Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa
Chương 93: Em hỏi chân nào?
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Yên nép vào lòng anh, nghe xong câu nói ấy, mặt cô chợt ửng đỏ.
Cô không hỏi “làm chuyện khác” là chuyện gì, cũng không quay lại nhìn Giang Ngự Hàn. Suy nghĩ một lúc, Dung Yên mới cất được giọng khàn khàn của mình.
“Chân anh thế nào rồi?”
Anh khẽ cắn vành tai ửng đỏ như ráng chiều của cô, môi mỏng ghé sát tai cô, giọng trầm thấp:
“Em đang hỏi chân nào?”
Dung Yên ngây người, đến khi hiểu thấu hàm ý trong câu nói của Giang Thiếu, mặt cô lập tức đỏ bừng.
Cô hờn dỗi nói:
“Đương nhiên là chân dùng để đi lại rồi.”
Anh siết nhẹ eo cô, giọng hơi trầm xuống:
“Em đang chê anh ư?”
Môi Dung Yên giật giật, cô có thể thề rằng, cô thật sự không hề chê anh hồi phục chậm. Chẳng qua, cô không thể ngừng liên tưởng anh với Thời Thiếu Đình.
Chân của Thời Thiếu Đình không hề có vấn đề gì, điều đó khiến cô hoài nghi liệu Giang Ngự Hàn có thật sự bị thương hay không.
Dung Yên xoay người, đối mặt với ánh mắt sắc bén của anh, nghiêm túc đáp lời:
“Em không chê anh, em chỉ đang quan tâm anh. Mong Giang tiên sinh đừng lấy bụng tiểu nhân mà suy lòng quân tử.”
Anh khẽ nhếch môi, cười như không cười.
“Không chê anh, vậy là nghi ngờ anh sao?”
Dung Yên cảm thấy bị tổn thương: “…”
Giang Thiếu có thể đừng thông minh quá mức như vậy được không?!
Chẳng lẽ cô đã viết hai chữ “nghi ngờ” lên mặt mình rồi sao?
Giang Thiếu chậm rãi nói thêm:
“Dù đã có rất nhiều bằng chứng cho thấy anh và Thời Thiếu Đình không phải cùng một người nhưng em vẫn nghĩ anh đang lừa em.”
Dung Yên chột dạ, vội vã vùi mặt vào ngực anh.
Cô thực sự muốn kiềm chế bản thân nhưng không sao làm được.
Cảm giác này đáng sợ quá, nó như thể đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Tối nay, Dung Yên mặc một bộ đồ ngủ khá kín đáo, áo thun cộc tay.
Bàn tay hơi lạnh của anh nhẹ nhàng luồn vào trong áo cô.
Cô khẽ rùng mình, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ướt át, mặt đỏ bừng.
“Anh... anh rút tay ra đi, em sẽ cố gắng không nghi ngờ anh nữa.”
Giang Thiếu không những không nghe lời, mà bàn tay đang làm loạn kia còn càng lúc càng ngang ngược hơn.
Mặt Dung Yên đỏ bừng đến mức như sắp nhỏ máu, cô nghi ngờ Giang Ngự Hàn đang cố ý trừng phạt cô, mà cô còn có bằng chứng rõ ràng!
“Ưm... anh nhẹ tay một chút…”
Anh giảm bớt lực một chút, giọng nói khàn khàn quyến rũ, như có thể mê hoặc lòng người.
“Vợ ơi, anh cũng muốn biết chân anh thế nào rồi.”
Dung Yên vừa kéo tay anh ra khỏi áo mình vừa đáp:
“Vậy để em đỡ anh đi thử vài bước xem sao.”
Ngay lập tức, khuôn mặt tuấn tú tuyệt sắc của Giang Thiếu tối sầm lại, cả người tỏa ra khí lạnh đáng sợ.
Dung Yên rụt cổ lại, cảm thấy có gì đó không ổn.
May mà cô không đến nỗi quá ngốc, nhanh chóng hiểu ra hàm ý khác trong lời nói vừa rồi của anh.
Giang Thiếu không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cô.
Thật đáng sợ.
Dung Yên khó khăn lắm mới mở miệng:
“Chuyện này... có hơi đột ngột, em chưa chuẩn bị kịp.”
Anh đẩy cô ra một chút, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cô, giọng anh cũng lạnh lùng:
“Em cần chuẩn bị gì?”
Dung Yên liếc nhìn bộ đồ đang mặc trên người rồi nhớ đến mấy video Lâm Kiều Kiều từng gửi cho cô học hỏi.
Vấn đề là, cô khá vụng về trong chuyện này, lần đầu tiên thử nghiệm còn thất bại thảm hại, khiến cô và Giang Ngự Hàn không ít lần hiểu lầm. Nếu không chuẩn bị kỹ, có khi lại thất bại thêm lần nữa, mà hậu quả lần này chắc chắn sẽ còn nghiêm trọng hơn.
Dung Yên xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng của mình, cô vô cùng thành khẩn nói với Giang Ngự Hàn:
“Thứ cần chuẩn bị thực ra khá… nhiều.”
Không cảm nhận được chút chân thành nào từ cô, anh lạnh lùng phun ra sáu chữ:
“Dung Yên, em thật giả tạo.”
Nghe xong câu này, Dung Yên lập tức có dự cảm chẳng lành, e rằng lại sắp có hiểu lầm nữa rồi.
Cô mở to mắt, chuẩn bị cất giọng giải thích rõ ràng với Giang Ngự Hàn…
Nhưng, anh lại lên tiếng trước cô.
“Anh không muốn nghe em ngụy biện.”
Dứt lời, Giang Thiếu liền quay đầu đi, không thèm nhìn cô nữa.
