2. Chương 2: Lầm Xe

Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau những phút thảo luận sôi nổi, số sinh viên ngẩng đầu nghe giảng bắt đầu giảm thê thảm. Nhưng Kim Chiêu không dễ bỏ cuộc. Dù biết ép dưa thì chẳng ngọt, cô vẫn cố thử. Cô bật phần mềm bốc thăm ngẫu nhiên để gọi sinh viên trả lời, và thành công kéo toàn bộ sự chú ý của lớp trở lại màn hình.
Thực chất, đám sinh viên nào chẳng mang chút tinh thần trẻ con: vừa sợ bị gọi tên, lại vừa thích xem bạn mình dở khóc dở cười. Mỗi lần cô quay số, đứa nào cũng căng mắt, nín thở dõi theo cái tên và mã số nhảy loạn trên màn hình. Khi tên trúng thưởng hiện ra, cả lớp lại vỡ òa trong tiếng cười thích thú.
Có đứa còn tranh thủ quay lại khoảnh khắc bạn mình bị gọi lên bảng làm kỷ niệm.
Hai tiết học trôi qua nhanh chóng. Cuối giờ, một sinh viên mang đề thi tiếng Anh cấp 4 lên hỏi, Kim Chiêu kiên nhẫn giải xong mới thu dọn đồ đạc rời lớp.
Ra đến cửa, cô kiểm tra điện thoại. Chủ nhiệm khoa nhắn sang văn phòng 419 bên Học viện Mỹ thuật gặp cố vấn học tập Vương Nam để nhận bài thi lại tối qua. Hạn chót chấm và nhập điểm là trước ngày 28/9.
Theo quy định, mười phút sau khi thi lại kết thúc, giáo viên bộ môn phải đến phòng khảo thí nhận bài. Học kỳ này Kim Chiêu mới chính thức dạy học, không phụ trách học kỳ trước, lẽ ra không cần đi. Nhưng cô đang thay thế cô giáo Tôn đang nghỉ thai sản, hai lớp trước cô Tôn dạy nay chuyển sang cho cô.
Dưới tin nhắn là mã số nhân viên và mật khẩu đăng nhập hệ thống của cô Tôn.
Kim Chiêu nhắn lại: “Vâng ạ, thưa chủ nhiệm.”
Phòng học này cũng ở tầng 4, chỉ cần băng qua hành lang nối giữa hai tòa nhà là sang được văn phòng 419 bên Mỹ thuật.
Vương Nam là cố vấn chuyên ngành Tranh sơn dầu, cũng là tân giáo viên vào trường cùng đợt với Kim Chiêu. Hồi tập huấn giáo viên toàn tỉnh, hai người ngồi cùng bàn nên kết bạn WeChat. Kim Chiêu vừa đi vừa nhắn hỏi Vương Nam có ở văn phòng không.
Vương Nam trả lời nhanh: “Có, tớ đang ở đây, cậu qua à?”
Kim Chiêu gõ: “Ừ, tớ qua lấy bài thi lại tối qua.”
Vương Nam: “Đang ở chỗ tớ, tớ đang xử lý sinh viên, cậu đến cứ vào thẳng.”
Chỉ nhắn vài câu đã đến nơi. Cửa khép hờ, giọng Vương Nam vọng ra, đầy vẻ bực dọc khi đối diện học trò gây họa:
“Em xem lại mình đi, sao có thể gây ra chuyện lớn thế? Để kỷ niệm ngày thành lập trường, nhà trường tổ chức triển lãm ngoài trời ở những địa điểm tiêu biểu. Triển lãm gốm sứ ở đường số 3 đã chuẩn bị cả mấy tháng trời, ba món cổ vật quan trọng nhất là do Viện trưởng đích thân mượn từ phòng tranh Tuế Nghi. Giờ thì hay rồi, em đập nát hết, không chừa lại món nào. Viện trưởng bắt tôi phải giải thích, em bảo tôi giải thích thế nào đây?”
Trước mặt cô là một nữ sinh mảnh khảnh, tóc xoăn dài, cúi gằm mặt, run rẩy xin lỗi: “Em xin lỗi, em sai rồi ạ.”
Vương Nam mặt nghiêm, định gõ tay xuống bàn tiếp lời thì cửa bật mở. Kim Chiêu bước vào, tươi cười gọi: “Cô giáo Nam Nam ơi, tôi đến lấy bài thi đây.”
