Món Quà Bất Ngờ

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân cùng bước vào nhà, cô đi bên cạnh anh. Cô khẽ nghiêng đầu liếc nhìn anh, thầm nghĩ dạo này anh ấy có vẻ đen hơn thì phải. Sao lại có người dị ứng với cà chua cơ chứ! Cà chua ngon thế kia mà!
Lạc Bồi Nhân bước đi rất nhanh, Cốc Kiều vội vã bước theo, cất giọng lanh lảnh gọi anh:
– Anh họ ơi, bà Liên không may bị ngã nên đã về nhà nghỉ ngơi rồi ạ. Nhưng anh yên tâm, không có gì nghiêm trọng đâu.
Lạc Bồi Nhân “ừ” một tiếng ra hiệu đã biết.
Cốc Kiều vẫn đi sát bên cạnh, nói tiếp:
– Anh họ ơi, mấy hôm bà Liên không ở đây, em sẽ tạm thời đảm nhiệm việc bếp núc. Em nghe nói anh thích ăn cá nên hôm nay đã cố tình mua cá rồi, anh muốn ăn cá hấp hay canh cá viên ạ?
Lạc Bồi Nhân chợt nhớ lại lời bà Liên, anh đoán bà ta ám chỉ về Cốc Kiều như vậy hẳn là vì lo cô cháu họ của dì Cốc sẽ cướp mất vị trí của mình. Anh đã bảo bà Liên cứ yên tâm, nhưng sự “yên tâm” ấy không có nghĩa là anh sẽ giữ chỗ cho bà ta hay cháu gái của bà ta, bởi đó vốn là việc của dì Cốc, anh không can thiệp. Vả lại, ở tuổi của bà Liên, về nhà an hưởng tuổi già cũng chẳng có gì không tốt cả. Sự “yên tâm” mà anh nói là để ám chỉ rằng, với tính cách của mẹ anh, bà sẽ không bao giờ đối xử tệ bạc người đã tận tụy chăm sóc hai mẹ con họ. Ngay cả khi bà Liên không làm nữa, mẹ anh chắc chắn sẽ cho bà ta một khoản tiền đủ để dưỡng già.
Sở dĩ anh không nói thẳng ra là vì sợ một khi nói rõ, bà Liên sẽ lại khăng khăng thề thốt rằng mình chẳng ham tiền mà chỉ mong được quay lại nhà họ Lạc làm việc. Anh thực sự không muốn nghe những lời phân bua như thế. Vì tiền thật thì đã sao? Về vấn đề này, anh hoàn toàn đồng tình với mẹ mình: người làm tốt nên được trả công xứng đáng.
Vốn luôn lịch thiệp với những người phục vụ, Lạc Bồi Nhân quay sang trả lời Cốc Kiều:
– Cảm ơn em. Em cứ quyết là được.
– Vâng ạ, vậy tối nay em nấu canh cá viên nhé. – Cốc Kiều nhanh nhẹn đáp. Món này chế biến có phần cầu kỳ, đây cũng là lần đầu cô làm nên có thể nhân cơ hội rèn luyện tay nghề.
Cô không nhắc lại thân phận với Lạc Bồi Nhân, vì cô đoán lần trước anh đã biết rồi, dẫu sao chính anh là người đã đưa cô tới đây mà.
Lạc Bồi Nhân vừa đi đến chân cầu thang thì lại nghe cô gọi:
– Anh họ!
Tuy thoáng thấy hơi phiền, nhưng khi ngoảnh lại nhìn Cốc Kiều, anh vẫn không để lộ vẻ khó chịu của mình:
– Em còn việc gì sao?
Anh không thấy cách xưng hô “anh họ” có gì không ổn. Người giúp việc trẻ tuổi gọi theo cách xưng hô của lũ trẻ trong nhà là chuyện bình thường, chẳng lẽ lại phải gọi khác đi? Hễ mở miệng là gọi “cậu chủ” như những người làm bên nhà mẹ anh nghe thật cổ hủ, cứ như mấy người sống ở thế kỷ trước vậy. Hơn nữa, họ cũng có chút quan hệ họ hàng xa.
