Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa
Chương 63: Máu Đỏ Tươi
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã trúng kế rồi! Dung Yên vừa định ngồi xuống, Hạ Vân Đoá đã bước tới bên cạnh, vươn tay đỡ lấy nàng: “Muốn đi vệ sinh sao? Chúng ta cùng đi nhé!” Không để Dung Yên kịp phản kháng, Hạ Vân Đoá đã kéo nàng rời khỏi bàn tiệc. Nhưng nơi đến không phải là nhà vệ sinh, mà là thẳng vào thang máy.
Dung Yên muốn vùng vẫy thoát ra, muốn cầu cứu người khác nhưng cơ thể nàng chẳng còn chút sức lực nào. Ngay cả việc mở miệng kêu lớn cũng không thể. Rốt cuộc Hạ Vân Đoá đã cho nàng uống thứ gì?! Nàng vẫn không thể hiểu nổi tại sao chỉ có nàng trúng bẫy? Rõ ràng tách trà kia Đào Thịnh Thần cũng đã uống. Những món ăn trên bàn, người khác cũng ăn, vậy mà chỉ có nàng gặp chuyện.
Bị Hạ Vân Đoá lôi vào một căn phòng, Dung Yên nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh băng, cố gắng thốt ra tiếng: “Cô bỏ thuốc ở đâu?” Âm thanh rất nhỏ nhưng vì khoảng cách gần, Hạ Vân Đoá vẫn nghe rõ ràng.
“Tôi bỏ vào cốc nước của cô, còn cả trong bát của cô nữa. Tôi có thông minh không?” Dung Yên khẽ nhếch môi: “…” Xem ra lần sau tham gia tiệc đóng máy, nàng phải tự mang theo bát đũa rồi.
Giọng Hạ Vân Đoá nhẹ nhàng và đầy vẻ đắc ý: “Dung Yên, diễn xuất của cô tốt như vậy, cứ mãi đóng mấy vai phụ nhỏ bé như vậy chẳng phải quá đáng tiếc sao?” “Tối nay tôi giúp cô một tay, đừng khách sáo làm gì.”
Dung Yên chậm rãi nói: “Ý cô là gì?” Nụ cười của Hạ Vân Đoá càng thêm rạng rỡ: “Không có gì đâu, chỉ là giới thiệu cô làm quen với Tổng giám đốc Vương thôi.” “Chỉ cần cô khiến ông ta vui vẻ, dù không thể đóng vai nữ chính nhưng vai nữ thứ hai thì chắc chắn sẽ có phần của cô.”
Giọng Dung Yên rất nhỏ, nhưng vẫn kiên quyết: “Tôi không cần.” Hạ Vân Đoá nhún vai, thản nhiên nói: “Tôi biết cô không cần nên tôi mới nhất quyết phải giới thiệu cho cô. Tôi chỉ đơn giản là nhìn không vừa mắt cái dáng vẻ thanh cao giả tạo của cô thôi.” “Giang thiếu gia đã thành người thực vật mấy năm rồi, chắc cô cũng cô đơn lắm nhỉ?”
Nói rồi, cô ta mở cửa phòng, để Tổng giám đốc Vương bước vào, sau đó rời đi.
Dung Yên khó nhọc quay đầu nhìn về phía người đàn ông kia. Quả nhiên, đúng như nàng dự đoán. Bụng phệ, đầu hói, lớp dầu trên mặt đủ để chiên trứng. Ánh mắt hắn ta quét qua nàng, không khác gì đang xem xét một món hàng. Thấy hắn chuẩn bị nhào đến phía mình, Dung Yên lập tức nói: “Tổng giám đốc Vương, ông không định đi tắm trước sao?”
Tổng giám đốc Vương kéo nàng đứng dậy, cười nham nhở: “Được thôi, cô bé xinh đẹp, chúng ta cùng tắm nhé.” Chỉ vừa đến gần hắn, Dung Yên đã cảm thấy buồn nôn tột độ. Nàng giả vờ yếu ớt, giọng nói mang theo chút khàn khàn: “Tổng giám đốc Vương, bây giờ tôi không còn chút sức lực nào, làm sao có thể tắm cùng ông chứ?”
Bàn tay thô bỉ của hắn đặt lên eo nàng: “Đừng lo, chưa đến nửa tiếng nữa, em sẽ khỏe lại thôi.” Chưa đến nửa tiếng sao? Vậy thì nàng sẽ tận dụng tốt kỹ năng diễn xuất của mình. Nhưng bàn tay dơ bẩn của hắn lại bắt đầu trượt lên phía trên.
“Thân hình em quả thật quá mê người.” “Tổng giám đốc Vương thích chứ?” Tay Dung Yên đã âm thầm nắm chặt đèn bàn, dịu dàng hỏi. “Thích, thích lắm!” Tổng giám đốc Vương cúi xuống, không thể chờ đợi thêm được nữa.
BỐP! Cái đèn bàn được vung mạnh xuống, nện thẳng lên đầu hắn. Hắn trợn tròn mắt, một tay sờ ra phía sau đầu. Máu đỏ tươi, từng giọt nhỏ xuống sàn nhà. Sắc mặt Dung Yên hơi tái đi nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Đối phó với loại người như Tổng giám đốc Vương, nàng sẽ không bao giờ nương tay. Nàng phải tranh thủ từng giây, từng phút.
“Mày… mày con đ* này! Dám đánh tao hả? Tao sẽ giết chết mày!” Dung Yên đã nhanh chóng mở khóa điện thoại, gửi một tin nhắn thoại cho Đại Quất, sau đó ném thẳng chiếc điện thoại vào mặt ông ta. BỐP! Tổng giám đốc Vương đau đến mức rú lên. Đau đớn chồng chất, toàn thân hắn ta như bị giáng búa. Hắn ta lấy một tay ôm đầu, một tay ôm mặt, tức giận mắng chửi: “Con đ* chết tiệt, tao sẽ không tha cho mày!”
Dung Yên không đôi co với hắn, nàng lập tức lăn khỏi giường, vịn vào sofa để đứng dậy. Khoảng cách đến cửa phòng đã rất gần. Nhưng đúng lúc đó, Tổng giám đốc Vương như phát điên, không còn để ý đến vết thương nữa, lao thẳng về phía nàng. Thể lực của nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, bị hắn đẩy ngã xuống đất…