Thấy cô, sắc mặt Vương Nam dịu lại, tạm ngưng mắng mỏ. Cô đứng dậy, lấy một túi hồ sơ giấy kraft từ máy in đưa cho Kim Chiêu: “Đây, tổng cộng 6 sinh viên thi lại, có 1 em vắng, cậu kiểm tra thử.”
“Ok.” Kim Chiêu nhận lấy.
Vương Nam thuận miệng rủ: “Hôm nay cậu có tiết không? Trưa ăn cùng nhé?”
“À, tớ dạy tiết 1-2 sáng nay, vừa tan xong,” Kim Chiêu đáp. “Nhưng hôm nay không được, trưa cô ruột gọi đi ăn, đã đặt bàn ở Lộc Khê Biệt Viện cả tháng trước mới có chỗ. Để ngày kia nhé, chiều ngày kia tớ có tiết đầu, trưa tớ qua tìm cậu.”
“Được, chốt ngày kia.”
“Vậy tớ đi trước.” Kim Chiêu vừa nói vừa cúi đầu mở chiếc túi vải canvas định nhét hồ sơ vào.
Vương Nam quay lại, chuẩn bị tiếp tục “dạy dỗ” nữ sinh kia.
Đúng lúc này, người đàn ông nãy giờ im lặng ngồi trên ghế sofa da đen bỗng đứng dậy.
“Phiền cô chuyển lời xin lỗi của chúng tôi đến Viện trưởng. Với những vật phẩm trưng bày bị hư hại, xin báo con số cụ thể sau thẩm định, chúng tôi sẽ bồi thường theo giá thị trường, tuyệt đối không thoái thác.”
Giọng nói lạnh nhạt, thanh mảnh vang lên giữa căn phòng lộn xộn, tựa như làn gió mát lùa qua ngọn trúc giữa núi sâu lúc bình minh.
Ngón tay Kim Chiêu đang nhét bài thi bỗng khựng lại, run lên.
“Bộp!”
Một tiếng động nặng nề vang lên — thứ gì đó vừa rơi xuống đất.
Kim Chiêu giật mình, cúi đầu nhìn, nhưng túi hồ sơ vẫn nằm chắc trong tay, móng tay cô trắng bệch vì siết chặt.
Hóa ra là thư ký giáo vụ vừa ôm chồng giấy in vào, sơ ý làm rơi gói trên cùng.
“Cô Vương, mau đỡ chị một tay!”
Vương Nam đành chạy tới giúp: “Nhiều giấy thế này sao không mượn xe đẩy?”
“Lấy ở phòng 406 mà, chị nghĩ chỉ vài bước…”
Người vừa dứt lời, hai gói nữa lại rơi bịch xuống đất.
Bịch, bịch…
Kim Chiêu xoay người lại. Không cố ý, cũng chẳng tình cờ, ánh mắt cô chạm thẳng vào một đôi mắt đào hoa đen láy.
Đó là đôi mắt đẹp nhất cô từng thấy. Mí mắt trên dưới đường nét rõ ràng, đuôi mắt hơi rủ, lông mi dài miên man. Phải là mắt đa tình, nhưng con ngươi lại đen thẳm như mực chưa tan. Sống mũi cao thẳng, ngũ quan sắc sảo hơn cả minh tinh hạng A, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng ẩn sau đôi mắt tưởng như phong lưu.
Anh đứng đó, áo sơ mi không thương hiệu, quần dài đơn giản, dáng người cao ráo, chân dài, một tay đút túi, khí chất áp đảo khiến không ai có thể làm ngơ.
Anh nhìn thẳng vào Kim Chiêu.
Kim Chiêu cũng nhìn lại, hàng mi run rẩy.
Vương Nam giúp đỡ ra sao, chị thư ký có vẻ mặt thất thần thế nào, cô chẳng để ý. Chỉ biết cuối cùng, cả chồng giấy in kia đều rơi xuống đất.
Tiếng lộp bộp vang lên, khung cảnh hỗn loạn.
Hộp mực đổ, loang lổ lên những trang giấy trắng tinh thành những vệt màu đậm đặc.
Khi hoàn hồn, Kim Chiêu đã thấy mình đang cúi xuống dọn dẹp.