– Anh họ, cho em xin chút thời gian để xác nhận lại những món anh kiêng ăn ạ.
Lần này, chẳng đợi Lạc Bồi Nhân lên tiếng, Cốc Kiều đã liệt kê một hơi vanh vách những thông tin cô thu thập được từ nhóc Tư. Dứt lời, cô ngẩng đầu nhìn Lạc Bồi Nhân, xác nhận lại:
– Có đúng không ạ?
Nghe xong, Lạc Bồi Nhân không khỏi thầm khâm phục cô gái này.
– Đúng vậy, cảm ơn em.
Cốc Kiều vui vẻ nhận lời cảm ơn của Lạc Bồi Nhân, cô cười tươi rói đáp:
– Không có gì ạ!
Dứt lời, cô liền quay lưng, nhanh nhẹn chạy thẳng vào bếp.
Mấy tiếng gọi “anh họ” lanh lảnh của Cốc Kiều nhắc nhở cả nhà rằng Lạc Bồi Nhân đã về.
Cốc Kiều một mình loay hoay trong bếp, chăm chú mày mò món canh cá viên. Mỗi lần đắm mình vào việc bếp núc, cô lại có ảo giác rằng ngày mình mở nhà hàng kiếm bộn tiền dường như đã gần kề ngay trước mắt.
Những khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi giữa cô và Lâu Đức Dụ chính là khi cô nghe ông kể chuyện làm giàu. Mỗi khi Lâu Đức Dụ say sưa kể về hành trình làm giàu của mình, Cốc Kiều đều chăm chú lắng nghe. Để thưởng cho sự nhiệt tình của con gái, ông thường hào phóng rút một tờ tiền mệnh giá lớn trong ví ra đưa cho Cốc Kiều, bảo cô thích gì cứ tha hồ mà mua, nếu thiếu thì lại xin ông.
Trong các câu chuyện làm giàu của Lâu Đức Dụ, có chuyện về những người đến khu phố Tàu bên Mỹ mở nhà hàng, mỗi năm kiếm được hàng chục nghìn đô la Mỹ. Những hàng chục nghìn, mà lại là đô la Mỹ nhé!
Nếu kiếm được nhiều tiền đến thế, mẹ con cô còn phải lo nghĩ về tiền bạc nữa sao? Ý nghĩ này như một liều thuốc tê cực mạnh, gần như cuốn trôi mọi muộn phiền trong cô.
Trước đây, Cốc Kiều từng đến trung tâm giới thiệu việc làm để đăng ký. Trung tâm cũng tìm cho cô vài chỗ, nhưng đều bị dì họ từ chối. Trớ trêu thay, mấy công việc mà dì hài lòng lại chẳng chịu nhận cô. Dì cứ bảo Cốc Kiều đừng sốt ruột, chuyện công việc cứ để dì thu xếp. Một mặt, Cốc Kiều tin dì thật lòng muốn tốt cho mình, vả lại kiến thức và kinh nghiệm của dì cũng hơn cô nhiều. Mặt khác, dì luôn lấy mẹ ra để gây áp lực, rằng nếu mẹ cô biết con gái đến đây làm giúp việc, bưng bê hay thủ kho thì sẽ không thể chấp nhận được đâu. Cuối cùng, Cốc Kiều quyết định đợi thêm một thời gian, nếu hết hè mà vẫn không tìm được công việc lý tưởng như lời dì nói, cô sẽ kiếm tạm việc gì đó để làm. Muốn kinh doanh cũng phải có vốn, cô cần tích góp một khoản vốn trước.
Cốc Kiều không xem việc nấu cơm cho nhà họ Lạc là phiền phức, mà coi đó như bước đệm cho sự nghiệp tương lai. Biết nhiều kỹ năng chẳng bao giờ là thừa, thêm một nghề là thêm một con đường sống. Bây giờ cô có sẵn dụng cụ bếp núc, có tiền đi chợ mua đủ thứ nguyên liệu, lại có cả những thực khách sẵn sàng đưa ra nhận xét thì còn gì tuyệt hơn.
