưu lại dấu ấn của Lạc Bồi Nhân.
– Anh nghe cha em bảo em với Trần Huy có hôn ước từ nhỏ. Giờ ông ấy vẫn muốn vun vén cho em với cậu đàn em cùng trường này của anh sao?
Cốc Kiều sững sờ, rồi lập tức phủ nhận:
– Làm gì có chuyện đó.
– Chính miệng cha em nói với anh là em đã được hứa gả cho anh ta. Hồi ấy anh chỉ nghĩ, không ngờ sắp sang thập niên chín mươi đến nơi rồi mà vẫn còn người làm chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.
Cốc Kiều quả thực chưa từng nghe qua chuyện này, nàng trấn an anh:
– Em hoàn toàn không biết gì cả. Cha em nói đùa chẳng biết điểm dừng đâu, bản thân ông ấy còn yêu đương tự do, sao lại đi ép gả con gái được… Anh cũng nói rồi đấy, sắp sang thập niên chín mươi rồi, chuyện này đương nhiên em phải tự mình quyết định chứ.
Nói đến đây, nàng bỗng vỡ lẽ về thái độ bất thường của Lạc Bồi Nhân. Anh vốn đã bị nhà nàng đối xử lạnh nhạt, lại nghe cha nàng nói nàng có hôn ước với Trần Huy, giờ còn tận mắt thấy nàng ở cạnh Trần Huy, bảo sao không nổi cơn ghen mà tuyên bố chủ quyền cho được.
Nàng ngước mặt lên nhìn Lạc Bồi Nhân, nói rành rọt từng chữ một:
– Chuyện của em trước giờ vẫn luôn do em tự quyết định. Và từ trước đến nay, em chỉ thích một mình anh.
Nàng nhìn anh không chớp đôi mắt to tròn. Làn môi nàng đỏ mọng, tiệp màu với đôi khuyên tai đang đeo.
Khi Lạc Bồi Nhân cúi xuống định hôn lên môi Cốc Kiều, nàng chợt nhớ ra mình vừa uống Bloody Mary. Việc anh dị ứng với cà chua như đã khắc sâu vào tâm trí nàng, không tài nào lờ đi được. Nàng vội giơ tay, dồn hết sức bình sinh đẩy anh ra. Chưa bao giờ Cốc Kiều thấy mình khỏe như vậy.
Cảm nhận được sự kháng cự của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân liền buông nàng ra. Anh không ngờ Cốc Kiều lại phản kháng. Vốn không phải người thích ép buộc, anh chỉ im lặng nhìn nàng, chờ đợi một lời giải thích.
Đến Cốc Kiều lúc này mới có cơ hội lên tiếng, gương mặt nàng không giấu được vẻ lo lắng:
– Anh làm vậy sẽ bị dị ứng mất! Trong Bloody Mary toàn là nước ép cà chua… Đợi em về nhà đánh răng đã.
Nói rồi, mặt nàng đỏ bừng lên, cứ như thể người bị dị ứng cà chua là nàng chứ không phải anh.
Nghe vậy, Lạc Bồi Nhân bỗng phá lên cười. Cốc Kiều hiếm khi thấy anh cười tươi đến thế, nụ cười rạng rỡ khoe cả hàm răng. Nụ cười ấy dường như có sức lan tỏa, khiến nàng cũng bất giác cười theo, dù chính nàng cũng chẳng hiểu mình đang cười vì lẽ gì.
Lạc Bồi Nhân ôm Cốc Kiều vào lòng, tựa như muốn khảm nàng vào xương thịt mình.
Có những người dị ứng với thứ gì sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được hương vị thực sự của nó. Với Lạc Bồi Nhân cũng vậy, cà chua trong miệng anh chưa bao giờ có vị chua ngọt như người ta vẫn tả, mà chỉ độc một vị cay xè.