Đây không phải văn phòng cô, lẽ ra chẳng cần phải làm gì. Nhưng cô vẫn tiện tay chuyển mấy gói giấy chưa dính mực sang một bên xếp gọn.
Chị thư ký giáo vụ nhặt hộp mực, vết mực trên nền gạch cô ấy không xử lý nổi, đành nhắn nhóm chat gọi nhân viên hậu cần.
Vương Nam tiếp tục xử lý nữ sinh trước mặt.
Kim Chiêu cúi đầu sắp xếp giấy in, cố gắng phớt lờ khí chất lạnh lùng phía sau lưng. Dù cô biết rõ, chẳng ai có thể làm ngơ trước khí trường của Mạnh Ngôn Khê.
Người mới bao giờ cũng nhiệt huyết. Kim Chiêu muốn tạo mối quan hệ “tình thương mến thương” với sinh viên. Vương Nam thì tôn sùng quy tắc, xử lý vi phạm nghiêm khắc, không dung túng.
“Ngoài bồi thường, còn vấn đề nuôi thú cưng trong trường. Theo ‘Quy định quản lý ký túc xá’, nghiêm cấm nuôi thú cưng, nếu vi phạm sẽ bị ghi kỷ luật.”
Kim Chiêu và chị thư ký đồng loạt nhìn về phía Vương Nam.
Với sinh viên, bị kỷ luật là chuyện nghiêm trọng, vì sẽ ghi vào hồ sơ. Dù quy định cấm, nhưng sinh viên vẫn lén nuôi: mèo, chuột hamster, thỏ… Miễn bạn cùng phòng không phản đối, quản lý cũng làm ngơ. Dù có bị phát hiện, thường chỉ bị nhắc nhở đem đi chỗ khác, chứ ít ai ghi kỷ luật thật.
Hành động của Vương Nam khiến cả hai cảm thấy hơi quá mức.
Nữ sinh nghe đến kỷ luật thì hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Con mèo đó không phải của em, là mèo hoang. Em chỉ mua xúc xích cho nó ăn. Chắc nó đói quá, thấy em cầm vỏ bao nên tưởng còn, nhảy bổ vào tranh. Em sợ bị cào nên bỏ chạy, nó đuổi theo… không cẩn thận làm vỡ đồ gốm sứ ở triển lãm.”
Cô gái nước mắt rưng rưng nhìn Vương Nam. Kim Chiêu lúc này mới để ý: đôi mắt cô bé gần như giống hệt Mạnh Ngôn Khê — mắt đào hoa to tròn, mí rõ nét, đuôi mắt rủ xuống, tự nhiên diễm lệ. Khác biệt duy nhất là ánh nhìn. Mắt Mạnh Ngôn Khê đen thẳm, phong lưu nhưng ẩn chứa sắc bén. Còn cô bé này, lông mi cong hơn, ánh mắt đen láy không giấu được tâm tư, toát lên vẻ ngây thơ.
Trong lòng Kim Chiêu chợt động.
Là em gái anh, Mạnh Trục Khê.
Mạnh Trục Khê đã lớn thế này rồi ư? Cô còn nhớ năm xưa, con bé chỉ là nhóc tì, mỗi lần bị Mạnh Ngôn Khê bắt đi tập múa là cãi vã, cãi không lại thì khóc thét. Nhưng khóc cũng vô ích, cuối cùng vẫn bị anh trai lạnh lùng ném vào phòng tập.
Mạnh Trục Khê bước lên, đôi mắt chân thành: “Cô ơi, cô tin em đi, con mèo đó thật sự không phải của em, em không nuôi thú cưng trong ký túc xá đâu ạ.”
Thực ra Vương Nam cũng từng nghi ngờ, cô đã điều tra trước. Nhưng bạn cùng phòng Mạnh Trục Khê, Hà Kỳ, tố cáo rằng mèo là của cô bé, còn nói cô coi thường nội quy nhờ nhà có tiền, hai bạn kia được lợi nên bao che.
Vương Nam vốn ghét kiểu sinh viên coi thường quy tắc, mặt sa sầm: “Tôi đã…”
“Có phải con mèo ở đường số 3 không?” Kim Chiêu bất ngờ lên tiếng.
Cô cố phớt lờ ánh mắt đang dán chặt vào mình, nhìn thẳng Mạnh Trục Khê.