Ngoài việc nhóc Tư chủ động cung cấp mọi thông tin về khẩu vị của mình, Cốc Kiều còn hỏi thăm cậu bé về sở thích ăn uống của bố mẹ và anh chị cậu nữa. Cô tự đặt ra yêu cầu cho bản thân như một bà chủ kiêm bếp trưởng, lên thực đơn tỉ mỉ cho từng bữa, cố gắng để ai cũng được ăn món mình thích. Cô nỗ lực chiều lòng khẩu vị của mọi người, đồng thời sáng tạo thêm những món mới lạ. Cốc Kiều làm vậy chẳng phải để lấy lòng ai, mà đơn thuần chỉ muốn chuẩn bị trước hành trang cho tương lai, dù trong mắt người ngoài thì hai chuyện này cũng không khác gì nhau.
Nhưng nếu vì thế mà lấy lòng người khác thành công thì Cốc Kiều cũng chẳng thấy có gì là không tốt, thậm chí sẽ càng tuyệt hơn nếu có ai đó trong nhà nhận ra tiềm năng vô hạn của cô và đầu tư cho cô một khoản. Lúc này đây, cô thật sự rất muốn gặp được quý nhân của đời mình.
Hôm nay nhà lại có thêm một vị khách, mà khẩu vị của Lạc Bồi Nhân lại khác hẳn với những người còn lại. Bởi vậy, cô phải tìm ra một điểm cân bằng, tuyệt đối không thể thiên vị bên nào. Biết Lạc Bồi Nhân vừa thích ăn cá lại ưa thích vị thanh đạm, Cốc Kiều đã dậy từ sớm tinh mơ để ra chợ chọn mua một con cá tươi sống.
Bây giờ, Cốc Kiều đã quen đi chợ. Cô nhận thấy rau ngoài chợ rẻ hơn trong cửa hàng nhiều, dù dì chẳng hề yêu cầu cô phải tiết kiệm. Thỉnh thoảng dì vẫn đưa cô ít tiền để đi chợ, ngày nào cô cũng ghi chép cẩn thận từng khoản chi tiêu rồi chủ động báo cáo lại với dì, nhưng dì nghe được hai hôm đã thấy phiền, bèn bảo cô tự quyết là được. Dẫu vậy, Cốc Kiều vẫn kiên trì ghi sổ, một mặt để sổ sách rõ ràng, tránh những hiểu lầm không đáng có, mặt khác cô tâm niệm rằng một bà chủ tương lai nhất định phải biết cách kiểm soát chi phí, nên cần rèn luyện ngay từ bây giờ.
Cô còn kết bạn với những người giúp việc khác trong khu. Có lần, bắt gặp cô đang trò chuyện với họ, dì cô đã giận dữ mắng:
– Sao cháu lại đi kết giao với họ? Phải nhớ kỹ, cháu không phải là người giúp việc. Cháu tự coi mình là ai thì người khác sẽ đối xử với cháu như vậy.
Cốc Kiều đương nhiên không hề xem mình là người giúp việc. Những người đó còn rủng rỉnh hơn cô về tiền bạc, tháng nào họ cũng có lương, còn cô thì vẫn tạm thời thất nghiệp. Nhìn họ dùng tiền lương sắm sửa quần áo, kẹp tóc, dây buộc tóc sặc sỡ, Cốc Kiều không khỏi thầm hâm mộ họ. Đương nhiên dì của cô chẳng bao giờ ưa những món đồ lòe loẹt ấy, chỉ thấy chúng thật quê mùa.