Suốt quãng đường về, Cốc Kiều vẫn canh cánh nỗi lo Lạc Bồi Nhân sẽ bị dị ứng, nhưng anh lại dường như chẳng hề bận tâm mà lảng sang chuyện khác:
– Nếu muốn làm ăn với người nước ngoài, tốt nhất em nên đặt một văn phòng đại diện trong khách sạn cho tiện giao dịch. Anh vẫn còn một ít tiền trong tài khoản, nhưng đang ở nước ngoài, đợi đến sinh nhật em anh về sẽ đưa cho em. Số tiền tuy không lớn nhưng cũng đủ để em trả trước một năm tiền thuê phòng hạng thường ở khách sạn quốc tế. Đừng nóng vội, rồi những gì em mong muốn sau này cũng sẽ có cả thôi.
Dĩ nhiên, nếu anh chịu nhờ vả quan hệ của cha chú để xin cho Cốc Kiều một suất xuất khẩu hàng hóa, con đường kiếm tiền của nàng sẽ bằng phẳng hơn nhiều, nhưng anh lại không muốn dựa dẫm vào gia đình.
Cốc Kiều sững người. Nàng chưa từng nói với Lạc Bồi Nhân về ý định đặt văn phòng tại một khách sạn trong khu đại sứ quán. Về chuyện buôn bán với người nước ngoài, nàng cũng chỉ mới thoáng nhắc đến vị giám đốc họ Vu đi ăn cùng mình, ngoài ra không hề hé nửa lời. Sao anh lại biết được nhỉ?
Mà đúng là nàng đã ấp ủ kế hoạch này từ lâu. Khách sạn vốn là nơi người nước ngoài thường lui tới tìm kiếm cơ hội làm ăn, bàn chuyện ở đó chắc chắn thuận tiện hơn sạp hàng của nàng, giá trị mỗi thương vụ cũng lớn hơn nhiều. Chỉ là sau khi nghe Trần Tinh báo mức giá thuê phòng rẻ nhất, nàng đành phải tạm gác lại dự định này. Nhưng nếu chuyến đi Erenhot sắp tới xuôi chèo mát mái thì mọi chuyện sẽ khác.
Lẽ nào Lạc Bồi Nhân lại có cùng suy nghĩ với nàng? Anh không chỉ đoán được nàng muốn kinh doanh với người nước ngoài, mà còn nhìn thấu cả sự nóng lòng kiếm tiền của nàng. Với một người vốn không bao giờ hứa suông như anh, việc nói ra những lời này hẳn là vì sợ nàng quá sốt ruột mà làm liều.
Nghĩ đến đây, Cốc Kiều bỗng bật cười, tự tin đáp:
– Anh xem em có giống người thiếu tiền không? Em bán hàng trên tàu chẳng qua là muốn tích tiểu thành đại thôi. Anh đừng lo, em biết không thể nóng vội được mà. Tin em nhé?
– Mình đã ở bên nhau rồi, có chuyện gì anh gánh vác cùng em là lẽ đương nhiên.
Ba chữ “lẽ đương nhiên” khiến Cốc Kiều nhất thời lặng người. Mãi một lúc sau, nàng mới mỉm cười đáp:
– Vậy sau này em có nhà mới, xe mới, anh nhớ cùng em “gánh vác” đấy nhé.
Vừa vào đến nhà Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều liền nhận ra chiếc máy tính ở góc phòng đã biến mất. Nàng nhìn quanh phòng khách cũng không thấy đâu, bèn buột miệng hỏi:
– Chiếc máy tính trước đây của anh đâu rồi?
– Bán rồi.
– Bán rồi ạ? – Giọng nàng cao hơn, thoáng vẻ kinh ngạc. – Sao tự dưng lại bán thế?
Trong một thoáng, hình ảnh chiếc máy tính biến mất và chiếc máy nhắn tin Lạc Bồi Nhân mới tặng bỗng chập vào nhau trong tâm trí nàng. Dù là câu hỏi, Cốc Kiều đã có ngay đáp án. Nàng hỏi lại với giọng chắc chắn:
– Anh bán máy tính để mua máy nhắn tin cho em, phải không?
Sự thật đúng là vậy. Lạc Bồi Nhân đã bán máy tính để mua máy nhắn tin cho Cốc Kiều, vì khi đó anh không có sẵn tiền mặt. Thời gian lại gấp gáp, ngoài bán đồ ra thì chẳng còn cách nào khác để xoay tiền nhanh hơn. Cũng chính vì cần bán gấp mà anh đã bị người mua ép giá.