Mạnh Trục Khê gật đầu lia lịa, mừng như bắt được vàng: “Đúng đúng đúng, chính là ở đường số 3!”
“Có phải con mèo đó hơi gầy, mắt tròn, lông mềm, móng sắc không?”
“Chuẩn luôn, chính là nó!” Mạnh Trục Khê reo lên, “Cô cũng gặp nó rồi ạ?”
“À, gặp rồi,” Kim Chiêu chớp mắt, vẻ mặt tỉnh bơ. “Chắc đói quá, thấy người mới lao vào, lần trước cô suýt bị cào.”
“Đúng là nó rồi!” Mạnh Trục Khê gật như gà mổ thóc, suýt khóc vì vui.
Hu hu hu, cuối cùng cũng có người minh oan.
Vương Nam nhìn Kim Chiêu: “Sao trước giờ không nghe cậu kể?”
Kim Chiêu cười, hai răng khểnh trắng nhọn lộ ra, tăng thêm vẻ tinh nghịch: “Chưa bị cào thì kể làm gì? Khi nào bị cào, tớ sẽ sang tìm cậu than vãn.”
Ai cưỡng lại được nụ cười mỹ nhân? Vương Nam bật cười, giận cũng tan biến, chỉ tay vào trán cô mắng yêu: “Cậu cứ mong bản thân gặp chuyện tốt đi.”
Nhờ Kim Chiêu làm chứng từng gặp mèo hoang, Mạnh Trục Khê được miễn kỷ luật. Nhưng vì cô bé mà mèo làm vỡ đồ triển lãm, nên trách nhiệm bồi thường vẫn phải gánh.
Triển lãm này chuẩn bị cho lễ kỷ niệm trường, món nào cũng quý, đặc biệt là ba món mượn từ phòng tranh Tuế Nghi. Chắc chắn Mạnh Trục Khê phải đền một khoản khổng lồ.
Kim Chiêu chẳng lo thay cô bé. Với anh trai cô ấy, số tiền đó chỉ là muối bỏ bể.
Là muối thật, nhưng Mạnh Trục Khê thì lo sốt vó. Ra khỏi văn phòng, hai anh em đi im lặng. Mạnh Ngôn Khê không mở miệng, Mạnh Trục Khê tự nhiên cũng không dám ho he, rụt rè đi theo sau, cố làm mình vô hình.
Trước đây chỉ gây họa nhỏ, Mạnh Ngôn Khê đã giáo huấn một trận. Anh không đánh, nhưng mồm mép độc địa, cô bé còn sợ anh l**m môi một cái là mình tự độc chết. Lần này bắt anh đền tiền khủng, dù nhà giàu như biển, nhưng người ta có ngốc đâu, không mắng chết cô bé mới lạ.
Mạnh Trục Khê lầm lũi theo anh ra khỏi tòa nhà. Nắng gắt như thiêu, cô bé không dám bung dù, cúi gằm mặt chịu trận.
Chiếc Maybach phơi nắng cả sáng, tay nắm cửa nóng bỏng tay Mạnh Ngôn Khê khi mở. Anh quay lại, lần đầu để ý thấy em gái đang đi theo.
“Em đi theo anh làm gì?” Mạnh Ngôn Khê ngạc nhiên. “Không phải đi học à?”
Còn tâm trạng đâu mà học... Mạnh Trục Khê rón rén túm tay áo anh, xin lỗi liên hồi: “Anh, em sai rồi, em thật sự sai rồi. Anh đừng giận, giận hại thân. Hay là thế này, em quỳ xuống đây, anh đánh em một trận cho hả giận?”
Mạnh Ngôn Khê trầm ngâm nhìn em gái.
Nắng trưa đổ xuống, rọi lên ngũ quan ưu tú của anh, đẹp hơn cả tác phẩm nghệ thuật trong bảo tàng.
Anh xoa đầu em gái: “Em không sai, không cần xin lỗi. Cho động vật ăn là việc tốt, thích thì cứ cho.”
Mạnh Trục Khê: “?”
Mạnh Ngôn Khê bị ai nhập rồi? Đây có phải anh trai cô không?
“Về đi học đi.”
Hôm nay anh dễ tính đến mức không thật. Mạnh Trục Khê ngỡ đang mơ, mơ màng mở cửa xe giúp anh: “Anh hai, anh lên xe đi ạ.”