Cốc Kiều không coi mình là người giúp việc, cũng chẳng xem nhà dì như nhà mình. Ở nhà, mỗi khi nấu cơm, cô thường gọi hai đứa em gái vào phụ một tay và chúng cũng rất vui vẻ nghe lời. Nhưng ở đây, dù trên danh nghĩa cô là chị họ của nhỏ Ba và nhóc Tư nhà họ Lạc thì cũng chẳng thể đường hoàng nhờ chúng, mà xem ra chúng cũng chẳng có ý định giúp đỡ cô. Tuy nhiên, điều này không khiến Cốc Kiều bận tâm lắm, cô tự nhủ rằng đã ở nhờ nhà người ta thì làm nhiều một chút cũng là lẽ đương nhiên, càng làm nhiều thì càng học được nhiều.
Lúc này, toàn bộ tâm trí Cốc Kiều đều dồn vào món canh cá viên. Cô đã để Lạc Bồi Nhân chọn giữa hai món là cá hấp và canh cá viên. Nhưng hôm qua cô đã làm cá hấp nên chắc hôm nay những người khác trong nhà cũng muốn đổi món. Trước khi hỏi Lạc Bồi Nhân, cô đã thiên về món canh cá viên, vậy nên khi anh bảo cô tự quyết định, cô dứt khoát chọn ngay không chút do dự.
Chưa bao giờ Cốc Kiều lại dốc hết tâm sức như khi nghiên cứu công thức nấu ăn, ngay cả hồi còn đi học cũng không chăm chỉ được như thế. Cô nhẩm đi nhẩm lại trong đầu từng công đoạn chính, trong đó việc xay cá nặn viên không phải thử thách lớn nhất, mà mấu chốt là phải canh thật chuẩn tốc độ thả cá viên vào nồi nước đang sôi.
Bữa tối thường ngày chỉ có bốn món mặn và một món canh, nhưng hôm nay Lạc Bồi Nhân về nên Cốc Kiều đặc biệt nấu thêm hai món nữa. Để giữ trọn vị tươi của cá, dù đã nặn thành viên xong xuôi, cô vẫn quyết định đợi bao giờ gần đến bữa mới thả vào nồi. Cơm còn chưa chín tới, nhóc Tư vừa luyện đàn xong đã lượn vào bếp ngó nghiêng. Cậu nhóc vốn mê tít món gà, mà hôm nay Cốc Kiều đã hứa làm cánh gà cho cậu.
Ngửi thấy mùi cánh gà thơm nức mũi, nhóc Tư không sao kìm lòng được, sốt ruột hỏi:
– Chị họ ơi, bao giờ mới được ăn cơm ạ?
Thấy nấu hơi nhiều món, lại sợ để nguội sẽ mất ngon, Cốc Kiều bèn quyết định dọn món ra cho mọi người ăn trước.
Cô bảo nhóc Tư:
– Em bưng bốn món chị vừa nấu lên bàn đi, rồi xới cơm luôn. Xong thì gọi mọi người xuống ăn cơm nhé, mấy món còn lại chị làm thoáng cái là xong ngay.
Dẫu ngại nhờ nhóc Tư nhặt rau rửa rau, nhưng nhờ những việc như bưng món ăn hay xới cơm thì Cốc Kiều lại thấy bình thường.
Nhóc Tư bĩu môi, thầm nghĩ lúc bà Liên còn ở đây, cậu đâu phải việc gì phải bưng bê dọn dẹp chứ. Cậu nhớ chị Ba từng đoán có lẽ chị họ tới đây làm thay bà Liên, cũng như bao nhà khác vẫn hay đón họ hàng dưới quê lên làm giúp việc. Nhóc Tư nghe vậy thì mừng quýnh, bởi cuối cùng thì bà Liên cũng cuốn gói đi rồi. Vả lại, Cốc Kiều là họ hàng của mẹ cậu, về tình về lý đều phải thiên vị cậu hơn. Thế nhưng, bây giờ cậu chẳng hề cảm nhận được chút thiên vị nào từ chị họ. Anh Hai vừa về một cái là chị họ đã nấu thêm hẳn hai món. Nhưng nghĩ đến chuyện mình vẫn được ăn cánh gà dù anh Hai đã về, nhóc Tư lại thấy chị họ vẫn tốt hơn bà già Liên vạn lần. Anh Hai vốn cùng một phe với bà già đó, thôi thì cứ cho anh ấy nếm chút ngon ngọt để lấy lòng trước, kẻo anh ấy lại khăng khăng đòi bà Liên quay về thì chết dở. Nhóc Tư ngờ rằng với mức độ thiên vị của bố dành cho anh Hai, chỉ cần anh ấy mở miệng yêu cầu bà Liên quay lại thì mẹ cũng phải gật đầu cho qua chuyện.
