Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa
Chương 114: Người chồng chu đáo
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Yên sững sờ, không thể tin được rằng Thời Thiếu Đình lại muốn cô làm chuyện này.
Trước đây, anh lúc nào cũng tỏ ra ghét bỏ cô. Thư ký Hồ còn dặn cô ít nhất phải giữ khoảng cách hai mét với anh ta cơ mà! Nếu là Giang Ngự Hàn, có lẽ anh ta mới là người đưa ra yêu cầu như vậy. Nghĩ đến đây, Dung Yên thoáng hoảng hốt.
“Cô nghĩ hay lắm sao? Tôi đưa cô đến đây tốn mười vạn, thuốc mỡ và thuốc giải hết bốn mươi vạn, tổng cộng năm mươi vạn tệ (khoảng 1,76 tỷ VNĐ), cô chuyển vào tài khoản này.”
Dung Yên: “...” Ồ, Thời tổng thật biết đùa.
Tất nhiên, giữa hai lựa chọn: Trả Thời tổng năm mươi vạn hay ở bên Thời tổng một đêm, cô sẽ chọn trả tiền.
Nhưng càng nghĩ, Dung Yên càng cảm thấy mình thật thảm hại.
Thù lao của cô cho bộ phim Cửu Sinh Cửu Thế là một triệu tệ (khoảng 3,53 tỷ VNĐ) trước thuế, thế mà chưa kịp bấm máy cô đã mất ngay năm mươi vạn.
Chẳng lẽ đến khi đóng máy, cô còn phải bù thêm tiền nữa sao?
Dung Yên cắn chặt môi, cố nặn ra một nụ cười, nói:
“Xin lỗi Thời tổng, tôi không mang điện thoại bên mình, có lẽ phải đợi một lúc nữa mới chuyển khoản được.”
Nghe cô nói vậy, ánh mắt Thời Thiếu Đình nhìn cô càng thêm vẻ khinh bỉ.
Anh không hề có ý định đưa cô về, anh cứ thế xoay người rời đi, ung dung bỏ mặc cô đứng đó.
Dung Yên đành mượn điện thoại của Thiên Thiên để gọi cho Dương Đại Quất, bảo cậu đến đón mình.
Đợi khi bắt được kẻ đã hạ độc cô, cô nhất định sẽ bắt kẻ đó phải gánh chịu khoản năm mươi vạn này.
Đôi mắt to tròn lấp lánh của Dung Yên khẽ đảo một vòng, cô nhìn Thiên Thiên, nở nụ cười rạng rỡ đầy thiện cảm.
Thiên Thiên vô thức lùi lại một bước, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy cảnh giác:
“Chị ơi, sao chị lại nhìn em như thế?”
Dung Yên vẫn giữ nguyên nụ cười:
“Thiên Thiên, có thể giúp tôi một việc được không?”
Thiên Thiên vội đưa hai tay lên chắn trước ngực, làm bộ đáng yêu nói:
“Ôi chao, chị đừng hòng! Tôi chỉ bán nghệ chứ không bán thân đâu!”
Dung Yên tiến lên một bước, nụ cười càng thêm tươi tắn:
“Yên tâm, tôi chỉ cần cô bán nghệ thôi.”
Thiên Thiên nhướng mày, có chút hứng thú:
“Chị nói thử xem, muốn tôi giúp thế nào?”
“Tôi muốn nhờ cô cùng tôi quay lại khách sạn để tìm xem độc được hạ ở đâu. Tôi có thể trả phí.”
Nghe vậy, Thiên Thiên liền cầm điện thoại trên bàn lên.
“Giúp hay không còn phải xem ý của gia nhà em đã.”
Nói xong, cô ấy liền gọi điện cho Thời Thiếu Đình.
Dung Yên tất nhiên tôn trọng quyết định của Thiên Thiên. Cô thầm cầu nguyện Thời Thiếu Đình sẽ đồng ý.
Chỉ khi tìm ra được nguồn gốc của độc, cô mới có thể nhanh chóng xác định được kẻ chủ mưu.
Thiên Thiên nói chuyện điện thoại với Thời Thiếu Đình bằng giọng điệu thật nũng nịu. Hơn nữa, cô ấy dường như chuyện gì cũng nghe theo Thời Thiếu Đình, điều này khiến Dung Yên không khỏi tò mò về mối quan hệ giữa hai người.
Nhưng dù có tò mò đến đâu, cô cũng biết chừng mực, sẽ không hỏi lung tung.
Dù sao thì giữa cô, Thiên Thiên và Thời Thiếu Đình, ngay cả bạn bè cũng còn chưa tới.
Thiên Thiên cúp máy, quay sang Dung Yên nói:
“Gia nhà em đồng ý giúp chị nhưng anh ấy bảo, chị phải chuyển thêm mười vạn nữa. Tổng cộng sáu mươi vạn.”
Đúng là đắt thật.
Nhưng Dung Yên rất tin tưởng vào năng lực làm việc của Thiên Thiên.
“Không thành vấn đề. Khi việc xong xuôi, chị sẽ chuyển sáu mươi vạn cho Thời tổng.”
Sau đó, cả hai cùng lên xe.
Dung Yên ngồi ghế sau với Thiên Thiên, còn Dương Đại Quất đã mang điện thoại của cô đến.
Cô mở điện thoại ra, thấy Giang Ngự Hàn đã gọi video cho mình lúc hơn bốn giờ sáng.
Đến trưa, anh lại gọi điện cho cô một lần nữa.
Dung Yên cảm thấy lòng mình có chút phức tạp.
Đặc biệt là cuộc gọi video lúc bốn giờ sáng.