Lạc Bồi Nhân nâng mặt Cốc Kiều lên, nhìn xoáy sâu vào mắt nàng, hỏi:
– Em lại nghĩ đi đâu thế? Chẳng lẽ em cho rằng anh phải bán cả gia tài mới mua nổi cho em cái máy nhắn tin này à? Chiếc máy tính đó anh không dùng đã lâu, đằng nào cũng phải bán trước khi đi, để sau này lại càng mất giá.
Nhưng Cốc Kiều nào tin vào lời giải thích đó:
– Máy nhắn tin cũ của em đã sửa xong rồi, nên em không cần dùng cái mới này đâu. Hay là anh xem có bán lại được cho ai không?
– Em thật là… – Lạc Bồi Nhân lựa lời giải thích sao cho nàng hiểu rằng chuyện đó thật sự chẳng đáng gì. – Anh bán máy tính cũ cũng như em thanh lý quần áo tồn kho thôi. Nếu em dùng tiền bán hàng tồn kho để mua cho anh một món quà nhỏ, mà anh lại khăng khăng rằng em vì thế mà phải bán cả gia tài, em có thấy buồn cười không?
Cốc Kiều chẳng tài nào cười nổi. Anh đã dùng số tiền bán máy tính để mua cho nàng chiếc máy nhắn tin, rồi lại ngồi tàu hơn mười tiếng đồng hồ để đến tìm nàng… rồi giờ đây lại giải thích với nàng rằng món quà ấy chẳng hề đắt đỏ. Cốc Kiều chớp mắt, cố ngăn giọt lệ chực trào ra.
Lạc Bồi Nhân ghé sát mặt lại. Tưởng anh định hôn mình, Cốc Kiều vội cúi đầu lảng tránh. Thấy dáng vẻ lúng túng của nàng, anh không nhịn được cười:
– Em cứ đánh giá quá cao sự hy sinh của người khác như vậy, sau này sẽ thiệt thòi đấy. Một người làm ăn giỏi thì không nên thế.
Cốc Kiều cúi đầu, nghe anh nói tiếp:
– Anh hy vọng em không chỉ trông chờ ngày mai sẽ tốt hơn, mà còn cảm nhận được rằng ngày hôm nay đã tốt lắm rồi. Em đâu phải lúc nào cũng đơn độc, đôi khi cũng có thể dựa dẫm vào anh một chút. Em phải tin rằng, dẫu có chuyện gì xảy ra, vẫn luôn có một người ở phía sau làm chỗ dựa vững chãi cho em.
Trên chuyến tàu về quê Cốc Kiều hôm ấy, Lạc Bồi Nhân đã nghe thấy bài hát Ngày mai sẽ tốt hơn vang lên trên phố. Giữa dòng người ngược xuôi không một ai mang dáng dấp của nàng, thế mà anh lại nghĩ đến nàng ngay tức khắc. Phải là người thế nào mới cần ngày ngày tự bật một bài hát để động viên chính mình? Có lẽ là một người chưa bằng lòng với hiện tại, một người luôn cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều chưa đủ trọn vẹn.
Dù ở trên sân khấu, anh đã cố tình đàn bài Ngày mai sẽ tốt hơn, nhưng thực chất là để nàng thôi không cần khắc khoải mong chờ ngày mai nữa, mà có thể cảm nhận được niềm vui thuần túy của thực tại.
Cốc Kiều cứ ngỡ sau khi nàng đã súc miệng sạch sẽ không còn mùi cà chua nữa, Lạc Bồi Nhân sẽ hôn nàng, nhưng anh chỉ giục nàng mau vào phòng nghỉ ngơi.
Cơn dị ứng của Lạc Bồi Nhân bắt đầu phát tác hai giờ sau đó. Trước lúc ấy, Cốc Kiều đã vào phòng ngủ, anh còn nhìn nàng nhắm mắt lại rồi mới giúp nàng tắt đèn. Anh đã uống thuốc, và thông thường thì đến sáng các triệu chứng sẽ biến mất. Anh cứ ngỡ rằng nàng sẽ không phải chứng kiến bộ dạng mà anh chẳng hề muốn nàng trông thấy.