Nhóc Tư muốn ăn ngay nên không đôi co gì mà lập tức làm theo lời Cốc Kiều.
Trên bàn ăn, với quyết tâm đuổi hẳn bà Liên khỏi nhà mình, nhóc Tư liền ra sức kể công cho Cốc Kiều trước mặt anh Hai:
– Anh Hai, chị họ biết anh về nên cố tình nấu thêm hai món đấy. Món canh cá viên kia là chị ấy nấu riêng cho anh đó.
Cốc Kiều không phủ nhận, nhưng cô vội vàng bổ sung:
– Hôm qua nhà mình đã ăn canh gà rồi, hôm nay em nấu cá để đổi món cho cả nhà thôi ạ.
Lạc Bồi Nhân thầm nghĩ, bà Liên nói không sai, Cốc Kiều đúng là rất lanh lợi. Chỉ nấu một món ăn mà đã thể hiện sự chu đáo với tất cả mọi người. Xem ra trước đây anh đã hiểu lầm cô, cứ ngỡ cô bé này khờ khạo, còn lo cô khờ quá sẽ bị người ta lừa gạt.
Ngay cả bà Lạc cũng phải thừa nhận Cốc Kiều quá lanh lợi. Sau khi bà Liên bị ngã, Cốc Kiều quả thực đã giúp bà một chuyện lớn. Tuy không mấy hài lòng với bà Liên, song tìm được một người giúp việc ưng ý đâu phải chuyện dễ dàng, do đó nếu không tìm được người phù hợp, cuối cùng bà sẽ vẫn phải gọi bà Liên quay lại. Bây giờ nhờ có Cốc Kiều tạm thời đảm nhiệm việc nhà một thời gian, bà Lạc mới có thể thong thả lựa chọn.
Thế nhưng, đứng ở góc độ của bà Lạc, Cốc Kiều đang tỏ ra quá xông xáo. Bà chưa từng nói cho Cốc Kiều biết sở thích của Lạc Bồi Nhân, vậy mà cô lại biết rõ như lòng bàn tay. Hai đứa đều là thanh niên trạc tuổi nhau, bà Lạc sợ Cốc Kiều sẽ nảy sinh những ý nghĩ không hay. Trước kia, bà sợ cô không có ý chí tiến thủ rồi đi vào vết xe đổ của chị họ, nhưng tham vọng quá như bây giờ cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, làm thế chỉ tổ tự rước lấy muộn phiền và khiến cả hai bên khó xử. Ngay cả khi con gái Châu Toản thường xuyên tới chơi, bà Lạc cũng không thấy Lạc Bồi Nhân niềm nở gì cho cam. Anh có quá nhiều lựa chọn, mà Cốc Kiều thậm chí còn không có cửa lọt vào vòng gửi xe.
Bà Lạc thầm nhủ, sau này phải lựa lời khuyên nhủ Cốc Kiều đôi chút. Có ý chí cầu tiến là điều đáng quý, nhưng làm người cần phải biết mình biết ta. Với hoàn cảnh của cô, chỉ cần cố gắng thêm một chút là hoàn toàn có thể tìm được một chàng trai người thành phố tốt nghiệp đại học, có gia cảnh khá giả. Bà còn đang cân nhắc tìm cho cô một công việc hậu cần trong trường đại học để tiện cho việc học tại chức nâng cao bằng cấp sau này.
Cốc Kiều không đoán được những suy tính của dì mình, sự chú ý của cô vẫn dồn cả vào món ăn mình đang nấu. Cô nói:
– Hôm nay là lần đầu tiên cháu thử nấu món canh này, chắc chắn lần sau sẽ nấu ngon hơn. Nếu có chỗ nào chưa vừa miệng, lát nữa mọi người cứ góp ý cho cháu ạ.