Mạnh Ngôn Khê giữ cửa, dặn: “Về nhớ cảm ơn cô giáo đã nói dối giúp em đấy.”
“Nói dối á?” Mạnh Trục Khê giật mình, đôi mắt to ngơ ngác. “Anh bảo cô giáo xinh đẹp kia nói dối sao? Cô ấy chưa từng gặp con mèo đó ạ?”
“Chứ còn sao?”
“Thế sao cô ấy biết con mèo trông như thế nào?”
Mạnh Ngôn Khê khẽ cười khẩy, đầy châm biếm: “Con mèo nào chẳng mắt tròn, lông mềm, móng sắc? Thế này khác gì em bảo gặp người có hai mắt, một mũi, một miệng?”
Mạnh Trục Khê chớp mắt, vẫn hỏi: “Nhưng cô ấy còn nói con mèo ở đường số 3 gầy nữa.”
“Triển lãm ở đường số 3, ‘thủ phạm’ đương nhiên ở đó. Chẳng lẽ nó thành tinh, đứng xa dùng phép thuật đập đồ?” Mạnh Ngôn Khê nhìn em gái như nhìn kẻ ngốc. “Còn chuyện gầy, mèo hoang đói đến mức lao vào cướp ăn, nó muốn béo cũng khó.”
Mạnh Trục Khê: “…” Không sai, giọng móc mỉa này mới đúng là anh trai cô.
Mạnh Ngôn Khê lên xe, cửa kính trà hạ xuống, anh dặn thêm: “Nhớ đi cảm ơn người ta, đừng quên.”
Mạnh Trục Khê thiên phú về mồm mép, nhưng vì đối phương là giáo viên, cô vẫn hỏi ý kiến anh: “Vậy em nên mang quà gì ạ? Trái cây? Trà sữa?”
Mạnh Ngôn Khê chống khuỷu tay lên cửa, im lặng, đôi mắt đào hoa rũ xuống.
“Mang cho cô ấy cái thẻ đi, anh thấy cô ấy có vẻ thích thẻ đấy.”
Mạnh Trục Khê: “?”
Sáng nay Kim Chiêu chỉ dạy tiết 1-2. Lấy bài thi xong, cô trở về văn phòng Ngoại ngữ chấm luôn 5 bài thi lại.
Cô không muốn sinh viên học lại, chấm đi chấm lại, cuối cùng cố hết sức “vớt” cả 5 em lên đủ 60 điểm.
Mệt phờ râu.
Nhập điểm, gửi thư ký xét duyệt, rồi nhét bài vào túi hồ sơ lưu kho. Xong việc đã 11 giờ 15. Cô hẹn cô ruột lúc 12 giờ, đi giờ là vừa.
Kim Chiêu đi về cổng Tây, giữa đường mở app gọi xe, bỏ qua xe sang, chọn xe ghép rẻ nhất, thêm mã giảm giá 50%, lòng phơi phới.
Vì giá quá rẻ, tận 6 phút sau mới có tài xế nhận cuốc, lúc đó cô đã đi bộ đến cổng Tây.
Kim Chiêu che chiếc ô hoa nhỏ, đứng đợi dưới gốc cây ngô đồng.
Ngoài cổng Tây là hệ thống sông ngòi, đường trước cổng thực chất là một cây cầu. Cây ngô đồng ở đầu cầu này, đầu cầu bên kia là một chiếc Maybach đen đậu ven đường.
Mạnh Ngôn Khê mỗi lần đến trường đều tự lái, không dùng tài xế, vì muốn giữ thể diện cho em gái.
Anh ngồi ghế lái, mặt vô cảm nhìn phía trước. Giữa trưa oi bức, hai cúc áo trên cùng đã cởi, tay áo xắn đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc. Do thường xuyên tập thể thao, tỉ lệ mỡ thấp, những đường gân xanh nổi rõ trên tay đặt trên vô lăng, quyến rũ chết người.
Đèn giao thông đỏ – xanh – đỏ, xe cộ lướt qua. Chiếc Maybach vẫn đậu, không nhúc nhích.
Kim Chiêu vừa bấm điện thoại vừa đợi.
Tài xế nhận cuốc cách 4km, không biết do tắc đường, đèn đỏ, hay vì cuốc xe quá rẻ mà lười đi nhanh, cô đã đợi hơn 10 phút.
