65. Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu

Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu

Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người đứng sau xe lăn là Hữu Văn, Dung Yên còn nhớ rõ anh ta. Khi cô cùng cảnh sát bước ra khỏi khách sạn, Hữu Văn đã đứng cạnh xe, có lẽ là do Giang Ngự Hàn dặn anh ta tới đón.
Nhưng điều khiến Dung Yên không ngờ tới chính là Giang Thiếu xưa nay vẫn ghét phải ra ngoài bằng xe lăn, nay lại xuất hiện ở đồn cảnh sát. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Giang Ngự Hàn, Dung Yên không khỏi rùng mình một cái. Cô khẽ chạm lên mặt mình, vẫn còn đau nhói. Không biết bây giờ trông cô có đáng sợ đến mức nào.
Hữu Văn rất tinh tế, nhường chỗ cho Dung Yên ngồi, rồi đẩy Giang Ngự Hàn đến bên ghế chờ. Sau khi ổn định chỗ ngồi, cô mới hỏi anh:
“Anh đến đây làm gì?”
Giang Ngự Hàn lập tức hỏi ngược lại cô:
“Em nghĩ anh không nên đến sao?”
Dung Yên vội vàng lắc đầu, nhìn tấm chăn mỏng phủ trên chân anh, giọng nói khẽ khàng đầy lo lắng:
“Chỉ là không tiện lắm. Em sắp lấy lời khai xong rồi, cũng sắp được về rồi.”
Gương mặt tuấn tú như tạc của Giang Ngự Hàn vẫn âm trầm không đổi. Anh chậm rãi nói:
“Anh vừa mới tỉnh lại chưa bao lâu, em đã phải chịu nhiều ấm ức như vậy. Bốn năm qua...”
Dung Yên cắt ngang lời anh nói:
“Bốn năm qua, em đã bảo vệ bản thân rất tốt. Con người sinh ra vốn đã phải chịu ấm ức rồi.”
“Ví dụ như Hạ Vân Đóa và lão già họ Vương kia, bọn họ sắp phải trải qua một quãng thời gian dài đằng đẵng và khó nhọc trong tù.”
Những ấm ức trong bốn năm qua nhiều vô kể, Dung Yên không muốn bị Giang Ngự Hàn truy vấn từng chuyện một như vậy.
“Ngự Hàn.”
Là Tần Thời Việt. Dung Yên thở phào nhẹ nhõm trong lòng, có lẽ cô đã thoát được một kiếp nạn rồi.
Giang Ngự Hàn khẽ gật đầu với Tần Thời Việt, rồi nói với Dung Yên:
“Cậu ấy sẽ làm luật sư đại diện cho em.”
Dung Yên ngoan ngoãn gật đầu đồng ý:
“Được.”
Sau đó, cô đứng dậy, quay sang nhìn Tần Thời Việt:
“Vậy thì làm phiền luật sư Tần rồi.”
Tần Thời Việt cười nhẹ một tiếng:
“Không phiền, chuyện của Ngự Hàn cũng là chuyện của tôi mà. Nhất định sẽ khiến bọn họ phải ngồi tù thêm vài năm.”
Dung Yên rất yên tâm giao phó việc này cho Tần Thời Việt xử lý. Khi cô và Giang Ngự Hàn về đến nhà thì đã là một giờ sáng.
May mà cô chưa nhận phim mới nên ngày mai có thể nghỉ ngơi được.
Sau khi tắm rửa xong, Dung Yên vừa lau tóc bằng khăn vừa hỏi Giang Ngự Hàn đang ngồi trên giường của mình:
“Anh buồn ngủ chưa? Em đỡ anh nằm xuống trước nhé?”
Anh lạnh lùng đáp gọn ba chữ:
“Anh không buồn ngủ.”
“Vậy em đi sấy tóc trước.”
Dung Yên cảm nhận được sự tức giận của Giang Ngự Hàn nhưng cô nghĩ chuyện của lão già họ Vương và Hạ Vân Đóa đã có một kết quả không tồi.
Cô không chọn cách nhẫn nhịn nữa mà đã dùng luật pháp để trừng trị bọn chúng. Dĩ nhiên, cô cũng phải đề phòng lão già kia trở mặt. Dù gì thì cô cũng đã khiến hắn bị thương ở đầu, còn để Dương Đại Quất đập nát mặt hắn. Còn cú đạp cuối cùng của cô, lực sát thương cũng không hề nhỏ.
Sấy tóc xong, Dung Yên đưa tay ra định đỡ Giang Ngự Hàn nằm xuống nhưng anh lại nắm chặt cổ tay cô.
“Ông ta đã chạm vào em ở đâu?”
Câu hỏi này khiến Dung Yên cảm thấy gương mặt vừa bôi thuốc của mình lại đau rát hơn. Ngay cả da đầu cũng thấy nhức nhối.
Giọng cô khàn khàn nói:
“Ông ta chỉ chạm vào mặt em và giật tóc em thôi.”
“Anh Giang à, anh có thể giúp em kiểm tra xem có phải em bị hói một mảng rồi không?”
Giang Thiếu vốn đang rất bực bội nhưng sau khi nghe Dung Yên nói vậy, biểu cảm trên mặt anh lại trở nên phức tạp khó tả.
Dung Yên rất phối hợp, cúi người xuống để Giang Ngự Hàn nhìn mái tóc vừa sấy khô của mình. Không chỉ nhìn, anh còn đưa tay lên xoa đầu cô.