Nhóc Tư vì tha thiết muốn Cốc Kiều ở lại nên lập tức hưởng ứng:
– Em thấy canh ngon lắm rồi, anh Hai thấy sao?
Lạc Bồi Nhân nhận xét thẳng thắn:
– Cá viên rất tươi.
Anh thầm nghĩ, nếu đây là lần đầu Cốc Kiều nấu món này thì quả thực rất ngon. Anh còn tinh ý nhận ra cô không chỉ để tâm đến khẩu vị của anh qua món canh cá viên. Biết anh không ăn được hành tỏi, cô đã khéo léo biến tấu món rau sam xào, không phi tỏi như cách làm thông thường.
Ăn xong, Cốc Kiều một mình dọn dẹp chén đĩa trong khi cả nhà họ Lạc thản nhiên đi thẳng ra phòng khách. Dù đã chủ động đảm đương toàn bộ việc nhà và tự nhủ rằng rửa chén dọn bàn cũng chẳng phải việc gì to tát, người giỏi thường làm nhiều, nhưng thái độ coi đó là lẽ đương nhiên của đám người nhà họ Lạc vẫn khiến cô không khỏi chạnh lòng. Cô có thể quán xuyến hết việc nhà cửa để họ chuyên tâm học hành, làm việc, nhưng chẳng lẽ họ không thể phụ giúp mấy việc lặt vặt hay sao? Dù giả vờ giả vịt cũng được mà. Nếu đám trẻ nhà họ Lạc là em mình, cô đã chẳng ngần ngại mà bảo thẳng: “Hôm nay đến lượt các em rửa chén đấy.” Mà thực ra, ở nhà cô, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra. Mọi người tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn cô ôm hết việc vào người, ngay cả Lâu Đức Dụ cũng không bao giờ làm vậy.
Nhưng bây giờ đang ăn nhờ ở đậu nhà người ta, Cốc Kiều cảm thấy so đo những chuyện như vậy thật vô nghĩa. Dì đã đối tốt với cô vượt xa những gì cô mong đợi, ít nhất cô ở đây thì mẹ cũng an lòng. Biết trách ai bây giờ? Chỉ có thể trách Lâu Đức Dụ, người cho đến giờ vẫn chưa chịu về nhà gánh vác trách nhiệm của mình! Cô thầm mắng ông một trận, rồi tự động viên rằng chỉ cần tìm được việc làm là cô sẽ có cơ hội dọn ra ngoài. Nghĩ vậy, cô thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, lại thoăn thoắt bê chén đĩa vào bếp.
Trong lúc lau bàn, Cốc Kiều nghe tiếng Lạc Bồi Nhân đang chia quà anh mang về cho mọi người mà không khỏi nhớ nhà khôn nguôi. Hồi xưa, mỗi bận Lâu Đức Dụ đi xa về đều mang quà cho cả nhà, cô thậm chí còn từng gây sự với ông vì chuyện đó. Cô cho rằng ông mua quà cho mình quá qua loa, cô đã mười mấy tuổi đầu mà vẫn nhận được mấy món đồ chơi của trẻ lên ba, trong khi quà của các em gái lại được ông tỉ mỉ lựa chọn theo sở thích của từng đứa. Chuyện Lâu Đức Dụ đối xử với cô tốt xấu ra sao là một lẽ, nhưng ít nhất trước mặt ông, cô vẫn có thể đường hoàng đòi hỏi quyền lợi của mình. Còn bây giờ ăn nhờ ở đậu nhà người khác, quà cáp vốn dĩ không có phần cô.
Phải cố gắng lên, Cốc Kiều tự nhủ lòng, một tương lai tươi sáng đang chờ đợi cô phía trước. Dẫu chưa biết là ngày nào, nhưng cô tin chắc nó vẫn đang đợi mình.
– Cốc Kiều.
Nghe tiếng gọi, Cốc Kiều lập tức quay đầu lại, nở một nụ cười gần như theo phản xạ.
