56. Chương 56: Bàn tay khẽ động trên eo cô

Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 56: Bàn tay khẽ động trên eo cô

Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Yên hoàn toàn sững sờ, đến mức quên cả mình là ai, đang ở đâu.
Chuyện này… thật sự quá đột ngột, cô cần một chút thời gian để trấn tĩnh lại. Sau một hồi lấy lại tinh thần, Dung Yên lập tức vén chăn lên. Cô nhìn bàn tay Giang Ngự Hàn đang đặt trên eo thon của mình, hốc mắt bất giác đỏ hoe.
Bàn tay của Giang Ngự Hàn đã có thể cử động rồi!
Từ việc có thể ngồi dậy, đến nay tay cũng đã có cảm giác, tất cả đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Dung Yên vui mừng đến mức muốn nhảy xuống giường mà xoay vòng mười cái.
Nhưng cô không muốn gạt tay Giang Ngự Hàn ra, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.
Thực ra, bàn tay anh chỉ nhẹ nhàng đặt trên eo cô, không hề dùng chút sức lực nào.
Nhưng Dung Yên tràn đầy tự tin, cô tin rằng, việc Giang Ngự Hàn hồi phục hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian.
Cô nghiêng đầu, trong mắt lấp lánh ánh sao khi nhìn anh.
Mím môi, giọng nói Dung Yên khàn khàn nhưng đầy mong chờ.
“Anh đã có thể cử động cả hai tay rồi sao?”
“Ừm.”
“Vậy còn chân anh? Có thể động đậy chưa?”
Thấy Giang Ngự Hàn khẽ lắc đầu, Dung Yên không hề thất vọng. Ngược lại, nụ cười của cô dịu dàng như nước.
“Anh Giang này, anh đã làm rất tốt rồi. Bây giờ anh có thể ngồi dậy, tay cũng đã cử động, vậy thì em có thể đẩy anh ra ngoài ngắm cảnh bằng xe lăn rồi.”
“Không muốn ra ngoài.”
Dung Yên có chút ngạc nhiên, bèn hỏi:
“Tại sao?”
Nếu là cô, chắc chắn cô sẽ muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới bên ngoài.
Dù sao, anh cũng đã nằm trên giường suốt hơn bốn năm rồi.
Giang Ngự Hàn lạnh lùng hừ một tiếng, chỉ thốt ra hai chữ.
“Mất mặt.”
Dung Yên lập tức hiểu ra, hóa ra Giang thiếu gia cảm thấy việc ngồi xe lăn sẽ khiến anh mất đi tôn nghiêm.
Môi đỏ khẽ nhếch lên, Dung Yên cười tít mắt.
“Anh Giang này, anh đẹp trai như vậy, ai dám nói anh mất mặt chứ? Người đầu tiên không phục chính là em!”
Trừ phi, có người còn đẹp hơn Giang Ngự Hàn. Nhưng theo cô thấy, người như vậy chắc chắn cực kỳ hiếm có.
Ít nhất, từ khi đến đây, cô chưa từng gặp ai có thể sánh bằng Giang Ngự Hàn.
Giang Ngự Hàn chỉ khẽ “ừm” một tiếng, có vẻ như anh không quá quan tâm đến thế giới bên ngoài.
Dung Yên đương nhiên sẽ không ép anh, cô thấu hiểu mà dịu dàng nói.
“Vậy đợi đến khi nào anh muốn ra ngoài, em sẽ đưa anh đi.”
“Ừm.”
“Ngủ ngon.”
Dung Yên cười vô cùng rạng rỡ, cô cảm thấy tối nay nhất định sẽ có một giấc mơ đẹp.
Nhưng ngay khi vừa nhắm mắt lại, cô liền phát hiện bàn tay đang đặt trên eo mình khẽ động. Toàn thân cô run lên một cái, lập tức cảm nhận được nguy hiểm cận kề. May mà, anh chỉ nhẹ nhàng véo eo cô một cái.
Dung Yên thả lỏng cảnh giác, cô nghĩ bàn tay Giang Ngự Hàn mới vừa có thể cử động, chắc hẳn lực không thể mạnh được.
Nhưng ngay sau đó, hơi thở ấm áp của anh phả vào tai cô khiến không chỉ tai mà cả khuôn mặt cô đều đỏ bừng.
“Màu gì?”
Trong khoảnh khắc ấy, pháo hoa rực rỡ bùng nổ trong đầu Dung Yên. Cô không biết vì sao mình lại lập tức hiểu ngay ý của Giang Ngự Hàn!
Có lẽ là vì trước đó, hai người từng tranh luận xem màu hồng hay màu tím đẹp hơn nên cô vẫn nhớ rất rõ.
Cổ họng khô khốc, cô khó khăn nuốt nước bọt, rồi lí nhí đáp.
“Không nói cho anh biết.”
“Hửm?”
Cằm Giang Ngự Hàn khẽ tựa vào bờ vai cô, ngay sau đó, bàn tay anh vòng ra phía trước.
Dung Yên lập tức phản ứng nhanh, hất tay anh ra, có chút tức giận nói.
“Anh… lưu manh!”
“Nhưng tay anh…”
Dung Yên lập tức ngồi bật dậy, còn bật đèn sáng lên.
“Tay anh sao rồi? Em… em không cố ý đâu.”
Nhìn bàn tay vừa bị cô hất ra giờ đây bất động, Dung Yên suýt khóc. Cô quên mất rằng Giang Ngự Hàn là một bệnh nhân tay vừa mới có thể cử động, thế mà lại không kiểm soát được lực tay của mình.