Bởi vì trước đó, cô từng nói với Giang Ngự Hàn rằng cô phải thức dậy vào giờ đó. Vậy nên anh đã canh đúng thời gian đó để gọi cho cô. Điều này khiến Dung Yên có chút ảo giác rằng Giang Ngự Hàn thực sự là một phu quân rất chu đáo.
Điều quan trọng nhất là dù là cuộc gọi video hay cuộc gọi thoại, cô đều đã bỏ lỡ.
Trước mặt Dương Đại Quất và Thiên Thiên, cô cũng không tiện gọi lại cho Giang Ngự Hàn, chỉ có thể gửi tin nhắn trước.
[Bên em vừa xảy ra chút chuyện, nhưng giờ đã ổn rồi. Đợi lát nữa em sẽ kể chi tiết với anh.]
Cô đợi, đợi mãi…
Đến khi xe dừng trước khách sạn của đoàn làm phim, Giang Ngự Hàn vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Có lẽ giờ đang là giờ ăn trưa, anh ấy bận rộn cũng nên.
Biên kịch Trương và đạo diễn Lưu thấy khuôn mặt Dung Yên đã trở lại bình thường, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Không cần phải đổi diễn viên nữa, thế là tốt nhất cho tất cả mọi người.
Đạo diễn Lưu còn dặn Dung Yên sáng sớm mai phải quay bù cảnh ngắm mặt trời mọc, cô đương nhiên không có ý kiến gì.
Sau khi tiễn biên kịch Trương và đạo diễn Lưu rời đi, Dung Yên mới lấy toàn bộ mỹ phẩm và đồ dưỡng da của mình ra, đặt trên bàn để Thiên Thiên kiểm tra.
Dương Đại Quất vẫn luôn im lặng, đôi mắt đỏ hoe.
Dung Yên vỗ nhẹ vai Dương Đại Quất, còn ghé sát tai cậu thì thầm:
“Mặt chị không sao rồi, em đừng lo. Có Thiên Thiên ở đây, nhất định sẽ tìm ra được độc bị hạ ở đâu.”
Vừa mở miệng, nước mắt của Dương Đại Quất lập tức rơi xuống, giọng khàn đặc:
“Chị Yên, là lỗi của em... Đáng lẽ tối qua em nên ở lại khách sạn với chị mới phải.”
Dung Yên đưa giấy cho cậu, dịu dàng nói:
“Chuyện này thật sự không liên quan đến em. Nếu còn khóc nữa là chị giận đấy!”
Dương Đại Quất quay người lại, cố gắng lau khô nước mắt, nén tiếng nức nở.
Dung Yên nhìn sang Thiên Thiên, thấy cô ấy kiểm tra từng món mỹ phẩm và đồ dưỡng da một cách rất cẩn thận.
Nhìn cảnh này, cô cảm thấy bỏ ra mười vạn cũng xứng đáng.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Thiên Thiên đã kiểm tra xong tất cả.
Cô đặt lọ sữa rửa mặt xuống trước mặt Dung Yên, thong thả nói:
“Chị gái ơi, lọ sữa rửa mặt này đã bị người ta đánh tráo rồi. Cả chai đều có chứa ‘siêu hắc tố’. May mà chị gọi em đến kiểm tra, nếu không thì…”
“Nếu không thì sao?”
“Thì chị dùng mỗi ngày là mỗi ngày trúng độc đấy.”
Dung Yên vừa định vươn tay ra nhưng ngay lập tức thu lại.
Cô đã có bóng ma tâm lý rất lớn, thậm chí không dám chạm vào lọ sữa rửa mặt kia.
Nhưng đây là chứng cứ, cô không thể vứt đi được.
Sau khi tiễn Thiên Thiên, Dương Đại Quất chưa kịp mở lời thì đã chủ động nói trước:
“Chị Yên, em không hề tráo lọ sữa rửa mặt của chị!”
Dung Yên kéo cậu ngồi xuống ghế sofa, giọng nói kiên định:
“Chị tin em. Nếu em muốn hại chị thì em đã không cần đợi đến tận bây giờ."
“Quất à, em hãy cố nhớ lại xem, hôm qua có ai có cơ hội đổi lọ sữa rửa mặt đó không?”
Dương Đại Quất nhíu mày, cố gắng hồi tưởng:
“Chị Yên, em xin lỗi… Hôm qua em có mang mỹ phẩm của chị vào nhà vệ sinh, cũng có để chúng ở phòng hóa trang…”
“Em thật sự không thể xác định được là ai đã tráo lọ sữa rửa mặt của chị.”
Dung Yên cũng không bất ngờ với kết quả này.
Kẻ muốn hại cô chắc chắn rất tinh ranh, chắc chắn đã chọn thời điểm không ai chú ý để ra tay.
Cũng may có Thời Thiếu Đình đưa cô đi tìm Thiên Thiên.
Giúp cô khôi phục dung nhan, lại còn tìm ra được lọ sữa rửa mặt nhiễm độc.
Dung Yên tin rằng rồi sẽ có ngày kẻ đó tự để lộ sơ hở.
Tiên nữ trả thù, mười năm cũng chưa muộn.
Dương Đại Quất nghẹn ngào nói:
“Chị Yên, em xin lỗi... Sau này em nhất định sẽ cẩn thận hơn, tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ hai.”
Dung Yên mỉm cười dịu dàng:
“Quất à, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tìm ra kẻ đó thôi.”
Lúc này, điện thoại của Dung Yên đổ chuông.
Thấy tên hiển thị trên màn hình, cô lập tức bấm nghe.
Giọng nói trầm khàn đầy từ tính của người đàn ông vang lên bên tai cô:
“Cho em ba phút. Nếu em không xuất hiện trước mặt anh, anh sẽ vào tìm em.”