– Dạ anh họ.
Lạc Bồi Nhân chìa ra một chiếc hộp nhỏ.
– Cho em này.
Cốc Kiều ngỡ ngàng chỉ vào mình, hỏi:
– Cho em ạ?
Sao có thể chứ? Chẳng lẽ Lạc Bồi Nhân đã liệu trước rằng cô sẽ ở lại nhà anh lâu dài nên mua sẵn quà cho cô à? Cố nén vẻ kinh ngạc, cô mỉm cười nói:
– Em cảm ơn anh họ ạ.
Thấy chị họ cũng có quà, nhóc Tư liền chạy tới, tò mò hỏi đó là gì.
Cốc Kiều phân vân không biết có nên mở ra ngay lúc này không, bất giác nhìn sang Lạc Bồi Nhân.
Anh khẽ bảo:
– Mở ra xem đi.
Nhìn Cốc Kiều lủi thủi lau bàn một mình, Lạc Bồi Nhân cảm thấy mình phải tặng quà cho cô thì mới lịch sự. Mỗi lần đi xa về, anh đều mang một món quà nhỏ cho tất cả mọi người trong gia đình, và “tất cả mọi người” ở đây bao gồm cả những người anh chị em cùng cha khác mẹ lẫn bà Liên. Việc này chẳng liên quan gì đến tình cảm, mà chỉ để thể hiện phép lịch sự.
Món quà cho Cốc Kiều được anh mua ở một tiệm đồ lưu niệm nhỏ trong chuyến du lịch Thái Lan cùng mẹ. Anh vừa trông thấy chiếc ghim cài áo hình con chim này đã thấy nó hay hay, nhưng đoán chừng mẹ sẽ không thích nên đã chọn cho bà một món quà khác. Đến lúc tính tiền, thấy chiếc ghim chẳng đáng là bao nên anh mua luôn.
Khi chọn những món quà khác, anh đều có mục đích rõ ràng, chọn một lượt cho tất cả mọi người cũng chưa mất đến năm phút. Anh không có ý định gây bất ngờ cho ai, vì việc đó quá phiền phức, chỉ cần làm cho phải phép và không để xảy ra sai sót là được. Duy chỉ có chiếc ghim cài áo này là ngoại lệ, lúc mua anh chẳng hề nghĩ sẽ tặng nó cho ai, đơn giản chỉ vì thấy nó thú vị mà giá lại rẻ.
Thấy Cốc Kiều một mình cặm cụi lau bàn với cái vẻ hăng hái như muốn dời non lấp bể, Lạc Bồi Nhân chợt nhớ đến chiếc ghim cài áo mình đã mua. Anh bất giác nghĩ, món quà này tặng cô cũng khá hợp, bởi cô gái này chẳng khác nào một chú chim nhỏ, lúc nào cũng líu lo không ngừng.
Bị nhóc Tư giục, Cốc Kiều đành mở hộp quà. Bên trong là một chiếc ghim cài áo tinh xảo hình ba chú chim với kích thước lớn dần, đang cùng đậu trên một cành cây mạ vàng xếp lớp tựa bậc thang. Cả ba chú chim đều có phần thân trên trắng muốt, thân dưới màu xanh lam, trong khi mỏ và cành cây dưới chân lại ánh lên sắc vàng hài hòa.
Thật trùng hợp làm sao, bộ quần áo Cốc Kiều đang mặc bên dưới lớp tạp dề cũng là áo trắng quần xanh. Vốn dĩ dì cô chỉ ưa chuộng những màu trơn và hay khuyên cô ăn mặc giản dị như thế, chẳng ngờ lại vô tình hợp với món quà đến vậy.
Lạc Bồi Nhân không khỏi ngạc nhiên khi thấy cô gái vốn hay líu lo bỗng dưng im bặt, chỉ cúi gằm mặt. Mãi một lúc lâu sau, anh mới nghe cô khe khẽ nói lời cảm ơn bằng chất giọng lanh lảnh quen thuộc.