Dung Yên: “…”
Cô toàn nói thật, có ngụy biện gì đâu!
Dung Yên liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã gần hai giờ sáng.
Ngày mai còn phải dậy sớm đến biệt thự Giang gia tìm Giang Nghị để giải mã, Dung Yên quyết định làm tới luôn.
Cô ghé sát tai anh, thì thầm:
“Phải chuẩn bị trang phục đẹp, còn phải học hỏi, và cần có đủ thời gian.”
Giang Ngự Hàn: “…”
Có một bà xã thích lên kế hoạch chu đáo như vậy, đúng là phúc ba đời của anh mà.
…
Vì ngủ quá muộn, khi chuông báo thức kêu lên, Dung Yên liền tắt chuông, chẳng buồn dậy.
Nhưng nghĩ đến chuyện nếu đến trễ, không gặp được Giang Nghị ở biệt thự, cô sẽ không thể giải mã được manh mối, thế là cô lập tức bật dậy.
Giang Thiếu đã dậy từ sớm, không còn trong phòng.
Sau khi rửa mặt xong, cô bước ra ngoài, thấy Giang Ngự Hàn và Hữu Văn đang ở phòng khách.
“Phu nhân, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Dung Yên nhận ra Giang Ngự Hàn hoàn toàn không có ý định chào hỏi mình.
Chẳng lẽ anh vẫn không chịu nghe cô giải thích, lại… lại… lại giận cô rồi sao?!
Dung Yên nhanh chóng ăn xong bữa sáng. Sau khi lên xe, Dung Yên lén lút liếc nhìn Giang Ngự Hàn, người đang ngồi cùng ghế sau với mình.
Hữu Văn tập trung lái xe, còn cô thì da mặt mỏng, không thể nói chuyện về chuyện tối qua trước mặt Hữu Văn được.
Suốt quãng đường đến biệt thự Giang gia, cô và Giang Ngự Hàn đều giữ im lặng.
May mà Hữu Văn đã quá quen với những tình huống này, không tỏ ra ngạc nhiên chút nào.
Sau khi xuống xe, Dung Yên tự nhiên bước đến phía sau xe lăn của Giang Ngự Hàn, đẩy anh đi.
Hữu Văn không đi vào cùng, thời gian căn chỉnh rất chuẩn, Giang gia vẫn còn đang dùng bữa sáng.
Nhìn thấy Dung Yên và Giang Ngự Hàn cùng trở về, trừ Giang Ngự Bạch ra, những người khác đều ngạc nhiên.
Người đầu tiên lên tiếng là Giang Ngọc Uyển:
“Tam ca, tẩu tẩu, sao hai người lại đến đây? Ngồi xuống dùng bữa sáng cùng đi!”
Dung Yên mỉm cười với Giang Ngọc Uyển.
“Anh chị đã dùng bữa rồi.”
Cô để ý thấy hôm nay Giang gia khá đông đủ.
Ngay cả Giang Ngọc Nhan, tỷ tỷ của Giang Ngự Hàn, cũng có mặt. Tỷ ấy vẫn giống như trong ký ức của Dung Yên.
Giang Ngọc Nhan đeo một cặp kính gọng đen dày, mặc bộ vest đen nghiêm túc, trông rất phù hợp với thân phận giám đốc tài chính của tỷ ấy.
Giữa cô và Giang Ngọc Nhan gần như không có bất kỳ sự giao thiệp nào.
Thậm chí, nếu tình cờ gặp nhau trên đường, có khi cũng chẳng chào nhau.
“Tam đệ, đệ sống không nổi nữa nên muốn quay về đây à?”
Câu nói châm chọc này đương nhiên là từ miệng Giang Ngự Nhiên mà ra.
Dung Yên hừ lạnh một tiếng, Giang Ngự Nhiên vẫn đáng ghét như xưa.
Giang Ngọc Uyển lên tiếng:
“Nhị ca, đây vốn dĩ là nhà của Tam ca, huynh ấy và tẩu tẩu muốn về lúc nào chẳng được.”
Giang Ngự Bạch vội vàng phụ họa:
“Đúng vậy! Tam ca, tẩu tẩu, hai người dùng thêm chút đi!”
Dung Yên mỉm cười đáp lời:
“Không cần đâu, anh chị đến tìm phụ thân có chút việc.”
Giang Ngự Hàn vẫn giữ vẻ mặt vô cảm nhìn những người thân của mình, hoàn toàn không có ý định mở miệng.
Giang Nghị cố tình làm lơ hai người, mãi đến khi dùng xong bát cháo, ông ta mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Dung Yên và Giang Ngự Hàn lạnh nhạt hỏi:
“Hai đứa đã ly hôn chưa?”
Bàn tay đang nắm tay Dung Yên của Giang Ngự Hàn siết chặt hơn, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm:
“Chưa, bọn con vẫn rất tốt, cảm ơn phụ thân đã quan tâm.”
Dung Yên: “…”
Từ sáng đến giờ, Giang Ngự Hàn chẳng thèm để ý đến mình, đây cũng gọi là “rất tốt” sao?
Rõ ràng anh chỉ đang diễn kịch mà thôi, cô đành phải phối hợp với anh.
Dung Yên dịu dàng đặt tay lên vai anh, mỉm cười tỏ vẻ hòa hợp.
Không đúng! Cô đến đây để giải mã, không phải để khoe ân ái!
Giang Nghị bước đến trước mặt Giang Ngự Hàn, đứng thẳng lưng, nhìn xuống anh với ánh mắt sắc bén.
“Nếu không ly hôn với cô ta thì đừng mơ quay về Giang gia.”