“Trừ mặt và tóc ra, ông ta còn chạm vào em ở đâu nữa?”
Dung Yên bình thản đáp lời:
“Không còn chỗ nào khác nữa.”
Cô không dám nói rằng lão già họ Vương còn chạm vào eo cô nhưng khi hắn định làm chuyện khác thì cô đã đập hắn bằng đèn bàn.
Vậy nên, so với người đàn ông đeo mặt nạ kia, lão già họ Vương này không để lại quá nhiều bóng ma tâm lý cho cô. Điều cô thấy khó chịu nhất vẫn là gương mặt đau rát và mái tóc đáng thương của mình. Đóng phim đã đủ cực khổ rồi, mỗi ngày cô đã rụng không ít tóc rồi.
“Nhìn vào mắt anh mà nói.”
Rõ ràng, Giang Ngự Hàn không tin lời cô nói. Hai hàm răng nghiến chặt đấu tranh một hồi, Dung Yên mới ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Bất giác, khóe môi cô cong lên. Rồi không kiểm soát được nữa, cô bật cười thành tiếng.
Giang Ngự Hàn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhìn cô càng cười càng rạng rỡ.
“Nhìn anh buồn cười lắm sao?”
Dung Yên gật đầu, rồi lại lắc đầu ngay. Giọng cô nhẹ nhàng, vui vẻ nói:
“Không phải buồn cười mà là đẹp. Anh chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nhìn anh thôi, em đã cảm thấy xuân về trên khắp mười dặm rồi.”
Được khen đẹp trai đột ngột như vậy, Giang Thiếu chẳng vui vẻ chút nào, mặt vẫn lạnh băng, giọng điệu có chút bực bội:
“Đừng lảng sang chuyện khác, nói chuyện đàng hoàng đi.”
Dung Yên: “...”
Ôi trời ơi! Đúng là một người đàn ông chẳng có chút lãng mạn nào. May mà cô chưa nói: Mười dặm gió xuân cũng không sánh bằng anh.
Cô ngồi thẳng lưng, dáng vẻ nghiêm túc, đáp lời vô cùng nghiêm túc:
“Lão già họ Vương chưa kịp làm gì em thì đã bị em đập cho một chiếc đèn bàn rồi.”
Giang Ngự Hàn không hỏi thêm nữa, nhưng từng chữ anh nói ra lại lạnh lẽo vô cùng:
“Dù sao thì, tay ông ta cũng không thể giữ lại được.”
Đôi mắt Dung Yên mở to tròn, dù đã đoán trước được phần nào, nhưng khi nghe chính miệng Giang Ngự Hàn nói ra, cô vẫn cảm thấy hoảng hốt. Dù gì cô cũng từng chứng kiến chuyện của Tôn Văn Văn rồi. Hít sâu mấy hơi, cô cố gắng giữ bình tĩnh rồi mới nhẹ giọng nói:
“Anh Giang à, cứ để hắn và Hạ Vân Đóa chịu sự trừng phạt của pháp luật, được không? Em đã hỏi luật sư Tần, với tình hình này, bọn họ có thể bị kết án ba năm tù.”
“Hơn nữa, ông ta đang ở trong đồn cảnh sát rồi, anh còn động tay vào ông ta bằng cách nào?”
Anh hờ hững đáp gọn hai chữ:
“Bí mật.”
Khóe môi Dung Yên giật giật mấy cái:
“Em không cần biết anh có bao nhiêu bí mật. Nhưng tóm lại, anh không được phép dùng tư hình với ông ta.”
“Anh Giang, dù anh không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho An An chứ. Anh có muốn để con bé cảm thấy ba mình không phải là một công dân tốt, tuân thủ pháp luật không?”
Giang Ngự Hàn nhíu mày nhưng không nói gì cả. Dung Yên vừa rót nước vừa nói tiếp:
“Anh Giang này, anh nên uống nhiều nước hơn một chút, đừng tức giận quá.”
“Không uống.”
Cô đặt cốc nước sát bên môi anh, dịu dàng nói:
“Em đút anh uống.”
Giang Ngự Hàn tỏ vẻ cao ngạo, chỉ uống một ngụm rồi không uống nữa. Còn Dung Yên thì uống hết cả cốc, chỉ là... uống xong thấy mặt hơi đau.
Khi cô nằm xuống bên cạnh anh, vẫn giữ một khoảng cách nhất định, sợ vô tình chạm vào mặt mình. Không dám nằm nghiêng, cô đành nằm ngửa, khóe mắt liếc sang thấy Giang Ngự Hàn vẫn chưa nhắm mắt.
“Muộn lắm rồi, ngủ đi thôi.”
Nói xong, cô lập tức nhắm mắt lại. Cả ngày hôm nay cô đã quá mệt mỏi rồi. Chẳng mấy chốc, cô đã chìm vào giấc ngủ. Thật đấy, trước khi ngủ không nên uống quá nhiều nước. Dung Yên bị đánh thức bởi một cơn buồn tiểu. Bầu trời đã sáng rõ.
Nhưng khi vừa tỉnh dậy, cô đã thấy Giang Ngự Hàn ngồi đó, đang xem điện thoại của cô. Tạm thời quên mất rằng mình đang rất cần vào nhà vệ sinh, cô vội vã nhào qua xem cùng anh. Toang rồi, toang rồi!