Kim Chiêu nghiêng về khả năng thứ hai, nên gọi điện hỏi.
Bác tài bảo sắp tới, hỏi có phải cô đang che ô hoa dưới gốc ngô đồng không. Kim Chiêu bảo đúng. Bác tài nói: “Qua đèn đỏ này là tới.”
Đèn đỏ đếm ngược: 10, 9, 8… 2, 1, xanh.
Chiếc Maybach cuối cùng nổ máy, nhập làn.
Kim Chiêu cận thị nhẹ, vì điệu nên không đeo kính. Cô nghiêng ô, nheo mắt tìm biển số xe mình trong dòng xe đang tới.
Điện thoại “tinh” một tiếng, cô cúi nhìn màn hình.
Cô ruột gửi tin nhắn thoại, cô bấm nghe.
Đúng lúc này, một ô tô đen dừng ngay trước mặt. “Tách”, chốt cửa bật mở.
Kim Chiêu thản nhiên mở cửa sau, vừa ngồi vào vừa nghe tin nhắn:
“Linh Linh à, cô dượng có việc đột xuất, chắc đến muộn mười mấy phút, con đến nơi cứ gọi món trước nhé.”
Kim Chiêu đóng cửa, chiếc xe đen lướt đi êm ái.
Cô cúi đầu ôm điện thoại, định nhắn lại thì có cuộc gọi đến. Kim Chiêu bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng đàn ông trung niên, bực dọc pha chút dở khóc dở cười: “Này cô em, cô gan thật đấy! Cái xe cô vừa lên là Maybach đấy, hơn chục triệu tệ!”
Kim Chiêu ngơ ngác: “Hả? Gì cơ?”
“Tôi bảo cô lên nhầm xe rồi! Cô đặt xe của tôi, tôi bấm còi ngay sau lưng mà cô không nghe thấy?”
Kim Chiêu ngoái nhìn qua kính hậu, quả nhiên thấy một ô tô đen đang chạy phía sau. Vì không theo kịp, chiếc xe nhanh chóng bị bỏ lại, chỉ còn bấm còi điên cuồng.
Kim Chiêu quay lại, nhìn người đàn ông trên ghế lái:
“Xin chào, anh…”
Chưa dứt lời, người đàn ông từ từ liếc cô qua gương chiếu hậu.
Không kịp phòng bị, qua tấm gương mỏng manh, Kim Chiêu một lần nữa chạm vào đôi mắt đào hoa lạnh lùng xa cách.
Cổ họng như bị nghẹn lại, cô im bặt.
Trong điện thoại, giọng bác tài ngày càng lớn: “Cô gái ơi, tình hình xe đó thế nào? Sao càng chạy càng nhanh? Cô có gặp người xấu không? Hay để tôi báo cảnh sát?”
Bác tài cảnh giác, trượng nghĩa, thấy có biến nên kiên trì đuổi theo, nhưng lực bất tòng tâm, sắp bị bỏ xa hoàn toàn.
Kim Chiêu hoàn hồn, vội nói: “Không, không cần đâu ạ, là bạn tôi. Cảm ơn bác tài, tôi sẽ hủy chuyến, phiền bác quá.”
Cúp máy, không gian trong xe chìm vào tĩnh lặng.
Mạnh Ngôn Khê chỉ liếc cô một cái rồi quay lại đường, không nói lời nào.
Kim Chiêu ngượng ngùng nắm chặt điện thoại, ngón tay trắng bệch vì siết chặt.
Cô ngồi ghế sau bên phải, từ góc này chỉ thấy được đường xương hàm sắc nét và cánh tay phải với tay áo xắn cao.
Da trắng lạnh, cơ bắp mỏng nhưng chắc khỏe, bàn tay lớn nắm vô lăng, những đường gân xanh lan từ cẳng tay xuống mu bàn tay.
Ngoài cửa sổ, hàng ngô đồng vùn vụt lùi lại, nắng chói chang đến nhức mắt.
Cô bỗng nhớ lời vừa nói: Mạnh Ngôn Khê là bạn cô. Thực ra, họ đâu tính là bạn. Cùng lắm, chỉ là bạn học cũ.
Trường học là nơi duy nhất để những người thuộc hai thế giới khác biệt có thể chạm nhau trong chốc lát…